Chương 2 :
A Cửu Một năm sau.
Tháng chín, tiết trời đã chóm sang đông.
Một điểm sáng lặng lẽ xuyên qua biển mây, tiến nhập núi Huyễn Linh.
Lão chuột Tầm Linh vui vẻ trở về, vẫn như thường lệ theo con đường quen thuộc tiến tới bảc khố.
Cửa đá “ầm ầm” mở lớn, lão chuột đưa mắt ngắm nhìn núi bảo vật trước mặt, đột nhiên trở nên biến sắc.
Trong góc khố phòng, món” bảo vật” mà lão cất giấu, lúc này đang lặng lẽ hấp thu linh khí từ linh thạch xung quanh.
Hiện giờ giờ không ít viên đã ảm đạm thất sắc.
Lão chuột không khỏi tức giận, một chân đá lên” bảo vật”:
“Mẹ nó, nhà ngươi thật là phá của, dám huỷ linh thạch của bổn đại gia!
” Đột nhiên, bề mặt món bảo vật xuất hiện một vết nứt nhỏ, nhanh chóng lan ra như mạng Lão chuột giật mình, lúc này mới nhận ra phù văn lúc trước đã biến mất không còn:
“Ấy, ta không cố ý, bình thường ngươi cứng rắn vạn pháp bất xâm cơ mà, sao nay lại yếu ớt như thế!
”
“Rắc, rắc!
” Âm thanh giòn tan vang lên.
Lão vội vàng bít lại vết nứt, một tay, hai tay, sau đó dùng cả đuôi quấn lên.
Mặc cho lão cố gắng, càng ngày vết nứt càng lan rộng.
Sau đó “rắc” mạnh một tiếng, đột ngột xuất hiện hai cánh tay nho nhỏ xuyên qua lớp vỏ, túm lấy hai bên râu lão chuột.
Lớp vỏ ngoài rạn vỡ hoàn toàn, hiện ra một đứa trẻ ngây ngô, trên thân thể phấn nộn thi thoảng xuất hiện vài phiến vảy màu ngọc bích, đôi mắt hiếu kỳ dán chặt lên lão chuột.
Lão ngẩn người.
Việc này không nằm trong sự suy tính của lão.
Phải biết rằng nếu quả trứng này còn nguyên phù văn, khả năng cao có kẻ sẽ bỏ ra một số tiền lớn để thu lấy, cũng khó có kẻ nào có thể nhìn rõ nội tình bên trong được.
Trái lại một đứa trẻ kéo theo nhân quả phức tạp, ai mà muốn rước về chứ.
Lão giận giữ bay ra ngoài, xách theo đứa trẻ, tính toán nên quăng đại tiểu tử này vào đâu đó, ném cho một bầy khi nuôi chẳng hạn.
Nhưng không ngờ bên ngoài, lúc này đã xuất hiện những bông tuyết đầu đông, gió cũng.
lạnh thêm mấy phần.
Lão nhìn tiểu quỷ đang ê a trong tay mình, lẩm bẩm:
“Hừ, tạm để cho ngươi ở chỗ ta hết mùa đông vậy!
” Mùa đông kéo đến biến núi rừng bạt ngàn thành một bức tranh trắng xoá.
Riêng gốc sồi đại thụ bên hồ Huyễn Linh vẫn cành lá xanh tốt, gió tuyết không máy may ảnh hưởng tới gần.
Lão chuột Tầm Linh này lẻ loi một mình nơi đây đã lâu, hôm nay dưới gốc đại thụ lại xuất hiện nhiều thêm vài đầu dê núi, trong đó phần lớn là đê mẹ.
Trong một gian phòng, lão chuột ánh mắt trìu mến nhìn đứa trẻ bụ bẫm trên tay, đang bú sữ;
dê từ bình hồ lô với sự thích thú:
“Bây giờ là tháng chín, vậy gọi ngươi là A Cửu đi!
” Đứa trẻ chẳng mấy chốc đã uống hết sữa, miệng nhà bình hồ lô ra, khóc to “oe oe”.
Lão chuột thấy thế liền biến sắc, lập tức lấy ra một bình hồ lô khác.
Đứa trẻ vươn tay nhỏ ôm lấy bình hồ lô, tiếp tục vui vẻ bú sữa.
Núi Huyễn Linh tràn ngập linh khí.
Nai nhỏ cúi đầu uống nước ven hồ, trên trời chim bay ríu rít.
Lão chuột Tầm Linh đã sống ở đây cả trăm năm.
Mấy năm này chỉ như một cái chớp mắt, nhưng lại khiến nơi đây xảy ra biến hoá lớn vô cùng.
Hang động của lão chuột Tầm Linh nằm cạnh hồ Huyễn Linh, trước giờ chỉ có một gian phòng dùng để tĩnh toạ, một gian phòng khác xếp ngổn ngang đủ thứ đồ tạp nham.
Nào là pháp khí, khôi lỗi, nguyên liệu yêu thú, thậm chí cả tranh vẽ, sách vở của phàm nhân.
Hiện giờ lại nhiều thêm một gian phòng ngủ nhỏ, xếp một chiếc giường, trải một tấm thảm da thú.
Gian phòng chứa đồ kia thì xếp một kệ sách lớn, mấy hàng dưới cùng đểu là sách vỡ lòng của trẻ con.
Còn gian phòng lão chuột dùng để tĩnh toạ, lúc này dưới nền rải rác đủ loại đồ chơi.
Trước cửa hang, cây sồi già cao mấy chục trượng, cành lá sum suê toả ra che bóng lối vào, lại Phủ bóng xuống một góc mặt hồ.
Phía xa, thác nước cao trăm trượng đổ xuống tung bọt trắng xoá, khiến nơi đây hơi nước lượn lờ, như chốn bồng lai tiên cảnh.
Chuột Tầm Linh lim dim nằm dựa lên gốc cây, bên cạnh là một đống vỏ hạt sổi, trong ngực lão còn ôm một bình hồ lô toả ra mùi rượu linh quả thơm ngát.
Trên mặt hồ, một con cá chép vàng lén lút trồi lên ngáp mấy hơi, sau đó bơi lờ đờ không rõ phương hướng.
Đột nhiên từ phía xa vang tới tiếng nói cười trong trẻo:
“Ha ha, mau đi nào Tiểu Hắc, ta giới thiệu ngươi với Hắc thúc!
” Cách đó không xa, xuất hiện một con gấu đen lớn, với một bên mắt sưng húp, dáng vẻ cực kì không tình nguyện đang tiến lại gần.
Trên lưng nó, một nam hài đáng yêu khoảng sáu tuổi đang ngồi chễm chê.
Đứa trẻ chỉ mặc một chiếc khố bằng da thú, trên người lại nổi lên vài phiến vảy rồng màu ngọc bích.
Đứa trẻ hưng phấn cười nói vô tư, đôi mắt híp lại như trăng non, hai bàn tay bé xíu túm lấy nhúm lông trên lưng con gấu, điều khuyến nó:
“Ha ha, Hắc thúc, con có bạn mới nè!
” Lão chuột mở mắt, hướng phía xa quát lớn:
“Tiểu hỗn đản, xuống ngay cho ta.
Ta dặn con bao nhiêu lần rồi, không được chạy ra xa trêu chọc thú dữ!
Lão không khỏi cảm thấy nhức đầu, đứa trẻ này mang mấy phần huyết mạch long tộc, trời sinh sức lực vô cùng lớn, lại cực kì ưa thích náo nhiệt, yêu thú xung quanh.
mấy dặm hầu như đều bị nó giày vò một lần.
Lúc trước còn dẫn tới một con mãng xà linh yêu hậu kỳ muốn tham lam cắn nuốt huyết mạch của đứa trẻ.
Lão khẽ lắc đầu, cơn say lập tức biến mất, chớp mắt sau đó liền xuất hiện phía xa tóm lấy đứa trẻ, tay còn lại mở ra, con gấu to lớn liền cấp tốc thu nhỏ lại, bị lão xách lấy.
Chuột Tầm Linh đặt đứa trẻ lên vai, hướng phía xa bay đi, vừa bay vừa càu nhàu:
“Ta dặn con như thế nào A Cửu, bên ngoài rất nhiều yêu thú nguy hiểm, không được chạy ra khỏi phạm vi quanh hồnước này, lại càng không được trêu chọc các con vật khác!
” Đứa trẻ gọi là A Cửu cười ngây ngô, nhìn mây nhìn trời.
Lời căn dặn nghiêm nghị của lão chuột như gió thoảng qua tai:
“Hì hì, con biết rồi Hắc thúc, chẳng qua vừa nãy Tiểu Hắc tranh ít lĩnh quả với con chứ bộ, a a, thật là cao!
” Lão chuột lộ vẻ tức giận, nhìn đứa trẻ đang chăm chú để ý một đàn hạc trắng vừa lướt qua, không hề có chút biết lỗi nào cả.
Nhưng sâu trong mắt lão, lại ánh lên sự trìu mến.
Một lúc sau, lão chuột hạ xuống trước mặt một con gấu đen lớn tới hai trượng, đang gầm rú vạch ra các bụi cây rậm rạp tìm con của mình.
Gấu mẹ thấy gấu con hiện ra liền mừng rỡ tiến lên quấn quýt, chợt thấy con nó thương tích đầy mình, định hướng lão chuột gào thét.
Nhưng giây lát sau nó cụp cái đuôi xuống, cùng với gấu nhỏ chạy vào rừng sâu.
Đứa trẻ A Cửu tay nhỏ khẽ vẫy, chào tạm biệt người bạn mới quen:
“Hi hi, tạm biệt Tiểu Hắc lần sau lại tới chơi với ngươi!
” Lão chuột bộ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhanh chóng cùng đứa trẻ bay trở về.
Lão nhìn đứa trẻ đang vắt vẻo ngồi trên vai, đôi mắt to chăm chú nhìn cảnh vật phía dưới, đột nhiên thần bí nói:
“A Cửu, con muốn có thể tự do bay lượn như thúc không!
” Đứa trẻ hón hở quay sang, miệng nhỏ nhếch lên, đôi mắt to long lanh nhìn lão:
“Có, có, con muốn được cưỡi gió như thúc!
” Lão chuột già quay đầu sang chỗ khác, tay vuốt vuốt râu, trầm giọng nói:
“Nhưng con phải luôn nghe lời ta mới được!
” Đứa trẻ hì hi ha ha, ôm chầm lấy cổ lão chuột:
“Con lúc nào cũng nghe lời thúc mà, thúc mau mau dạy con làm sao mới bay được như thúc đi!
” Lão chuột trìu mến nhìn đứa trẻ bụ bẫm, khẽ véo má hắn:
“Đúng đúng, tiểu Cửu nhà ta là ngoan nhất, là nghe lời nhất!
” Sáng hôm sau, cạnh kệ sách đã có thêm một chiếc bàn và ghế đẩu nhỏ, được lão chuột dùng mấy cây tre gần bờ hồ tạo thành.
Đứa trẻ ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn lão chuột từ trong tay áo lấy ra một quyển trục.
Quyến trục mở ra, trên đó vẽ một nam tử trung niên mặc thanh sam, dáng vẻ vô cùng chân thực.
Đứa trẻ đột nhiên thấy nam tử trong tranh bước ra, không khỏi dụi mắt mấy lần.
Nam tử hạ xuống mặt đất, hướng lão chuột chắp tay:
“Tại hạ tên Chu Tử, không biết ta có thể giúp gì cho đạo hữu!
” Chu Tử vốn là một vị tu sĩ kim đan kỳ, không như các tu sĩ khác một lòng cầu đạo, hắnlại đắm mình nơi thế tục, ham mê nghiên cứu kinh sách của các bậc thánh hiển.
Sau đó lại dùng sở học tâm đắc của bản thân đưa vào trong tranh.
Sau một thời gian đã len lỏi tới nhiều nơi trong Thiên Nam châu, được không ít tu sĩ yêu thích.
Bức tranh này được lão chuột mua từ giao dịch hội vào mười.
mấy năm trước chỉ với giá một trăm linh thạch hạ phẩm.
Những món đồ như vầy đối với tu sĩ quả thật như gân gà, không một chút tác dụng.
Nhưng đối vài kẻ kì lạ muốn học ít thơ từ ca phú, hay như yêu tộc muốn hiểu thêm về con người, vẫn đáng bỏ ra một phần linh thạch.
“Nói với con bao nhiêu lần rồi, tư thế ngồi viết chữ phải ngay ngắn!
“Con biết rồi, tiên sinh!
“Sao ở giữa thiếu một chữ rồi?
“Dạ, con quên ạ!
“Nay viết vậy được rồi, chuyển qua đọc theo ta!
“Uống nước phải nhớ nguồn!
“Uống nước.
ở nguồn!
“Con tập trung nào, nghe lại lời ta lần nữa!
” Thời gian đầu lão chuột còn để ý tới việc học hành của đứa trẻ, nhưng rất nhanh trở nên đau đầu, liền phó thác hoàn toàn cho vị hiển nhân Chu Tử phẩm tính ôn hoà này.
Đứa trẻ bình thường ham vui, nhưng dưới tâm tính và trí tuệ của một vị hiển nhân, trẻ nhỏ dễ dạy, rất nhanh vào khuôn khổ.
Chỉ tiếc rằng bức tranh này mỗi lần mở ra lại tiêu hao thên một phần, không thể dùng linh khí bù đắp được, sau hai năm liền mờ nhạt tiêu thất.
Dưới gốc cây sồi già, một chuột một trẻ ngồi đối diện với nhau.
Lão chuột nhìn đứa trẻ đang ngồi ngay ngắn, trầm giọng nói:
“Tiếp tục như mấy hôm trước.
Nhắm mắt lại, ngưng thần tĩnh tâm!
” Đứa trẻ nghiêm túc nhắm mắt, thẳng lưng ngồi xếp bằng.
Thời gian trôi qua, hắn bắt đầu cảm nhận từng điểm linh khí mơ hồ lơ lửng xung quanh, lại nương theo khẩu quyết bắt đầu vận công tu luyện.
Lão chuột bên cạnh quan sát, không khỏi kinh ngạc.
Một đứa trẻ mới tầm tám tuổi, lại là ngũ hành linh căn, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn đã có thể hấp thu linh khí, bước chân vào con đường tu hành.
Lão chuột hay trà trộn vào chốn tu sĩ nhân loại, lượng kiến thức cũng vô cùng rộng rãi, tự nhiên biết được ngũ hành linh căn, hay nhân loại còn gọi là tạp linh căn, vô cùng khó tu luyện.
Trên con đường tu hành, phẩm chất linh căn chính là gốc rễ quyết định tư chất của mỗi tu sĩ.
Mỗi loại linh căn sẽ ảnh hưởng tới công pháp và tốc độ tu luyện của mỗi người.
Ví như một kẻ có linh căn trội về lôi thuộc tính, không thể nghi ngờ tốc độ tu luyện pháp thuật lôi thuộc tính cực kì nhanh, pháp thuật lôi hệ thi triển ra cũng vô cùng mạnh mẽ.
Hay như tu sĩ trội linh căn hệ hoả, hệ kim,.
Tiếp đó là trội hai thuộc tính, ba thuộc tính.
Mà không trội loại linh căn nào được gọi là tạp linh căn, hay là ngũ hành linh căn, cũng là linh căn mà rất nhiều người có được.
Tu sĩ có linh căn này tiến cảnh vô cùng khó khăn, lại yếu hơn tu sĩ cùng giai nhiều vì không có thuật pháp mạnh mẽ.
Vì thế rất nhiều kẻ có ngũ hành linh căn không được gia tộc, tông môn bồi dưỡng, cả đời mãi mãi là phàm nhân, may mắn thì sẽ trở thành một tu sĩ thấp kém, ở vài tông môn làm tạp dịch đệ tử, hoặc có thêm mấy chục năm tuổi thọ hưởng phúc giữa hồng trần.
Tuy nhiên nếu tu sĩ có ngũ hành được cung cấp đầy đủ tài nguyên, con đường tương lai cũng vô cùng rộng mở.
Ngũ hành bản thân cân bằng, công pháp cũng đa dạng, linh hoạt.
Có một bí mật lớn ít có tu sĩ nào biết được, rằng không ít vị đại năng vì chuyện ngũ hành khuyết thuyết mà gặp khó khăn, thậm chí không thể tiến lên cảnh giới cao hơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập