Chương 17 :
Vương trong rừng Rạng sáng, đoàn người đã người ngựa lên đường.
Chuyến đi này thuận lợi hơn A Cửu tưởng tượng.
Chưa tới ba canh giờ, đã có thợ săn phát hiện ra dấu vết, cũng rất nhanh truy tới đàn sơn dương.
Ở một khu vực hơi trũng xuống, thảm cỏ nhô cao, xanh mướt vô cùng.
Trên đó, một bầy khoảng sáu mươi con sơn dương đang nhẩn nha gặm cỏ.
Đoàn người hoạch ra kế sách, nhanh chóng sắp xếp vị trí, ai cũng có cung tên, mũi tiêu tẩm độc.
Còn kĩ càng bài trí thêm vài chiếc bẫy.
Thợ săn âm thầm mai phục, tới khi ánh mặt trời bắt đầu mờ ảo, thị lực sơn dương sụt giảm, liền tập tức triển khai săn bắt.
Buổi săn thuận lợi, diễn ra rất nhanh chóng.
Thành công bắt được sáu con sơn dương cái, mười hai con sơn dương non, trong đó có mấy con chỉ hơn một năm tuổi, vài con nhỏ hơn mới được sinh vào mùa hè.
Sơn dương đực trưởng thành tính tình hung hãn, không thể thu phục, vì thế mấy võ giả quyết liệt hạ được hai con, buổi tối đoàn đội sẽ xẻ thịt ăn mừng.
Một số người thì dùng dây thừng cột lại đám sơn dương.
Một số người thì hạ trại, nhóm lửa.
Võ giả Vũ gia thì vẫn nghiêm chỉnh cảnh giác, đề phòng có chuyện phát sinh.
A Cửu đột nhiên ngẩng đầu lên nghe ngóng, thần sắc lộ vẻ bất ngờ:
“Là hổ!
” Thanh âm này, chỉ mình hắn nghe được.
Hắn hướng Sơn lão giả nói nhỏ:
“Ta vào rừng kiểm tra một chút, khoảng nửa canh giờ sẽ trở về!
” Hắn biến mất vào rừng cây, cũng không khiến nhiều người chú ý.
Cách đó vài dặm, xuất hiện một nhóm thợ săn khí lực tràn đầy, rẽ rừng mà chạy.
Dường như núi rừng này rất quen thuộc với bọn hắn.
Nhóm thợ săn này gồm sáu người, lưng khoác áo tơi.
Nam tử Xuyên Hạ rèn kiếm lúc trước, hiện tại dẫn đầu đoàn người.
Hắn vẫn chăm chú vào phía trước, nói vọng ra sau:
“Tiểu Đồng ngươi đang bò hay sao, hoàng hôn sắp tắt rồi, còn phải xác định lại vị trí đàn sơn dương nữa!
” Một nam tử tay cầm cung tên cười vui vẻ:
“Hắc hắc, Tiểu Đồng ngươi đừng lạc xa quá, coi chừng bị đã thú âm thầm bắt đi!
Một nam tử hơi gầy, tay cầm ống tiêu bằng tre:
“Ha ha, không phải Tiểu Đồng của chúng ta đi chậm, mà là thúc đi nhanh quá đó, ta cũng mệt c·hết rồi đây!
” Tâm tình đoàn người thoáng thả lỏng ra đôi chút.
Băng rừng lội suối, tâm thần luôn phải căng như dây đàn, đề phòng đủ loại nguy hiểm, thi thoảng phải giải toả tâm tình một chút.
Tiểu Đồng mỉm cười, các giác quan vẫn đang tập trung hết cỡ, đề phòng bất ngờ xảy ra.
Thôn Tiểu Khê đa phần là thợ săn, ít ai thành gia lập thất nơi đây, tiếng cười trẻ con trong thôn cũng ít vô cùng.
Thiếu niên hồi nhỏ được nam tử ở lò rèn Xuyên Hạ đem về từ trong rừng, sau đó được thôn làng cùng nhau nuôi nấng.
Lại nói những thợ săn lành nghề trước mắt này, thực lực thậm chí ngang với một võ giả khai mạch cảnh tầng ba, nhưng thiếu niên này lại có thể bám kịp mọi người, hô hấp trầm ổn.
Một thiếu niên không được luyện nội công bài bản, chỉ dựa vào leo núi vượt rừng, rèn luyện ngoại công tạp nham từ thợ săn trong làng, lại có thực lực như vậy, không khỏi khiến thôn dân khen ngợi, nói rằng sau này có khả năng trở thành võ giả trong thành, áo gấm về làng, dương danh Tiểu Khê thôn.
Trong thành nhân khẩu có hạn, không phải ai cũng có thể trong thành mà an ổn sinh sống.
Vì thế phần lớn tầng lớp nông dân, thợ săn phải ra ngoài, thậm chí là đi xa khai hoang sinh sống, giống như Tiểu Khê thôn vậy.
Càng xa thành trì làng mạc, tài nguyên cũng càng nhiều, nhưng ngược lại thiếu thốn nhiều thứ, độ nguy hiểm từ dã thú cũng tăng cao.
Thiếu niên về thực lực của mình cũng tương đối mù mờ.
Vào mấy năm trước, hắn hô hấp theo khẩu quyết từ một giọng nói trong mơ, không ngơ bất giác thân thể trở nên khoẻ mạnh, giác quan cũng nhạy bén vô cùng.
Bởi thế hắn tụt lại phía sau, không phải không thể đuổi kịp mọi người, mà là muốn tăng thêm cảnh giới.
Đột nhiên hắn phát hiện ra khác lạ:
“Mọi người nghe thấy gì không.
Ngoài tiếng của chúng ta ra, hoàn toàn không có âm thanh nào!
” Mọi người lúc này mới nhận thấy, rừng rậm không tiếng muông thú, không tiếng chim kêu, tĩnh mịch vô cùng.
Đột nhiên, Xuyên Hạ dừng lại rút đao ra.
Những người khác lập tức vào vị trí như đã được tập dượt trước nhiều lần.
Huynh đệ Sở Mộc, Sở Kim là hai nam tử chừng ba mươi tuổi, phân biệt hai bên tả hữu, đứng trên cành cây kéo căng cung lớn.
Nam tử Thiết Tùng chừng hơn ba mươi lăm tuổi, dáng người không cao.
Hắn đứng ở trung tâm đội hình, giơ một ống tiêu độc trước miệng.
Nam tử Ngưu Tá ước chừng bốn mươi tuổi, để râu quai nón, dưới cằm tết thành đuôi sam.
Hai tay phân biệt đặt lên hai chuôi đoản đao, được dấu dưới lớp áo tơi.
Xuyên Hạ trên trán toát ra mồ hôi, khẽ quay ra sau nói nhỏ:
“Thiết Tùng, chuẩn bị thuốc mê liều mạnh nhất!
” Thiết Tùng giật mình, tay phải đưa vào túi vải bên hông, rút ra hai mũi tiêu được quấn kĩ trong vải, phần đầu tẩm độc màu xanh đậm vô cùng.
Vài hơi thở sau, mọi người dần trở nên kinh hoảng, nhìn một con hổ chầm chậm rẽ cây bước đến.
Con hổ này chỉ riêng chiều cao đã cao hơn một người trưởng thành, bên mắt trái còn có một vết sẹo lớn, trông dữ tợn vô cùng.
Trong đầu mọi người cùng hiện lên một suy nghĩ “hổ thành tinh”.
Huynh đệ họ Sở đã căng cung hết cỡ, sẵn sàng ra tay:
“Xuyên thúc, thế nào!
” Nam tử Xuyên Hạ là người bình tĩnh nhất, ra hiệu mọi người không được manh động.
Hắn thấy con hổ như có linh tính, vẫn chưa hề trấn công.
Hắn tra đao vào vỏ, miễn cưỡng chắp tay khom người:
“Hổ vương tha mạng, bọn ta vừa gầy vừa ít thịt, không bõ răng cho ngài.
Chi bằng ngài thả bọn ta đi, bọn ta đi săn sơn dương dâng lên cho ngài!
” Con hổ chầm chậm bước tới, bộ dáng đùa bỡn con mồi yếu đuối.
Đoàn người bất giác lui về sau vài bước, Xuyên Hạ cũng từ từ đưa tay xuống chuôi đao.
Con hổ gầm lên một tiếng, cùng lúc lão cũng quát một tiếng “động thủ”.
Tuy thực lực hai bên chênh lệch, nhưng đoàn thợ săn phối hợp ăn ý vô cùng.
Con hổ này da dày thịt béo, mũi tiêu, thậm chí mũi tên cũng không xuyên qua được.
Xuyên Hạ giơ đao đỡ một tát của con hổ, lập tức bay ra v·út ra sau, được thiếu niên Tiểu Đồng đỡ lấy.
Cùng lúc đó, Thiết Tùng thấy tiêu độc không dùng được, lập tức thò tay qua túi bên cạnh, ném ra ba quả bóng hơi bằng da cóc.
Bóng da tới trước mặt con hổ, cùng mấy mũi tên xé gió bắn tới, nổ thành một đoàn khói xanh, nhanh chóng bao phủ phạm vi mấy trượng.
“Chạy!
”.
Không biết là ai hô lên, đoàn người lập tức phân tán rúi lui.
Xuyên Hạ ho ra một búng máu, cảm giác thân thể đã nứt mấy cái xương sườn:
“Tiểu Đồng ngươi chỉ có da bọc xương, đến hổ cũng chê.
Ta nặng như vậy ngươi sẽ không thoát được.
Mau thả ta xuống, ta sẽ cầm chân nó một lúc!
” Thiếu niên quả quyết nói:
“Không được!
” Đột nhiên, bọn hắn nghe một tiếng gầm lớn kinh thiên động địa.
Toàn thân thiếu niên bất giác căng cứng lại, theo đà ngã xuống.
Mầy người khác tình trạng cũng không kém hơn chút nào.
Thiếu niên miễn cưỡng đứng dậy, chắn giữa nam tử Xuyên Hạ và con hổ tinh, trong tay cầm một con dao nhỏ.
Con hổ dửng dưng lại gần, bộ dáng giống như không thấy động tác cầm v·ũ k·hí của hắn.
Nó há cái miệng to như chậu máu, gầm gừ vờn quanh thiếu niên.
Thiếu niên thân thể căng cứng, bất giác cắn đôi môi tới bật máu.
Con hổ cũng không muốn đùa bỡn con mồi nữa, lập tức dùng chân táp mạnh một cái.
Đột nhiên một thân ảnh vụt qua, kéo thiếu niên lăn mấy vòng sang bên cạnh.
A Cửu đứng dậy, khí thế dâng trào, giống như thả hổ về rừng:
“Ta đoán không sai, đúng là con hổ ngốc ngươi!
” Tiểu Đồng nhìn tấm lưng nhỏ bé đứng trước hổ tinh, nhưng có cảm giác khí thế của tấm lưng này lại lớn vô cùng.
A Cửu rút kiếm, nói lớn:
“Các ngươi mau rời khỏi, để thiếu hiệp ta hàng phục con hổ này!
” Con hổ này từ lần trước, càng có sự thù ghét con người hơn.
Nó nhìn đối thủ cũ, tuy có phần e dè, nhưng tận mắt nhìn từng con mồi lần lượt rời đi, bản năng chiến đấu của nó lại dâng trào.
Nhưng nó lại không biết rằng, đối thủ cũ của nó xưa đâu bằng nay.
Lại nói lần chạm trán trước, A Cửu đi đường dài mệt mỏi, lúc giao chiến chỉ còn khoảng bảy phần linh lực.
Bây giờ không những A Cửu tăng một tiểu cảnh giới, thân thể cũng linh hoạt dẻo dai hơn nhiều.
A Cửu gỡ Hắc Vân kiếm cắm xuống đất.
Lại vỗ ngực hét lớn như dã thú.
Sau đó dùng tay ngoắc ngoắc con hổ :
“Hôm nay ta sẽ dùng võ đức thu phục ngươi!
” Con hổ không chịu được khiêu khích, lập tức lao tới.
Trong chốc lát cây đổ, đá bay, bụi tung mù mịt.
Tiểu Đồng đỡ Xuyên Hạ lên lưng Ngưu Tá, nhìn quanh mấy người:
“Các ngươi rời đi trước, ta quay lại xem sao, các ngươi yên tâm!
Nói xong lập tức chạy đi.
Mấy người nhìn nhau, đành phải rút lui trước.
Thiếu niên cũng đã lớn, có mấy phần bản sự, có thể tự đưa ra quyết định của mình.
Tiểu Đồng nấp sau một gốc cây, sững sờ nhìn một màn trước mắt.
Hắn ban đầu từ kh·iếp sợ, dần chuyển thành hâm mộ, sùng bái.
Vị thiếu hiệp chỉ trạc tuổi hắn, lúc này lại đang tay không chiến đấu với hổ tinh.
Nói là chiến đấu, nhưng giống như là con hổ khổng lồ đơn phương chịu đòn vậy.
Hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cảm thán:
“Thật, thật mạnh!
” A Cửu ngồi trên lưng con hổ, la hét om sòm.
“Ngươi phục hay không!
”
“Gọi ta một tiếng đại ca!
” A Cửu cứ nói một câu, lại nện xuống một đấm.
Hắn từ nhỏ đã lăn lộn cùng đám yêu thú ở núi Huyễn Linh, vì thế có thể đại khái câu thông được với đám yêu thú có chút linh trí.
Con hổ lớn nằm thủ phục dưới mặt đắt, bị thiếu niên ép buộc nghe kể chuyện, cùng không biết hắn nói những gì.
Đột nhiên, A Cửu ngẩng đầu lên, nhìn chùm ánh sáng chói mắt trên trời:
"Là pháo hiệu có địch tập kích!
"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập