Chương 27: Cận kề

Chương 27:

Cận kể Thôn Tiểu Khê vẫn yên bình như cũ.

Bởi vì đầu xuân tuyết tan, nên con suối nhỏ lúc này có phần lớn gấp đôi so với thông thường Con chim kền kền lượn trên không trung, phủ bóng bao trùm thôn làng.

Một vài người thấy ánh mặt trời bị che khuất, liền ngẩng đầu nhìn lên.

“Yêu quái, mọi người mau trốn!

“Có quái điểu, trẻ em phụ nữ trốn thật kĩ, dù có chuyện gì cũng tuyệt đối không được ra!

” Thợ săn trong làng chẳng mấy chốc đã cầm v-ũ khí trong tay, tìm chỗ phục kích.

A Cửu điều khuyển con kền kền hạ xuống:

“Các vị thúc bá, các đại ca, là ta, A Cửu!

” Xuyên Hạ nghe thấy giọng nói quen thuộc, liền từ sau một đống củi ngó ra:

“Là ngươi!

” Đám thợ săn tuy vẫn e sợ con quái điểu trước mắt, nhưng thấy A Cửu an toạ trên lưng nó, cũng dần dần hiện ra.

Một thiếu phụ khẽ hé cửa, ngạc nhiên hỏi:

“Là tiểu tử A Cửu!

” Thiếu niên vốn tính tình chất phác, đã không ít lần ở lại thôn Tiểu Khê, được mọi người quý như con cháu trong nhà.

A Cửu khuôn mặt vẫn trầm trọng như cũ:

“Mộng dị, là ta.

Tiểu Đồng.

hắn đâu rồi!

” Phụ thân thấy con quái điểu đang nhìn mình, lập tức đóng cửa trốn kĩ.

Nam tử họ Ngưu nói thay nàng:

“Tiểu Đồng vừa vào thành từ hôm qua rồi!

” Anh em Sở Mộc, Sở Kim mạnh dạn đi vòng quanh con quái điểu, trầm trồ giơ ngón tay cái với hắn!

” Xuyên Hạ tâm như nhạy bén:

“Có chuyện?

A Cửu gật đầu với hắn, sau đó giảng giải kĩ sự việc một lần với thôn dân.

Lại khuyên bọn hắn ngay ngày mai phải khẩn trương kiếm nơi ẩn náu, tạm lánh mấy ngày.

Nội phủ Vũ gia.

Trong chính điện lúc này tập trung các nhân vật cốt cán của Vũ gia.

Vũ Khiếu Thiên ngổi trên ghế lớn, bên cạnh còn có hai lão giả, cùng với bốn trung niên nam tử, trong đó có Vũ Hoành, Vũ Mãnh, phía dưới còn có mười mấy người.

Không khí trong đại điện lúc này vô cùng căng thẳng.

Thời gian qua Vũ gia đã thực hiện rất nhiều biện pháp mạnh tay, bây giờ là lúc phải dùng biện pháp nhu hoà.

Nhưng Vũ Khiếu Thiên vì vài con quái trùng mà yêu cầu trên dưới hạn chế buôn bán, rút gần hết nhân thủ ở ngoài thành về.

Chưa kể còn nghiêm cẩm rượu chè, say sưa.

Những ngày đầu năm là lúc mọi người du xuân vãn cảnh, uống rượu giải sầu.

Là lúc kinh doanh, buôn bán tấp nập.

Toàn bộ võ lực của Vũ gia cũng vào trạng thái tập luyện cường độ cao, bộ dáng giống như chuẩn bị muốn lật phủ thành chủ vậy.

Bởi thế lúc này đang không ít người bất mãn, khó hiểu.

“Gia chủ, mặc dù xuất hiện quái trùng, cũng không đến mức phải làm như thế chứ!

“Mấy tửu lâu do ta quản hạt trải qua bấp bênh, gần đây mới trên đà phát triển mạnh.

Dự định mở rộng quy mô ta cũng đã tính toán từ trước.

Nhưng như này, thật sự là.

!

“Đại ca, Vũ Lâm ta trước giờ thẳng tính.

Thứ cho ta nói thẳng, đại ca làm như này, người ngoài nhìn vào lại tưởng Vũ gia ta có tang!

” Vũ Khiếu Thiên ngồi ở vị trí chủ vị, không nói gì, thu toàn bộ sắc thái mọi người vào trong tầm mắt.

Có người biết được nội tình, lúc này hắng giọng đỡ lời.

“Các ngươi quên Vũ gia lâu nay gặp bao nhiêu sóng gió trắc trở.

Quên mất ai đã đưa Vũ gia ta qua đêm đen rồi sao!

“ “Hừ, vài kẻ trong các ngươi yêu tiền mến bạc, đắm chìm trong hưởng thụ đã quen rồi.

Nhân dịp này cũng tự suy xét bản thân lại.

Thua thiệt một chút cũng không chết được!

“Hắc hắc, mọi người vẫn nên lấy đại cục làm trọng.

Còn đại cục rối rắm như nào, hẳn là Khiếu Thiên huynh mới hiểu rõ được!

” Lúc này bên ngoài liên tục vang lên tiếng la hét sợ hãi, tình cảnh có mấy phần tương tự lúc ở thôn Tiểu Khê.

Đám người Vũ gia trong đại điện lúc này lục cục chạy ra.

Không ít người rút kiếm, giương cung, nhưng lúc này giọng nói của Vũ Khiếu Thiên vang lên:

“Khoan đã, tất cả dừng tay!

” Trên sân không ít võ giả ngũ cảnh, lục cảnh, còn có hai người thất cảnh.

Nếu không có Vũ Khiếu Thiên Ngăn lại, hẳn là chỉ cần vài hơi thở con kềển kển này sẽ chia năm xẻ bảy.

“Các vị thúc bá, là ta!

” A Cửu rời khỏi lưng con kền kền, khẽ thì thầm to nhỏ mấy câu.

Vài người trông con quái điểu bay đi, hình như có thấy nó đang rơm rớm nước mắt, không khỏi thốt lên.

“Hoá ra là một con chim lớn có linh tính, thật là hiếm thấy!

“Đúng vậy, chút nữa là ta nhìn vào bề ngoài xấu xí của nó mà phán đoán sai rồi!

” Tại căn nhà tre ven bờ hồ, lúc này có hai nam tử đanh miệt mài cưa cưa đục đục.

Vũ Hoa Linh nhân lúc A Cửu ra khỏi thành, liền sai người chỉnh đốn lại gian nhà siêu vẹo của hắn.

“Đúng tồi, ỏ đó làm một cái cửa số”

“Cửa ra vào cũng cần phải sửa lại, quá lỏng lẻo rồi!

” Tỳ nữ Tiểu Ngọc đã trải một tấm vải lên mặt cỏ gần đó.

Từ một giỏ lấy ra bánh trái thơm ngon.

Giỏ còn lại lấy ra một quạt phiến đang khâu dở, cùng vài cuộn kim chỉ.

Bày biện xong xuôi, nàng hướng thiếu nữ một tay chống hông, một tay chỉ trỏ, cười nói:

“Tiểu thư, bọn hắn có kinh nghiệm tự làm được mà.

Người không cần phải sát sao vậy đâu.

Mau tới dùng bánh, nếu không sẽ nguội mất!

” Khung cảnh ven hồ như chậm lại, gió mát thổi đìu hiu.

Một thiếu nữ tỉ mỉ thêu hoa đào lên loan phiến.

Một thiếu nữ có phần trưởng thành hơn, thì cặm cụi đan một hình nhân nhỏ.

Đột nhiên một tiếng huýt sáo dài từ đâu đó vang lên.

Tiểu Ngọc quay lại đảo mắt một vòng, nhanh chóng thấy một bóng hình thân thuộc lấp ló ở phía xa.

Hai má nàng trở nên đỏ ửng, tư thế ngồi chéo một bên liền đổi thành quỳ, hướng thiếu nữ trước mặt, hơi ấp úng nói:

“Tiểu thư, ta, ta ra kia có việc chút!

” Vũ Hoa Linh nhìn bộ dáng như mèo đi ăm trộm của nàng, không khỏi phì cười:

“Ta cũng không nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương các ngươi!

” Thiếu nữ trong lòng có phần thốn thức, đúng là thời thế thay đổi.

Tiểu Ngọc vốn dĩ hơn nàng tầm ba tuổi, lại tự lập từ nhỏ, bởi thế tính tình chín chắn, trưởng thành hơn nàng không ít.

Ngày thường luôn nhắc nhở nàng không nên thế này, không nên thế kia, đôi khi giống một người chị dạy bảo em gái vậy.

Từ ngày nàng ta lén lút qua lại với tên Tiểu Đồng, liền bị nàng.

nắm thóp, trở nên khép nép hơn rất nhiều.

Khi xưa phụ mẫu thiếu nữ Tiểu Ngọc vốn chỉ là dân đen ngoài thành, làm thuê quanh năm suốt tháng cũng không đủ ăn đủ mặc, may mắn mới bán được nàng vào Vũ gia, với giá hai mươi lượng bạc trắng, lúc đó nàng mới chín tuổi, kể từ đó bản thân nàng đã không phải của nàng rồi.

Nàng chỉ là may mắn gặp được chủ tử tốt như Vũ Hoa Linh.

Nhưng trong lòng.

vẫn luôn nhé thân phận hạ nhân của mình, vì thế nửa năm nay nàng “phạm luật” không khỏi lúc nào cũng nơm nớp 1o sợ bị ma ma tổng quản phát hiện.

Trước đó cũng từng có một tỳ nữ qua lại với một gia nhân, bị bắt tại trận.

Sau đó nàng ta bị đránh đòn tới nỗi hai ngày sau mới có thể rời giường, còn người kia thì bị điều ra ngoài thành làm việc chân tay, tất nhiên trước đó cũng không tránh khỏi một trận đòn roi.

Vũ Hoa Linh nhận thấy tay mình hơi run, liền dừng lại, cất đổ đạc đi, lúc này không thể thêu tiếp được nữa.

Nàng ngồi co người, hai tay chống lên hai bên má :

“Thật là hâm mộ tên đó.

Có thể đi đây đi đó, tiêu diêu tự tại!

” Nàng đưa mắt nhìn chiếc vòng gỗ trên cổ tay trái, khẽ mỉm cười.

Lại nhìn qua hai cánh hoa đào được gió mát đưa tới, rơi xuống mặt hồ dập dểnh.

Tiểu Ngọc rón rén quay lại, thấy thiếu nữ dường như có tâm sự, liền gỡ bông hoa Ngọc Lan.

vừa được ai đó cài lên đầu, giấu vào trong tay áo.

“Tiểu thư, sao người không thêu nữa!

“Quá nhàm chán, nay không thêu nữa.

Tiểu Ngọc, kiếm của ta đâu rồi!

“Luyện kiếm?

Tường Dung kiếm của tiểu thư để ở Chiêu Hoa phủ rồi!

Không biết Vũ Hoa Linh nghĩ đến điều gì, tâm tình trở nên bừng sáng.

Nàng nhặt lấy một đoạn tre nhỏ, bắt đầu múa võ.

Tiểu Ngọc ngồi một bên, dùng ánh mắtấm áp nhìn nàng.

Hai cánh hoa đào khi nãy rơi xuống mặt hồ, không rõ vì sao lúc này lại lướt qua nhau, trôi theo hai hướng ngược lại.

Sau khi A Cửu thông tri kĩ càng sự việc cho Vũ gia, hắn liền thần không biết, quỷ không hay, xuất hiện trong phủ thành chủ.

Hắn đội nón rộng vành, đeo một chiếc mặt nạ, dáng vẻ thần bí khó lường.

Trong hậu viện phủ thành chủ, A Cửu lơ lửng trên không trung một trượng, chân đạp phi kiếm, tay chắp sau lưng, giọng nói ổm ồm:

“Tiên nhân chỉ lộ.

Vũ Lâm thành đại nạn giáng thế, sinh linh lầm than.

Ngươi là thành chủ, lập tức điều động binh lực, di tản, bảo vệ bách tính!

” Lăng Vu Chính phía dưới liên tục dập đầu, như gặp thánh chỉ.

A Cửu đột nhiên hạ thấp xuống, giọng nói trầm thêm mấy phần:

“E hèm, trăm năm mới xuống phàm trần một lần, phải công nhận thủ nghệ của phàm nhân cũng khá đa dạng phong phú, thanh bội kiếm kia, ta có chút hứng thú!

Lăng Vu Chính đầu óc nhanh nhạy, tháo bội kiếm khỏi hông, hai tay dâng lên:

“Được tiên trưởng thưởng thức là cơ duyên của thanh kiếm này, mong tiên trưởng không chê!

” Chớp mắt sau, hắn liền thấy hai tay nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên đã không thấy vị tiên trưởng đâu cả, chỉ nghe trong không trung văng.

vắng một câu “Vũ gia làm trọng”.

A Cửu bay được mấy chục trượng, liền kiếm một nơi vắng vẻ hạ xuống:

“Không ngờ lại kích thích như vậy!

” Hắn tra kiếm vào vỏ, trên trán đổ đầy mồ hôi, trong lòng còn thầm nghĩ đáng lẽ lúc trước nên chọn thanh Phong Ảnh kiếm kia, thanh Hắc Vân kiếm này quá nặng, khống chế thật là hao tổn linh lực.

Hắn lại xem thử thanh bội kiếm vừa gat được.

Bội kiếm của thành chủ, quả nhiên phẩm chất rất cao, hắn là tiệm cận tam giai thượng phẩm.

A Cửu lại di chuyển ngang dọc một hồi, đi tới Triệu gia, tìm kiếm thân ảnh của Triệu Hoá Xuân.

Lần này hắn cũng không “nhẹ nhàng” như với Lăng Vu Chính.

Nợ cũ, nợ mới với Triệu gia, lần này hắn tính luôn một thể.

Nội phủ Triệu gia.

Trong ngoài đại điện, người nằm la liệt A Cửu ngồi trên ghế chủ vị, tay bưng một đĩa trái cây, nhẩn nha nhấm nháp.

Triệu Hoá Xuân mặt mũi bầm dập, như một con heo béo sưng vù, sợ hãi quỳ một bên.

Tới khi thân ảnh A Cửu biến mất, Triệu Hoá Xuân mới có can đảm đứng dậy, dáng vẻ thất thần, trong miệng lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại một câu.

“Lấy công chuộc tội, lấy công chuộc tội,.

!

” Vài gia nhân nghe thấy động tĩnh, lúc này từ xa chạy tới.

“Người đâu, có thích khách, có thích khách!

“Đại nhân, người không sao chứ, thích khách đâu rồi!

“Im miệng, thích khách cái rắm!

“Mấy tên kia, còn không mau đứng dậy.

Tên.

đạo trưởng đã đi rồi!

” Thiếu niên tất nhiên không phải kẻ g-iết người không ghê tay, chỉ là dạy dỗ “một chút”.

Tuy chỉ là mấy tên võ giả, nhưng vào thời điểm này có còn hơn không.

Không ai rõ thiếu niên làm những gì, nhưng tối đó, chuông lớn trên đài gác liền giòn giã vang lớn bốn hồi.

Thông thường chuông ngân ba lần là có thiên trai, bốn hồi là cảnh giới kẻ địch nguy hiểm xâm p:

hạm thành, còn năm hồi chuông đã rất lâu không được vang lên, nghe nói vào hơn trăm năm trước xảy ra dã thú b-ạo loạn, khiến hơn mấy ngàn bách tính thiệt mang.

Hai ngày này, không khí thành Vũ Lâm căng thẳng vô cùng.

Dân đen ở làng mạc ngoài thành, một phần thì cố vào thành lánh nạn, số ít thì mang theo ít vật dụng s-ơ trán tứ phương Còn lại đa số chỉ biết cầu trời cầu thần, gia cố lại chuồng trại nhà cửa.

Giống như trời thương bách tính nơi đây, mưa như trút nước suốt một ngày trời, làm bầy Táng Cốt trùng mất cảm ứng với sinh cơ đồi dào nơi thành Vũ Lâm, tiến độ di chuyển chậm lại không ít.

Bên ngoài tường thành mấy chục dặm, xuất hiện ba cổ xe ngựa nối đuôi nhau chạy trong mưa.

Cỗ xe ở giữa được một trung niên nam tử điều khuyển, là võ giả lục cảnh của Vũ gia, ngồi cạnh hắn không ngờ lại là thiếu niên Tiểu Đồng.

Nam tử giác quan linh mẫn, lúc này nói vọng vào trong xe:

“Việc hộ tống tiểu thư tới cứ điểm lánh nạn do chính gia chủ đại nhân tin tưởng phân phó cho ta.

Mong tiểu thư đừng làm khó cho ta!

” Từ trong xe lần lượt vang lên giọng nói của hai nữ tử.

“Mua lớn thế này, hay là tạm kiếm nơi dừng chân một chút.

Nếu tiếp tục thế này, ta sẽ nhiễn hàn khí mất, khu khu!

“Tiểu thư, người cảm lạnh rồi?

Nam tử khẽ chỉnh nón rộng vành, trước mắt xem ra mưa sẽ không sớm tạnh:

“Phía trước bối dặm có một trạm dừng chân, tiểu thư ráng chịu khó một chút!

” Trong xe ngựa, Vũ Hoa Linh dáng vẻ thất thần, đưa mắt nhìn màn mưa qua khe cửa hé nhỏ.

“Phụ thân, đại ca, tộc nhân Vũ gia, đều ở lại liều mình đối diện với nguy hiểm.

Còn ta, lại rời đi như vầy.

!

Tỳ nữ Tiểu Ngọc bên cạnh dịu dàng an ủi.

“Chúng ta ở lại, cũng chỉ làm tăng thêm gánh nặng, tăng thêm sự nguy hiểm cho mọi người!

“Tiểu thư cũng nên nghĩ tích cực chút, nhỡ may Cửu công tử phán đoán có chút sai lệch thì sao.

Hồi nhỏ ta ở ngoài thành, cũng chưa từng chứng kiến có dã thú gì bén mảng lại gần nha Chưa kể, còn có tường thành vững.

chắc như thế, ta nghĩ mọi người sẽ kiểm soát được tình hình thôi!

” Vũ Hoa Linh bề ngoài cũng không phản đối ý nghĩ của Tiểu Ngọc, nhưng trong lòng nàng lạ nghĩ thiếu niên không sai lầm quá nhiều.

Chuyện quái trùng lần này, hắn sẽ vô cùng nguy hiểm đối với bách tính thành Vũ Lâm.

Nàng thực sự không yên lòng, phụ thân, đại ca, còn có thiếu niên không hiểu phong tình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập