Chương 49: Hỗn Tinh bí cảnh

Chương 49:

Hỗn Tinh bí cảnh Trời xanh mây trắng, gió mát lồng lộng.

Huyền Kiếm đạo nhân ngồi trên đầu một con bạch hạc lớn, ngửa đầu uống rượu từ bình hồ 1ô, cười nói:

“Hắc hắc, đừng tưởng ta không biết vì sao ngươi lại muốn tới bí cảnh lần này!

” Con bạch hạc hiển nhiên chính là “Bạch Hạc chân nhân”.

Hắn hiện tại lộ ra chân thân là một con bạch hạc lớn, sải cách rộng tới mười mấy trượng.

Bạch Hạc chân nhân có chút nói lắp:

“Đạo, đạo huynh đừng nói đùa, tiểu đệ, tiểu đệ chính là muốn hộ tống đệ tử an toàn tới bí cảnh, không hề có chút tư tâm nào!

“Hắc, con Thanh Điểu cái đó lần này cũng chưa chắc sẽ lại tới.

Trông ngươi kìa, chút nữa vẫr nên ngậm miệng lại thì hơn, còn giữ được vẻ cao thâm khó dò, cho đám người Vạn Thú Sơn đó cái đầu đỡ vếnh lên trên!

” Huyền Kiếm đạo nhân híp mắt nói.

Loạn Phương bí cảnh nằm tại một vùng đất lớn trũng xuống, giống như khi xưa có vật gì đó rớt xuống nơi này, cày loạn mấy chục dặm đại địa.

Bạch Hạc chân nhân tốc độ bay có phần gấp gáp, hạ cánh xuống bên ngoài bí cảnh đầu tiên, hai tông môn còn lại cũng chưa thấy đâu cả.

Cách mọi người không xa là một mảng không gian chập chờn giao động, chính là lối vào bí cảnh.

Phải ước chừng nửa canh giờ sau, người của Vạn Thú sơn cùng Hà Điệp cốc mới lần lượt kéc tới.

Người của Hà Điệp cốc tới bằng một chiếc phi chu to lớn, có cả ba tầng lầu bên trên.

Còn Vạr Thú sơn lại tới bằng một cặp Thanh Điểu lớn, không ngờ đều là linh thú tam giai sơ kỳ.

Cặp Thanh Điểu này bộ đáng ưu nhã, khoác một bộ lông vũ thanh mảnh màu thiên thanh, cặp mắtlinh động, trên đầu còn có mấy sợi vũ quan cong vrút, lam quang lưu chuyển.

Phía đuôi lại mềm mại toả ra, rực rỡ giống như một con Lam Phượng hiếm thấy.

Bạch Hạc chân nhân đã hoá thành tiểu đồng khoác áo bào trắng, thấy thế không khỏi đứng sang một góc, lén lút cất một đài sen tràn ngập linh khí vào trong tay áo, nhìn mây nhìn trời, cảm thấy bi thương.

Không phải yêu thú nào cũng sớm khai mở linh trí, có thể hoá hình.

Chẳng hạn như đám man thú, nhiều khi đạt tới tứ giai vẫn là một bộ dáng ngu ngu ngốc ngốc, hay như Hồ tộc nổ tiếng với linh trí cao, nhiều con chưa đạt tới tam giai đã có thể huyễn hoá ra hình dáng nhân tộc, bắt chước tiếng người.

Tuy cùng là linh thú tam giai sơ kỳ, nhưng hai con Thanh Điểu này linh trí thấp hơn Bạch Hạc chân nhân rất nhiều, trước mặt mọi người thi thoảng lại âu yếm với nhau.

“Chân nhân, có chuyện gì sao!

“A Cửu không muốn giơ mặt ra cho đệ tử khắp nơi nhìn kĩ, nên lui ra sau, vừa hay bắt gặp Bạch Hạc chân nhân thấm đẫm tâm sự trong mắt.

Bạch Hạc chân nhân khẽ thở đài, khoác vai A Cửu, nghiền ngẫm nói:

“Tiểu Cửu, ba tông ngoài mặt giao hảo, nhưng một khi vào trong bí cảnh, chính là tình trạng ta sống ngươi c-hết Ngay cả đồng môn huynh đệ, cũng không thể tuyệt đối tin tưởng, nhất là mấy nữ mặt hoa d.

phấn của Hà Điệp Cốc, càng xinh đẹp càng không thể tin tưởng, ngươi phải nhớ cho kĩ!

Hắn lại chỉ tay, điểm tới mấy nữ đệ tử của Hà Điệp Cốc.

Bởi vì bí cảnh lần trước Vạn Thú Sơn xếp hạng đầu, Hà Điệp Cốc đứng thứ hai, còn Ngọc Huyền Tông rớt xuống cuối cùng.

Vì thế lần này Vạn Thú sơn có ba mươi đệ tử tiến vào bí cảnh, Hà Điệp cốc thì có hai mươi lăm người, còn Ngọc Huyền tông chỉ có hai mươi đệ tử được phép tiến vào mà thôi.

Trước mắt, có thể thấy đệ tử Hà Điệp Cốc phần nhiều là nữ đệ tử, phong thái sánh ngang với các nữ đệ tử ở Thiên Thanh phong.

Nhưng khác với nữ đệ tử ở Thiên Thanh phong không.

nhiễm bụi trần, thoát tục cao nhã, nữ đệ tử ở Hà Điệp Cốc phong thái lại có phần hồ mị, nhất cử nhất động đều khiến các nam đệ tử của Vạn Thú Sơn cùng Ngọc Huyền Tông không khỏi nhìn nhiều hơn một lần.

A Cửu hơi nghiêng đầu, thì thầm nói nhỏ:

“Chân nhân yên tâm, ta sẽ không bị nữ nhân làm mê mờ.

Ngài kiến thức sâu rộng, liệu có thể chỉ điểm ta thêm đôi chút về bí cảnh này không!

” Bạch Hạc chân nhân có chút suy ngẫm, vỗ vỗ vai A Cửu, lại từ trong tay áo móc ra một cái lông hạc:

“Chuyến bí cảnh lần này quan hệ trọng đại với tông ta.

Trên đường, những gì cần nói Huyền Kiếm trưởng lão đều đã nói với các ngươi cả rồi.

Sợi lông này là ta thay khi tiến giai, ngươi cầm lấy mà sử dụng!

“Nha, tiểu tử đa tạ chân nhân!

“Vẻ mặt đó của ngươi là gì?

Đừng có mà khinh thường, một sợi lông này của ta, tuy ngươi chỉ kích phát được mấy phần lực lượng, những cũng có thể sánh với linh khí nhị giai hạ phẩm rồi.

Trúng một kích, kẻ khác không mất nửa cái mạng thì cũng trọng thương.

Nhưng ngươi cũng đừng nghĩ có sợi lông này, liền có thể ở trong bí cảnh hô mưa gọi gió.

Đa phần k‹ vào bí cảnh, trong người cũng đều có con át chủ bài, cần phải thận trọng!

"

A Cửu nghe vậy, cất vội phiến lông vũ vào túi trữ vật, hướng Bạch Hạc chân nhân chắp tay thật sâu.

“Tiểu tử đa tạ chân nhân!

“Hắc hắc, ánh, ánh mắt của ta, chắc chắn không nhìn nhầm.

Ngươi chắc chắn là một khối lĩnh thạch thô, sau chuyến này, ắt, ắtlàm Tạng danh tông môn!

” A Cửu vội vàng trở lại cùng đám đệ tử, tránh cho có kẻ dòm ngó.

Lan Khả Tâm lúc này lại đột nhiên tới bên A Cửu, tụ khí thành tơ, truyền âm nói nhỏ:

“Đã ai dặn dò ngươi phải cẩn thận với những người nào chưa?

A Cửu chưa thành thạo thuật tụ khí thành tơ, ghé đầu nghi hoặc:

“Cẩn thận chuyện gì?

"

Lan Khả Tâm liếc hắn một cái, thầm nghĩ các sư bá quả nhiên không kĩ càng dặn dò toàn bộ đệ tử.

“Hai tông lần này có một vài đệ tử đáng gòm, nếu không cần thiết thì nên chủ động tránh phát sinh v-a c.

hạm, tránh khỏi tình huống ta sống ngươi c-.

hết!

” Nàng liền chậm rãi nói.

ra.

Lan Khả Tâm thấy A Cửu ghé sát lại gần, bộ dạng vô cùng chăm chú, không khỏi có chút đỏ mặt.

Nàng hơi nhích ra xa, tiếp tục nói nhỏ, ánh mắt hướng về phía khu vực đệ tử Hà Điệp Cốc:

“Ngươi thấy hai kẻ đứng sánh vai kia không.

Nữ tử họ Tư cùng nam tử họ Vũ, là một đôi đồng đạo chỉ lữ.

Thực lực đơn lẻ hai người này đã vô cùng mạnh, nhưng khi kết hợp chiến lực càng mạnh mẽ vô cùng.

Lại nói, tên họ Vũ đó nhìn bề ngoài trông như tao nhã ôn hoà, nhưng tính khí quả thực vô cùng bá đạo!

” Nàng lại tiếp tục chỉ sang hướng Vạn Thú Sơn.

“Vạn Thú Sơn lần này nhiều đệ tử tham gia, tương đối phức tạp!

“Nhưng trước mắt, ngươi để ý tên thư sinh trắng trẻo kia.

Hắn họ Diệu, nhìn như vô hại, nhưng là một tên song linh căn thuỷ mộc thuộc tính.

Không những thực lực mạnh mẽ, còn là báu vật của tông môn.

Không rõ lý do gì hắn lại dấn thân vào bí cảnh này, nhưng chắc chắn trên người hắn, bảo bối tuyệt đối không ít!

“Còn tên nam tử sẹo đầy trên mặt kia, họ Khôi, tính tình hiếu sát, có linh thú là một con Thanh Liêm Mãng thực lực nhất giai viên mãn hiếm thấy.

Ngươi cần phải cách hắn thật xa!

” Lan Khả Tâm nói tới người nào, A Cửu đều cẩn thận nhớ kĩ.

Nhưng để mà nói kẻ nào mà hắt thấy nguy hiểm nhất, chính là nam tử có con Thanh Liêm Mãng kia.

Thanh Liêm Mãng là một loại lĩnh trùng hiếm thấy, sát lực cực cao, chiến đấu trên không trung lại càng là vượt trội.

Tu sỹ luyện khí hậu kỳ lúc lăng không phi hành hầu như đều phải nhờ vào linh khí, chiến đấu trên không thực lực sẽ giảm một đoạn.

Nếu gặp phải con Thanh Liêm Mãng này, A Cửu thầm nhủ sẽ phải thổ độn xuống sâu trăm thước mà né tránh.

“Đa tạ Lan cô nương, hôm nay coi như giữa hai ta không ai mắc nợ gìai, chỗ đan dược kia coi như xí xoá!

” A Cửu khẽ chắp tay nói.

Lan Khả Tâm không khỏi bật cười, tên này tuổi còn nhỏ như thế, vì sao hành sự giống ông cụ non như vậy.

Nàng ổn định lại tâm tình, nghiêm túc nói ra:

“Ngươi, ta, trước hết sống sót ra khỏi bí cảnh rồi hẵng tính tiếp!

” Ba trưởng lão của ba tông lăng không trước lối vào bí cảnh, tỉ mỉ quan sát.

Ước chừng sau một canh giờ, trưởng lão ba tông cùng nhau động thủ, kết ấn thi pháp.

Pháp thuật cao thâm huyền diệu khiến gió bay đất chạy, chúng đệ tử miễn cưỡng quan sát, cũng.

khó mà hiểu được.

Sau thời gian chừng một chén trà, lối vào bí cảnh mới hiện ra rõ ràng, thi thoảng gọn sóng, giống như mặt hồ vào đêm đầy sao.

Trưởng lão Vạn Thú sơn là một lão đạo tóc ngắn điểm bạc, dáng vẻ hơi chút quái dị, quấn ngang hông là một con rắn đỏ.

Bỏi vì lần trước Vạn Thú sơn xếp hạng đầu, nên lão cũng có chút oai phong, lớn tiếng nói:

“Bí cảnh đã mở, đúng bảy ngày sau sẽ nhanh chóng đóng lại, chúng đệ tử còn không mau tiến vào!

” Huyền Kiếm đạo nhân cùng nữ trưởng lão của Hà Điệp cốc cũng lập tức nhắc nhở đệ tử của mình.

Các đệ tử nghe vậy không dám chậm trễ, lần lượt kéo nhau bay vào.

A Cửu chân đạp phi kiếm, theo mọi người tiến vào bí cảnh.

Hắn vừa mới bay qua “mặt hồ” đột nhiên cảm thấy toàn thân nôn nao, đầu óc mơ hồ.

“Cảm giác này, chính là truyền tống!

” Hắn chỉ kịp khởi lên một dòng suy nghĩ, chớp mắt sau đã xuất hiện tại một phiến thiên địa xa lạ, thân hình chao đảo rớt xuống đất.

May mắn hắn đã có kinh nghiệm, kịp thời chuẩn bị.

A Cửu hạ xuống một bãi bùn nông, thân thể hơi loạng choạng, suýt nữa ngã sấp xuống đất.

Hắn rút chân khỏi bãi bùn, vội vàng ngự kiếm lên cao, trong tay còn cầm sẵn một tấm Hộ Thân phù.

“Khu vực này, là Âm Minh Lâm?

A Cửu quan sát một vòng khung cảnh nơi này, nghi hoặc nói.

Âm Minh Lâm tuy không tính là khu vực quỷ dị, nhưng cũng khá nhiều nguy cơ tồn tại ở nơi này.

Âm Minh Lâm là một phiến rừng cây cao lớn, rộng chừng năm trăm dặm, phía trên luôn có mây mờ che phủ.

Nơi này bình thường không có ánh mặt trời, luôn trong một trạng thái ảm đạm lờ mờ.

Khắp nơi là đất đen ẩm ướt, các đầm lầy lớn, nhỏ.

Xen kẽ là rất nhiều độc trùng, độc vật, dực vào bóng tối mà tuỳ thời rình rập.

A Cửu lấy ra một tấm lệnh bài, truyền một ít linh lực vào đó.

Tấm lệnh bài liền phát ra một tầng ánh sáng, ở chính giữa còn tụ lại một điểm nhỏ.

Tấm lệnh bài này, mỗi đệ tử đều giữ một cái, có thể dò ra vị trí đại khái của đệ tử ở gần, khoảng cách tối đa là chừng năm dặm.

Đúng như A Cửu dự đoán, bí cảnh rộng lớn như nào, làm gì có ai “ngẫu nhiên” truyền tống tới bên cạnh hắn được.

A Cửu lại nhanh chóng lấy ra tấm địa đồ, cẩn thận quan sát.

Âm Minh Lâm này gần như ở rìa của bí cảnh.

Một phía là núi cao chặn đường, một bên là đầy rẫy nham tương nóng chảy.

Chỉ có một phương hướng ổn thoả đi được, chính là khu rừng lớn ở phía Tây.

A Cửu dựa vào phi kiếm mà bay cao lên hơn trăm trượng, lại thêm mấy chục trượng xuyên qua tầng mây, mới có thể xác định được phương hướng để di chuyển.

“Noi này tài nguyên ít ỏi, khí hậu không tốt, lại nhiều vật độc, cần phải rời khỏi càng sớm càng tốt!

” A Cửu từ trên cao hạ xuống, hai tay xoa người, đầu tóc phủ lên một tầng hạt băng nhỏ.

Hắn tiếp tục ngự kiếm phi hành, sau chừng một nén hương mới thấy mặt đất tương đối khô ráo, bằng phẳng.

Lúc này mới hạ xuống bộ hành, tránh cho tổn hao linh lực.

Tuy nói là vững chắc, nhưng nền đất Âm Minh Lâm luôn trong trạng thái ẩm ướt, còn phủ lên mấy tầng lá mục, thi thoảng còn có rắn rết, độc trùng bò ra.

A Cửu cẩn thận di chuyển đã mấy canh giờ.

Trên đường không những không thu hoạch được gì, còn một lần đi nhầm vào lãnh địa một con Địa Lôi Thiềm nhất giai đỉnh phong, bị nó đuổi giết một đoạn.

Một lần hắn lại đi vào khu vực có một bầy Địa Uế Trùng c:

hiếm đóng, may mắn kịp thời phi hành lên cao mới chạy thoát được.

Lúc này, phía trước A Cửu xuất hiện lờ mờ một đoàn sáng nhỏ.

Hắn cẩn thận tiến lại gần, mới phát hiện hoá ra là một gốc Lam Linh Thảo.

“Cuối cùng cũng gặp một gốc linh thảo rồi.

Tuy chỉ là loại bất nhập lưu, nhưng có còn hơn không!

” A Cửu có chút vui vẻ.

Hắn lại gần, cẩn thận quan sát xung quanh.

Sau khi thấy không có vấn đề gì mới cẩn thận nhổ lấy gốc Lam Linh Thảo.

A Cửu bấm niệm pháp quyết, thi triển Tịnh Thuỷ Quyết tẩy đi đất bẩn bám vào.

Gốc Lam Linh Thảo nhanh chóng lộ ra một chùm rễ không lớn, trong suốt như bạch ngọc.

A Cửu nhíu mày, tỉ mỉ quan sát, có chút nghi hoặc:

“Kì quái, gốc Lam Linh Thảo này sao lại giống như trong thời gian.

ngắn, đột nhiên mọc lên vậy!

“Chẳng lẽ do thiên địa nơi này có phần khác biệt?

Nếu vậy thì cũng thật kì quái!

” A Cửu cũng lười suy nghĩ sâu xa, dù sao cũng chỉ là một gốc linh thảo bất nhập lưu mà thôi.

Hắn định cất gốc Lam Linh Thảo vào túi trữ vật, lại bất ngờ phát hiện dưới một phiến lá, có một con Huyễn Giáp Trùng đang neo đậu.

Loài trùng này tuy mang độc tính không cao, nhưng người nhiễm phải có thể sinh ra chóng mặt, ảo giác.

A Cửu cong ngón tay búng con Huyễn Giáp Trùng ra xa, mới cất lấy gốc Lam Linh Thảo.

Cách vị trí A Cửu chừng bảy mươi dặm.

Dưới ánh sáng ít, ỏi lộ ra một đôi mắt âm lãnh lập loè trong bóng tối.

Con Hắc Thuỷ Xà dài chừng sáu trượng, phủ lên một lớp vảy đen bóng như hắc thiết.

Một phần thân thể nó căng lớn.

Lúc này, nó đột nhiên há ra cái miệng rộng toác, nhổ ra một bãi nước tanh hôi, xen lẫn trong đó là một bộ xương, phủ bên ngoài là một lớp y phục rách nát.

Có thể nhìn ra được, chủ nhân bộ xương này là một nữ tử.

Con Hắc Thuỷ Xà trườn tới một gốc cây, nơi đó lúc này ngồi lấy một nam tử cao lớn, ánh mắ lạnh lùng, trong tay còn đang đùa nghịch một cây trâm ngọc.

Trên má kẻ này bị xé mở một vết cắt ngang, hẳn là bị t-hương chưa lâu.

“Mẹ nó, không ngờ một cây trâm cài đầu cũng là linh khí nhất giai trung phẩm, suýt nữa thì chọc mù mắt ta rồi!

” Nam tử nhìn nhìn cây trâm ngọc trong tay, tức giận nói.

Cách người này không xa, còn có một nam tử dáng vẻ gầy gò.

Hắn lúc này nhắm mắt, khoanh chân xếp bằng, hai tay kết ấn trước ngực.

Xung quanh vị trí hắn ngồi còn có một đồ hình chỉ rõ bốn phương tám hướng.

Nam tử này tên là Đồ Phương, đệ tử của Vạn Thú Sơn.

Tuy lúc này Đồ Phương ngồi im nhắm mắt, nhưng trong tâm thần hắn lại hiện ra khung cản!

đại khái của nhiều nơi khác biệt.

Hắn ngồi một chỗ, lại có thể nắm được rất nhiều Phương vị nơi xa.

Ứng với đồ hình trên mặt đất, hiện tại đã có ba vị trí được đánh dấu.

Phía Đông Nam năm mươi dặm, một con mãng xà không rõ loại, nhất giai hậu kỳ.

Phía Đông Bắc bốn mươi dặm, một cặp Bách Túc Ngô Công nhất giai hậu kỳ.

Phía Tây Bắc sáu mươi dặm, một bầy hai mấy con Địa Uế Trùng nhất giai trung kỳ.

Đồ Phương đột nhiên mở mắt, cười lạnh:

“Hắc hắc, lại có một kẻ đi lạc!

” Hắn đứng dậy, phủi phủi quần áo:

“Hảo Nhân, chút nữa ngươi cũng đừng có khinh địch.

Kẻ này linh lực không.

dồi dào lắm, hẳn là mới đụng phải yêu thú nên hao hụt.

Nhưng hôm nay mới là ngày đầu tiên, cần phải cẩn thận, tránh cho lại có chuyện ngoài ý muốn phát sinh!

Nam tử có cái tên không phù hợp này, nhổ ra một ngụm nước bot, càu nhàu nói:

“Biết rồi!

” ” Thanh Liêm Mãng:

loài bọ ngựa, nhất giai có thể lớn tới ba trượng.

Hắc Thuỷ Xà:

loài rắn nước, nhất giai có thể dài tới sáu trượng.

Địa Uế Trùng:

loài trùng, da trơn, bề ngoài như giun, phần miệng vô số răng sắc nhọn, nhất giai có thể dài năm trượng.

Địa Lôi Thiểm:

loài cóc, tiếng kêu như sấm, da toàn mủ độc, lưỡi bắn ra tốc độ cực nhanh, nhất giai có thể lớn tới ba trượng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập