Chương 6: Gặp gỡ, phong ba

Chương 6 :

Gặp gỡ, phong ba Con hổ chật vật đứng dậy, nhìn thấy thiếu niên sát khí đằng đằng.

Nó khẽ gầm gừ, khập khiễng chạy vào rừng sâu.

A Cửu nhìn đối thủ dần biến mất, lập tức đổ gục xuống đất thở đốc.

Hắn hiện tại đã nỏ mạnh hết đà, trên thân thể xuất hiện từng vết cào sâu hoắm, máu nhuộm đỏ người.

Nặng nhất là ngực bị nứt ba cái xương sườn, cùng với cánh tay phải trực tiếp tung ra một đấm kia.

Trước giờ thiếu niên chỉ triển khai tới bước thứ bảy, hôm nay lại vượt qua cực hạn mà bước tới bước tám, khiến thân thể hắn.

gặp phản phê, đau đớn không thôi.

Thiếu niên miễn cưỡng đứng dậy, tới bờ hồ tẩy rửa v:

ết m‹áu qua loa, sau đó khập khếnh di chuyển tránh xa nơi này, đề phòng có yêu thú đánh hơi thấy mùi máu tìm đến.

Giữa rừng núi hun hút xuất hiện một con đường đất nhỏ ít người qua lại, đã được phủ lên một lớp cỏ dại nhấp nhô.

Chập tối, trên đường nhỏ vang nên âm thanh đều đặn của vó ngựa và bánh xe gỗ.

Một đoàn mười mấy người mặc y phục đồng nhất màu xanh rêu, đang cưỡi ngựa từ sâu trong rừng đi ra.

Vây lấy ở giữa một cỗ xe được kéo bằng một con sơn dương, phía sau còn kéo theo một xe g¿ nhỏ chở vật đụng, được phủ lên tấm vải bạt mong manh.

Điều khuyến xe là một lão giả nghiêm nghị chừng bảy mươi tuổi.

Trong xe có hai người, một thanh niên khôi ngô tuấn tú chừng hai mươi ba tuổi, đang chăm chú đọc một cuốn sách văn chương của thánh hiển.

Ngồi cạnh hắn là một tiểu cô nương chừng mười ba tuổi, dáng vẻ đáng yêu, khả ái.

Nàng buộc tóc thắt hai bím, khoác áo choàng đỏ, đầu nghiêng ra cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật.

Lúc này, từ phía trước con đường xuất hiện một nam tử cưỡi ngựa chạy trở về.

Hắn nhảy xuống ngựa, ghé sát cỗ xe cẩn thận bẩm báo:

“Thiếu chủ, phía trước hơn trăm trượng ta phát hiện một tiểu tử, có vẻ như b:

ị thương rất nặng, trên người xuất hiện v:

ết thương do dã thú gây ra” Người thanh niên được gọi là thiếu chủ đang định mở lời, đã bị tiểu cô nương vội vàng cướp lời:

“Một tiểu tử?

Huynh, chúng ta tới xem hắn thế nào” Tên thuộc hạ nghe vậy vội vã đáp lời:

“Thiếu chủ, tiểu tử đó khó mà sống sót được, chúng ta sắp về tới thành rồi, nên tăng cường cảnh giác mà đẩy nhanh tốc độ về thành” Thanh niên hơi chần chờ, tuy nhiên khi nhìn sang khuôn mặt mong chờ của tiểu muội hắn, liền bình tĩnh trả lời:

“Không sao, tiểu tử đó cũng không xa chúng ta lắm, cứu một mạng người còn hơn xây bảy toà tháp, chúng ta qua đó xem thế nào” Lúc này lão giả nói lớn, nhắc nhỏ đoàn người:

“Mọi người tiếp tục tiến lên, nhớ đề cao cảnh giác” Không bao lâu, trong tầm mắt của đoàn người xuất hiện một thiếu niên b-ất tỉnh nằm bên vệ đường.

Thiếu niên này ước chừng mười bốn, mười lắm tuổi, quần áo rách rưới xen lẫn từng vệt máu kéo dài.

Nữ oa mở lớn cửa sổ, cái đầu nhỏ ló ra, thương cảm nói:

“Ôi, hắn trông thật đáng thương, Liễu Ân ngươi mau xem cứu hắn được không!

” Một hán tử trung niên đáng vẻ hiển lành, sau lưng đeo một cái gùi nhỏ, bên trong toả ra hương thơm của các loại dược liệu.

Hắn xuống ngựa, vội vàng kiểm tra thiếu niên:

“Vết thương nhìn thì nặng, nhưng không ngờ mạch đập tương đối ổn định, máu cũng được cầm lại.

Tuy thiếu niên này vừa gầy vừa trắng, nhưng khả năng cao cũng là một võ giả.

Không biết hắn là con cháu nhà nào!

” Nam tử động tác thành thạo lấy ra một lọ thuốc, mở mồm thiếu niên đổ vào, lại lấy một ít thuốc đắp lên những vết thương hở, sau đó lấy vải sạch quấn lên.

Lão giả đánh xe trầm giọng lên tiếng:

“Các ngươi đưa hắn lên khoang chở đổ, phía trước có một bãi đất trống, chúng ta tới đó dựng trại qua đêm!

” Màn đêm dần buông xuống.

Đoàn người quây quần bên hai đống lửa trại.

Một bên thì nấu cháo, một bên thì tụ tập nướng một con heo rừng.

Bên ngoài, lấp ló dưới ánh trăng là vài người đứng cảnh giới.

Thanh niên được gọi là thiếu chủ, múc một chén cháo nhỏ.

Sau đó hắn ngồi xuống cạnh tiểu cô nương, đưa bát cháo cho nàng:

“Muội trước ăn cháo nấm này đã, rất tốt cho sức khoẻ của muội.

Còn thịt lợn quay muội phải chờ một lúc nữa!

” Tiểu cô nương vui vẻ nhận chén cháo.

Nàng nâng muỗng lên, cái miệng nhỏ chu ra khẽ thổi vài lần.

Tới khi làn khói trắng mỏng dần mới rụt rè đưa vào miệng nếm thử.

Chén cháo được thanh niên chuẩn bị, quả thực không nóng lắm.

Hắn lại quay sang vị lang ÿ gần đó, khẽ hỏi:

“Liễu Ân, ngươi kiểm kê xong chưa, thu hoạch hai hôm nay thế nào rồi!

Nam tử Liễu Ân từ trong ngực lấy ra một tờ giấy:

“Thiếu chủ, đã kiểm kê xong, thu hoạch khá tốt!

” Thanh niên cầm tờ giấy, cười nói:

“Quả thật thu hoạch còn phong phú hơn mấy tháng trước!

” Liễu Ân cười nói:

“Ta đi coi ình trạng thiếu niên kia một chút!

” Hắn mới đi một chút, đã lập tức trở về:

“Thiếu chủ, thiếu niên kia đã tỉnh, tình trạng có vẻ ổr hơn khá nhiều!

” Thanh niên khẽ gật đầu, lại quay sang một nam tử đang ngồi quanh đống lửa:

“Thiếu niên này hẳn là con cháu của gia tộc nào đó, ngươi đỡ hắn lại đây ăn cùng!

” Hắn cười nói:

“Hắc hắc, thiếu gia đúng là lòng dạ bồ tát!

” A Cửu toàn thân đau nhức, bụng đói cồn cào, mùi thịt nướng làm hắn từ trong mơ hồ tỉnh dậy:

“Phản phê từ thức thứ tám thật là lớn.

Đúng là thương địch một nghìn tổn ta tám trăm mà.

Hử, mùi thịt nướng từ đâu vậy!

” A Cửu nhìn tình hình xung quanh, lại kiểm tra thương thế trên thân thể.

Sau khi rõ ràng tình huống mới từ từ đứng dậy.

Theo tính toán, hắn hẳn đã tới gần nơi con người sinh sống.

Nam tử đứng gác lại gần A Cửu, trầm giọng nói:

“Tiểu tử là con cái nhà ai, có đi cùng ai nữa không.

Mạng ngươi cũng thật là lớn, gặp phải thú dữ mà vẫn còn mạng!

” A Cửu khẽ ôm đầu, nhìn nam tử trước mặt:

“Vị đại ca này, ta bị thương, trong đầu cũng quên rất nhiều thứ.

Là mọi người đã cứu ta?

Nam tử nhìn thiếu niên có phần thê thảm, cũng không dò hỏi, đành kể đại khái tình hình ch‹ hắn.

Ánh lửa sáng bập bùng làm nổi bật lên một nhóm người.

Sau khi xác định tất cả đều là phàn nhân, không hề có một tia linh lực nào.

A Cửu mới giảm bớt cảnh giới, tiến lại gần:

“Cảm tạ mọi người đã cứu ta!

” Giọng điệu dễ dàng nhận thấy không giống người bản địa nơi đây.

Thanh niên khí độ ôn hoà, cười nói:

“Tiểu đệ ngươi phúc khí thật lớn, v-ết thương tuy nhiều nhưng không gặp trí mạng.

Tới đây, ăn uống cùng mọi người!

” A Cửu tự nhiên ngồi xuống, không khách khí dùng tay xé xuống một cái đùi còn nóng hổi:

“Một ngày TỔI ta chưa có gì vào bụng, thật cảm ơn mọi người!

Oa, mùi vị thật là ngon!

” Tiểu cô nương thấy thiếu niên ăn uống thô lỗ, không khỏi cau mày:

“Tiểu tử thối, sao ngươi lại ăn không có phép tắc gì thế.

Có biết con heo này mọi người mãi mới bắt được không.

Ngươi, ngươi ăn vậy không sợ bị bỏng c'hết sao!

” A Cửu nhìn kĩ tiểu cô nương có hai má như bánh bao, vừa ăn vừa nói:

“Xin lỗi, là ta đói quá.

Tiểu muội thật mập mạp dễ thương!

” Bầu không khí thoáng chốc náo nhiệt hơn khá nhiều.

Thanh niên hiếu kì nhìn thiếu niên trước mặt.

Hai canh giờ trước thương thế còn trầm trọng, bây giờ đã sinh long hoạt hổ như thế.

Đồng thời khẩu âm cũng không phải người nơi đây, thân thế không hề đơn giản chút nào.

Hắn xoa đầu tiểu cô nương đang giơ nắm đấm nhỏ với thiếu niên, lại từ tốn thiệu:

“Chúng ta từ Vũ Lâm thành ra ngoài săn bắn và hái thảo dược, đang trên đường về thành.

Tiểu đệ là từ đâu tới, sao lại vào sâu trong rừng rồi bị thương như vậy!

” A Cửu vừa nhìn thanh niên này đã biết hắn là trung tâm của đoàn người.

Lúc này lau miệng, Tói mượt mà một câu đã được chuẩn bị từ trước:

“Ta trước giờ ở trong rừng với thúc thúc, nay đang muốn vào thành, không ngờ lại bị một con hổ truy đuổi, may mắn ta nhanh chân chạy thoát được!

” Thiếu niên nói xong, khiến mấy người xung quanh không khỏi giật mình, giơ lên ngón tay cái với hắn.

Tiểu cô nương nghe vậy, đôi mắt mở lớn:

“Thúc thúc ta từng gặp hổ trong rừng, sau đó liền mất đi một cánh tay, ngươi cũng thật là giỏi!

Ta là Vũ Hoa Linh, Hoa trong hoa đào, Linh trong linh quang, là ánh sáng hy vọng.

Còn ngươi tên gì?

A Cửu nhìn tiểu cô nương, vừa ăn vừa đáp, ngón tay đầy dầu mỡ chỉ lên trời:

“Ta tên A Cửu Cửu trong cửu thiên thập địa!

” Thiếu niên nhìn mọi người nói cười xung quanh, trong lòng có phần vui vẻ.

Lần đầu hắn tiết xúc với người khác, thấy nhiều cái khác xa những gì Hắc thúc dạy.

Ai ai cũng thân thiện, lại còn cho hắn đổ ăn, nào có xấu xa gì.

Bóng tối rất nhanh rút lui.

Sáng sớm hôm sau.

Một nam tử trinh sát thúc ngựa chạy về, vội vàng bẩm báo:

“Bẩm thiếu chủ, một ngày đường nữa chúng ta sẽ về tới thành.

Đường thông thoáng, không có bất thường gì!

” Vũ Hoắc gật đầu đáp:

“Vậy tốt, hôm nay chúng ta đẩy nhanh tốc độ để về thành kịp trước khi trời tối.

Càng gần thành càng không được buông lỏng, tuy không có dã thú nhưng gặp người có khi còn nguy hiểm hơn nữa.

Gần đây thổ phi xuất hiện không ít, ta không muốn có chuyện gì phát sinh!

” Đoàn người thúc ngựa đi nhanh, giữa rừng cây xen lẫn tiếng lộc cộc của bánh xe và vó ngựa.

Xế chiều, chọt phía trước đoàn người khoảng trăm trượng, một điểm sáng vrút lên cao, nổ thành một chùm sáng màu đỏ chói mắt.

Lão giả đánh xe ngựa một mực không nói gì, lúc này nhìn lên, đồng tử co lại.

Là pháo hiệu do trinh sát bắn lên, màu vàng là nguy hiểm nhỏ, mà màu đỏ là vấn đề nguy hiểm tới tính mạng.

Lúc này đã gần về thành, khả năng lớn là có một đám thổ phỉ phía trước Lão giả lập tức quát lớn:

“Mọi người đề cao cảnh giác chuẩn bị nghênh địch!

” Hai bên cánh rừng, những tán cây rậm rạp đã che đi phần lớn ánh sáng còn sót lại.

Dần dần tiếng vó ngựa vang đều hai bên, lấp ló rất nhiều bóng người.

Trên đường đất cũng nhanh chóng.

xuất hiện một đám người chặn ngang đường.

Chẳng bao lâu, đoàn người đã bị mấy chục tên thổ phỉ vây lấy.

Ba mươi mấy tên thổ phi dữ tợn, mặc y phục tối màu, kẻ nào cũng lăm lăm v-ũ k-hí trên tay.

Vũ Hoắc hé cửa sổ nhìn đám thổ phủ, không khỏi nhíu mày.

Đám thổ phỉ trước giờ đều là một đám ô hợp tụm năm, tụm bảy.

Tuy nhiên đám người trước mắt này đa phần là võ giả, được trang bị vũ k:

hí, ngựa cưỡi đầy đủ, hẳn là có kẻ ở phía sau tiếp tay cho.

Mà trong thành, thế lực duy nhất dám cả gan làm ra điều này, khả năng lớn là thế lực của Triệu gia.

Chuyến này Vũ Hoắc cùng đoàn người cải trang để ra vào rừng hái thuốc, chỉ mang theo mười võ giả tam cảnh cùng năm võ giả tứ cảnh.

Hắn lại vì chiều muội muội, không ngờ lần này lại vô tình đưa nàng vào hiểm cảnh.

Lão già cưỡi xe ngựa báo cho hắn, đám người này khoảng bốn mươi người, phân nửa là võ giả nhị cảnh, còn lại là võ giả tam cảnh.

Trong đó lại có một tên cầm đầu có vẻ là võ giả ngũ cảnh viên mãn.

Trong lòng Vũ.

Hoắc không khỏi tức giận.

Hắn cũng không phải sợ c:

hết, mà sợ muội muội yêu quý của hắn bị tổn thương.

Vốn nghĩ rằng bản thân hắn là thiên tài ngũ cảnh, cùng với lão hộ pháp là cao thủ bát cảnh là đã rất chu toàn rồi.

Không ngờ lại có kẻ lớn mật tính kế như vậy.

Võ giả vốn chia làm ba cảnh giới chính, đó là khai mạch, ngưng khí, nội tức.

Mỗi cảnh giới lại được chia thành ba tầng.

Lão già cưỡi xe ngựa quát lớn:

“Ai cho các ngươi lá gan lớn mà lộng hành như vậy, không sợ Vũ Lâm thành phái quân ra vây quét sao!

“ Vừa dứt lời, một hán tử trung niên vạm vỡ từ nhóm thổ phỉ bước ra, trên vai vác lấy một thanh cự đao.

Khuôn mặt hắn có vệt sẹo dài trên mắt phải kéo dài xuống tận góc hàm, trông cực kì dữ tợn.

Hắn nhìn Phía xe ngựa, nói lớn:

“Thật trùng hợp, tuỳ tiện một chuyến đi săn cũng có thể gặp được thiếu chủ Vũ gia, phúc khí của chúng ta cũng thật là lớn!

” Đám thổ phỉ liền đồng loạt cười vang.

Lão giả đánh xe ngựa nhíu mày, trầm giọng nói:

“Là ai sai khiến các ngươi, lại cho các người bao nhiêu ngân lượng!

Vũ gia ta có thể trả cho các ngươi gấp đôi!

” Nam tử mặt sẹo bật cười khoái chí, âm thanh vang vọng:

“Hắc hắc, ngân lượng chúng ta không cần, thứ ta muốn là cái đầu của thiếu chủ Vũ gia ngươi.

Mọi người xông lên, kẻ nào chống cự griết sạch hết cho ta, ai lấy được thủ cấp của tên mặt trắng kia, ta sẽ thưởng thêm năm mươi lượng bạc!

” Vũ Hoắc nhảy khỏi xe ngựa, rút kiếm khỏi vỏ:

“Mục tiêu của chúng là ta, thúc đưa Linh nhi trở về, ta sẽ cầm chân kẻ địch!

” Lão giả sắc mặt hoảng hốt:

“Thiếu chủ, nhưng mà.

!

” Vũ Hoắc bình thường rất ôn hoà, lúc này trở nên nghiêm nghị:

“Đây là lệnh!

” Sau đó hắn hướng tiểu cô nương đang sợ sệt lấp ló bên cửa sổ:

“Muội muội ngoan đi với 8or thúc, ta sẽ trở về sau!

” Tiểu cô nương tuy sợ hãi, trong tay vẫn cầm một con dao nhỏ:

“Ta, ta cũng biết võ!

” Thanh niên tức giận quát:

“Chút võ mèo cào của muội chỉ tổ làm vướng chân ta thôi, mau đi Cô bé lúc này gương mặt nhoè nhoẹt nước mắt:

“Hu Hu, huynh hứa với muội sẽ bình an trở về nhé!

” A Cửu lúc này vẫn âm thầm ngồi vận khí trong gian xe kéo phía sau.

Hắn cũng là lần đầu xông xáo giang hồ, lại vừa ăn thiệt thòi trước mắt.

Nhỡ đâu chút nữa phát sinh biến cố, vậy hắn liền thảm rổi.

Sơn lão giả lập tức ra sau xe ngựa tách rời xe chứa đồ, tránh việc kiểm chế tốc độ của xe ngựa.

Tiểu cô nương đang sụt sùi, đột nhiên lên tiếng:

“Sơn thúc, đưa tiểu tử tội nghiệp kia theo!

” Sơn lão giả bất đắc đĩ kéo thiếu niên lên xe ngựa, sau đó quay ngược cố xe đột phá vòng vây.

Phía sau rất nhanh vang lên tiếng ngựa hí, tiếng đao kiếm inh ỏi, hoà quyện với ánh trăng mờ nhạt, tạo nên khung cảnh chém giết hỗn loạn.

Đám người của Vũ gia tuy ít, nhưng đều là võ giả không tầm thường, lại ăn ý hỗ trợ nhau công thủ đồng đều, nhất thời hai bên vào thế giằng co.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập