Chương 25 :
Một khúc vô ưu Mùa xuân, cây cối khắp nơi đâm chổi nảy lộc.
Ngày đầu tiên trong năm là tết Nguyên Đán, diễn ra trong tiết lập xuân, dân gian cũng quen gọi là
"Đăng tiết".
Dựa theo tập tục, không khí tết Nguyên Đán diễn ra trước đó cả mấy ngày Đây là thời điểm mọi người cầu mưa thuận gió hoà, xua đuổi tà ma, mong một năm mới tốt iEmfn,ttuáïmibii.
Bên trong thành xe ngựa tấp nập, người đến người đi như mắc cửi.
Nhiều gia đình dắt theo con nhỏ tay cầm tò he, đồ chơi đủ loại, các nam thanh, nữ tú mặc y phục đẹp mắt, tay trong tay du xuân vãn cảnh.
Ven đường bày bán đủ loại xe hàng, nào là bán hoa đăng, đèn lồng, đồ ăn, kẹo ngọt,.
khiến đường đã chật lại chật hơn, nước cũng không lọt.
Những người đi đường tranh nhau nhìn ngắm, chỉ chỉ chỏ chỏ vào các loại đèn lồng, các cành hoa, cành đào.
Khắp nơi người người cười nói vui vé, cực kỳ náo nhiệt.
Không khí tưng bừng, so với lễ trừ tịch, chỉ có hơn chứ không kém.
Vũ gia cũng đã sớm dán câu đối đỏ lên các cửa lớn, đèn lồng các loại cũng được treo lên rất nhiều.
Trong Vũ gia rất nhiều gốc đào cổ thụ, lúc này đã hoa đã nở rộ, rực rỡ sắc hồng.
Vũ gia.
Trước sân của một dãy tiểu viện đang vô cùng náo nhiệt.
Khoảng chừng mười người, đa phần là các phụ nhân chừng ba mươi tuổi, đang nhộn nhịp gói bánh, xung quanh còn có vài tỳ nữ xum xoe phụ giúp.
Không phải chỉ riêng mình thành Vũ Lâm, mà hầu như toàn bộ Mạc Minh quốc.
Cứ dịp tết Nguyên Đán là nhà nhà gói bánh trưng, bánh dày, dâng lên bàn thờ gia tiên tỏ lòng thành kính.
Vì thế đây cũng là địp các thiếu phu nhân, các tiểu thư trổ ra tài nghệ của mình.
Bánh dày hình tròn, tượng trưng cho trời.
Bánh trưng hình vuông, tượng trưng cho đất Lá xanh bao bọc ở ngoài tượng trưng cho thiên nhiên, mùa màng, sự che chỏ của đất mẹ với cor người.
Gạo nếp, đậu xanh dẻo thơm, tượng trưng cho sự gắn kết, chân thành của con người.
Nhân thịt thì tượng trưng cho cuộc sống đủ đầy, thịnh vượng.
Bên ngoài được gói chặt bằng dây lạt làm từ thân tre, thể hiện sự gắn kết giữa con người với con người, giữa gia đình, tình yêu, bè bạn.
Trên sân lúc này bày đầy các thau nguyên liệu lớn nhỏ, còn có một chồng các phiến lá lớn xanh mướt.
“Tiểu Ngọc, lau thêm giúp ta mấy chục tấm lá dong!
”
“Nhị thiếu phu nhân, không phải lúc trước đã dư mấy tấm lá dong rồi sao!
“Nha đầu ngươi không để ý phía bên kia sao!
” Nhị thiếu phu nhân vốn là tiểu thư của một gia tộc nhỏ, vào mấy năm trước lấy nhi tử thứ be của Vũ Mãnh.
Vũ Hoa Linh đang cẩn thận gói một chiếc bánh dáng vẻ vuông vức, cạnh nàng cũng đã có mấy chiếc ngay ngắn chinh tể.
Thiếu niên Tiểu Đồng không tham gia tết trong thành.
Từ sớm đã đánh một xe ngựa trở lại thôn Tiểu Khê, mang về không ít lương thực, vải vóc, v-ũ k:
hí.
Vì thế lúc này ngoài mấy người của Vũ gia, chỉ có mình A Cửu là người ngoài tham gia gói bánh.
Dịp tết năm ngoái diễn ra đúng lúc hắn du ngoạn bên ngoài.
Vì thế mặc dù hắn ở đây đã hai năm, nhưng đây mới là lần đầu hắn thấy không khí Vũ Lâm thành nhộn nhịp, tràn đầy sức sống như vậy.
A Cửu nhăn nhó nhìn chiếc bánh xiêu vẹo của hắn:
“Còn khó hơn cả tu luyện nữa!
” Bên cạnh hắn đã có mấy tấm lá dong rách tươm.
Thiếu nữ nhếch miệng:
“Ngươi đừng tưởng bánh này dễ gói, cần phải khéo léo căn chỉnh từng công đoạn, nguyên liêu.
Ta gói được như này cũng phải mất tới ba năm đó!
” Phụ nhân được gọi là nhị thiếu phu nhân cười nói:
“Linh nhi nhà ta lần đầu thử gói bánh, còn gói bánh trưng từ hình vuông thành hình tròn!
” Một nữ tử khác cười nói:
“Ta còn nhớ một lần ăn bánh đại tiểu thư gói.
Bên ngoài trông rất đẹp mắt, nhưng lúc mở ra nhân bánh lộn xộn hết cả!
” Thiếu nữ cùng thiếu niên cũng chỉ phụ giúp một chút, liền bị nhị thiếu phu nhân càm ràm vài câu.
Nói rằng mấy chuyện vụn vặt giao cho hạ nhân làm, hắn cùng tiểu thư nên sớm về sửa sang, chuẩn bị cho tiệc hội tối nay.
Một phần cũng là vì nàng phải quản lý kĩ càng từ nguyên liệu tới thành phẩm.
Phần lớn chỗ bánh này sẽ đều mang lên thờ cúng tổ tiên, cũng như làm quà tặng lễ tết tới các gia tộc khác.
Tất nhiên lễ tết thăm hỏi tới các nhà khác, cũng không phải chỉ có mình chỗ bánh này.
Nhưng việc này từ lâu đã trở thành phong tục không thể thiếu.
Nội phủ Vũ gia đã đèn đuốc sáng trưng.
Lão quản gia chạy đông chạy tây, lưng áo ướt nhẹp.
Hàng chục hạ nhân khẩn trương ra ra vào vào, mỗi người một việc.
Yến tiệc linh đình, trên bàn đầy ắp sơn hào hải vị.
Vũ gia bình thường phân tán khắp nơi, nhiều người có khi cả năm cũng chỉ gặp hai ba lần.
V thế dịp lễ tết sum họp hiếm có này, mọi người tụ tập vô cùng đầy đủ.
A Cửu vừa tới, đã có người lập tức đưa hắn vào trong.
Lúc nãy hắn được một phụ nhân tuổi đã ngũ tuần dẫn tới một căn phòng, đầy ắp các bộ y phục đẹp mắt.
Nàng ta lại ngắm nghía, đo đạc thân thể hắn, sau đó chỉ đạo tỳ nữ lấy cái này cái kia.
Dáng vẻ của A Cửu hiện tại có phần kinh diễm vô cùng.
Dáng người cao ráo như tre, búi tóc sau đầu cài một cây trâm ngọc.
Hắn khoác trường bào màu khói lam, cổ tay và vạt áo thêu chỉ kim tuyến.
Trên thắt lưng lại đeo thêm một tấm ngọc bội.
Khuôn mặt A Cửu trước giờ vốn anh tuấn vô cùng, chỉ là ngày thường hắn ăn mặc qua loa, tóc tai tuỳ ý, không hề nổi bật.
Hôm nay tươm tất từ đầu tới chân, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong khiến không ít thiếu nữ phải lau mắt mà nhìn.
Trong sân cũng phải gần hai trăm người, đi đi lại lại, tụm năm tụm ba chúc rượu, nói cười, vô cùng nhộn nhịp.
A Cửu cứ đi một đoạn, lại có một tiểu thư khuê các y phục thướt tha tới bắt chuyện.
Phía xa, vài vị phu phân quyền quý nhìn hắn, liền âm thầm hỏi han.
Sau khi biết được hắn là công tử Vũ gia, nhi tử của Vũ Hoành, là thiếu niên thiên tài trăm năm có một đã thắng tam công tử Lăng gia, ánh mắt ban đầu vốn là thưởng thức, liền chuyển sang ánh mắt giống như muốn ăn thịt người, chỉ hận không thể lập tức gả một đứa con gái cho hắn.
Lúc này một thiếu nữ tươi tắn như hoa, ở xa vẫy vẫy tay với hắn.
A Cửu thân thể trơn như trạch, trong nháy mắt đã thoát khỏi vòng vây của đám người.
Huynh muội Vũ Hoắc và Vũ Hoa Linh đứng cạnh nhau, dáng vẻ cũng nổi bật vô cùng.
Vũ Hoắc tuy mới độ hai lăm tuổi, nhưng hắnlà người mang trọng trách lớn, nên y phục có phần đứng tuổi, đỉnh đạc vô cùng.
Vũ Hoa Linh lúc này cũng sắp tròn mười lăm tuổi, còn một năm nữa là đủ tuổi dựng vợ gả chồng rồi.
Nàng lúc này như hoa đào nở rộ, đầm lụa giày thêu thướt tha vô cùng.
Tiệc này là tiệc đứng, giúp mọi người dễ dàng chào hỏi nhau hơn.
A Cửu cũng được không í các vị trưởng bối trong Vũ gia tới tươi cười thăm hỏi, giống như hắn là một thành viên của Vũ gia vậy.
Giữa sân có một khoảng trống, là nơi biểu diễn các tiết mục ca múa du dương, đẹp mắt.
A Cửu khẽ nhắm mặt lại, hít sâu một hơi, cảnh vật xung quanh rõ ràng vô cùng.
Đèn lồng rực đỏ, ánh trăng sáng chiếu rọi mọi ngóc ngách, gió nhẹ thoảng qua khiến từng cánh hoa đào tung bay theo gió.
Có tiểu oa nhi bụ bẫằm chừng sáu, bảy tuổi, được cha mẹ nắm tay dắt đi tham gia yến tiệc.
Các bậc trưởng bối thấy hắn liền tới nựng nựng, vỗ về lời hay ý đẹp liền tuôn ra không ngớt Hắn nhớ tới Hắc thúc.
Hắn nghĩ, sau này liệu có thể sum vầy, đón tết cùng cha mẹ không.
Cũng không biết bọn họ đang ở nơi nào, vì sao lại bỏ hắn lại.
Hắn lại nhìn qua tiểu cô nương, hiện giờ dáng vẻ đã không còn là tiểu cô nương khi xưa nữa Một hồi chuông ngân vang khắp thành Vũ Lâm, báo hiệu một năm mới đã tới.
Pháo hoa rực sáng cả một vùng trời.
Mọi người nâng lên câu chúc năm mới sức khoẻ, tốt đẹp.
Trưởng bối bắt đầu điểm goi, lấy ra túi gấm đỏ phát cho trẻ nhỏ, đa phần đều độ mười hai tuổi trở xuống.
A Cửu không ngờ bản thân được nhận được một túi gấm, là từ Sơn lão giả đưa cho.
Sau khi tiệc tàn hắn mở ra mới biết bên trong là một đồng xu vàng, một mặt khắc bốn chữ “Bình An Cát Tường” mặt còn lại khắc hai chữ “Hạo Nhiên”.
Sau màn bắn pháo tưng bừng đón chào năm mới, là tới lúc người người gửi lời nguyện vào hoa đăng, thả lên bầu tròi.
Truyền rằng hoa đăng bay lên càng cao, lời nguyện ước càng dễ trở thành sự thật.
A Cửu cũng viết một lời nguyện ngắn ngọn, chỉ có hai chữ “sum vầy”.
Thiếu nữ nhắm mắt, chắp tay búp sen đặt trước ngực, lẩm bẩm cầu nguyện, sau đó mới thắp lửa, dâng hoa đăng lên tròi.
Hoa đăng của nàng gặp gió lớn bay lên, không ngờ lại đột nhiên tắt lửa, đìu hiu rơi xuống.
Thiếu nữ có phần thương tâm, đột nhiên vui vẻ trở lại.
Chỉ thấy lửa sáng lập loè, đưa hoa đăng bay lên cao vrút.
Bao quát thành Vũ Lâm, giống như có hàng trăm, hàng ngàn ngôi sao đang trở về trời, đẩy hơi lạnh, mây mù không còn lại gì.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập