Chương 29: Đau Thương

Chương 29:

Đau Thương A Cửu hơi thở dồn đập, di chuyển vội vã qua mấy con đường, sau đó dừng trước một ngôi miếu dáng vẻ cổ kính.

Miếu không lớn lắm, tường và mái ngói đã phủ kín rêu phong.

Hắn gõ cửa vài lần, sau một lúc vẫn không thấy động tĩnh gì, lúc này mới mở cửa bước vào.

A Cửu khẽ thi pháp, gọi ra đốm lửa trên đầu ngón tay, thắp sáng vài cây nến xiêu vẹo.

Lúc này cảnh tượng trong miếu mới rõ ràng hơn chút.

Tượng Thành Hoàng được đúc bằng đồng, cao chừng năm thước, ngồi trên ghế ngai.

Có vẻ như tượng đã cùng ngôi miếu trải qua thời gian rất dài, lúc này bề mặt phần nhiều đã chuyển sang màu nâu trầm, điểm rỉ xanh nhẹ ỏ những khe nhỏ.

“Thành Hoàng lão gia?

A Cửu gọi qua mấy lần vẫn thấy bức tượng im lìm.

Hắn cũng không miễn cưỡng, liền tới một góc ngồi xuống, tĩnh tâm vận khí, cố gắng hồi phục từng chút linh lực.

Không rõ vì sao, lúc này nội tâm A Cửu giống như mặt hồ đậy sóng, rất khó để tĩnh tâm vận khí.

Trong đầu hắn lướt qua hình ảnh của binh lính liều mạng trên tường thành, lại lướt qua hình ảnh muôn vẻ của bách tính chạy khỏi cơn sóng dữ.

Thần thức của tu sĩ vô cùng linh mẫn, trăm ngàn khung hình đều khắc trong đầu hắn rõ ràng.

Đột nhiên, cuốn kinh Kim Cang trong đầu hắn lập loè kim quang, khiến tâm thần hắn dần tĩnh lại như mặt hồ yên ả.

Hắn ngồi im như pho tượng chừng hai canh giờ, sau đó đột nhiên linh khí xung quanh mấy chục trượng như vòng xoáy tiến nhập cơ thể.

Trong miếu không có gió, nhưng quần áo thiếu niên bay phấp phi, bên ngoài cơ thể nhanh chóng bị đẩy ra một tầng chất bẩn.

A Cửu mở mắt ra, tỉnh quang trong mắt dần thu liễm.

“Không ngờ lại đột phá tầng chín vào lúc này!

“Ách, ngài là Thành Hoàng lão gia, Đỗ Giang đại nhân?

"

Vị Thành Hoàng này không biết đứng trước mặt thiếu niên từ bao giờ, dáng vẻ giống hệt như lúc xuất hiện ở bên ngoài, chỉ là lúc này có chiều cao tương đương một người trưởng thành.

Vị Thành Hoàng một tay vuốt râu, cười nói:

“Gọi Đỗ Giang tiền bối là được rồi!

” Đỗ Giang đánh giá thiếu niên, không khỏi khen ngợi:

“Chính khí có không ít, tuổi trẻ thật đáng khen.

Không giống như hai tên kia, uống là người tu đạo trên núi, lại mang một thân âm u thâm trầm, yêu quái cũng phải tự thẹn không bằng!

” A Cửu chỉ hiểu đại khái đôi phần, dò hỏi:

“Vì sao ngài không giúp bách tính diệt trừ yêu quái nữa?

Đỗ Giang khẽ lắc đầu, thở dài:

“Ta nào có nhiều sức lực như vậy.

Người khi c.

hết đi sẽ chỉ còn lại âm hồn, thần trí mơ hồ, bị kéo về Phong Đô.

Những kẻ mang Hạo Nhiên chính khi như ta, thì vẫn giữ được sự thanh tỉnh.

Khi được bách tính xây miếu, lập tượng, thờ cúng hương hoả, thì mới có thứ để trụ lại nhân gian này.

Lại nhờ vào lòng tin, kính ngưỡng của bách tính mà tích luỹ niệm lực, ngưng tụ kim thân, bồi dưỡng chính khí.

Ta làm Thành Hoàng chưa được bao lâu, kim thân chưa có, mấy chục năm nay tín ngưỡng của bách tính lại suy giảm, bỏ bê thờ cúng.

Nếu đối phương là quỷ khí, âm hồn, ta còn có thể phát huy được mấy phần sức lực.

Lúc này, quả thực đã tận lực rồi!

” A Cửu được mở mang một chân trời mới, không khỏi ngạc nhiên, lại hỏi:

“Đứng đầu Thái Văn học viện là một vị quân tử, vị đó liệu có thể đối phó được đám yêu quái này không?

Đỗ Giang lắc đầu:

“Không thể, nho sinh, quân tử, hiển nhân, mỗi cấp bậc cũng có phân cao thấp.

Lại nói, cho dù còn sống hay đ:

ã c:

hết, con đường Thánh đạo có mấy phần tương tự Phật đạo, Hạo Nhiên chỉ khí, hay Phật lực chi uy, chỉ có ưu thế rõ ràng khi đối diện âm hồn, quỷ khí!

Lão lại nhìn thiếu niên, cười nói:

“Vẫn phải nói với ngươi một câu, ngươi quản nhân quả hồng trần, muốn cứu nhân độ thế.

Khắp nơi thế đạo đều lộn xộn như vậy.

Trong hẻm tối có k-ẻ cướp của griết người.

Nơi đường hoang vắng có k:

ẻ cướp đoạt dân nữ.

Trên núi có tu sĩ cao cao tại thượng, tiện tay đấu pháp liền có bao sinh linh tai bay va gió.

Ngươi lại chỉ như con kiến, ngươi quản được sao!

” A Cửu nhíu mày:

“Không thể!

” Đỗ Giang lại nói:

“Có thể thuận theo bản tâm mà đi là rất tốt.

Nhưng cuộc sống muôn hình vạn trạng, mọi việc không thể đều như ý mình.

Nói một câu khó nghe, phải biết ích kỷ một chút, lo nghĩ cho bản thân mình.

Tới khi ngươi có thể bay cao bay xa, lớn mạnh bản thân, mới càng có thể làm được nhiều việc ngươi muốn làm, mới có thể cứu nhân độ thế!

” Thân ảnh vị Thành Hoàng dần tan rã, tiến nhập vào tượng đồng, âm thanh càng về sau càng mơ hổ.

A Cửu gọi lại, mãi không thấy tượng Thành Hoàng phản ứng, lúc này ngồi ngẫm nghĩ lại lời nói của vị thánh hiền.

Sau đó hắn tiếp tục củng cố cảnh giới, tới khi vững chắc mới đứng dậy rời khỏi, tiếp tục chém griết Táng Cốt trùng.

Trời đã tối, thành Vũ Lâm lại khắp nơi rực sáng, không phải là ánh sáng của đèn đuốc, mà là hoả hoạn.

Nhiều căn nhà đổ nát, nhiều căn lầu rực lửa.

Tiếng la hét, tiếng chém giết, xen lẫn tiếng đập cánh rọn người của Táng Cốt trùng.

A Cửu lướt trên mái nhà, chẳng bao lâu liền thấy một nhóm võ giả Vũ gia đang bị gần mười con Táng Cốt trùng bao vây, hiện tại dáng vẻ cực kì chật vật.

Trong đó cầm đầu là thanh niên Vũ Đình, là võ giả tứ cảnh, A Cửu đã gặp qua mấy lần.

“Thiếu hiệp!

“Tình hình các nơi khác thế nào rồi!

” Vũ Đình thấy thiếu niên, giống như lại có thêm hy vọng.

Lúc này không khỏi kích động:

“Thực, thực sự ta không biết có thể cầm cự tới ngày mai không.

Chỉ riêng Vũ gia đã tử thương một nửa nhân mạng, kể cả người già, phụ nữ, trẻ em trốn trong hầm trú ẩn, cũng bị chúng tìm ra được!

” Một nam tử khác lên tiếng:

“Hiện giờ, khả năng đã có mấy ngàn người tử thương rồi!

A Cửu vẻ mặt trở nên trầm trọng, sau khi dò hỏi phương hướng của Vũ Khiếu Thiên, Vũ Hoắc, và Sơn lão giả, liền động thân mà đi.

Ngoài Tiểu Đồng đã cùng hộ tống thiếu nữ rời thành, đây là ba người mà hắn thân thuộc nhất.

Mặc dù Vũ Khiếu Thiên tính tình cứng nhắc, còn có lần tính toán hắn, nhưng vẫn có thị hiểu được, dù sao hắn cũng là phụ thân thiếu nữ.

Thành Vũ Lâm một đêm không ngủ, tử thương gần hai vạn người, thảm liệt vô cùng.

Khắp nơi loạn lạc, dân chúng giãm đạp lên nhau rời khỏi cổng thành.

Nhưng không ngờ Phía ngoài cổng tây và đông đều có trùng tướng trấn giữ, chạy không thoát một người.

Chỉ có cổng bắc ở phía xa là may mắn hơn một chút.

Một đêm qua, A Cửu đã sử dụng bí pháp hai lần, khiến cho kinh mạch có phần tổn hại, lúc này không thể sử dụng thêm nữa.

Một con Táng Cốt trùng tướng lĩnh lớn gần bốn thước, bị A Cửu giãm dưới chân.

Hắn vẩy sạch lục dịch, tra kiếm vào vỏ, lại nhíu mày nhìn phía trên bầu trời.

Phía xa, đã có một con trùng tướng lĩnh khác để ý hắn, đang dẫn theo phải hơn trăm con Táng Cốt trùng hướng hắn lại gần.

Hắn sức lực có hạn, bản thân cũng không phải là lòng dạ bồ tát, lúc này liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Thiếu niên vốn chỉ là luyện khí kỳ tầng chín, chỉ có thể chiến đấu cùng lúc mười mấy con Táng Cốt trùng nhất giai sơ kỳ.

Còn một con trùng tướng lĩnh cũng đã tiệm cận thực lực nhất giai hậu kỳ.

Lúc này khắp nơi đều là Táng Cốt trùng, binh lực thành Vũ Lâm đã tan tác tứ phương.

Sơn lão giả vào canh ba đêm qua đã chiến đấu tới hơi thở cuối cùng.

Cha con Vũ Khiếu Thiê thì lui về nội phủ, bảo hộ gia quyến Vũ gia.

A Cửu độn thổ ra xa mấy chục trượng, nhanh chóng.

cắt đuôi con trùng tướng lĩnh, sau đó hướng tới tường thành phía bắc mà chạy.

Đột nhiên hắn sững người dừng lại,lập tức chạy ngược lại dòng người:

“Hoa Linh, không.

phải ngươi đã sớm rời thành rồi sao!

“ Vũ Hoa Linh lúc này bộ dạng không giống với tiểu thư quyền quý thường ngày.

Nàng mặc một bộ thanh y giản dị, tóc buộc gọn sau gáy, tay trái cầm một thanh kiếm thanh mảnh.

Trên áo nàng lúc này vẫn còn vương một chút lục dịch của Táng.

Cốt trùng.

Phía tay trái còn thấy mơ hồ một vết rách nhỏ, máu thấm đỏ ra ngoài.

Ngay phía sau nàng còn có thiếu niên Tiểu Đồng cùng tỳ nữ Tiểu Ngọc.

Ba hôm trước, khi A Cửu thăm hỏi Triệu Hoá Xuân, đã tiện tay lấy được chút Huyễn Linh tái cuối cùng lão dùng để phòng thân.

Sau đó hắn lại đưa cho thiếu nữ, giúp nàng có thêm một món bảo mệnh.

Không ngờ nàng lại đánh thuốc võ giả lục cảnh kia, thậm chí Tiểu Đồng cũng bị ảnh hưởng không ít.

Tiểu Đồng cũng Tiểu Ngọc vốn dĩ hộ tống Vũ Hoa Linh quay về Vũ gia, đi vào phía cổng bắc.

Khi đó cũng chưa nhận định được số lượng, cũng như thực lực đám quái trùng này.

Ba người một đường ngược dòng chạy vào, đâm lao thì phải theo lao.

Tiểu Đồng lộ vẻ có lỗi:

“Xin lỗi Cửu đại ca, ta.

ta.

A Cửu gần như là quát lớn:

“Thành Vũ Lâm sắp không xong rồi.

Vũ gia, không thể quay về!

Thiếu nữ lộ vẻ cương nghị:

“Tiểu Ngọc, ngươi đã không còn là tỳ nữ của Vũ gia rồi, theo hắn rời khỏi đi.

A Cửu, vật này tặng cho ngươi, bảo trọng!

” Vũ Hoa Linh lấy ra một phiến quạt thêu một đôi chim màu sắc sặc sỡ, đậu trên một cành đào, đặt vào tay thiếu niên.

Nàng cũng không chần chờ, chạy ngược dòng người hướng về Vũ gia.

Tiểu Ngọc hướng nàng quỳ xuống đập đầu, lệ rơi đầy mặt Tiểu Đồng trong lòng thấp thỏm, trước giờ hắn nào phải chứng kiến cảnh tượng kinh hãi thê tục như này.

A Cửu dường như biết tâm tư của hắn, vỗ vai nói:

“Đưa nàng đi, nhớ bảo vệ nàng cho tốt.

Dù sao thực lực ngươi còn yếu, ở lại cũng chỉ làm mổi cho Táng Cốt trùng thôi, không cần lo lắng cho ta!

” Tiểu Đồng nhìn thiếu niên trước mặt, trong lòng phức tạp vô cùng.

Hai người đã xưng huynh gọi đệ, A Cửu lại có ơn với hắn.

Hắn cũng đã cố hết sức, không quản nguy hiểm quay lại hộ tống cho Vũ Hoa Linh, nhưng lúc này sau lưng.

hắn, vẫn còn một nữ tử mà hắn cần phải bảo vệ.

Tiểu Đồng sau khi nói một tiếng bảo trọng, liền dẫn Tiểu Ngọc rời khỏi.

A Cửu quay lưng, định đuổi theo thiếu nữ.

Đột nhiên nghe thấy Tiểu Ngọc từ sau lớn tiếng nói:

“Công tử, theo tục lệ nơi đây, quạt phiến được chính tay nữ tử thêu, khi tặng cho nam nhân, chính là vật định tình!

” Thiếu nữ vốn không nghĩ ngợi nhiều, vốn một lòng muốn trở về gặp cha, gặp huynh trưởng.

Lại nói, nơi này chỉ mình A Cửu biết rõ thực lực của đám trùng này khủng khiếp tới mức nào.

Còn hàng chục con trùng tướng lĩnh có thực lực gần tương đương.

hắn đang từ xa điều khuyến bầy trùng.

A Cửu ban đầu ước lượng đám trùng có khoảng bốn ngàn con, lúc này đã c.

hết được phân nửa.

Nhưng không ngờ đám trùng còn lại cắn nuốt sinh cơ từ thi thể đồng bạn, thực lực nhiều con lại tăng thêm một mảng lớn.

Thực sự là không thể chống lại.

Vũ Hoa Linh thi triển tuyệt học, một kiếm đâm xuyên con Táng Cốt trùng trước mặt.

Nàng quay lại thủ thế, đón đỡ một con Táng Cốt trùng ập tới sau lưng.

Động tác của nàng vẫn là chậm một bước, nhưng ngay lúc đó, một lưỡi đao nhỏ xé gió xuyên qua thân thể con Táng Cốt trùng này.

Nàng cũng không dừng lại, tiếp tục chạy hướng nội phủ Vũ gia.

Cạnh nàng lại xuất hiện thêm thân ảnh của A Cửu.

Nội phủ Vũ gia bị một bầy mấy trăm con Táng Cốt trùng vây lấy.

Bên ngoài có khoảng hai trăm người đang huyết chiến.

Trên hành lang lầu hai còn có mấy chục nam tử sử dụng cung nỏ, bắn tên không ngơi tay.

Vũ Hoa Linh cùng A Cửu chưa kịp lại gần, đã bị một đám Táng Cốt trùng lao tới.

Thật sự là quá đông.

Vũ Hoa Linh đột nhiên thấy sau gáy bị đập mạnh, thần trí mơ hồ.

A Cửu cõng nàng trên vai, dùng hết sức lực bình sinh mà chạy.

Khoảng cách tới tường thành còn chừng năm dặm.

Hắn vừa cõng.

thiếu nữ, vừa tập trung.

tỉnh thần điều khuyến hai thanh ám khí trấn công những con Táng Cốt trùng có ý định lại gần.

Tới khi vượt khỏi tường thành, hắn đã hạ hơn năm mươi con Táng Cốt trùng.

Hiện giờ linh lực trong người không còn bao nhiêu, tỉnh thần lực hao kiệt cũng khiến đầu hắn đau như búa bổ.

Đột nhiên hắn ngã người về phía trước, lấy thân mình che cho thiếu nữ, lăn mấy vòng.

Hắn lăn tới đâu, lại có một mũi gai lớn ghim thẳng tới đó.

Trên trời, cách hắn khoảng mười trượng, một con Táng Cốt trùng tướng lĩnh cong chóp bụng về phía thiếu niên, liên tục bắn ra gai nhọn.

Xung quanh còn có mười mấy con Táng Cốt trùng vây quanh.

A Cửu khẽ đặt thiếu nữ nằm xuống nền cỏ, tay rút bảo kiếm khỏi bao.

Con trùng tướng lĩnh dáng vẻ giống như diễu cọt thiếu niên, ra lệnh mười.

mấy con Táng Cốt trùng lao tới.

Mấy con Táng Cốt trùng này thực lực gần như tiệm cận nhất giai trung kỳ, nhưng bọn chúng linh trí không cao, kĩ năng chiến đấu có hạn.

Không giống như con hổ hay con khi kia, lúc chiến đấu linh hoạt vô cùng.

A Cửu trong nháy mắt rơi vào khổ chiến, còn phải phân tâm bảo vệ thiếu nữ.

Trên người hắn lúc này xuất hiện vô số vết thương bị đám Táng Cốt trùng xé mở.

“C-hết tiệt, đông quá!

“Kích phát bí thuật, kích phát bí thuật!

” Đôi mắt hắn tràn đầy tơ máu, kịch liệt chiến đấu.

Con Táng Cốt trùng thống lĩnh lúc này không còn xem thường món đồ ăn này nữa, lập tức sà xuống thiếu niên.

A Cửu tay vung bảo kiếm, quát lớn:

“Kích phát cho ta!

” Trong nháy mắt, một nguồn sinh cơ dồi dào ngập tràn khắp cơ thể hắn.

Cửu Phong Vô Ảnh, thức thứ nhất, thức thứ hai,.

thức thứ tám.

A Cửu rút một mũi gai khỏi bả vai, sau đó đỡ thiếu nữ lên lưng, tiếp tục hướng vào rừng chạy trốn.

Đám trùng tướng lĩnh giống như có liên kết với nhau.

Trong nháy mắt lại có ba con trùng tướng hướng thiếu niên đuổi tới, xung quanh gần hai trăm con Táng Cốt trùng bay rợp tròi.

A Cửu cũng không phải chạy không rõ phương hướng.

Địa phận xung quanh thành Vũ Lâm hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Lúc này, hắn hướng tới một hang đá chạy tới, khoảng cách ước chừng còn mấy dặm.

Hắn vừa chạy, vừa né tránh gai nhọn từ Táng Cốt trùng tướng lĩnh phía sau.

Thời gian nửa nén hương, A Cửu đã chạy tới chân một ngọn núi, trước mặt nhanh chóng xuất hiện một hang đá.

Hang đá sâu mấy chục trượng, A Cửu chạy thẳng vào, hơi thở dồn dập.

Tới khi hang động đủ hẹp, A Cửu dừng lại quay người, hai tay kết ấn, quát lớn.

“Thổ thạch phong môn!

” Trong nháy mắt đất đá ầm ầm chuyển động trổi ra, lấp kín cửa động.

Hắn thi pháp chặn cửa động kiên cố nhất, tới khi hao kiệt toàn bộ linh lực và tỉnh thần, liền mê mang ngất đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập