Chương 39 :
Có chút đổi thay Thiên Nhai phong kiến trúc đa dạng, lầu các vô số, cảnh vật phong thuỷ hữu tình.
So với Địa Vân phong hay Mộc Linh phong, có thể nói khác nhau một trời một vực.
A Cửu dựa theo chỉ dẫn của Mai Lộ sư tỷ từ trước, nhanh chóng tìm tới một toà lầu, trước cửa có treo bảng đề ba chữ “giao dịch đường”.
Trong quầy, lúc này nam tử quản sự đang trao đổi với vài đệ tử.
A Cửu cũng không gấp gáp, lẳng lặng đứng một bên quan sát.
Từ khí tức phát ra, mấy người đệ tử này hẳn là luyện khí tầng mười một, mười hai.
Lúc này đang lựa chọn vài loại đan dược, chuẩn bị ra ngoài làm nhiệm vụ.
“Ba lọ Dưỡng Thể đan nhất giai trung phẩm, ba viên Bồi Linh đan nhất giai trung phẩm, ba viên Thanh Độc đan nhất giai hạ phẩm!
”
“Giá cả vẫn như trước giờ, tổng cả là hai mươi mốt linh thạch hạ phẩm!
“Đa tạ sư thúc!
” Nam tử quản sự không những dễ dàng nhìn ra A Cửu có tu vi luyện khí kỳ tầng chín, lại còn nhìn ra hắn là lần đầu tới đây.
“Tiểu tử, muốn mua gì?
“Ta có chút đồ, muốn đổi sang linh thạch, sư thúc xem giúp ta!
“Bán đồ?
Có gì tốt lấy ra ta xem thử.
Gần đây đệ tử mang tới đồ tạp nham quá nhiều, ta sẽ không nhận nữa!
” A Cửu từ trong túi trữ vật, nhanh chóng đổ ra một mớ lộn xôn lên bàn.
Nam tử quản sự cũng không khỏi ngạc nhiên, chỗ đồ này hẳn là ở quanh núi kiếm được.
Cũng không rõ một tên luyện khí tầng chín lại thu nhập được bằng cách nào.
Mặc dù phẩm chất cũng không tính là cao, nhưng mắt hắn nhìn A Cửu có phần thưởng thức hơn chút.
“Hai bông Hắc Linh Lan hai mươi năm, mười linh thạch!
“Gốc Sinh Cơ thảo này thì mười sáu linh thạch!
“Cái này, cái này, phẩm chất hơi thấp, trong kho vẫn còn nhiều, ta sẽ không thu!
“Toàn bộ chỗ này là ngươi tự kiếm được!
“Là đệ tử tự thân lịch luyện!
” Nam tử quản sự tươi cười gật đầu.
“Còn trẻ như này đã cố gắng như thế, không tệ, không tệ.
Ngươi hắn là lần đầu tới đây, ta sẽ không ép giá.
Tổng cộng là.
!
“Sư thúc chờ chút, ta vẫn còn ít đồ!
” A Cửu nhanh chóng lấy ra một hộp gỗ, bên trong đựng hai viên Thuỷ Tâm châu to tròn.
“Nha, phẩm chất rất tốt, loại nguyên liệu này không những được nữ đệ tử yêu thích, còn khé đa dụng để luyện chế nhiều loại đan dược!
“Thêm hai viên này, tổng cộng là.
A Cửu thấy vẻ mặt lão quản sự không biến hoá nhiều, hằn là bán chỗ Thuỷ Tâm châu này sẽ không có vấn đề gì lớn, lại liên tiếp móc ra thêm bốn viên thuỷ tâm châu.
“Sư thúc, đây là toàn bộ!
” A Cửu đã lặn xuống Bích Thuỷ hồ mấy lần, vơ vét hơn phân nửa Thuỷ Tâm châu ở vòng ngoài.
Trừ sáu viên lớn ở trên bàn này, vẫn còn năm viên nhỏ, một viên lớn, A Cửu dự định giữ lại bồi dưỡng cho Tiểu Bạch.
Nam tử quản sự lẩm nhẩm tính toán lại giá cả, lại hỏi.
“Ngươi là muốn lấy trực tiếp linh thạch, hay là đổi sang điểm cống hiến?
A Cửu chưa rõ cách vận hành nơi đây lắm, tự nhủ “Điểm cống hiến là cái quỷ gì?
Nam tử quản sự nói tiếp.
“Đệ tử trong tông nhận nhiệm vụ, hay là có công trạng, đều được quy đổi sang điểm cống hiến!
“Điểm cống hiến có thể dùng để trao đổi đan dược, công pháp, tài nguyên tu luyện.
”“Ngươi lấy trực tiếp linh thạch thì tổng cộng là một trăm khối linh thạch hạ phẩm!
“Đổi sang điểm cống hiến thì được khuyến mãi thêm một thành, là một trăm mười điểm!
“Vậy sư thúc cho ta lấy một nửa linh thạch, một nửa còn lại đổi sang điểm cống hiến!
” Nam tử quản sự không có ý kiến gì, đặt lên bàn một cái túi nhỏ.
“Trong này là năm mươi linh thạch hạ phẩm!
” Lại hướng dẫn A Cửu trích máu nhận chủ mộc bài thân phận, sau đó đánh lên đó vài đạo pháp quyết.
“Năm mươi lăm điểm cống hiến của ngươi ta đã ghi lại.
Còn ngươi muốn tự coi có thể đưa thần thức vào nhìn!
” A Cửu khẽ cảm ứng mộc bài, quả nhiên bề mặt khẽ hiện lên con số năm mươi lăm.
Hắn khẽ cảm ơn một câu, lại thử dò hỏi Trần sư thúc ở nơi nào.
Đúng tổi, người biết Trần sư thúc hiện đang ở đâu không?
“Hắn hình như đang ở ngoài làm nhiệm vụ, hẳn mấy tháng tới cũng chưa về ngay được.
Ngươi tìm hắn có chuyện gì?
A Cửu nghe vậy, lại kể rõ ngọn ngành câu chuyện ra.
Nam tử quản sự có phần nghi hoặc:
“Mỗi đọt số lượng đệ tử nhập môn cũng không nhiều, đều được ghi chép lại.
”“Việc này cũng không phải là cơ mật gì.
Vừa TỔI ta có coi qua danh sách đệ tử mới, cũng không thấy ai giống như ngươi miêu tả cả!
“Nếu không có, chỉ có hai trường hợp.
Một là nha đầu đó được trở thành đệ tử của trưởng.
lão, chưa tiện công bố.
Hai là đã được chuyển sang Thiên Huyễn phong hoặc Thanh Thiên phong rồi!
“Ngươi cũng không cần lo lắng.
Nếu đã là người được Trần sư huynh dẫn dắt, sẽ không có vấn đề gì!
” A Cửu cũng không dạo chơi trên Thiên Nhai phong quá nhiều.
Sau khi có được thứ mình cần liền mau chóng rời khỏi.
Hắn hiện tại cũng chưa cần thiết tìm kiếm công pháp hay v-ũ k:
hí mới.
Trước mắt với năm mươi khối linh thạch này, đã đủ để cho hắn trong chừng nửa năm đột phá luyện khí kỳ tầng mười rỒI.
Thiên Thanh phong.
Ngọn Hàn Sơn quanh năm phủ tuyết trắng xoá.
Dưới mái đình, bao quanh bốn bề tuyết trắng.
Một thiếu nữ mặc bạch y, đang xếp bằng trên một tấm bồ đoàn.
Lúc này nhìn kỹ có thể thấy, quanh thân nàng có từng luồng linh khí đang cuồn cuộn nhập thể.
Đột nhiên sau lưng nàng xuất hiện một nữ tử dáng vẻ mỹ miều, trái ngược hoàn toàn với lạnh giá nơi đây.
Cẩn Huyên nhẹ nhàng tán thưởng:
“không ngờ ngươi lại đột phá sớm hơn dự liệu!
” Vũ Hoa Linh kết thúc vận khí, mau chóng hướng nữ tử phía sau kính cẩn chắp tay:
“Đồ nhi bái kiến sư phụ!
” Cẩn Huyên cẩn thận đánh giá đệ tử mà mình mới thu nhận.
Lúc lão già Vân Sơn kia đưa đức trẻ này tới cho nàng, nói rằng đứa trẻ này có thể tu hành công pháp đặc thù của nàng, khiến nàng cũng bất ngờ không nhỏ.
Đứa trẻ này tuy bước chân vào tu hành hơi trễ.
Lại do thể chất âm hàn đặc thù mà thu hút hàn khí.
Bởi vì không có công pháp phù hợp để chuyển hoá, lại liên tục phục dụng thuốc sai cách, dẫn tới thân thể có phần thương tổn.
May mắn là chuyện này cũng không hề khó, nàng cũng chỉ tốn một phen công phu, khiến cho kinh mạch, toàn thân của đứa trẻ được thông suốt.
Sau đó lại hướng dẫn đứa trẻ tu hành.
Không ngờ người đệ tử mà mình mới thu nhận, lại trong vòng chưa tới một năm, lúc này đã đột phá luyện khí kỳ tầng sáu.
Cẩn Huyên dặn dò:
“Con đường tu hành giống như leo núi, càng lên cao càng khó leo, càng.
dễ trơn trượt.
Không thể chủ quan được!
“Vâng thưa sư phụ!
“Khu vực này được ta tốn không ít công sức bố trí tụ linh trận, không những tăng cao mức độ linh khí, còn tỉnh chỉnh mức độ hàn khí phù hợp với cơ thể con.
Cố gắng tu hành cho tốt, sớm ngày đột phá trúc cơ mới là chính đạo!
“Con hiện giờ cũng không còn như trước nữa.
Tu sĩ ngược gió bay cao, không nên đắm chìm vào cảnh vật phía dưới!
“Được tổi, không cần để ý đến ta!
” Cẩn Huyên vừa dứt lời, liền hoá thành một điểm sáng bay đi.
Vũ Hoa Linh chắp tay đưa tiễn sư Phụ, lại ngồi xuống xếp bằng.
Nàng nhìn tuyết rơi ngoài trời, đột nhiên bất giác nhớ lại cảnh tượng khi trước.
Thân thể nàng xưa giờ dễ bị hàn khí xâm nhập, vì thế vào những ngày đông, nàng chỉ có thể xa xa nhìn lũ trẻ cùng nhau nô đùa nghịch tuyết.
Cũng không biết cảm giác cùng bạn bè đắp nặn người tuyết, cảm giác đầu trần chạy giữa tuyết trắng sẽ như thế nào.
Thuở nhỏ, đúng là có lần nàng trốn tỳ nữ Tiểu Ngọc ra đùa nghịch trong tuyết một lúc.
Lần đó cũng rất vui vẻ, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, tối đó nàng sốt li bì tới mấy ngày, Tiểu Ngọc bị liên luy, cũng lãnh một trận đòn roi của tổng quản.
Mãi tới khi gặp thiếu niên kia, nhờ món.
quà mà hắn tặng, không những nàng không phải chịu cảm giác đêm khuya lạnh thấu tâm can, mà còn có thể thoả thích cưỡi ngựa giữa bạt ngàn tuyết trắng.
“A Cửu, giúp ta xây người tuyết với!
“Chờ chút, của ta xắp song rồi!
” Nàng lần đầu được đắp người tuyết còn bõ ngỡ, lóng ngóng tay chân.
Kể cả Tiểu Ngọc bởi v xưa giờ luôn theo nàng như hình với bóng, cũng rất lâu rồi không được đùa nghịch chuyện như này.
A Cửu thì ngược lại, động tác thuần thục vô cùng, chẳng mấy chốc đã đắp được một người tuyết còn cao hơn cả nàng.
Cũng không rõ trí tưởng tượng của hắn thếnào, lại đắp nặn ra một con chuột, dáng vẻ sinh động vô cùng, bên ngoài còn khoác một chiếc áo bào.
Quay về hiện tại, nàng được sư phụ thu nhận làm đệ tử chân truyền.
Không những được ngài chữa trị thân thể, còn từ một người phàm trở thành tu tiên giả.
Không những thế, còn được sư phụ truyền cho công pháp tuyệt thế, Hàn Huyền Quy Nguyên công.
Vũ Hoa Linh gạt bỏ tạp niệm trong đầu, lập tức tiến vào trạng thái minh tâm tĩnh khí, xếp bằng vận công.
Sư phụ có ơn với nàng lớn như thế, cũng không nên chếnh mảng tu hành.
Hai tháng sau.
Đỗ Mộc Ngôn kết thúc bế quan, vừa mỏ cửa đã thấy một phi kiếm truyền tin lơ lửng ở ngoài Nội dung trong phi kiếm đại khái nói rằng gần đây phát hiện tài nguyên phụ cận Mộc Linh phong suy giảm dị thường.
Tuy đã cho đệ tử tra xét nhưng chưa tìm được nguyên do.
Vì thế cần hắn để ý một chút.
Chuyện này ban đầu lão cũng không để trong lòng.
Bản thân vừa mới luyện chế thành công đan dược nhị giai trung phẩm, lúc này cần củng cố tu vi một chút, sắp tới qua đan các làm khảo thí chứng nhận danh hiệu đan sư nhị giai thượng phẩm.
Mấy tháng qua lão chú tâm thôi diễn thủ.
pháp luyện đan, tỉnh khí thần đều có chút mệt mỏi.
Lão tản ra thần thức, khẽ thấy tiểu tử A Cửu đang chú tâm luyện tập thân pháp, không ngờ chỉ mấy tháng không gặp đã đột phá luyện khí tầng chín rồi.
Còn nha đầu Mai Lộ vẫn như thường ngày, đang chăm chú tìm hiểu đan phương.
Lão cũng không muốn ổn ào, lập tức tế ra một bình hồ lô lớn, lại nhảy lên trên, lướt gió mà bay.
“Nguyên liệu Bồi Linh đan vẫn còn, bây giờ thu thêm mấy viên Thuỷ Tâm châu để luyện Minh Tâm đan vậy!
” Bích Thuỷ hổ.
“Cái quỷ gì, Thuỷ Tâm châu của ta đâu hết rồi!
“Hổ ngư, con Hổ ngư đâu rồi, con mẹ nó!
” Tuy đã từng có sư huynh đệ nhắc nhở, nhưng chỗ Thuỷ Tâm châu của hắn đã mấy chục năm không ai dòm ngó tới, không ngờ vào lúc này lại phát sinh vấn để.
Lúc này hắn mới nhớ lại tin tức trong phi kiếm truyền tin, lập tức cưỡi hồ lô bay mấy vòng quanh địa phận Mộc Linh phong.
“Mẹ nó, đến cả Hắc Mộc Lan cũng bị hái mất!
” Phải biết rằng những linh dược này đều được lão bố trí thủ pháp che mắt, không những thế còn cài cắm yêu thú bảo vệ.
Chỉ cần ở tông môn lâu năm một chút, hầu như tu sĩ trúc cơ nào cũng nhận ra những vật này là có chủ, tuyệt đối sẽ không động tới.
Thiên Nhai phong, giao dịch đường.
“Sư đệ, gần đây ngươi phát hiện nhóm đệ tử nào bán Thuỷ Tâm châu, Hắc Linh Lan không?
Nam tử quản sự hơi chút suy tư, nhanh chóng trả lời:
“Hắn là không có, nhưng cách đây không lâu có một tên đệ tử bán chút đồ, trong đó có hai thứ này!
” Đỗ Mộc ngôn có chút ngờ ngọ là ai, nhưng cũng chưa chắn chắn.
“Đệ tử đó họ tên là gì!
“Sư huynh cũng biết rồi, thông tin đệ tử giao dịch ở nơi này không thể tuỳ tiện tiết lộ!
“Có phải, là một tên thiếu niên, tu vi luyện khí kỳ tầng chín!
” Nam tử quản sự cũng đại khái đoán được sự tình, cũng không trả lời thẳng “Hắc hắc, ta cũng từng nói qua rồi.
Ai cũng tập trung bồi dưỡng linh dược ở dược viên, huynh lại luôn thích mấy thứ khác lạ, kiểu gì cũng có ngày bị người vô tình hái mất!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập