Chương 19: Thiên cơ biến đổi

Chương 19 :

Thiên cơ biến đổi Bên phía Vũ gia, lúc này bất ổn vô cùng.

Sơn lão giả, Vũ Mãnh đã phải sử dụng toàn bộ chân khí, sức cùng lực kiệt, bây giờ không khác gì người thường là bao.

Vũ gia chỉ còn khoảng mười lăm người còn có thể chiến đấu.

Ví Khiếu Thiên bị Nhất Vương, Tam Vương liên thủ, chân khí cũng chỉ còn lại ba phần.

Giữa lúc nguy cấp ấy, một tiếng gào thét vang đội, xé toạc núi rừng.

Mọi người không khỏi giật mình kinh hãi.

Đám hắc y nhân chưa kịp định thần, đột ngột một thân ảnh to lớn từ rừng cây vọt ra.

Con hồ tuy to lớn, nhưng đệm chân nhẹ nhàng vô cùng, bất giác tới sau lưng một hắc y nhân, vung lên một trảo, thân thể hắn liền máu thịt bầy nhầy.

Đêm khuya, hơi nước thẩm lạnh.

Trong lòng mọi người lại càng lạnh hon.

Một hắc y nhân có tu vi ngưng khí tầng năm, thấy vậy liền quay người chạy trốn.

Nhưng chớp mắt sau đó, chỉ thấy đầu lâu hắn bay lên, đôi mắt tràn đầy mê hoặc nhìn thân thể không đầu quen thuộc phía trước.

Tiếng hét thảm thiết vang lên.

Nhất Vương lúc này mới kịp phản ứng, con hổ tỉnh này hoàn toàn là nhằm vào bọn hắn mà tới.

Hắn quát lên một tiếng rút lui, nhưng đã chậm.

Từ một bên khác, lúc này xuất hiện một thiếu niên đeo mạng che mặt, tay cầm Hắc Vân kiếm.

Hắn như sói vào bầy cừu, lúc này tới trước Thất Vương to lớn, một quyền nặng nề tung ra.

Lập tức, hộ giáp Thất Vương võ vụn, trên bụng lõm sâu, thân thể bay xa ba trượng.

Thất Vương chỉ kịp hét thảm một tiếng, liền nằm im bất động.

Trong chốc lát, gió đổi mây vần.

Nhất Vương nhân lúc hỗn loạn, đã sắp ẩn vào rừng cây.

Đột nhiên hắn nghe thấy một tiếng xé gió rất nhỏ kéo dài.

Tới khi kịp thời phản ứng, hắn lấy tay sờ lên ngực, liền thấy bàn tay nhuôm đầy máu đỏ.

Trên ngực hắn, xuất hiện một lỗ hổng nhỏ xuyên suốt từ trước ra sau.

Nhất Vương uy phong một thời, đến c-hết cũng không biết vì sao mình c.

hết:

“Không.

thể.

nào!

” A Cửu âm thầm thu hồi một mũi ám khí vào ống tay áo.

Từ đầu tới cuối, hắn vẫn kiểm chế không để lộ ra thực lực bất thường của mình, người ngoài nhìn vào cũng chỉ thấy hắn là một võ giả ngưng khí có võ công khác lạ mà thôi.

Dưới ánh trăng sáng, xác người nằm la liệt.

Đoàn người lúc này nghỉ ngơi dưỡng sức, cầm máu trị thương.

Những người còn khoẻ mạn!

thì dọn dẹp chiến trường, kiểm kê danh tính những người ngã xuống.

Vài kẻ còn sống đã bị trói lại, phế đi chân khí, không làm nên trò trống gì.

Vũ gia cũng đã gửi chim truyền thư, tiếp viện sẽ xuyên đêm di chuyển, sáng mai là tới.

Con hổ tĩnh sau khi chém giết một hồi đã trở vào rừng sâu, khiến mọi người không hiểu, cũng sợ hãi đề phòng không thôi.

Chỉ sợ hơi chợp mắt, sẽ bị hổ tỉnh lấy mạng.

May có Vũ Khiếu Thiên hiểu ra vấn để, liền trấn an lòng người.

Vũ gia lần này tuy thắng, nhưng thắng rất thảm.

Không những thân tín là Sơn lão giả đã gần như phế bỏ võ công.

Còn thiệt hại một cao thủ tiền đồ vô lượng, vừa mới đạt lục cảnh, một võ giả ngũ cảnh, bốn võ giả tứ cảnh, cùng với mười võ giả tam cảnh.

Chưa kể gia chủ Vũ gia, vết thương mới chồng v-ết thương cũ, tuổi thọ lại giảm thêm mấy phần.

về phía Triệu gia thiệt hại lại không nhiều.

Cùng với việc Thiên Vương hội tan đàn sẻ nghé, lại giúp cho Triệu gia sắp tới đễ dàng thâu tóm mỏ hắc thiết.

Tuy là thua, nhưng vẫn được lợi không nhỏ.

Còn gia sản Thiên Vương hội ở trong thành, sau này được thế lực phủ thành chủ toàn bộ thâu tóm.

Đúng là trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.

Lúc này xuất hiện một chút huyên náo, một võ giả khoá tay một thiếu niên lấm lem bụi đất:

“Đại nhân, thuộc hạ phát hiện kẻ này xuất hiện ẩn núp ngoài bìa rừng!

” A Cửu đang ngẩn người dưới gốc cây, trong miệng ngậm cỏ đuôi chồn.

Lúc này ngạc nhiên:

“Là ngươi, ngươi theo ta làm gì, mấy người thợ săn kia đâu rồi!

” Hoá ra là người quen của vị thiếu hiệp này, mọi người liền rời đi, chừa không gian cho hai người.

Tiểu Đồng nhìn tàn trận, chưa khỏi hoàn hồn.

Hắn đứng cạnh thiếu niên, nuốt một ngụm nước bọt, ngập ngừng nói:

“Đại ca, ta muốn theo ngươi học võ!

” A Cửu khẽ ồ một tiếng, ra hiệu thiếu niên ngồi cạnh mình.

Hoá ra thiếu niên này ở trong một tiểu thôn ngoài thành.

Lại cũng giống như hắn, không cha không mẹ.

Hắn suy nghĩ một chút, liền nói thiếu niên rất có tố chất, có thể gia nhập võ giả của Vũ gia.

A Cửu vẫn gần gũi với Son lão giả hơn, liền nói với lão một tiếng.

Tất nhiên dễ dàng được lão chấp thuận.

Không phải đột nhiên A Cửu đồng cảm với người khác, lập tức cảm xúc hành động.

Mà là hắn nhận ra được, trong cơ thể thiếu niên này ẩn ẩn có linh lực.

Điều này khiến hắn giật mình không nhỏ.

Thiếu niên gầy gò tâm tình vui vẻ, trên khuôn mặt lem luốc rạng rỡ hẳn lên.

Cư dân bên ngoài hỗn tạp, muốn vào thành rất khó, chưa nói tới được gia tộc lớn nhất Vũ Lâm thành thu nhập.

Gần đây mùa đông ngày càng dài, càng khắc nhiệt.

Hắn muốn mạnh hơn nữa, để sau này có thể báo đáp ơn dưỡng dục của dân làng.

Tảng sáng hôm sau, một đoàn người ngựa mười mấy người tiến tới.

Ngoài võ giả, lang y Vũ gia, còn có quan phủ dẫn theo thuộc hạ ghi lại chứng cứ.

Mọi việc xong xuôi, đoàn người mới thu xếp trở về.

Bởi vì lần này dắt theo sơn dương nên tốc độ chậm lại không ít.

Vì thế Vũ Khiếu Thiên cùng vị quan phủ ngồi trong xe ngựa, cùng với mấy người b-ị thương tách ra trở về trước.

Đoàn người còn lại có thiếu niên tại, cũng không cẩn lo sợ gì, tới chiều hôm sau mới túc tắc trở về thành.

Còn về thiếu niên đen gầy kia, hắn cầm theo một tấm lệnh bài trở về thôn, muốn tạm biệt dân làng sau đó mới vào thành.

Bên bìa rừng, thiếu niên ngồi thẳng trên lưng yêu hổ, đưa mắt nhìn đoàn người an toàn tiến nhập cổng thành.

Lúc này mới hướng vào rừng sâu chạy đi.

Hắn trước đó đã dò hỏi con hổ những nơi đồi dào thiên địa linh khí.

Lúc này rời khỏi, chuẩn bị ngao du một vòng.

Phải nói rằng có thú cưỡi quả thực sảng khoái.

Băng rừng vượt núi như đi trên đất bằng.

Thiếu niên ngồi trên lưng hổ, không khỏi nhớ lại đoạn ngày tháng ở núi Huyễn Linh.

Trong thành, trên con đường không mấy nhộn nhịp có một tửu điểm cũ kĩ.

Bởi vì nơi này cách xa những tuyến đường chính, nên người qua người lại không nhiều.

Chủ tiệm thu được đồng ra đồng vào, cũng chỉ đủ duy trì qua ngày.

Tửu điểm xuống cấp, hắn cũng bất lực không có tiền sửa.

Không ngờ hôm nay lại có vị khách quý bao lấy lầu hai chỉ để yên tĩnh thưởng trà, hào Phóng ném cho hắn một mẩu vàng vụn.

Chủ tiệm là một nam tử không mấy đẹp mắt, chừng ba mươi tuổi.

Hắn đứng ở cửa chính, vui vẻ nhìn phố nhìn trời, cảm thấy bầu trời âm u hôm nay vô cùng đẹp mắt, trong đầu còn suy nghĩ có nên lấy vợ sinh con hay không.

“Khách quý, khách quý.

Mời vào, mời vào!

“Hai vị muốn uống rượu?

“Trên lầu đã có khách quý bao toàn bộ.

Hai vị không phiền, có thể thưởng rượu ở lầu một.

Rượu ngô vàng một năm hai vị muốn, tiểu điểm sẽ đổi thành loại ủ lâu thêm nửa năm!

” Cạnh cửa sổ ở lầu hai, một vị lão giả và một mỹ phụ đang ngồi đối diện, uống trà với nhau.

Lão giả một thân áo vải bình thường này, không ngờ là kẻ mà lúc trước được Triệu gia chủ cung cung kính kính.

Mỹ phụ chừng hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ đẹp mắt.

Không giống như thành chủ phu nhân tự thái đoan chính, mỹ phụ toát ra vẻ thoát tục, ánh mắt sáng ngời.

Thiếu phụ từ đầu tới cuối không hề động tay vào bàn trà, lúc này cười nói:

“Tạ đạo hữu nhúng tay nơi thế tục, không sợ tông môn trách phạt sao!

” Lão giả nhấp một ngụm trà nóng, cười nói:

“Nếu không phải mấy chục năm trước vị đại nhân kia nói, tu sĩ trên núi không được làm loạn phàm trần, ỷ mạnh hiếp yếu.

Chỉ được diệt yêu trừ ma, bảo vệ bách tính muôn dân.

Dù gì phàm nhân đông đúc cũng là gốc rỄ tu sĩ cao cao tại thượng trên núi.

Vì thế tam giáo một phần e sợ vị đại nhân kia, một phần cũng thấy hợp 1í, nên mới nhất nhất tạo thành thế đạo như bây giò.

Ngoài ta và Hồng Liên đạo hữu thụ động mà tới, làm gì có kẻ nào rỗi hơi tới nơi cằn cỗi linh khí mỏng manh này.

Hắc hắc đạo hữu không biết, ta cũng không biết.

Huống hồ, hai ta cũng coi như là người đồng đạo!

Cuộc tranh đấu này nổi lên, không thể thiếu độc thủ của lão giả.

Bề ngoài thì thấy chỉ có mấy chục võ giả thiệt m-ạng, nhưng ngoài sáng, trong tối, đã một trăm, hai trăm, không biết bao nhiêu người cây đổ bầy khi tan rồi.

Tất nhiên việc này cũng chẳng khiến lão giả họ Tạ bận tâm máy may.

Mạng sống phàm nhân vốn không đáng giá chút nào, còn không bằng một viên linh thạch hạ phẩm giúp tăng trưởng tu vi.

Mỹ phụ mày liễu khẽ nhíu, lão già tu thuật thải âm bổ dương này luôn thích gọi thẳng tên huý của nàng, khiến nàng vô cùng khó chịu.

Nàng cũng không muốn làm căng thẳng, dù gì cũng đúng như lão nói.

Hai người tư chất có hạn, gần như cả đời phải dừng tại luyện khí kỳ.

Thông thường đệ tử trong tông đều phải nhận nhiệm vụ định kỳ.

Bọn hắn lại thực hiện nhiệm vụ không đủ, vì thế bị cưỡng chế tới trông coi nơi này.

Mỹ phụ Hồng Liên ước chừng đã năm mươi tuổi, tu vi luyện khí kỳ tầng mười một.

Mà lão giả họ Tạ đã gần chín mươi tuổi rồi, cũng chỉ có tu vi luyện khí kỳ tầng mười một.

Tương lai mỹ phụ còn có cơ hội đột phá tầng mười hai, còn lão giả thì gần như vô pháp tiến cấp.

Mỹ phụ lúc này cười nói:

“Đạo hữu cũng biết tên thiếu niên mới xuất hiện gần đây chứ!

” Lão giả cười nói:

“Tiểu tử kia không rõ sư thừa từ nơi nào.

Xác thực có mấy phần ý vị.

Ước chừng mười lăm tuổi đã có tu vi luyện khí kỳ tầng tám, ngang ngửa với đám gọi là thiên tài rồi.

Nếu không nhầm, hắn còn có thể thu phục con hổ có tu vi luyện khí tầng bảy kia, rõ ràng bản sự không hề nhỏ!

” Yêu thú có thể chất vượt trội, thường có thực lực mạnh hơn tu sĩ cùng giai.

Một phần tu sĩ mạnh mẽ có thể vượt cấp mà đánh, nhưng để có thể thu phục yêu thú hung hãn, lại là vấn đí khác hoàn toàn.

Mỹ phụ khẽ dò hỏi:

“Là đệ tử của Vạn Thú sơn?

Lão giả khẽ vuốt râu, nhìn ra cửa số:

“Đúng là chỉ có Vạn Thú sơn chuyên bồi dưỡng yêu thú mới làm được.

Nhưng Vạn Thú sơn không thiếu nơi cho đệ tử lịch luyện.

Đưa một tên luyện khí trung kỳ tới địa phận Ngọc Huyền tông làm gì.

Lại nói, vì sao đạo hữu quan tâm tiểu tử này như thế?

Lão nhìn mỹ phụ, cười nói:

“Chẳng lẽ đạo hữu lại đánh chủ ý lên một tiểu tử mười mấy tuổi” Lão nói nửa đùa nửa thật.

Mỹ phụ này vốn có được một môn pháp quyết, có thể hút dương.

khí, linh lực của đối phương song tu cùng nàng ta.

Mỹ phụ tươi cười, không để ý lão giả châm chọc, tiếp tục nói:

“Vào chuyện chính, chuyện Cương Kiếm phù như thế nào rồi!

” Lão giả khẽ nhíu mày:

“Sư thúc hiện giờ đang cố luyện một loại phù lục nhất giai tam phẩm khác.

Nhanh thì vài tháng, chậm thì một năm.

Nhưng không còn cách nào, Cương Kiếm phù được nhiều đệ tử săn đón, hiện nay số lượng trong tông còn rất ít, giá cả cũng lên quá cao.

Chờ sư thúc luyện lại một lô Cương Kiếm phù, ta cũng đỡ đi khoảng hai mươi linh thạch hạ phẩm!

” Mỹ phụ hơi tỏ vẻ không vừa ý, nhưng cũng không còn cách nào.

Hai người vốn có giao tình từ trước.

Khi tới nơi này thường đồng hành lịch lãm tới các khu vực lân cận, hòng tìm kiếm chút ít linh dược, cơ duyên.

Vào mấy tháng trước không ngờ lại phát hiện một hang động, phía dưới linh khí dồi dào vô cùng, giống như phía dưới có một mỏ linh thạch nhỏ vậy.

Tất nhiên từ trước tới giờ hai người chưa thấy qua mỏ linh thạch bao giờ, chỉ có thể suy đoán mà thôi.

Tuy cơ duyên này còn mập mờ, nhưng có thể nói như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi khiến hai người động tâm không nhẹ.

Nhưng phi kiếm của nàng phẩm chất không đủ, không thể xuyên qua lớp nham thạch cứng rắn.

Lão già này lại chủ sử dụng phù lục, cùng v-ũ k-hí là một cây mộc côn, không hề có sức xuyên phá.

Cương Kiếm phù có thể tạm thời tăng phẩm chất của phi kiếm.

Nhưng phù lục nhất giai tam phẩm vốn không thể mua được, đành phải dựa vào quen biết lâu năm của lão giả để lấy tới tay.

Mỹ phụ sắc mặt có phần nghiêm túc, từ tốn nói:

“Sư thúc bận rộn, không thể thúc dục được.

Dù sao nơi này cũng không ai để ý tới.

Chỉ sợ, có tu sĩ trúc cơ kỳ sau lưng đi theo thiếu niên này.

Một khi mỏ linh thạch khai mở, rất dễ bị phát hiện!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập