Chương 16 :
Ai săn ai Mùa thu, sau một đêm lá vàng đã rụng đầy đất.
Sáng sớm, thiếu niên đẩy cửa bước ra ngoài.
Hôm nay hắn đổi sang một bộ đồ bằng da sói, tuy áo không dày nhưng vẫn giữ ấm khá tốt, trên ngực và vai trái còn lót giáp mỏng.
Bộ y phục này là Sơn lão giả mang tới cho hắn.
Mấy hôm trước hắn có hỏi thăm chuyện đi săn với Vũ Hoắc, nói rằng kĩ năng sinh tồn nơi núi rừng của hắn vô cùng tốt, sau đó liền được chấp thuận đi cùng.
Hắn đi tới cửa bên ngách, đã thấy mọi người tụ tập đông đủ.
Đoàn người kiểm kê vật tư, bàn lại kế hoạch, một nén hương sau mới bắt đầu đi hướng cổng nam Vũ Lâm thành.
Theo những gì A Cửu biết, chuyến đi này sẽ cố gắng bắt sống khoảng mười mấy con sơn dương, mà chủ yếu là sơn dương cái và sơn dương con.
Không hung hiểm như nhiệm vụ dẹp dã thú, hay vây quét thổ phỉ.
Vũ Lâm thành địa hình xung quanh nhiều đổi núi, rừng rậm.
Bởi thế ngoài ngựa là phương tiện đi lại, rất nhiều thợ săn, hay mạo hiểm giả lựa chọn sơn dương làm phương tiện đi lại.
Giống sơn dương này tuy không chạy nhanh, không bền so với ngựa.
Nhưng khả năng vượt núi băng rừng, khả năng chịu lạnh, khả năng chở đổ lại vượt trội hơn rất nhiều.
Tuy nhiên sơn dương sinh sản ít, số lượng cũng cung không đủ cầu.
Gia tộc nào thuần hoá được nhiều son dương, không thể nghi ngờ sẽ mạnh mẽ hon khá nhiều.
Lại nói mấy chục năm nay, mùa đông ngày càng khắc nhiệt, tuyết rơi rất dày, vì thế số lượng sơn dương trong mỗi gia tộc lại càng quan trọng vô cùng.
Thế lực như Thiên Vương hội khai thác mỏ hắc thiết sâu trong núi, gần như phải dựa vào chưa tới mười con sơn dương kéo xe vận chuyển.
Đại gia tộc như Vũ gia, hiện giờ cũng mới thuần hoá được khoảng ba mươi con sơn dương trưởng thành mà thôi.
Đoàn đội lần này bao gồm bốn cỗ xe, trong đó có hai xe vật tư được linh dương kéo.
Cùng với khoảng bốn mươi người, đa phần đều khoác lên áo choàng bằng vải bố.
Trong một cổ xe ngựa, Sơn lão giả nói với thiếu niên trước mặt:
“Chuyến đi lần này ngoài Vũ Mãnh, một cao thủ lục cảnh.
Cùng với Hà Bách, thợ săn lão luyện của Vũ gia, đồng thời cũng là một mạo hiểm giả Hoàng cấp.
Còn có năm cao thủ ngưng khí tầng năm, năm thợ săn của Vũ gia.
Hai mươi người còn lại phân biệt là vài người của mấy gia tộc hữu hảo và vài thợ săn chúng ta thuê từ mạo hiểm hội.
Chuyến đi này không chỉ phải bắt được nhiều sơn dương nhất có thể, mà còn phải phòng tránh thú dữ, hộ tống đám sơn dương an toàn trở về!
Chuyến đi lần này lấy Vũ Mãnh làm chủ.
Hắn vốn là con trưởng của chỉ thứ Vũ gia.
Có thể nói là cùng họ nhưng không cùng tông, cách nhau ba đời.
Nhưng đối với Vũ Khiếu Thiên, chỉ cần có năng lực đều được hắn trọng dụng, không phân biệt chi thứ nhiều như các gia tộc khác.
Về phần Vũ Hoắc, hắn nói với thiếu niên rằng bản thân còn nhiều việc, chỉ có thể tiễn mọi người một đoạn đường, ra khỏi cổng thành một đoạn hắn đã không thấy bóng dáng, không từ mà biệt.
Thiếu niên cũng không nghĩ nhiều.
Thiếu niên gật đầu:
“Ta hiểu rồi!
Ngài cần ta làm gì cứ nói!
” A Cửu hắn về khoản kiểm tra địa thế, dã thú, nguồn nước, đều thuộc dạng nhất lưu, ít ai so được.
Sơn lão giả cười nói:
“Thợ săn của Vũ gia cũng rất ưu tú, nếu không có bất ngờ thì mọi việc sẽ tương đối suôn sẻ.
Còn nếu gặp xui xẻo, lão hủ cũng không dám yêu cầu gì, nhưng chỉ cầy tiểu hữu ra tay đã giúp chúng ta rất nhiều rồi!
Lão lại mở một tấm địa đồ ra, nói tiếp:
“Theo trinh sát báo cáo mấy ngày trước, chúng ta đi khoảng mộ trăm năm mươi dặm về phía tây nam sẽ xuất hiện một bầy sơn dương khoảng trăm con.
Bây giờ đường đi còn bằng phẳng, nhưng khoảng năm mươi dặm về sau sẽ không còn đường mòn, đều là đổi núi khó đi, tốc độ chậm lại không ít.
Theo dự tính tới tối chúng te sẽ dừng lại cắm trại, sáng sớm mai tiếp tục lên đường, chậm nhất là giờ ngọ ngày mai sẽ tới noi!
Thiếu niên gật đầu lắng nghe, lại nghiêng người ra cửa sổ.
Hắn nhìn trời, lại hít sâu một hơi, hôm nay sẽ không có mưa, tiến độ di chuyển hẳn sẽ không bị chậm.
Thiếu niên tuy muốn được giúp chút sức lực, thậm chí là càng nhiều càng tốt, nhưng vẫn mong rằng sẽ không có bất trắc gì xảy ra.
Sơn lão giả nói rằng thiếu niên cứ việc tuỳ ý, lão phải ra ngoài quan sát tình hình, đồng thời qua bên kia bàn bạc thêm chút sự tình.
Triệu gia.
Triệu Hoá Xuân ngồi trên ghế thái sư, phì phèo khói thuốc:
“Không rõ gia chủ Vũ gia tính toán điều gì.
Cho dù là dương mưu hay âm mưu, chỉ cần sức mạnh tuyệt đối đều có thể xuyên thủng!
” Hắc Giao Long Nhất Vương ngồi bên cạnh, lạnh nhạt hỏi:
“Ý Triệu gia chủ thế nào, kế hoạch vẫn triển khai như cũ?
”
Triệu Hoá Xuân lời nói trầm trọng, sau đó dần chuyển sang tươi cười, nhưng nam tử đối diện không thấy vui vẻ nổi:
“Lần này phải thực sự quyết liệt Ngươi dẫn toàn bộ Thiên Vương xuất trận một lần đi.
À không, bây giờ là Lục Vương chứ!
” Lão giết gà doạ khi, Địa Hầu Ngũ Vương số mệnh xui xẻo, đã thân tử đạo tiêu.
Nam tử Nhất Vương thần sắc vẫn lạnh lẽo như thường, không xuất hiện bất cứ dị sắc nào:
“Triệu gia chủ cũng thật cẩn thận.
Trận thế gồm ba võ giả ngưng khí tầng sáu, mười võ giả ngưng khí tầng năm.
Lại thêm sáu huynh đệ bọn ta, cùng ba mươi thuộc hạ dưới trướng.
Thực sự là con kiến cũng không lọt!
” Ngoài Nhất Vương có thực lực thuộc tốp đầu võ giả nội tức tầng bảy, những người còn lại thực lực đều tương đương võ giả ngưng khí viên mãn.
Triệu Hoá Xuân khẽ cười, lại rít một hơi thuốc:
“Không bỏ ra đại giá lớn, làm sao thu được quả ngọt.
Nhất Vương ngươi cứ yên tâm, sau việc này ta sẽ giải toàn bộ độc tính cho ngươi!
Cái ta quan tâm chỉ là Vũ gia mà thôi.
Triệu gia ta nhân tài không đủ, gia nghiệp của Thiên Vương hội vẫn là các ngươi quản lý thì tốt hơn!
” Nam tử Nhất Vương trầm ngâm không nói.
Sau khi bọn hắn bị lão mập mạp này không chế, liền bị nam tử mày kiếm thả ra một con Hắc Tâm xà, trườn tới từng người cắn một cái.
Loại rắn này vô cùng hiếm thấy, chỉ sống ở nơi hẻm núi âm u lạnh lẽo.
Không ngờ tên gia chủ Triệu gia kiêm lão bản Mạo Hiểm hội này, lại có thể nghiêu cứu kĩ càng loại rắn độc này.
Bọnhắn bây giờ nếu không có thuốc giải, cứ ba ngày sẽ phát độc, trí loạn thần mê đau đón vô cùng.
Nam tử đứng dậy, không nhanh không chậm rời khỏi:
“Tại hạ không làm phiền nhã hứng Triệu gia chủ nữa!
” Triệu Hoá Xuân nhìn bóng lưng nam tử, không khỏi nhíu mày.
Đám người Thiên Vương hội này giống như sói hoang, không thể thuần hoá, lại quan hệ với đủ dạng tam giáo cửu lưu.
Nếu hắn mạnh tay, cũng không biết lúc nào bị một con chó hoang tới cắn.
Mà hắn cũng không cần phải cá c-hết lưới rách làm gì, chuyện trước mắt bây giờ là chỉ cần hạ sát được tên Vũ Hoắc kia, Vũ gia chẳng mấy chốc sẽ xong đời.
Vũ Khiếu Thiên thọ nguyên không còn nhiều, nhị đệ hắn thì một lòng đam mê võ đạo, không có năng lực quản lý, mà con trai hắn ta tư chất lại càng bình thường.
Triệu Hoá Xuân hắn giỏi nhất là chuyện đâm bị thóc chọc bị gạo, nội gián cài vào Vũ gia cũng không ít.
Việc thành, chẳng mấy chốc hắn sẽ đường đường chính chính, thâu tóm Vũ Lâm thành.
Ánh mặt trời vừa tắt, đoàn người đã dựng xong lều trại, lửa hồng lấn át ánh trăng.
Đoàn người quây quần ăn cháo nấm, gặm lương khô, uống rượu nhạt.
Không ít thợ săn đang kiểm tra lại cung tên, v:
ũ k-hí của mình.
Thợ săn thông thường sẽ dùng cung tên tẩm nọc độc, được chiết xuất từ da của một loại cóc.
Loại cóc độc này có màu như đất, làn da sần sùi những mụn nước màu xanh, không khó tìm thấy quanh những con suối nhỏ, sâu trong rừng khoảng vài dặm.
Độc tính loài này không mạnh, nhưng có thể khiến một con ngựa trưởng thành tạm thời tê Liệt phần lớn cơ bắp trong mười mấy hơi thở, kèm theo một chút tác dụng an thần.
Đối với việc săn bắt son dương, phải tăng độ đậm đặc của chất đrộc lên mấy phần.
Cùng lúc đó, trong rừng tối, nơi có thể thấy rõ ánh lửa trại bập bùng, lấp ló dưới ánh trăng, hiện lên mấy chục hắc y nhân, dáng vẻ lạnh nhạt vô cùng.
Thôn Tiểu Khê nằm dưới chân một ngọn núi nhỏ, bên cạnh có suối nhỏ róc rách chảy qua.
Trong thôn rải rác mười mấy nhà bằng tường đất, mái lá.
Xung quanh dựng hàng rào gỗ, có phần xiêu vẹo.
Nhân khẩu chỉ hơn bốn mươi người, đa phần làm thợ săn, số ít nữ tử thì canh tác trồng trọt.
Đất tuy hơi nhiều sỏi đá, nhưng thổ nhưỡng tương đối phì nhiêu, vài mảnh ruộng vẫn đủ duy trì lương thực cho thôn dân vượt qua mùa đông giá rét.
Sáng sóm, đầu giờ ty.
Một thiếu niên dáng vẻ hơi gầy gò, làn da đen nhẻm, vội vã chạy về thôn Tiểu Khê.
Hắn mặc áo vải cũ kĩ đầy chỗ chắp vá, đeo trên lưng một gùi lớn được đan bằng nứa, bên trong nào măng, nào nấm, lúc này mới đầy một nửa.
Mới về tới cổng làng, hắn đã lớn tiếng gọi:
“Ngưu thúc, Xuyên thúc!
” Tại ngôi nhà lá đầu thôn, một phụ nhân ngồi trên ghế gỗ nhỏ trước cửa, đang cầm kim khâu một chiếc áo da thú.
Nàng ngẩng đầu nhìn thiếu niên, giọng nói có phần ngoa ngoắt:
“Tiểu tử thối, không để mọi người ngủ trưa, còn lớn tiếng cái gì!
” Thiếu niên tháo gùi xuống, gấp gáp nói:
“Ngưu thúc, Xuyên thúc đâu, ta có chuyện quan trọng cần báo!
” Phụ nhân véo nhẹ tai thiếu niên, trách mắng:
“Tiểu Đồng ngươi thì có chuyện gì quan trọng, sao lại về sớm như vậy.
Sắp hết mùa nấm tồi, coi chừng mùa đông ta để ngươi ăn cháo trắng!
” Thiếu niên ai ui một tiếng, cũng không phản bác, vị thiếu phụ này ngoài miệng tuy chanh chua, nhưng trước giờ tốt với hắn vô cùng:
“Mộng di, đám sơn dương xuất hiện rồi.
Số lượng khoảng vài chục.
Không, là một bầy lớn” Thiếu phụ nghe thế, không khỏi mừng rỡ hỏi lại:
“Ngươi không đùa lão nương ta đấy chứ.
Nếu vậy thì tốt quá.
Ngưu thúc ngươi ra suối kiểm tra bẫy cá rồi, ta sẽ gọi hắn về.
Xuyên lão đầu đang rèn đao cuối thôn đó, ngươi đi nói với hắn mau lên!
” Nàng đặt chiếc áo da thú sang một bên, lật đật chạy vội.
Giữa trưa, thiếu niên vội vàng chạy trên đường đất nhỏ, nhảy qua một con gà mẹ đang dẫn bầy con kiếm ăn.
Cuối đường, xuất hiện một lò rèn đơn sơ, cũ kĩ.
Giữa lúc mọi người nghỉ ngơi, vẫn vang lên tiếng búa sắt đều đặn.
Cũng chưa tới nơi, giọng thiếu niên đã hô lớn:
“Xuyên thúc, son dương lại xuất hiện rồi!
” Bên cạnh lò rèn, một nam tử trung niên mặc áo vải thô, không có tay áo, lộ ra từng thớ cơ bắ;
nhễ nhại mồ hội.
Mặc kệ thiếu niên, hắn tay cầm cây búa nặng trịch, vẫn đều đặn nện lên thanh sắt đỏ rực:
“S( lượng, vị trí?
Thiếu niên chống tay lên cột gỗ, hít vội một hơi, tỉ mỉ nói:
“Chếch về phía tây khoảng năm dặm, dấu vết còn mới, khoảng một ngày!
” Nam tử nhúng thanh sắt đã gần có hình dạng một lưỡi đao vào chậu nước, khẽ cau mày:
“Kêu Thiết Tùng, huynh đệ Sở Mộc chuẩn bị v-ũ k-hí, một canh giờ nữa cùng ta đi săn sơn dương!
” Thiếu niên gật đầu, nhanh chân chạy đi!
Loài sơn dương này có thể nói là con mồi vô cùng đáng giá, thịt sơn dương không những thơm ngon, bộ lông của chúng cũng giá trị vô cùng.
Một con sơn dương trưởng thành đủ thịt cho thôn làng cầm cự qua mười ngày nửa tháng.
Một bộ lông nếu còn nguyên vẹn, mang tới ven thành có thể bán được với giá năm mươi lượng bạc, có thể mua được rất nhiều nhu yếu phẩm.
Nhưng loài sơn dương này thường sống ở những nơi khó tới, trên núi hoặc trong rừng sâu.
Chỉ khi mùa đông tới gần, chúng mới kéo nhau xuống vùng đồng bằng, tìm kiếm những thảm cỏ cuối cùng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập