Chương 46 :
Vội vàng gặp mặt, vội vàng rời xa A Cửu rà soát trong trí nhớ, đột nhiên sửng sốt, lắp bắp nói:
“Là, là.
Lưu Ly Thánh Liên hiếm có trong điển tịch?
”
Hắn lại gần tỉ mỉ quan sát một hồi, lúc này mới thực sự xác định đây là Lưu Ly Thánh Liên trong truyền thuyết.
Ghi rằng Lưu Ly Thánh Liên trên dưới đều là bảo dược, có thể giúp tu s thoát thai hoán cốt.
Lưu Ly Thánh Liên vốn có thể phát triển tới một bông có chín cánh hoa, nhưng ba gốc ở đây lại chỉ có bảy cánh, phẩm chất hẳn là linh được nhị giai hiếm có.
“Hoá ra đây là lý do vì sao linh tuyền có hiệu quả tẩy kinh phạt tuỷ như thế, cũng là lý do vì sao linh tuyển nơi đây được bảo vệ kĩ càng như vậy!
” A Cửu hai mắt sáng lên, xoa xoa hai tay:
“Tình trạng nơi này giống như rất lâu không có ai tiến vào.
Lại nói nơi này cũng không có biển hiệu nào, ghi chép nào biểu hiện đây là vật có chủ.
Hiện giờ ta đào đi một gốc, hẳn là không ai biết, cũng không phạm môn quy nha!
” Năm gốc, đào đi một gốc hẳn không ai nhận ra khác biệt.
Hắn cũng không chần chừ quá lâu, liền động thủ đào lên một gốc.
A Cửu dự định bỏ gốc Lưu Ly Thánh Liên vào một hộp ngọc, liền cảm thấy Lưu Ly Thánh Liên đang nhanh chóng xảy ra biến hoá.
Lúc này hắn mới vỗ đầu một cái, bởi vì quá mức kích động mà quên mất rằng Lưu Ly Thánh Liên cần bảo quản trong một loại ngọc đặc thù, nếu không sau khi rời khỏi bùn, dược lực rất nhanh tiêu tán trong thiên địa.
“Mẹ nó!
A Cửu mắng lớn một câu, đột nhiên ngắt một cánh hoa bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.
Hắn cảm giác thân thể vẫn còn hấp thụ được, bắt đầu lần lượt gặm hết cánh hoa, đài hoa, tới cả phiến lá cùng phần củ cũng bỏ hết vào bụng.
Động tác xong xuôi, hắn liền lập tức lặn về thông đạo, về sớm tránh cho có người sinh nghi.
Vừa bơi ra khỏi cửa hang, trong bụng A Cửu đã tuôn ra một luồng nhiệt khí mạnh mẽ, khiến kinh mạch, thân thể hắn căng tràn.
A Cửu vội vã lên bờ, động tĩnh không nhỏ, khiến không ít đệ tử tỏ ra bất mãn.
Hắn cũng không có tâm lực để ý ánh mắt xung quanh, lập tức xếp bằng vận khí.
A Cửu cắn răng nhăn mặt, mồ hôi túa ra như mưa.
Trong thể nội, dược lực từ Lưu Ly Thánh Liên cuồn cuộn như sóng lớn phá đê, lan tràn, trùng kích từng ngóc ngách trong cơ thể, dồn dập hết đợt này tới đợt khác.
Đau đón từ được lực của Lưu Ly Thánh Liên cũng không giống như Phản Linh đan của Đỗ sư bá.
Dược lực của Lưu Ly Thánh Liên trùng kích vào lục phủ ngũ tạng, tới từng tấc da tấc thịt, đau đón vô cùng.
Nhưng xen kẽ giữa đó là từng luồng khí tĩnh thuần mát lạnh, như gió mát luồn lách khắp nơi, đi tới đâu xương cốt, da thịt vừa chớm rạn nứt liền được tái tạo lại.
Chuyện như này hắn tuy có chút kinh nghiệm, nhưng.
vẫn làxem thường dược lực của gốc Lưu Ly Thánh Liên này.
Vũ Hoa Linh mở mắt ra, hướng A Cửu nhìn lại.
Liền thấy hắn lúc này run lên bần bật, thất khiếu chảy máu.
“Hàn Linh, muội định làm gì?
Tên đó không nghe lời cái vị thúc bá, tự làm tự chịu!
“Tỷ tranh thủ tu luyện đi, không nên lãng phí thời gian, ta tự có chừng mực!
Đúng lúc A Cửu cảm thấy kinh mạch toàn thân căng phồng, da thịt bắt đầu có xu thế không chịu đựng nổi, đột nhiên bên tai hắn vang lên một giọng nói quen thuộc mà đã lâu không gặp:
“Tên ngốc, ngươi đây là có chuyện gì!
” A Cửu mở mắt ra, liền thấy thiếu nữ đeo mạng sa đang đứng trước mặt.
Lúc này hắn mới rõ ràng tại sao ban đầu cảm thấy thiếu nữ có chút quen thuộc, hoá ra chính là thiếu nữ năm nào “Là ngươi!
” Hắn tranh thủ thốt ra được một tiếng, lại lâm vào chống chọi với dược lực.
Vài đệ tử xung quanh tung lời cười cợt.
“Đúng là không biết tự lượng sức mình.
Không phải tự nhiên mà các sư thúc sư bá lại dặn d¿ phải ôn dưỡng kinh mạch nửa ngày thời gian mới được ngâm mình xuống nh tuyển.
Tên này thì hay rồi, không những trực tiếp nhảy xuống, còn ngâm mình ở vị trí nồng độ lĩnh tuyển đậm đặc nhất!
“Tình trạng sư đệ này hẳnlà hấp thu quá nhiều linh khí trong linh tuyền, dẫn tới kinh mạch toàn thân quá tải.
Nếu không cứu chữa kịp thời, không những tàn phế, thậm chí có khả năng thân tử đạo tiêu!
“Làm sao ta mới có thể giúp hắn!
” Vũ Hoa Linh gấp gáp nói.
Người kia cũng không sinh khí, đây là chuyện liên quan sống c-hết, dù sao cũng là đồng môi với nhau.
“Chỉ cần ngươi chịu được đau đớn, có thể giúp hắn hấp thu một phần dược lực!
” Vũ Hoa Linh cảm tạ một tiếng, lập tức xếp bằng sau lưng A Cửu, hai tay bắt ấn, đặt lên lưng hắn.
Hai người giống như có chút cộng hưởng, một phần linh khí dư thừa bắt đầu chảy ngược về phía Vũ Hoa Linh.
Tố chất thân thể A Cửu vẫn tốt hơn mọi người dự liệu mấy phần, cũng không đến mức độ sống chết.
Nhưng những con đau đớn tái đi tái lại, khiến ý chí của A Cửu lúc này cũng có chút không, thể chịu nổi, phải liên tục cố gắng thanh tỉnh để điều khí.
“A.
A Cửu khẽ rên một tiếng, đột nhiên cảm thấy dễ chịu hơn mấy phần.
Lúc này hắn mới nhận ra có một thiếu nữ đang cắn răng nhịn đau, san sẻ gánh chịu thay hắn.
Một cảm giác ấm áp dâng lên trong ngực, A Cửu nhắm mắt lại, tập trung hấp thụ dược lực tử Lưu Ly Thánh Liên hết mức có thể.
A Cửu lâm vào cực khổ đã quen, Vũ Hoa Linh vốn xa xa không sánh được.
Nhưng không ngờ nàng vẫn có thể kiên cường vì hắn, chịu đau khổ gần nửa canh giò.
Đến lúc tưởng chừng nàng đã không thể chịu đựng nổi, đột nhiên lại nhận thấy trong luồng linh lực thô lớn này, nhiều thêm một luồng khí xanh thanh mảnh, cuồn cuộn sinh cơ.
Hai người đột nhiên lâm vào một trạng thái vi diệu khó mà lý giải được.
Xung quanh, có đệ tử không khỏi hiếu gì vì sao đệ tử Thiên Thanh phong lại chịu đau khổ giúp đỡ đệ tử Thiên Nhai phong, hẳn là bên trong có không ít ẩn tình.
Có người lại cảm thán thiếu nữ lại có lòng cao cả đến thế.
Vị sư tỷ đồng hành cùng Vũ Hoa Linh thì nhíu mày trầm tư, cũng không biểu lộ ra hành động gì.
Lại nửa canh giờ trôi qua, Vũ Hoa Linh lại bất ngờ đột phá lên luyện khí kỳ tầng mười.
Nhưng trên người nàng có bảo vật che dấu khí cơ do sư phụ ban cho, nên cũng không có ai phát giác ra chuyện này.
Còn về phía A Cửu, tuy chuyện lần này có chút vượt ngoài dự liệu, nhưng cũng là nhân hoạ đắc phúc, không những thân thể được cải thiện một mảng lớn từ trong ra ngoài, tu vi cũng bấy giác tiến tới luyện khí tầng mười viên mãn, điều mà hắn nghĩ vốn phải một năm nữa mó có thể đạt được.
Vũ Hoa Linh thi triển Tịnh Y quyết, rửa sạch chất bẩn do vừa đột phá tu vi đẩy ra.
Nàng lại khẽ thi pháp, khiến xung quanh hai người hình thành nên một tầng kết giới vô hình, ngăn cách thanh âm với bên ngoài.
Cao Huyên trưởng lão đúng là rất ưu ái nàng, cho rất nhiều bảo bối hộ thân.
Thiếu niên, thiếu nữ đã gần ba năm không gặp.
Lúc này đã là trai hai mươi, gái mười tám, trải qua nhiều chuyện, trưởng thành lên không ít, nhất thời cũng không biết mở lời thế nào.
Vũ Hoa Linh có chút ngập ngừng:
“Vừa rồi, ta quan sát Quần Long đại hội.
Ngay từ đầu đã đoán ngươi sẽ chiến thắng rồi, quả nhiên là thế!
” A Cửu nhíu mày hỏi:
“Vừa rồi.
ngươi không có chuyện gì chứ!
” Tuy Vũ Hoa Linh chỉ gánh chịu một phần nhỏ, nhưng hắn biết đau khổ phải trải qua cũng không dễ chịu chút nào.
Dưới lớp mạng sa mỏng, Vũ Hoa Linh tươi cười:
“Rốt cục ta vẫn được nhờ ngươi, không những không vấn để gì, còn đột phá lên luyện khí kỳ tầng mười!
” A Cửu lộ ra mấy phần vui vẻ:
“Không ngờ nha đầu ngày nào, nay đã trở thành tu sĩ, có tu vi ngang ta rồi!
” Nói tới đây, hai người cùng lúc có chút trầm mặc.
Vũ Hoa Linh đột nhiên lấy ra một túi trữ vật, vội vàng nhét vào tay A Cửu.
“Nghe nói ngũ hành linh căn cần tiêu tốn cực kỳ nhiều tài nguyên tu luyện.
Ta hiện giờ đã là đệ tử của mội trưởng lão kim đan kỳ, được nhận tài nguyên tu luyện vô cùng phong phú.
Dù sao ta hết lại có, trong này có một chút linh thạch cùng vài đan dược, ngươi nhận lấy!
” A Cửu khẽ thăm dò túi trữ vật, không khỏi sửng sốt, lập tức đưa lại vào tay Vũ Hoa Linh:
“Ngươi không cần lo lắng, không phải ta còn vượt qua cả mấy tên thiên tài gì đó hay sao.
Hon nữa hiện giờ ta cũng tính là một đan sư, tiền đồ thực sự rất lớn!
“Được tổi, ngươi trở về tu luyện tiếp đi.
Thân phận của ngươi tạm thời có chút khác biệt, không nên dính dáng tới ta quá nhiều!
” Thiếu nữ trong lòng cảm giác có chút xa cách, cũng đúng thôi, dù sao hiện giờ bên cạnh hắn cũng có một nữ tử như hoa như ngọc.
Nàng cười gượng nói:
“Được rồi, nếu sau này có chuyện gì, ngươi có thể tới Thiên Thanh phong tìm ta!
” Nói rồi nàng lén lút bỏ vào người A Cửu một tấm ngọc bài, vội vàng rời đi.
A Cửu sờ trong người, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một tấm ngọc bài, bên trên đề hai dòng chữ Hàn Linh, Thiên Thanh Phong.
Sự việc của hai người cũng chỉ khơi lên một cơn sóng nhỏ, mọi người sau đó đều ai nấy chú tâm tu luyện, tranh thủ tận dụng có duyên lần này.
Thời gian mở ra linh tuyển cũng mau chóng kết thúc, ai ai cũng phấn khởi, hài lòng với kết quả bản thân nhận được, hy vọng trúc cơ sau này cũng được tăng cao.
Linh tuyền đóng lại, bốn tu sĩ trúc cơ cũng phân biệt lập tức đưa đệ tử trở về.
Lại là mấy tháng trôi qua, A Cửu tiêu tốn phân nửa lượng linh thạch, thành công đột phá luyện khí tầng mười một.
Hắn lúc này phấn khởi, dự định về thăm Mộc Linh phong một phen, vừa để khoe khoang một chút với Mai sư tỷ, vừa tiện nhờ nàng giải khai chút khúc mãă trên đan đạo.
Mộc Linh phong lúc này vẫn linh khí dồi đào như xưa.
Nhưng cảnh sắc lại có chút thay đổi.
Hắn nhớ rằng bên ngoài căn nhà tre của Mai sư tỷ có mấy luống hoa quanh năm nở rộ, nay đã trở nên tiêu điểu sơ xác.
Trên mấy lối đường lát đá bình thường cũng được nàng quét dọn sạch sẽ, lúc này nhiều nơi đã có lá rụng tụm lại.
A Cửu đứng trước nhà tre, cẩn thận gõ cửa.
Một lúc sau hai cánh cửa được đẩy ra, xuất hiện là một nam đệ tử lạ mặt.
Nam đệ tử này độ hai mươi lăm tuổi, vừa rồi hắn đang đọc một cuốn sách về luyện đan, bị A Cửu quấy nhiễu cắt ngang liền trở nên có chút khó chịu:
“Có chuyện gì?
A Cửu ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi:
“Ngươi là.
nơi này không phải là chỗ ở của Mai sư tỷ saof“ Nam đệ tử ban đầu thấy A Cửu còn trẻ tuổi, mới ra mặt một chút.
Nhưng lúc này cảm giác khí tức của A Cửu còn hơn hắn mấy phần, liền trở nên hoà hoãn trở lại:
“Mai sư tỷ?
Có phải ngươi nói tới sư tỷ Mai Lộ?
A Cửu gật đầu:
“Đúng là nàng, mấy tháng rồi ta không tới Mộc Linh phong, không biết là đê xảy ra chuyện gì?
Nam đệ tử khẽ thở dài, nhíu mày nói:
“Chuyện xảy ra cũng gần được hai tháng rồi.
Ta nghe vài người nói rằng nàng ra ngoài làm nhiệm vụ xử lý mấy yêu thú nhất giai quấy nhiễu dân chúng.
Ai ngờ lại tao ngộ phải một con hung thú nhị giai, đến thi thể cũng không tìm được!
Ta cũng là tới thay thế nàng chăm sóc dược viên!
” A Cửu trong lòng ầm ầm một trận, không thể tin vào tai mình.
“Sư huynh, tin tức này thật sự chuẩn xác?
“Ngươi tới nhiệm vụ đường xem thử là biết.
Mỗi năm cũng không ít đệ tử g-ặp nrạn khi làm nhiệm vụ, đều được ghi chú tại nơi đó!
” ACửu chắp tay cảm ơn, lập tức rời đi.
Hắn dự định tới hỏi Đỗ sư bá một Phen, nhưng trong lòng lại sinh ra chút cảnh giác không rõ, liền từ bỏ ý định này.
Nhiệm vụ đường.
Noi này tương đối náo nhiệt, được chia làm hai khu, mỗi khu lại có hai tấm bảng lớn, phía trên ghim đủ loại nhiệm vụ.
A Cửu đi qua khu vực dành cho đệ tử luyện khí kỳ.
Hắn theo chỉ dẫn của một vị sư huynh, tìm tới một vị sư bá râu trắng tóc bạc, đang ngồi trên một chiếc bàn gỗ đã ngả màu, kiểm tra sổ sách.
A Cửu tiến tới, chắp tay hành lễ:
“Văn bối A Cửu, ra mắt sư bá!
” Vị sư bá này khẽ nhấc mí mắt, lại tiếp tục làm việc của mình:
A Cửu hơi chần chừ một chút, liền nói rõ nguyên do:
“Ta trước đây ở trên Mộc Linh phong, cùng với sư tỷ Mai Lộ.
Vừa rồi ta về lại Mộc Linh phong, mới nghe tin Mai sư tỷ đã mất khi làm nhiệm vụ.
Mong sư bá giải khai giúp ta chỉ tiết về việc này!
” Vị sư bá nghe vậy động tác liền dừng lại, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt có chút dò xét.
Sau đó lão đứng đậy, từ trên kệ gỗ sau lưng.
lấy Ta một cuộn thẻ tre.
“Ài, nha đầu đó thiên phú khá tốt, thật tiếc, thật tiếc.
Nội dung đều ở trong này, ngươi tự mình đọc!
“Đa tạ sư bá!
” A Cửu hai tay đỡ lấy cuộn thẻ tre.
Hắn mở ra, ánh mắt quét từ đầu tới cuối.
Nội dung trong đây cũng không nhiều.
“Nhật Lịch, ngày hai mươi, tháng sáu, năm ba ngàn không trăm hai mươi”
“Nhiệm vụ bậc một, điều tra việc yêu thú quấy phá thành Lâm An.
Đệ tử nhận nhiệm vụ:
Mai Lộ thiệt mạng.
”“Nguyên do:
một cặp Huyền Xà nhị giai sơ kỳ” Dưới cùng còn có một con dấu đỏ đại biểu Thiên Hình phong đã điều tra!
” Vị sư bá nhìn dáng vẻ A Cửu thất thần, cảm thán nói:
“Con đường tu đạo dài dằng dặc, không ít kẻ phải vấp ngã ven đường.
Hôm nay là người này, mai cũng có thể là chính ngươi.
Cố gắng, tu luyện cho tốt!
” A Cửu trả lại cuộn thẻ tre, lại đa tạ một tiếng, quay người rời đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập