Chương 4 :
Tôi luyện Đoạn sông thường ngày yên bình, gần đây trở nên tương đối náo nhiệt.
Thiếu niên gắn lá cây lên người, trên mặt trát đầy bùn.
Hắn cẩn thận từng bước, mon men lạ mép sông:
“Bình tĩnh nào, đây là loài ăn cỏ, sẽ không để ý một con thú nhỏ như ta đâu” Khoảng cách tới mép sông rút gọn chỉ còn mười trượng, chín trượng,.
năm trượng.
Trên bờ cỏ ven sông có vài con hà mã, cùng vài loại thú nhỏ đang nhẩn nha gặm cỏ.
Khi cách bờ sông năm trượng, một con hà mã phát hiện ra khí tức bất thường, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào hắn, sau đó gầm lên một tiếng đuổi tới.
A Cửu giật mình, hoảng hốt bỏ chạy:
“Mẹ nó, sao chúng lại n-:
hạy cảm vậy, rõ ràng ta đã cẩn thận lắm rồi mà!
Sau khi thử đủ cách nhưng vẫn không thành công, tiểu thiếu niên nằm thở đốc trên bãi cỏ.
Lúc này, con chuột gỗ mới từ đâu xuất hiện, chậm rãi nói:
“Con tưởng bản thân nguy trang đã tốt rồi.
Nhưng với kẻ có tu vi cao, sẽ thấy rõ ràng linh lực phát ra từ trong cơ thể con.
Vì thế, bài học lần này chính là con phải học cách không chế lĩnh lực của bản thân.
Không những có tác dụng lớn trong việc ẩn nấp hành sự, trong chiến đấu cũng khiến con tiêu hao linh lực chậm hơn.
Nếu hai tu sĩ cùng tu vi chiến đấu sinh tử, kẻ tiêu hao linh lực trước chắc chắn thân tử đạo tiêu!
” Con chuột gỗ lúc này vặn vẹo biến lớn, hoá thành một con rối gỗ hình người dáng vẻ tương tự thiếu niên:
“Đứng dậy, so chiêu với ta.
Lần này ta áp chế chỉ có tu vi ngang con mà thôi!
” Thiêu niên bật dậy, lập tức tiến tới.
Hắn ấm ức mấy ngày nay, phải phát tiết một chút mới được Chân hắn giảm một cái, thân hình lao v-út qua những ngọn cỏ, nắm đấm gio ra.
Con rối gỗ cũng không né tránh, lập tức tung ra một đấm đáp trả.
Sau đó quyền pháp hai bên vang lên không dứt.
Tiếng v-a chạm vang lên liên hồi, kèm theo lời nhắc nhỏ của lão chuột.
“Hừ, chiêu này linh lực phát ra quá nhiều, nhưng bao bọc vào nắm đấm lại không đủ, linh lực dư thừa bốn phẩn”
“Chiêu này cũng thế, linh lực phát ra quá thô cứng, con vừa khởi chiêu này lên, đối phương sẽ biết ngay được!
”
“Lại, chiêu này thì quá nhu nhược, linh lực tản chứ không tụ!
” Một thời gian sau.
Bên kia sông, thiếu niên lúc này đang uyển chuyển so chiêu với con rối gỗ.
Theo từng lần tung đòn, lại khiến con rối gỗ xuất hiện chỉ chít các vết nứt.
A Cửu thu tay lại, khẽ cảm khái:
“Tuyệt thật, lần này con chỉ dùng tới bảy phần linh lực so với lần đầu giao đấu.
Đã có thể đánh bại thúc rồi!
Mấy ngày sau đó hắn cũng thuận lợi đột phá luyện khí kỳ tầng năm.
Lại được lão chuột ném cho một quyển sách, tên là Thiên Thư.
Đây là cuốn sách đầu tay mà lão chuột viết, trong đó ghi lấy hàng chục phương pháp, mưu kế sinh tồn mà lão tự thân trải qua mấy trăm năm nay.
“Thiên thư trang thứ nhất.
Giả heo ăn thịt hổ!
“Thiên thư trang thứ hai.
Lấy độc trị độc!
“Thiên thư trang thứ sáu.
Đục nước béo cò!
“Thiên thư trang thứ mười hai.
Điệu hổ ly sơn!
“Thiên thư trang thứ hai mươi.
Đánh rắn phải đập đầu!
“Thiên thư trang thứ ba mươi sáu.
Chuồn là thượng sách!
” Lại qua một năm.
Một chiếc lá lớn bay vun vrút, sau đó dừng lại trên mảnh núi rừng phía dưới hơn trăm trượng.
Lão chuột thần bí nói:
“Trong rất nhiều bộ tộc, trẻ em khi đủ tuổi phải trải qua lễ khảo nghiệm trưởng thành.
Lần khảo nghiệm đầu sẽ diễn ra vào lúc mười hai tuổi, và lần khảo nghiệm vào năm mười sáu tuổi chính là cột mốc cuối cùng để chứng minh bản thân.
Nay cor đã mười hai tuổi, đã đến lúc con phải trải qua lễ trưởng thành rồi!
Lão vừa nói, vừa sút thiếu niên còn đang cúi đầu nhìn cánh rừng có phần âm u phía dưới.
Thiếu niên từ trên cao mấy chục trượng rớt xuống, thảm thiết gào lớn:
“A a a, cao quá, ngã chết mất, ngã c-hết mất,.
!
” Hắn hoảng hốt không thôi, không ngờ Hắc thúc xấu xa như thế.
May mắn là khi hắn còn cách mặt đất mấy trượng, thân thể đột nhiên khẽ chậm lại, sau đó mới đâm thẳng xuống đất!
Thiếu niên lau khuôn mặt lấm lem, kiểm tra lại thân thể:
“May quá, không gãy cái xương nào!
” Lúcnày hắn mới định thần lại, nhìn xung quanh một vòng, không khỏi nuốt nước bọt.
Rừng rậm âm u, chỉ có vài tia nắng len lỏi qua những tán lá dày đặc.
Mùi ẩm mục của lá cây, cùng với mùi tanh hôi của bùn đất, dày đặc trong không khí.
Thiếu niên khịt khịt ngửi vài lần, lập tức bật nhảy lên một cành cây gần đó, đề phòng xung, quanh:
“Hắc thúc không nói không.
rằng đạp ta xuống đây, khảo nghiệm là gì cũng chưa nói.
Thật tức chết ta mà!
” Mười ngày sau.
Trên một cành cây cao, thiếu niên khoanh chân xếp bằng, chậm rãi hít thở.
Ngay lúc này, hắn mở to mắt, nhìn chân trời phía xa.
Lúc này mặt trời mới vừa ló dạng, mang theo tiếng vang của đám hung điểu.
Thiếu niên đứng dậy vươn vai, thần sắc bất định:
“Đã bảy ngày rồi, vẫn không thấy tin tức nào từ Hắc thúc cả.
Khu rừng âm u này, chủng loại hung thú nhiều vô số kể, không những thế còn có cả thực vật biết săn mồi.
Bởi thế suốt bảy ngày nay, hắn phải vừa chiến đấu, vừa chạy trốn khỏi sự truy đuổi từ đám hung thú nơi đây.
Hiện tại, dưới mặt đất vẫn còn một đàn sói đói đang chăm chăm nhìn hắn.
Mà đáng giận hơn là, thảm thực vật nơi đây tương đối xa lạ so với núi Huyễn Linh, từ sinh vật tới cây cối, hoa quả, linh thảo,.
Hắn tuy dựa vào kinh nghiệm và bản năng, vẫn không ít lần trúng phải độc tố, lúc thì hoa mắt chóng mặt, lúc thì bụng đau quản quại, lúc thì khí lực suy yếu, khổ sở vô cùng.
Thiếu niên sốc lại tình thần, lập tức lấn trốn từ cây này sang cây khác, trên tay cầm một cây dao găm được làm bằng răng sói.
Mấy lần đầu rơi vào hiểm cảnh hắn đều gào to cầu cứu Hắc thúc, nhưng không được phản hồi, sau đó liền nhận ra tại sao gọi là lễ trưởng thành.
Phải dựa vào chính thực lực của bản thận, tự đối mặt với khó khăn nguy hiểm.
Một đám mây nhỏ bồng bềnh trôi, trên đó lại xuất hiện một chiếc lá lớn.
Lão chuột nằm ngửa phơi nắng, bên cạnh là một khay đủ loại lĩnh quả, được lằm bằng ngọc bích đẹp mắt.
Lão há miệng bỏ một trái nho vào, lẩm bẩm:
“Khả năng hồi phục của tiểu quỷ này cũng thật là nhanh.
Đây đúng là một chủ ý tốt mà, bình thường có ta ở bên cạnh, mới chạm tới giới hạn đã la oai oái rồi!
Lại qua mười ngày nữa.
Khi mặt trời khuất dạng, thiếu niên đột nhiên thay đổi chủ ý, lén lút trở lại mặt đất.
Qua nhiều ngày, hắn đã nhận thấy đám sói đói truy đuổi hắn đa phần là sói đực, tới tối sẽ có vài con trở về hang ổ.
Thiếu niên, không ngờ lại đánh chủ ý lên con sói đầu đàn, đánh giặc phải bắt vua trước.
Hắn như một bóng đen nhỏ len lỏi giữa khu rừng, lần theo tuyến đường đã được định sẵn trước đó.
Tán cây thưa dần, hiện ra một mỏm đá được ánh trăng chiếu rọi, lộ ra một đàn sói mười mấy con đang tụ tập.
Ở giữa là một con sói lớn gấp Tưỡi so với những con sói khác.
Thiếu niên hơi ngẩn người, dao găm trong tay bất giác buông lỏng.
Có thể thấy xung quanh con sói đầu đàn, là mười mấy con sói con còn chưa thay lông.
Con thì nháo nhác nô đùa, con thì kêu gào đòi sữa mẹ.
Hắn lúc này mới nhận ra, đám hung cầm, hay sói ác, đều vì sinh tổn mà thôi.
Nơi này tài nguyên cần cỗi, kẻ săn mổi lại quá nhiều.
Thiếu niên lúc này trưởng thành lên không ít, lẩm bẩm:
“Đúng như Hắc thúc nói, mạnh đượ yếu thua chính là quy luật sinh tồn của thế giới này!
” Tờ mờ sáng, một bóng hình đã thoăn thoắt giữa rừng cây.
Từ dưới mặt đất, trong bụi cây, trồi ra những dây leo đầy gai nhọn uốn éo đuổi theo hắn.
Ha tay thiếu niên cầm hai cái dao găm, trong rừng cây liên tục chém loạn.
Nguyên nhân khu rừng này sinh cơ nghèo nàn, một phần là do đám thực vật có thể bắt mồi này, không những chúng bắt hết các loại thú nhỏ, còn tàn phá, hấp thụ sinh cơ từ các loại thực vật khác.
Mấy ngày tiếp đó, toàn thân thiếu niên tả tơi, trên người chằng chịt các vết xước.
Nhưng ánh mắt của hắn vẫn tỉnh anh vô cùng, không ngờ đã bất giác đột phá lên luyện khí kỳ tầng sáu.
Hắn một đường vừa tu luyện vừa chiến đấu liên tục.
Trong khu vực mười dặm, đã hầu như không còn cây nào.
Thiếu niên trải qua một tháng gian khổ, đột phá một tiểu cảnh giới cũng không có gì lạ.
Trong không khí đầy mùi ngai ngái của những dây leo đứt đoạn, thiếu niên ngẩng đầu, một tay che mắt khỏi ánh mặt trời chói loá, nhìn theo pháp khí Lục Diệp từ trên bầu trời hạ xuống.
Thiếu niên ngàn lời không thể nói hết.
Hắn vừa găm từng trái linh quả, vừa om sòm từ lúc nhảy lên pháp khí Lục Diệp tới tận khi trở về núi Huyễn Linh.
A Cửu đứng dậy dang tay, cảm nhận không khí trong lành của núi Huyễn Linh:
“Không khí trong lành, linh khí nồng đậm.
Thật sảng khoái!
” Đột nhiên, hắn lại bị một cước đạp xuống.
Thiếu niên học theo lão chuột chửi thể một câu, sau đó rớt thẳng xuống hồ Huyễn Linh.
Lão chuột trên phiến lá, vuốt râu lắc đầu:
“Con vẫn chưa học được bài học là luôn phải chú ý sau lưng à!
Ở dưới đó tiếp tục rèn luyện thêm đi!
” Nước trong hồ Huyễn Linh vốn được pha với linh tuyền, vì thế bơi lội, hay ngâm mình dưới đây, đều có tác dụng rất lớn trong việc hồi phục và rèn luyện thân thể.
Thiếu niên cũng nhanh chóng bơi quanh hồ Huyễn Linh mấy vòng, vận động một chút tiêu hoá dược lực từ linh quả, vừa hấp thu linh khí trong hổ.
Tới khi hắn bơi đã đời, muốn lên bờ lại phát hiện bên ngoài xuất hiện một màn kết giới.
Thiếu niên gọi lớn, mắng, to một hồi, đành phải tìm điểm đặt chân, sau đó chỉ phát hiện có một lão rùa đang đầm mình dưới thác nước.
Hắn leo lên mai rùa, xếp bằng, cố gắng vận chuyển linh lực để chống đỡ áp lực liên tục từ thác nước đổ xuống.
Nước trút xuống khu vực này tương đối nhẹ, nên hắn có thể tranh thủ thời gian hồi phục sức lực.
Hắn lại không ngờ rằng, lão rùa này cứ cách một thời gian lại thay đổi vị trí.
Lúc thì trồi lên giữ hồ, lúc thì lão lặn xuống, lúc thì lão trồi lên ở nơi thác nước đổ mạnh.
Mà sau mấy ngày, lão rùa lại càng thích trồi lên ở nơi thác nước mạnh hơn.
Thời gian này, có thể nói thiếu niên đã sử dụng hết những từ ngữ thô kệch của lão chuột, mỗ từ nói đi nói lại hàng chục lần.
Dưới gốc cây sồi già.
Lão chuột vẻ mặt thư thái đang nhàn nhã uống rượu đào:
“Này này, ta nghe được đấy nhé!
” Thời gian sau, mặc dù quá trình rèn luyện đã kết thúc, kết giới được lão chuột gỡ bỏ.
Thiếu niên vẫn kiên trì mỗi ngày xếp bằng, thậm chí đứng tấn trên mai lão rùa, ở nơi thác nước đổ mạnh.
Tuy quá trình này vô cùng khó khăn, không những rèn luyện thân.
thể, mà còn rèn luyện tâm trí.
Thành quả sau mỗi lần tu luyện đều sảng khoái vô cùng.
Lại hai năm nữa trôi qua.
Tháng ba, mùa xuân trăm hoa đua nở, trăm dặm dãy núi Huyễn Linh sinh cơ bừng bừng.
Đứa trẻ từ lúc phá vỏ chui ra, đến nay đã mười bốn năm tồi.
Hắn lúc này đã trở thành một thiếu niên thanh tú, bề ngoài giống như một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi.
Cơ bắp toàn thân hắn không nở lớn, nhưng lại hiện lên từng đường nét hoàn hảo.
Hắn mặc bộ sam y đơn giản.
Trên hai tay hai chân còn quấn vải trắng, nhìn kĩ có thể thấy trên đó có từng phù văn ẩn hiện.
Lão chuột nói với hắn rằng thân thể của thiếu niên vẫn quá yếu, cần phải tăng thêm mức độ rèn luyện, vì thế lại dán lên cho hắn bốn tấm Cự Lực phù.
Dưới gốc cây sồi, hắn luyện tập Cửu Vân Tàng Ảnh từ bước một tới bước thứ bảy như nước chảy mây trôi, lặp đi lặp lại.
Tiếp đó lại tới thác nước kiên trì đứng tấn.
Trời chiểu, A Cửu ngổi trên cành sồi phía cao, đưa mắt về xa:
“Tu vi luyện khí tầng bảy đã vững chắc, chỉ cần thêm vài tháng là có thể đột phá lên luyện khí kỳ tầng tám rồi!
” Hắn nghĩ tới nghĩ lui, không khỏi than thở:
“Ai da, khó khăn nhất vẫn là học độn thuật.
Cảm nhận linh khí thổ thuộc tính, dựa vào pháp quyết để độn thổ đã khó, cảm nhận linh khí thuỷ thuộc tính càng khó nắm bắt, học tập thuỷ độn lại càng khó hơn.
Còn mớ kì trùng, dị thảo khó phân biệt nữa!
” Hắn quyết định không nghĩ nữa, nhắm mắt dưỡng thần, miệng khẽ ngâm nga:
“Luyện khí kỳ chân đạp phi kiếm, trúc cơ kỳ xé gió phi hành, kim đan kỳ dời sông phá núi, nguyên anh kỳ thông thiên độn địa!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập