Chương 34:
Mộc Linh phong Hon nửa ngày trời dẫn theo Lý Thất, tốc độ của A Cửu chậm lại không ít, nhưng cũng mới chỉ có mấy người vượt qua hắn một chút mà thôi.
Rất nhanh, A Cửu lại vượt lên dẫn đầu.
Khi trời còn chưa ráng hồng, hắn đã thành công leo lên đinh núi, sóm hơn thông thường.
hẳn nửa canh giờ.
Trên đỉnh núi sừng sững một tảng đá lớn, trên đó khắc ba chữ “Đoạn Trường phong”.
Cạnh đó lại có bốn đài đá, phân biệt ngồi một nam tử chừng bốn mươi tuổi, cùng một nữ tử ước chừng ba mươi ngồi ở hai đài đá phía ngoài.
Trung niên nam tử họ Trương, đệ tử Thiên Nhai phong.
Còn nữ tử họ Tô, đệ tử Thiên Thanh phong, đều là tu sĩ trúc cơ hậu kỳ.
Ánh mắt hai người đảo qua thiếu niên, lộ vẻ vui mừng.
Vốn dĩ mọi người không kì vọng nhiều vào những đợt tuyển chọn như này, nhưng trong lòng luôn hy vọng may mắn vót vát được nhân tài nào đó.
Nam tử họ Trương gật đầu nói:
“Tuổi còn trẻ như thế, lại có thể tu luyện tới luyện khí kỳ tầng bảy đỉnh phong!
” Nữ tử họ Tô trên mặt không có chút briểu tình nào:
“Khí tức nội liễm, quả thật là một hạt giống tốt!
”
“Tiểu tử, ngươi tên họ là gì, linh căn ra sao?
“Bẩm hai vị sư thúc, ta tên A Cửu, là ngũ hành linh căn!
” Hai người nghe vậy, không khỏi lộ vẻ thất vọng.
A Cửu cũng không ngờ, linh căn năm thuộc tính trong mắt các tu sĩ khác, lại thấp kém đến vậy.
“Lại là nguy linh căn năm thuộc tính?
“Ài, thật là đáng tiếc, đáng tiếc!
” Nam tử ngừng một chút, thoáng trầm ngâm, lại cười nói:
“Ngươi có muốn tới Thiên Nhai phong không.
Người có nguy linh căn năm thuộc tính, tuy trên phương diện tu hành vô cùn;
chậm chạp, nhưng lại có phần thích hợp với con đường luyện đan.
Mà Thiên Nhai phong chính là nơi cung cấp phần lớn đan được cho tông ta.
Sau này ngươi phục dụng đan dược, cũng góp phần vào tu hành cũng không hề nhỏ?
A Cửu không khỏi sửng sốt, Vũ Hoa Linh lúc trước chính là lên Thiên Nhai phong này.
Còn về luyện đan, nếu suy xét kĩ, có vẻ cũng khá thích hợp với hắn.
Dù sao kiến thức về lĩnh dược của hắn cũng phong phú vô cùng.
Việc này có phần vội vàng, A Cửu cũng không giám quyết định vội, liền chắp tay cúi đầu, muốn suy nghĩ thêm chút.
Nam tử họ Trương cũng giảng giải sơ lược về Ngọc Huyền tông cho hắn đôi câu, để hắn tỉ Tỉ lựa chọn.
Ngọc Huyền tông có năm ngọn chính phong, Thiên Nhai phong chủ về nuôi trồng lĩnh dược chế thuốc luyện đan, tiêu dao tự tại.
Thiên Huyễn phong thuật pháp muôn hình.
Thiên Thanh phong không nhiễm bụi trần, rời xa thế tục.
Thiên Hình phong, nổi tiếng với kiếm tu sát phạt, cùng với Chấp Pháp đường nghiêm minh trừng phạt.
Cuối cùng là Thiên Minh Phong chỉ có các trưởng lão là có thể lui tới.
Ngươi cứ suy nghĩ cho kĩ!
Mãi một lúc lâu sau, mới dần dần có người tiếp theo lên tới đỉnh núi.
Hai người theo dõi, không khỏi thầm lắc đầu, chê trách lứa đệ tử lần này quá chậm chạp.
Lại đâu biết rằng, hơn phân nửa những kẻ có tố chất, đã bị A Cửu đánh cho bỏ cuộc rồi.
Lý Thất cũng không phụ lòng A Cửu, nhanh chóng trở thành người thứ mười bảy đặt chân lên đình núi.
Trung niên nam tử thấy nam tử Hạo Phi đạp kiếm bay lên đrinh núi, lúc này trách mắng:
“Hàn sư đệ, lứa đệ tử này cũng quá kém rồi.
May là cũng vớt vát được một tên có chút ý tứ!
Hàn Phi hạ xuống một đài đá, khẽ chào nữ tử, lại quay sang trung niên nam tử cười khổ:
“Trương huynh, cũng không phải do đệ tử đọt này quá kém, mà chính là tên có chút ý tứ trong miệng huynh, đã đánh bọn hắn xuống núi hết rồi!
Nam tử họ Trương nghe thế, cũng không hỏi nguyên do, dù sao chuyện tranh đấu giữa các đệ tử cũng không phải ít, trong lòng lại càng đánh giá thiếu niên cao hơn một bậc.
Ngược lại, nữ tử họ Tô tỏ vẻ không quan tâm, nhắm mắt dưỡng thần.
Tu sĩ Thiên Thanh phong đa phần đều có suy nghĩ tu sĩ phải thành tâm quả dục, không gây nhân quả, không chuốc thị phi, mớ có thể vấn đỉnh tu hành.
Nam tử họ Trương cười nói:
“Tiểu tử, quyết định thế nào rồi!
” ACửu chắp tay nói:
“Sư thúc, đệ tử quyết định gia nhập Thiên Nhai phong!
” Nam tử họ Trương gật đầu, lại cùng nam tử Hàn Phi trò truyện một hồi.
Ước chừng thêm một nén hương sau, nhân số đông đủ, bốn đệ tử khác cũng nhanh chóng lựa chọn muốn lên ngọn núi nào.
Trong đó có thêm hai thanh niên cùng lên Thiên Nhai Phong với A Cửu, một nữ tử lựa chọn Thiên Thanh phong, thanh niên cuối cùng lựa chọn Thiên Hình phong.
Mười lăm đệ tử còn lại thì không có quyền lựa chọn, tuỳ theo cần thiết mà phân chia.
Thiếu niên Lý Thất cũng may mắn được Thiên Nhai phong lựa chọn.
Sau đó ba tu sĩ trúc cơ phân biệt gọi ra pháp khí, chở đệ tử rời đi.
Những đệ tử lên chậm, hoặc có thương thế, đều được nữ tử Yên Nhiên, nam tử họ Minh cùng vài đệ tử giá-m sát khác đưa trở về núi Địa Vân.
Thiên Nhai phong cao mấy ngàn trượng, xung quanh vô số núi non trùng điệp, linh khí dồi dào.
Nam tử họ Trương cũng không đưa mấy người lên thẳng ngọn chính phong, mà lần lượt tới mấy ngọn núi lân cận.
A Cửu được đưa tới Mộc Linh phong.
Noi này chỉ có một sư bá họ Đỗ, họ tên đầy đủ là Đỗ Mộc Ngôn.
Dáng vẻ bề ngoài chỉ chừng sáu mươi tuổi, nhưng thực chất là một lão đầu đã sống gần một trăm năm mươi năm rồi.
Đỗ sư thúc là chủ nhân ngọn Mộc Linh phong này, có tu vi là trúc cơ đinh phong, không những thế trên đan đạo là một đan sư nhị giai trung phẩm.
A Cửu khi mới tới được lão dò hỏi một phen, liền gật đầu khen tốt, nói rằng tiền đồ đan đạo của hắn rất tươi sáng.
Sau đó lão lại chỉ bảo hắn một hồi, mỗi ngày cần đi đâu, làm gì, có gì không hiểu thì có thể đi hỏi sư tỷ.
Đệ tử thường xuyên túc trực nơi này ngoài hắn ra, phía trên còn có một vị sư tỷ họ Mai, tu vi luyện khí tầng mười hai.
Nàng theo Đỗ cũng là tuy nhiên có thể khẳng định nàng là một đan sư nhất giai hạ phẩm hàng thật giá thật.
Người tu hành trên núi cũng không phải chỉ hít thở rồi tu luyện, mà cũng giống như thế đạo dưới núi vậy, chỉ là có thêm mấy phần huyền bí mà thôi.
Phàm trần thì có người làm nông, người buôn bán, người làm lang y, người làm thợ rèn.
Dưới núi thế nào, trên núi cũng thế đấy.
Trong các chức nghiệp, có thể nói đan sư là đứng đầu, được người người kính trọng.
Một khi đệ tử trở thành đan sư, đều được cấp một lệnh bài đeo bên hông, rất dễ dàng nhận thấy.
A Cửu đã ở núi Mộc Linh đã gần một tháng, hiện tại ở trong một gian nhà trúc, dài rộng chừng một trượng.
Bên trong gian nhà vô cùng đơn sơ, chỉ có một cái chiếu, một tấm bồ đoàn mỏng, cùng với một bàn trúc nhỏ, phía trên chỉ có một cây đèn dầu.
Cũng không biết là nơi này thiếu thốn, hay do tông môn muốn đệ tử thành tâm quả dục, chuyên môn tu hành.
A Cửu ngồi trên tấm bồ đoàn, xếp bằng thổ nạp.
Đột nhiên mở mắt, vỗ ngực, ho khụ khụ một hồi.
Lúc này, một mùi hương hăng hắc ngập tràn khắp núi.
Hắn đã sóm biết tại sao khi Trương sư thúc đưa hắn tơi đây, lại tay bắt mặt mừng với Đỗ sư thúc như vậy, cũng sớm biết tại sao núi này ngoài lão ra, chỉ có mình hắn, cùng với vị sư tỷ, chỗ ở lại cách xa dược phong như vậy.
Vị Đỗ đại sư này cũng không phải một đan sư thông thường, mà là chuyên luyện các loại đan dược giải trừ độc tính, tất nhiên là không loại trừ mấy loại đan dược kiểu lấy độc trị độc rồi.
Còn vị sư tỷ họ Mai kia, vốn dĩ khi xưa là tứ linh căn, tiền đồ hạn hẹp, may mắn được lãc phát hiện ra thiên phú trên đan đạo, được lão cất nhắc lên đây.
A Cửu kết thúc tu luyện, rời khỏi nhà trúc.
Từ đây tới dược phòng phải đi trên một đường sỏi nhỏ, chỉ khoảng mấy chục trượng, xung quanh phần nhiều trúc xanh.
Dược phòng chia thành ba nơi cách biệt, một nơi dành để luyện đan, một nơi lưu trữ dược liệu, một nơi có phần thanh nh nằm cạnh ao nước, có mấy con rùa nhỏ, Đỗ đại sư thường ở nơi này nghiên cứu đan phương, h:
út thuốc uống trà.
Hắn mới tới gần, đã thấy Đỗ đại sư mở cửa bước ra, râu tóc dựng đứng, khói đen ám đầy y phục.
“Sư bá, người lại nổ lò đan rồi?
“Nổ lò cái gì, là luyện đan không thành!
” Đỗ sư bá gat mạnh tay áo, khiến khói đen trên người bay hết không còn, bộ dáng cao nhân đắc đạo:
“Hừ, chẳng qua nay ta có chút vội vàng, luyện ngay vào giờ Ty, xung khắc bản thân mới dẫn tới thất bại thôi!
” A Cửu giả bộ ngạc nhiên:
“Còn có chuyện này!
” Đỗ sư bá vuốt lại râu tóc cho gọn gàng, hắng giọng nói:
“Kiến thức luyện đan như rừng như biển, tất nhiên còn nhiều điểu ngươi chưa biết rồi.
Hai cuốn sách phân loại và dược tính, ngươi đã đọc xong chưa?
Nào, nào, nay ngày lành tháng tốt, để sư thúc kiểm tra ngươi một phen!
” Lão vỗ vai thiếu niên, lại phất áo đi trước:
“Nhớ dọn dẹp cho kĩ, ta tới ao rùa đun nước pha trà trước!
” A Cửu tươi cười:
“Sư bá đi thong thả!
” Hắn đã quen với tính cách vị sư bá kì lạ này rồi.
A Cửu lấy vật dụng lau dọn gian phòng một hồi, cũng không cực lắm, nhiều nơi chỉ cần khống thuỷ một chút để lau dọn là được, chủ yếu khó chịu nhất là mùi hương hăng.
hắc trong không khí.
Sau chừng một nén hương, hắn mới lững lững đóng cửa rời khỏi.
Từ xa, A Cửu đã thấy Đỗ sư bá ngồi dưới mái hiên, một tay rải xuống dược liệu không đạt chuẩn, nếu hắn nhìn không nhầm, còn có chút đan dược nứt vỡ, xám xịt.
Đám rùa trong ao cũng thật tội nghiệp, may mắn xưa giờ chúng chưa được thử linh thảo diệu dược, nên không biết rằng thứ chúng ăn xưa giờ đều là phế phẩm, hàng loại.
Đỗ lão nhìn A Cửu tự nhiên châm nước rót trà, gật đầu khen ngợi:
“Tiểu tử ngươi thể chất cũng không tầm thường, có thể kháng được mấy phần độc tính.
Không như Mai Lộ nha đầu kia, báo hại ta phải luyện giải độc đan cho nó!
A Cửu dáng vẻ bi thương:
“Một thân kháng độc tính này, cũng là do ngày xưa ta bị sư thúc bắt épăn đồ chứa độc tính, không phải tự nhiên mà có được!
“Hừ, bớt tỏ vẻ thiệt thòi để trục lợi từ ta.
Nào, nói nghe xem loại linh dược nào hay mọc nơi rừng thưa đất bằng, khí hậu ôn hoà?
“Là Bạch Truật, Thanh Mộc Linh, Hoàng Kỳ.
”“Nơi u cốc ẩm ướt?
“Tử Diệp Thảo, Cát Cánh, Bạch Căn,.
”“Noi núi cao khí lạnh?
“Tuyết Liên Hoa, Đan Sâm, Hàn Tuỷ Căn,.
”“Thuộc nhanh như vậy, không phải ngươi học vẹt đấy chứ.
Chia theo ngũ hành ta xem!
“Hành mộc là Thanh Mộc Linh, Dạ Diệp Thảo, Thanh Can Hoa,.
”“Hành hoả là Liên Tâm, Đan Sâm, Hoàng Liên,.
”“Hành thổ là Bạch Truật, Hoàng Kỳ, Ý Dĩ,”
“Hành thuỷ là Thục Địa, Bạch Căn.
”“Hành kim là Tử Diệp Thảo, Cát Cánh,.
”“Mẹ nó, kể tên những thứ có độc tính cao!
“Phụ Tử, Mã Tiền, Hoàng Đằng sống, nấm Ô Linh, nấm Mũ Đỏ, nấm Huyễn Mộng, quả .
Đỗ lão nhe răng trọn mắt:
“Ngươi học cái này từ đâu, không phải ngươi là đệ tử của tên họ Phạm tới hãm hại ta đó chứ?
A Cửu gãi đầu cười:
“Hắc hắc, thúc thúc ta cũng là một đan sư, nhưng hồi nhỏ ta không chú tâm đi theo đan đạo, nên chỉ nhớ qua được tên vài loại linh thảo diệu dược mà thôi, không đáng nhắc tới!
” Đỗ lão nhìn biểu cảm nửa thật nửa giả của thiếu niên, cũng không suy xét nhiều:
“Vẫn phải nhắc ngươi một câu, nguy linh căn muốn đột phá trúc cơ kỳ khó vô cùng.
Chưa bàn tới độ khó tu hành, mà tài nguyên để tu luyện cũng là vấn đề hết sức nan giải.
Nếu ngươi trở thành một đan sư, tông môn xem trọng, tiền đồ mới rộng mở được.
Từ nay ngươi có thể theo nha đầu Mai Lộ học điều chế dược liệu được rồi!
“Hắc hắc, tạ sư bá chỉ dạy.
Đúng rồi, không biết có cách nào kiếm được đồ ăn tươi ngon không.
Ích cốc đan của ta đã hết rồi!
” Đỗ lão từ đầu ngón tay phóng ra lửa, châm tẩu thuốc rít một hơi:
“Hết?
Ráng đợi chút, mai rảnh tối ta sẽ luyện thêm một lò!
” Mí mắt A Cửu không khỏi giật giật.
Ích cốc đan tuy mùi vị không tệ, nhưng A Cửu từ nhỏ tới lớn đã quen ăn ngon.
Nói ra cũng nực cười, tình trạng hắn lúc này có phần còn thảm hon mấy con rùa trong ao.
Mấy ngày này A Cửu còn quên mất rằng, hắn đã bái nhập vào một môn phái tiên gia cao cao tại thượng.
Tu sĩ luyện khí kỳ, thông thường chỉ cần một viên ích cốc đan, trong ba ngày không cần ăn thêm ngũ cốc.
Vừa lên núi, A Cửu đã được thưởng một túi trữ vật, bên trong có một lọ sáu viên ích cốc đan Ích cốc đan tông môn ban cho, mùi vị tốt hơn Đỗ sư bá luyện hơn mấy phần.
Ngoài ra còn có ba mươi lăm viên linh thạch hạ phẩm.
Trong đó ba mươi viên là được ban thưởng cho vị trí thứ nhất, còn năm viên là lượng linh thạch mỗi tháng được tông môn phát cho.
Đây cũng là thứ khiến mười ngày này, A Cửu cảm thấy thoải mái nhất.
Linh thạch, mẹ nó linh thạch.
Tu luyện bao nhiêu năm, bây giờ hắn mới biết có linh thạch tồn tại, công dụng lại kỳ diệu như thế.
Lúc trước hắn hỏi sư tỷ họ Mai cách dùng, còn bị nàng nhìn với ánh mắt đầy thương hại.
Sau khi hấp thu xong viên linh thạch đầu tiên, hắn không khỏi lôi tổ tông lão chuột ra mắng chửi.
Hắn nhớ hồi nhỏ, đã có lần lão chuột mở bảo khố, khoe khoang với hắn một trận.
Những bắc bối khác thì hắn không nhớ rõ, nhưng linh thạch dễ nhìn như thế, thì lại xếp thành mấy núi nhỏ, nhiều không kể xiết.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập