Chương 38: Tiểu Bạch

Chương 38 :

Tiểu Bạch Đột nhiên có chút gió nổi, một con hạc trắng lớn hạ xuống gần đó, cặp mắt lúc thì nhìn vào nổi lẩu, lúc thì nhìn chằm chằm khuôn mặt A Cửu.

Con hạc này khi đứng còn cao hơn A Cửu.

Hạc trắng trên Ngọc Huyền tông được coi như linh thú, nuôi dưỡng rất nhiều.

khác với những con hạc trắng khác, con hạc này có thể goi là hắc hạc cũng được, bởi vì lông ở vùng đầu của nó đều là một màu đen nhẻm.

“Là ngươi!

Sao lại theo ta tới tận đây TỒi?

Con hạc không hề kiêng dè hai người, bước tới lại gần.

Nó nhìn vào nổi lẩu chỉ còn lại chút nước, lại đảo mắt lên người A Cửu, cái mỏ dụi dụi vào túi trữ vật bên hông của hắn.

Mai Lộ thấy một màn này, không khỏi tấm tắc nói.

“Đất lành chim đậu, người lành chim gần!

“Mấy con linh hạc này, con nào con nấy đều cao ngạo khó gần, không ngờ con linh hạc trước mắt này lại quý mến ngươi như thế!

“Nha, tiểu quỷ, ngươi đừng có được voi đòi tiên, hết cá rồi, hết cá rồi!

” Cũng là cơ duyên xảo hợp.

Mấy lần A Cửu lặn xuống bắt cá, lúc ngoi lên đã thấy con hạc này chờ đợi ở trên bờ, ánh mắt không rời hắn nửa bước.

A Cửu trong lòng nghi thần nghi quỷ, cảm thấy chột dạ, sợ là linh thú của trưởng lão nào đó phái tới quan sát.

Hắn mới lấy ra một con cá nhỏ đưa cho con hạc này, nhưng nhận lại con hạc vẫn không hề động, ánh mắt phán xét hắn.

Quân tử co được dãn được, A Cửu nuốt đau lấy ra một con Bạch Linh ngư, con hạc lòng tham không đáy, không hề biêt đủ, vẫn theo sát hắn không ròi.

Sau khi nó thấy A Cửu phản ứng quyết liệt, mới vỗ cánh bay đi.

Cứ thế, cũng được chừng ba lần, sau đó A Cửu mới biết đám hạc này là linh thú tự nhiên, từ đó liền mặc kệ con hạc này, không lấy Bạch Linh ngư cho nó nữa.

Nhưng không ngờ con hạc này lại nhớ thương, hắn không buông.

“Nó quý gì ta, chính là muốn cá mà ta bắt được thôi!

” Mai Lộ từ tốn uống canh, thíc thú nhìn một người một hạc cự lộn.

A Cửu cũng đại khái biết đức hạnh của con hạc tới đâu, đành phải lấy ra một con Bạch Linh ngư lớn bằng bằng tay, giơ lên trước mặt con hạc.

Con hạc một ngụm nuốt xuống, vẫn như cũ chăm chú vào túi trữ vật của A Cửu.

Mai Lộ tấm tắc lấy làm lạ:

“Đám hạc này thông thường cũng không ăn nhiều, hơn phân nửa đều ở trên đỉnh núi hít thở không khí, bơi trong linh hồ.

”“Thật kỳ lạ, nó cũng không.

đến mức vì một hai con Bạch Linh ngư chứ?

“Cửu sư đệ, có phải trong túi ngươi vẫn còn Thuỷ Tâm châu không?

“Ta, ta vẫn còn một, hai viên nhỏ!

“Vậy thì đúng rồi, căn bản mục tiêu của nó cũng không phải là Bạch Linh ngư, mà chính là Thuỷ Tâm châu của đệ!

“Loại linh hạc này có thể tiêu hoá được Thuỷ Tâm châu, chuyển hoá thành dược lực cùng vớ linh lực cho bản thân, nhờ đó tăng tiến tu vi rất nhiều!

” A Cửu biết được nguyên nhân, cũng nhanh chóng đánh ra chủ ý.

Theo A Cửu quan sát, con hạc này cũng chưa trưởng thành, có thể dùng Thuỷ Tâm châu dụ dỗ nó một phen.

Thuỷ Tâm châu trong tay hắn tuy vẫn còn sáu viên, nhưng trước mắt cũng không thể mang đi bán được, rất dễ dẫn tới người phía trên chú ý.

A Cửu đảo mắt một vòng, lấy ra một viên Thuỷ Tâm châu lớn bằng đầu ngon tay cái.

“Ngươi muốn thứ này đúng không?

Quả nhiên, cặp mắt con hạc trở nên sáng rực, cái cổ dài vươn ra muốn chộp lấy, động tác cực kỳ nhanh.

A Cửu vẫn là nhanh hơn nó một chút, kịp thời thu viên Thuỷ Tâm châu về.

“Ngươi có biết xấu hổ không, ta đã cho ngươi bao nhiêu con Bạch Linh ngư rồi, bây giờ còn muốn một viên Thuỷ Tâm châu cực kỳ quý hiếm!

“Như vậy nào có xứng với hai chữ linh thú!

” Con hạc đập cánh, kêu lên từng âm thanh cao vrút, lộ rõ vẻ không vui.

Mai Lộ nhìn một màn trước mắt, ngạc nhiên đến quên cả thưởng thức đồ ăn.

Chỉ thấy thiếu niên trước mặt cầm viên Thuỷ Tâm châu, từng bước dụ dỗ con hạc trắng.

Rất nhanh hai bên tỏ ra thân thiết, giống như đã bên nhau từ nhỏ.

Con hạc đạt được thứ yêu thích, lập tức nuốt viên Thuỷ Tâm châu vào bụng, thiếu niên thì một bên vuốt ve bộ lông của nó.

A Cửu đảo mắt một vòng, hướng sư tỷ Mai Lộ nói:

“Sư tỷ, ngươi để hai ta riêng tư chút được không.

Ta có chút chuyện muốn bàn bạc với nó!

” Mai Lộ suy nghĩ không thông, một người một hạc còn có chuyện gì để nói.

Nghĩ không ra, nàng cũng lười suy nghĩ, lúc này cũng nên về xếp bằng, luyện hoá lĩnh khí trong đồ ăn.

Nàng xếp gọn chén bát, để lại một câu “hai ngươi cứ tự nhiên, liền tế ra phi kiếm, cưỡi gió rời đi.

“Tiểu đệ, ngươi nhìn đây là gì!

” A Cửu lật tay phải, liền xuất hiện một viên Thuỷ Tâm châu, lớn hơn viên vừa nãy một chút.

“Hắc hắc, thứ này ta có rất nhiều!

” Nói rồi, hắn lại lật ra tay phải, xuất hiện một viên Thuỷ Tâm châu to bằng nắm tay trẻ em.

Con hạc liên tục dụi đầu vào người A Cửu, cặp mắt luôn đặt lên hai tay của hắn, lộ vẻ thèm thuồng.

“Không vội, tu vi của ngươi mới chỉ là nhất giai trung kỳ, viên Thuỷ Tâm châu kia chắc hẳn phải tốn mấy ngày mới luyện hoá xong, không nên lãng phí!

“Từ nay ngươi theo đại ca ta, những thứ như này sẽ có rất nhiều!

“Đối lại, ngươi thấy nơi nào có thiên tài địa bảo gì đó, phải chỉ cho ta!

” Con hạc này có vẻ linh tính rất cao, dường như hiểu được từng lời A Cửu nói, gật đầu la lịa.

Mấy ngày tiếp đó, A Cửu sảng khoái đến quên cả trời đất, có hôm còn không trở về Mộc Linl phong.

Con hạc là thổ địa nơi đây, tẩm nhìn bao quát không sót chỗ nào.

Có thể nói là một trên trời, một dưới đất, cái gì mà phong tài địa bảo cả trăm dặm núi non quanh Mộc Linh phong, đều bị A Cửu sờ tới nhổ đi.

A Cửu kế thừa y bát của lão chuột, có thêm con hạc chỉ điểm lại như hổ mọc thêm cánh.

Hắn đoạt được ba gốc Hắc Linh lan ở nơi u cốc tăm tối, được một con mãng xà nhất giai đin!

phong bảo vệ.

Lại dụ dỗ một bầy khi đều là nhất giai trung kỳ trở lên ra xa, sau đó dùng độn thổ quay trở lại, trộm đi mười mấy trái linh quả, tuy chưa chín tới, nhưng phẩm chất cũng không hề thấp.

Có lần còn chạy ra xa, xông vào lãnh địa một bầy voi lớn, đều là yêu thú nhị giai, dưới mí mắt bọn chúng hái đi một bụi lớn Sinh Cơ thảo.

Hắn tầm bảo cũng rất điệu thấp, không một lần nào phát sinh tranh đấu với yêu thú.

Có thể nói là đến vô tung, đi vô ảnh.

Chỗ thiên tài địa bảo A Cửu đoạt được, một phần hắn trực tiếp phục dụng, tranh thủ đề cao tu vi.

Một phần nhờ sư tỷ Mai Lộ bán giùm, tất nhiên hắn cũng chia sẻ cho nàng một ít.

Từ đó đến nay đã hơn mười ngày, quan hệ giữa A Cửu và con hạc ngày càng thân thiết, bộ dáng chỉ hận không được gặp nhau sớm hơn.

A Cửu đặt tên con hạc là Tiểu Bạch, hiện giờ nó đã ăn liên tục ba viên Thuỷ Tâm châu, bộ dáng muốn đột phá tới nhất giai hậu kỳ, nên đã trở về trên núi.

A Cửu ngồi ngả người trên ghế trúc bên ao nhỏ, gặm từng trái linh quả.

Không rõ trước đó hắn đã ăn những gì, nhưng lúc này cái bụng đã trở nên căng tròn.

Dưới ao, bầy rùa đã tụ tập lại thành ao, ngóc đầu dõi theo A Cửu.

A Cửu thuận tay ném từng lõi linh quả xuống, một tay vỗ vỗ bụng, trong miệng lẩm bẩm:

“Cũng không rõ khi nào Tiểu Bạch mới quay trở lại.

Hiện tại rảnh rỗi, cũng nên lên Thiên Nhai phong một chuyến!

” Hắn vừa rồi mới liên tục tốn gần chục viên linh thạch, cũng đã khôi phục lại tu vi luyện khí kỳ tầng chín.

Hiện tại, linh lực cuồn cuộn, năng ngự kiếm phi hành cũng tăng lên một mảng lớn.

Hắn cũng không chần chờ, liền quyết định lên ngọn chính phong, một phần dò la tin tức Trần sư thúc, một phần tự mình bán đi chút lĩnh dược, kiếm thêm linh thạch hỗ trợ tu hành.

Không phải tự nhiên lại gọi là Thiên Nhai phong.

Đứng từ ngọn Mộc Linh phong, hay các ngọn núi khác, ngước đầu lên đều có thể thấy Thiên Nhai phong cao cao, một phần chìm trong mây trắng.

Nếu là đệ tử có tu vi ngang với A Cửu, cũng chưa chắc dám tự mình phi hành lên Thiên Nhai phong.

A Cửu từ nhỏ đã quen được lão chuột cho ngồi trên vai, cưỡi mây vượt gió.

Nhưng chuyến này lên Thiên Nhai phong cũng không đễ dàng gì.

A Cửu ngự kiếm phi hành, tốn thời gian chừng một nén nhang, bản thân cũng tiêu hao hết bốn phần linh lực.

Hắn lau mồ hôi trên trán, cất thanh bảo kiếm, lại chỉnh đến trang phục chỉnh tề.

Trước mắt là đại môn uy nghi sừng sững, cao tới ba, bốn trượng.

Cùng lúc A Cửu đi vào, liền có một nữ đệ tử đi ra.

Nữ tử này A Cửu cảm thấy tương đối quen mắt, chính là một trong mấy người trông coi thí luyện ở Địa Vân phong.

A Cửu chắp tay chào hỏi:

“Ra mắt sư tỷ!

” Nữ tử Yên Nhiên cũng lập tức nhận ra A Cửu.

Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt nhanh chóng trở nên kinh ngạc:

“Nha, sao mới mấy tháng, ngươi đã từ luyện khí kỳ tầng bảy lên tầng chín rồi!

A Cửu tươi cười:

“May mắn mà thôi, ta được Đỗ sư bá cho thử một viên thuốc nhị giai, liền lập tức đột phá một tầng!

Đúng rồi, sư tỷ biết Trần sư thúc ở nơi nào không!

“Trần sư thúc Thiên Nhai phong?

Ta cũng không rỡ, ta vốn là đệ tử Thiên Huyễn phong, sự tình nơi này cũng không rành, ngươi hỏi người khác thử!

“Vậy đa tạ sư tỷ!

” Yên Nhiên lần này tới Thiên Nhai phong, là thay sư thúc tới lấy một lọ đan dược.

Nàng cũng không nhiều lời, chỉ nói chuyện với A Cửu đôi câu.

Nàng đứng dưới cổng, ngước mặt lên trời gọi lớn.

“Bạch Hạo!

” Tiếng hạc minh trong trẻo đáp lại từ xa, một bóng trắng lớn nhanh chóng hạ xuống.

Rõ ràng là một con linh hạc, dáng vẻ vô cùng linh động, phải lớn gấp đôi Tiểu Bạch.

Từ khí tức cũng thấy đây là một yêu thú nhị giai sơ kỳ.

Một người một hạc nhanh chóng bay xa.

A Cửu trông lại, không khỏi cảm khái:

“Đây mới gọi là lĩnh hạc!

” Trong lòng cũng thầm nghĩ sau này khi Tiểu Bạch trở thành Đại Bạch, bản thân có thể cưỡi nó bay xa được không.

Theo A Cửu nhận biết, các ngọn chủ phong cách nhau rất xa, cho dù đệ tử luyện khí hậu kỳ cũng không thể tự mình phi hành được.

Vì thế tông môn mới nuôi nhiều hạc trắng như vậy.

Từ miệng Mai Lộ sư tỷ hắn biết được, riêng Thiên Nhai phong, chỉ có khoảng hai, ba mươi con hạc trưởng thành, đều là yêu thú nhị giai.

Số lượng đệ tử luyện khí kỳ trên Thiên Nhai phong dao động khoảng hai trăm người.

Có thể thấy, không phải ai cũng có phúc khí này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập