Chương 3: Bước đầu tu hành

Chương 3 :

Bước đầu tu hành Một năm sau.

Trên vách đá chênh vênh, xuất hiện bóng dáng một đứa trẻ chừng chín, mười tuổi lặng lẽ ngồi xếp bằng.

Trên người hắn chỉ mặc một chiếc quần bằng da thú, cùng với một tấm ngọc bội ảm đạm treo trên cổ, khẽ lay động theo nhịp thở đều đặn.

Gió thổi nhè nhẹ, chim đậu trên người.

Mặt trời chiều ngả về tây, chân trời là một màn ánh vàng rực rỡ.

Lúc này có một đám mây lững thững trôi, giống như cá chép vàng du duệ tại màn trời.

Mổ hôi thấm đẫm tấm lưng, đứa trẻ vẫn kiên trì ngồi đó suốt mấy canh giờ.

Lúc này hắn mở mắt, thở ra một ngụm trọc khí, vươn vai đứng dậy, thần sắc vui vẻ:

“Cuối cùng cũng vận chuyển chân khí được mười hai đại chu thiên, đạt điều kiện của Hắc thúc yêu cầu rồi!

” Đứa trẻ hít sâu một hơi, không chút do dự tung người nhảy xuống vách đá.

Thân hình hắn lao xuống như ưng, sau đó khẽ xoay người, dùng chân đạp mạnh vào bề mặt đá cứng, mượn lực chuyển hướng mấy lần rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Hắn trở về hang đá, liền thấy lão chuột ngồi bất động xếp bằng.

Tuy nhiên, sự chú ý của hắn rất nhanh chuyển sang bàn đá bên cạnh, đang có một khay đầy ắp các loại linh quả căng mọng.

Đôi mắt hắn sáng lên, nhào tới nắm từng trái linh quả đưa vào miệng, nhồm nhoàm nhai.

Tới khi lấp đầy cái bụng.

rỗng, hắn lấy tay nhỏ vụng về quệt miệng, hớn hở nói:

“Con đã có thể vận chuyển chân khí theo kinh mạch được mười hai vòng, sớm hơn yêu cầu thúc đề ra tận một tuần.

Thúc thấy con có giỏi không!

Thúc mau mau dạy con cách bay đi” Lão chuột vẫn nhắm mắt bất động, trong lòng không khỏi bất đắc dĩ.

Đứa trẻ này có ngộ tính cao hơn lão nghĩ, không ngờ chỉ sau một năm đã có thể vận chuyển linh lực được mười hai tiểu chu thiên, cũng tính là một đại chu thiên, thành công đạt tới luyện khí kỳ tầng hai.

Phải biết rằng nhân loại đa số vào mười ba tuổi căn cơ mới ổn định, từ đó mới được sàng lọc kiểm tra linh căn, bước chân vào tu hành.

Bởi thế lão không khỏi phải tính toán kĩ càng, trán!

cho đứa trẻ nghĩ mình là thiên tài tu luyện, sinh ra lười biếng, tự cao tự đại.

Miếng ngọc bội mà đứa trẻ đang đeo, chính là pháp khí mà lão chuyên dùng để che dấu khí tức, trà trộn vào những nơi long xà hỗn tạp.

Lão còn dùng chút thủ đoạn, khiến đứa trẻ khi đeo miếng ngọc bội, huyết mạch long tộc của hắn sẽ bị phong ấn lại.

Tới khi hắn đạt tới cảnh giới kim đan hậu kỳ, mới có thể phá võ.

Loài thuộc long tộc rất nhạy cảm với huyết mạch, luôn có bản năng đi thôn phệ kẻ có huyết mạch long tộc khác để trở nên cường đại hơn, tăng khả năng phản tổ trở thành giao long, thậm chí chân long.

Huyết mạch long tộc của đứa trẻ quá chói mắt, có thể sẽ dẫn tới những rắc rối không đáng có.

Long tộc phân chia rất nhiều chủng loại, nhưng đa phần dựa theo huyết mạch mà xét.

Nhiều loài rắn nước có một tia huyết mạch long tộc, nếu thành công phản tổ có thể hoá thàn!

giao xà, đầu mọc sừng nhọn, thân mọc vảy rồng.

Mà phản tổ lần nữa có thể lột xác thành giao long, đầu có sừng rồng, mọc ra bốn chân, có thê dâng nước gọi mưa vô cùng kinh người.

Lão từng thấy hai tên tu sĩ nguyên anh sơ kỳ nhằm vào một con giao long mới tấn thăng cấp bốn, cuối cùng một tên phải huỷ đi pháp khí bổn mệnh, một tên thì trọng thương bỏ trốn.

Mà lột xác được lần nữa sẽ trở thành chân long, vảy như ngọc bích, mới được coi là long tộc chân chính.

Lão sống tới nay cũng hơn năm trăm năm, cũng mới chỉ thấy qua giao long vài lần, còn thanh long thì chưa bao giờ gặp, chỉ thấy qua ghi chép trong sách cổ mà thôi.

Đứa trẻ mang huyết mạch giữa nhân tộc và long tộc này, không ngờ trong người lại cuồn cuộn chảy huyết mạch chân long chân chính.

Lão phải che dấu đứa trẻ đi, nếu không rất dễ thu hút long tộc tới, hoặc khiến nhân tộc phát hiện nổi lên sát tâm diệt trừ mầm hoạ tương lai.

Ước chừng chỉ cần ẩn nhẫn mấy trăm năm, một chuột một người có thể tung hoành tìm bảo khắp nơi, không cần phải né tránh mấy con yêu vương kia nữa.

A Cửu đột nhiên thấy Hắc thúc hắn toả ra khí tức khác thường, khiến không khí trong thạch thất trầm trọng hẳn lên.

Hắn nuốt vội miếng linh quả đang nhai dở xuống bụng, rụt rè gọi lại:

“Hắc thúc?

Lão chuột chợt mở mắt ra, nghiêm nghị nhìn đứa trẻ:

“Con muốn tu luyện chỉ để bay thôi sao?

Đứa trẻ vui vẻ gật đầu, lại nhanh chóng lắc đầu:

“Con muốn có thể bay thật cao, lại thật mạnh như thúc, có thể bay đến những nơi có linh quả thật ngon, có thể, có thể đoạ sợ mấy con yêu thú to lón!

” Lão chuột nhìn đứa trẻ khoa tay múa chân, chợt vung tay áo, toả ra một luồng ánh sáng chói mắt.

Đứa trẻ giơ tay nhỏ lên che, khi hé mắt ra đã thấy bản thân đứng trên một đỉnh núi cao, gió thổi lồng lộng, trước mắt là bầu trời bao la xanh biết.

Giọng nói của Hắc thúc trầm mặc vang lên bên cạnh hắn:

“Trời đất rộng lớn vô biên, nếu con coi núi Huyễn Linh thu lại bằng một giọt nước, vậy thì thế giới này chính là hồ Huyễn Linh.

Có thể nói thế giới này vô cùng rộng lớn.

Con thấy ta có thể tự do bay lượn, pháp thuật vô sô vậy con nghĩ xem thực lực ta trong thế giới bao la này như thế nào!

” A Cửu nghe thế mặt nhỏ khẽ nhíu, sau đó thành thật đáp:

“Thúc là vô địch thiên hạ, cả dãy núi Huyễn Linh này, không yêu thú nào là không sợ thúc, lần trước con mãng xà dài mấy chục trượng, thúc chỉ lườm một cái nó liền cong đuôi bỏ chạy, còn chưa cần động thủ nữa!

” Lão chuột khẽ cốc đầu đứa trẻ:

“Núi Huyễn Linh nhỏ bé này, sao con có thể so với thế giới rộng lón!

” A Cửu lại thấy cảnh tượng nhanh chóng thay đổi, huyễn hoá thành quang cảnh mấy ngày trước.

Hắn thấy chính bản thân đang đổ nước lên một tổ kiến lửa.

Giọng nói Hắc thúc lại trầm trọng vang lên:

“Thế giới này mạnh được yếu thua, những con kiến lửa kia đối với con không hề có lực phản kháng, đành mặc con giày xéo.

Cũng như con mãng xà hôm ng, ta chỉ cần một ngón tay cũng khiến nó tan thành tro bụi.

Tuy nhiên bên ngoài thế giới rộng lớn, cũng rất nhiều kẻ chỉ dùng một ngón tay cũng có thể tuỳ ý giày xéo ta, giống như một con kiến lửa vậy!

” Đứa trẻ lộ ra vẻ nghiêm túc hiếm thấy, gật gật đầu, trả lời một cách chắc nịch:

“Con hiểu, là ngoài kia có nhiều yêu thú cực kì mạnh, chúng chỉ cần nhấc chân lên cũng doạ thúc cao chạy xa bay!

” Lão chuột mỉm cười, gật đầu đáp:

“Chính là như thế!

” Lão lại vung tay áo, cảnh vật như bọt nước tan ra, nhanh chóng thay đổi.

Lúc này, A Cửu thấy bản thân đứng giữa một nơi xa lạ, tràn ngập các kiến trúc kì quái.

Hắn đứng giữa đường phố, xung quanh xuất hiện dòng người tấp nập.

Tiếng võ ngựa rầm rập, tiếng rao hàng lanh lảnh.

Lúc này xuất hiện vài đứa trẻ tầm tuổi hắn, vui cười chạy lại.

A Cửu hớn hở muốn lại gần làm quen, nhưng mấy đứa trẻ giống như không nhìn thấy hắn, như ảo ảnh chạy xuyên qua.

Phía sau, lần lượt vang lên giọng nói trầm ấm.

“Đại Nhất, tới giờ ăn com rồi, còn không mau về!

“Ha ha, nhanh nào, hôm nay mẹ nấu món thịt kho con thích nhất đấy!

” A Cửu quay đầu lại, đôi mắt long lanh.

Đứa trẻ kia vui vẻ chạy tới, được nam tử trìu mến bế vào lòng, một nhà ba người nói cười vu vẻ, hướng phía xa mà đi, trong nháy mắt như bọt nước hoá thành hư vô.

A Cửu tay nhỏ khẽ vươn ra, yếu ớt gọi một tiếng:

“Cha, mẹ,.

Giọng lão chuột lúc này trầm mặc vang lên:

“Không phải con thắc mắc về cha mẹ của con saof“ A Cửu đôi mắt long lanh, ngước lên nhìn Hắc thúc:

“Rốt cuộc cha mẹ con ở nơi nào, lúc trước thúc nói khi con lớn sẽ nói con biết!

” Lão chuột nhè nhẹ xoa đầu đứa trẻ, dịu dàng nói:

“Cha mẹ con ở thế giới rộng lớn bên ngoài, nếu con muốn tìm kiếm bọn họ, cũng phải có thực lực mới được.

Ta hỏi con lần nữa, con tu hành chỉ là muốn bay thôi sao?

Đứa trẻ lắc đầu, khuôn mặt ngây thơ hiện lên nét nghiêm túc:

“Con muốn trở lên thật mạnh, có thể doạ sợ các đại yêu kia, có thể bảo vệ Hắc thúc và để tìm kiếm cha mẹ con nữa!

” Lão chuột trầm giọng nói tiếp:

“Tu hành cực khổ vô cùng, thế giới bên ngoài hiểm ác, con không sợ sao!

” Ánh mắt đứa trẻ lộ vẻ kiên định:

“Con không sợ, có thúc chỉ bảo, con liền nhanh chóng trở nên thật mạnh, cũng rất nhanh vượt qua thúc!

” Quang cảnh như bọt nước tan đi, nhanh chóng trở về gian thạch thất ban đầu.

Tiếng cười lór của lão chuột vang lên:

“Tốt, tốt, đúng là A Cửu của ta, nam nhi đại trượng phu phải có khí thế như vậy!

” Lão chuột như vị sư phụ tận tình chỉ dạy đứa trẻ tu hành, trọng yếu không kém đó là đạo lý sinh tồn chốn tu tiên tranh tranh đấu đấu.

Tất nhiên những đạo lý được lão chuột tích góp mấy trăm năm, đứa trẻ nghe tới là buồn ngủ lọt từ tai này qua tai kia.

Chớp mắt lại trôi qua hai năm.

Bên bờ hồ xuất hiện một tiểu thiếu niên mặc một bộ bố y dân dã bằng da thú, theo thân phá uyển chuyển, trên cổ thi thoảng lấp ló một tấm ngọc bội.

Đứa trẻ đã ra dáng một tiểu thiếu niên, trở nên khôi ngô, cứng cáp hơn trước nhiều.

Hăn hiện tại đã có tu vi luyện khí kỳ tầng bốn, so với chỉ hơn một năm đã đạt luyện khí tầng hai, tiến cảnh như này có thể nói tương đối chậm chạp.

Cũng không phải do ngộ tính, tư chất của hắn kém.

Mà do, banăm nay hắn tự thổ nạp linh khí để tu hành, không hề biết tới việc tu sĩ có thể dùng linh thạch để gia tăng tốc độ hấp thu linh khí.

Đồng thời hắn còn phải học thêm đủ loại tri thức về thế giới, nào là tu sĩ phân chia thế nào, mỗi loại yêu thú có đặc điểm ra sao,.

Vì thế, tu vi hắn tăng tiến chậm chạp cũng là dễ hiểu.

Tiểu thiếu niên hít sâu một hơi, thân thể từ từ chuyển động, mỗi bước đi lại có một tư thế khác nhau.

Bước đầu thì từ tốn vững chắc, những bước sau càng ngày càng nhanh, càng khó, càng xa.

Giống như chiếc lá bị gió cuốn đi xa, nhưng nhìn kĩ lại thấy ổn định, không hề bấp bênh.

Bước đầu tiên hắn bước xa hai thước, bước thứ hai lại nhanh hơn một chút, xa hơn một chút, thế cũng khác đi mấy phần.

Tới bước thứ năm, trong nháy mắt hắn đã lướt ra xa gần một trượng, hông khẽ xoay phát lực, đấm ra một đấm mạnh mẽ, kình khí vang lớn.

Hắn thả lỏng thân thể mấy, lại bắt đầu đi thế lại từ bước đầu.

Tiểu thiếu niên hiện tại đang luyện Cửu Vân Vô Ảnh, là một môn thân pháp phẩm chất tương đối cao, được lão chuột mang về trong chuyến ra ngoài vào năm ngoái.

Cửu Vân Vô Ảnh, bước sau nhanh hơn bước trước.

Một khi nhuần.

nhuyễn chín thức, thân pháp trở nên vừa nhanh vừa khó đoán vô cùng.

Đối với nhiều tu sĩ khác, môn thân pháp này rất không được ưu chuộng, bởi vì áp lực lên thân thể quá lớn.

Bước ra được bước thứ chín đã khó, duy trì về sau lại càng khó vô cùng.

Mà càng bước ra xa, một kích phát ra uy lực cực lớn, đồng nghĩa với gánh nặng lên xương cốt, cơ bắp vô cùng nhiều.

Một kích này nếu tung ra, có thể thương địch một ngàn tổn ta tám trăm.

Thiếu niên nhỏ tuổi đang nhễ nhại mồ hôi, kiên trì luyện tập.

Đột nhiên một phiến lá lớn từ đâu hạ xuống.

Trên đó con rối được làm bằng gỗ sồi, hình dáng như con chuột nhỏ, ổm ồm nói:

“Con đã vững vàng tới bước thứ năm, coi như môn.

công pháp này sơ thành rồi, cũng đã đạt giới hạn mà tu vi này con có thể thi triển ra.

Nào, nay ta sẽ dạy con thêm về khống chế linh lực!

” Chiếc lá này là một trong các pháp khí của lão chuột, tên gọi Lục Diệp.

Một khúc sông rộng gần trăm trượng, nơi này là địa bàn của một bầy hà mã to lớn.

Con rối chứa một tia thần thức của lão chuột, đứng trên vai thiếu niên, chỉ bầy hà mã trước mặt, nghiêm túc nói:

“Đám hà mã này tuy có tính lãnh thổ cao, nhưng đã thú yếu ót lại gần, bọn chúng cũng lười để ý.

Bài học lần này là con phải tập kiểm soát linh lực, thu liễm khí tức đến khi nào thuận lợi qua khúc sông!

” A Cửu nuốt một ngụm nước miếng, trên trán tuôn ra mấy giọt mồ hôi:

“Thúc thật sự muốn con bơi qua khúc sông này sao, mấy chục con hà mã này đều ước chừng có thực lực luyện khí trung kỳ trở lên!

Lão chuột bằng gỗ xua tay:

“Hắc hắc, con cứ yên tâm, có thúc ở đây sẽ không có chuyện gì lớn.

Không chết được, không c-hết được!

” A Cửu nghe giọng điệu quen thuộc của Hắc thúc, làm hắn nhớ lại mấy “bài học” trước, không khỏi lạnh cả sống lưng.

Có lần hắn được chỉ cho một loại quả dại ăn rất ngon, chính Hắc thúc cũng hái một nắm lớn bỏ vào miệng, làm hắn hí hửng ăn một lượng lón.

Sau đó Hắc thúc mới nói rằng loại quả này có một phần độc, ăn ít thì không sao.

Kết quả làm hắnôm bụng quằn quại nửa ngày trời.

Quan trọng hơn cả Hắc thúc chắc chắn có thể giải độc cho hắn, nhưng lại nhắm mắtlàm ngơ bỏ đi nơi khác, chỉ để lại một câu “giang hồ hiểm ác, tự làm tự chịu“.

5 Vũ khí ngoài việc phân chia theo hạ, trung, thượng phẩm.

Còn chia thành:

pháp khí, pháp bảo, linh bảo,.

Ví dụ:

pháp khí trúc cơ hạ, trung, thượng phẩm.

Pháp khí kim đan hạ, trung, thượng phẩm.

Từ nguyên anh trở lên lại gọi là pháp bảo.

Mà pháo bảo thông linh, sinh ra linh trí, hay được thiên địa dưỡng dục thành, lại gọi là lĩnh bảo.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập