Chương 7 :
Sơ lộ phong mang, Tiếng roi da, tiếng ngựa hí, tiếng bánh xe lộc cộc lao nhanh giữa rừng núi gập ghềnh.
Sơn lão giả thúc ngựa đi nhanh.
Tuy nhiên chưa được bao xa, xung quanh đã nổi lên từng bó đuốc đỏ rực:
“Khốn khiiếp, chắn chắn là người của Triệu gia, chúng chuẩn bị thật là kĩ lưỡng Không biết bọn chúng gài nội gián từ khi nào, lại biết được lần này hai vị thiếu chủ ra ngoài!
Giữa lúc nước sôi lửa bỏng, đột nhiên lão nghe thấy giọng nói của thiếu niên trong xe:
“Lão bá, ngươi nghĩ Hoắc huynh trụ được bao lâu!
” Sơn lão giả không biết thiếu niên hỏi điều này làm gì, nhưng vẫn đáp:
“Đám thổ phi tuy đông, nhưng võ giả Vũ gia cũng không phải tầm thường.
Thiếu chủ lại là cao thủ võ đạo bẩn sinh, thậm chí có thể giao chiến với người có tu vi hơn một bậc.
Trong vòng một nén nhang chúng cũng không thể làm gì!
Với lại nếu ngài ấy muốn rời đi bọn chúng cũng khó mà giữ lại được.
Nhưng mà, ngài ấy sẽ không làm như thế!
” Giọng thiếu niên từ trong xe vang ra, chắc nịch:
“Lão bá, giúp ta câu giờ nửa nén nhang, ta c‹ thể đối phó bọn chúng!
"
Sơn lão giả tuy nghi hoặc, nhưng vẫn ghìm chặt dây cương, điều khuyển xe ngựa chuyển sang một hướng khác.
Ý định ban đầu của lão vốn là mang tiểu thiếu chủ cắt đuôi đám thổ Phi, sau đó lại âm thầm quay lại trợ chiến.
Trong xe, mặc dù xe ngựa xóc nảy, thiếu niên lại có thể bước vào trạng thái tĩnh tâm vận khí.
Hắc thúc từng dạy cho hắn một phương pháp, có thể khiến cho thương thế hắn hồi phục nhanh thêm mấy lần, tuy nhiên không phải bất đắc dĩ thì không được sử dụng.
A Cửu nương theo bí pháp vận công, dần dần có thể cảm nhận một tia khí tức từ trong xương sống của hắn rò rỉ ra ngoài.
Tia khí tức màu xanh lục ẩn chứa sinh mệnh lực vô cùng đổi dào, đi tới đâu, tổn thương trong cơ thể, kinh mạch liền nhanh chóng được ôn dưỡng, khôi phục.
Tiếng hô hoán thúc ngựa đuổi theo phía sau, thi thoảng lại có từng mũi tên ghim chặt lên cỗ xe ngựa.
Hai bên rượt đuổi một quãng đường, đột nhiên Sơn lão giả ghìm chặt dây cương khiến xe ngựa gấp gáp dừng lại.
Dưới ánh trăng mờ, có thể thấy phía trước vài thước là vực sâu thăm.
thắm.
Sơn lão giả dứt khoát nhảy xuống xe ngựa, tuốt trường kiếm ra khỏi vỏ.
Ánh mắt lão trở nên sắc lạnh, đảo qua đám thích khách trước mặt:
“Sơn Đồng ta đúng là hổ xuống đồng.
bằng bị chó khinh, Tịch Vân kiếm của ta cũng lâu không được nhuốm máu rồi!
” Một tên hán tử thô kệch hét lớn:
“Huynh đệ tiến lên, chỉ là một lão già sắp xuống lỗ mà thôi, ai giết được hắn ta thưởng năm mươi lượng bạc, kèm thêm một đêm với tiểu bạch thỏ của „ Hai mấy tên thổ phi cười dữ tọn, bắt đầu ép tới, nhưng vẫn chưa ai dám động thủ cả.
Đột nhiên trong màn đêm một mũi tên nhằm lão giả bay tới, lấy đó làm ngòi nổ, đám thổ ph lập tức reo hò lao vào.
Bên vực sâu tiếng đao kiếm leng keng không ngừng.
Sơn lão giả tay cầm bảo kiếm, thân thể du tẩu giữa đám thổ phỉ.
Sau mấy chục hơi thở, bảo kiếm của lão giả đã nhuộm đỏ, lấy đi sinh mạng của phân nửa đám thổ phi.
Tuy nhiên nguy hiểm lúc này mới thực sự bắt đầu, những kẻ đã ngã xuống chỉ là hạng tu vi yếu kém mà thôi.
Mà sức lực lão cũng chỉ còn phân nửa.
Sơn Đồng, cao thủ bát cảnh, xếp thứ tư trong Vũ gia.
Mười mấy năm trước trong Vũ Lâm thành cũng được giang hồ xếp vào danh sách thập đại cao thủ.
Tuy nhiên hiện tại lão đã có tuổi, tu vi giảm sút chỉ ngang với thất cảnh mà thôi.
Chiến đấu sau đó hiển nhiên vô cùng chật vật.
Trái với sự gió tanh mưa máu ở bên ngoài.
Trong xe ngựa, tiểu cô nương tuôn hai hàng nước mắt, trong tay run rẩy cầm một cây dao nhỏ.
Thiếu niên bên cạnh lại nhắm mắt, hơi thở ổn.
định, khoanh chân xếp bằng.
Năm xưa, lão chuột vốn dặn dò tiên sinh Chu Tử, chỉ cần dạy đứa nhỏ những kiến thức cơ bản, không cần dạy những thứ sâu xa của phàm tục làm gì.
Một buổi sáng mấy năm về trước, khi lão chuột sang say sưa trong rượu.
Tiểu thiếu niên hỏi:
“Chu tiên sinh, ngài nói làm người phải hướng thiện, không được làm ác.
Nhưng Hắc thúc dạy con rằng, giang hồ mạnh được yếu thua.
Con đường tu hành sau này sẽ phải chém g:
iết rất nhiều.
Vậy làm sao mà hướng thiện được!
” Chu Tử phe phẩy quạt giấy trong tay, ôn hoà nói:
“Thiện ác cũng không phải dựa vào hành động mà định đoạt, mà phải nhìn vào tâm.
Giết người để giữ mạng, để cứu người, hay griết người vì ưu thích, vì căm hận!
Con cứu một kẻ, nhìn thì là việc thiện, nhưng sau này hắn bước vào ma đạo làm việc ác vô số, Vậy còn là việc thiện chăng?
”
Lúc này khi thấy Sơn lão giả trúng một mũi tên tẩm độc, hán tử thô kệch liền rút đao tham gia, khiến trận chiến trở nên vô cùng kịch liệt.
Sơn lão giả nhanh chóng bị đè ép, khắp nơi y phục bị đao kiếm xé mở, máu chảy nhuộm hồng.
Khuôn mặt tái nhọt, lão phun ra một búng máu, lui về phía xe ngựa.
Lão lúc này đã không còn bao nhiêu sức lực, trên tay phải còn ghim lấy một mũi tên gãy nửa Hán tử thô kệch cười lạnh:
“Ha ha, lão tiền bối ngươi tuổi cao sức yếu còn không chịu về qué dưỡng lão, chém chém giết giết để làm gì.
Chi bằng tránh sang một bên cho ta bắt đứa nhỏ kia, việc này liền không quan hệ tới ngươi!
” Ánh mắt Sơn lão giả tràn đầy tơ máu.
Lão được Vũ gia cứu mạng, lại che trở hai mấy năm, ơn nghĩa chưa trả hết được, nay lại thất trách khiến hai vị thiếu chủ lâm vào tình thế cửu tử nhất sinh.
Thiếu niên xếp bằng trong xe ngựa từ đầu tới giờ đột nhiên mở.
mắt, khẽ xoa đầu cô bé đang nước mắt lưng tròng:
“Yên tâm, không có chuyện gì nữa TỒI!
” Tiểu cô nương còn nhỏ tuổi, nào đã gặp tình cảnh như này chứ.
Nàng lúc này sợ hãi vô cùng nhưng khi nhìn vào hai mắt thiếu niên trước mặt, đột nhiên cảm.
thấy mọi việc không còn đáng sợ nữa.
Thiếu niên bước xuống xe ngựa, tiện tay thu hồi mấy mũi tên, lúc đi qua Sơn lão giả khẽ nói:
“Cảm tạ các ngươi đã giúp đỡ ta, giờ tới lượt ta báo đáp!
” Thiếu niên lúc này đã khôi phục thương thế khoảng bảy tám phần, tu vi thì hồi phục bốn phần mà thôi, tuy nhiên vậy cũng đủ rồi.
Mấy tên thích khách thấy thế liền cười lớn:
“Ha ha, tiểu tử này không phải sợ quá nên não hỏng mất rồi chứ!
” Ánh mắt thiếu niên có hàn quang chọt hiện.
Hắn không nói không.
rằng, liên tục vung mạnh tay.
Trong nháy mắt.
Khi tên thổ phỉ thô kệch vừa dứt tiếng cười, liền thấy ba đồng bạn bên cạnh im bặt, lập tức ngã gục xuống đất, trên ngực xuất hiện thêm một lỗ máu nhỏ.
Hắn giật mình hét lớn:
“Tất cả xông lên, ta thưởng một trăm lượng bạc!
” Mười tên thổ phi còn lại điên cuồng lao lên.
Thiếu niên rút một thanh kiếm dưới đất, thân thể như cung tên rời nỏ xông tới.
Thiếu niên như sói lạc vào bầy cừu.
Ba tên cung thủ ẩn nấp trong rừng như nhìn thấy quỷ, sau khi cố gắng bắn nốt một mũi tên liền sợ hãi bỏ chạy, chia làm ba hướng lui vào rừng sâu.
Chỉ sau vài hơi thở, tiếng chém griết sau lưng liền im bặt, không nghe thấy gì nữa.
A Cửu lao vào rừng tối, chỉ một lúc sau đã có ba tiếng hét thảm vang lên.
Lão giả ngạc nhiên nhìn thiếu niên từ trong rừng trở về, trên tay còn cầm một cây cung.
Lúc trước lão có xem qua thương thế thiếu niên, đúng là brị thương khá nặng, không ngờ lú.
này biểu lộ ra thực lực cực kì kinh người, có phần ngang ngửa với võ giả bát cảnh.
Lão giả lấy lại bình tĩnh, loạng choạng tiến lên:
“Cảm tạ ân cứu mạng của thiếu hiệp, Vũ gia ta suốt đời không quên, chắc chắn sẽ báo đáp tận tình!
” Nói xong lão lại ho ra một ngụm máu.
Thiếu niên khẽ đỡ lấy lão giả:
“Ngài không cần khách sáo, là các người cứu ta trước!
” Tiểu cô nương lúc này vọt xuống xe ngựa, kéo tay thiếu niên trước mặt, run rẩy nói:
“Cứu.
cứu.
huynh trưởng ta với!
” Thiếu niên xoa đầu tiểu cô nương, lập tức leo lên một con ngựa:
“Tất nhiên rồi, ta đi trước cứu viện Hoắc huynh!
” Phía bên Vũ Hoắc, mười lăm người trước mắt này đều là tâm phúc của Vũ gia, ước chừng đều là thanh niên trai tráng khoảng ba mươi tuổi, đều là cao thủ ngưng khí cảnh tầng bốn được tu luyện võ công thượng thừa của Vũ gia.
Phía bên kia thì gần bốn mươi tên thổ phi tương đối lộn xộn.
Theo lí mà nói đám thổ phi đầu trộm đuôi c-ướp này chỉ tu luyện tạp nham, cả đời phải dừng ở khai mạch cảnh.
Nhưng mấy năm trước bọn chúng được một vị cao thủ thần bí dẫn dắt vào con đường tu luyện chỉnh tể, khiến cho những tên đã bước vào ngõ cụt của võ đạo như bọn chúng, lại có thể tăng thêm một, hai cảnh giới nhỏ.
Nam tử mặt sẹo lúc này vẫn đứng ngoài quan chiến, đại đao cắm xuống đất, chưa hề động thủ.
Sắc mặt hắn lúc này cực kì khó coi.
Chỉ cần thành công lấy thủ cấp hai kẻ này của Vũ gia, hắt sẽ quyền lực có, tiền bạc có, mỹ nữ có, một bước lên tròi.
Tuy nhiên không ngờ người kia lại gian trá, đưa ra tình báo rằng đám người này lén lút ra ngoài, nên chỉ mang theo mười mấy tên binh lính tầm thường.
Không ngờ rằng đều là võ giả tam cảnh, tứ cảnh cực kỳ lợi hại.
Khiến cho đám thuộc hạ tâm phúc của hắn đã đã thiệt mạng bảy tên, vài kẻ trọng thương mất đi sức chiến đấu, vậy mà mới giết được hơn nửa đám người kia.
Cũng không biết tình hình phía bên kia thế nào rồi.
Hắn cũng là kẻ khát máu vô tình, thuộc hạ c-hết thì có thể kiếm thêm thuộc hạ mới, đám người này đã là cá trong chậu, chim trong lồng, chỉ cần tiêu hao thêm một chút nữa hắn sẽ lập tức ra tay.
Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng vó ngựa quay về, nghĩ là đám thuộc hạ kia đã đắc thủ, tâm tình liền tốt trở lại.
Có đám thuộc hạ kia gia nhập, không thể nghi ngờ lập tức áp đảo, chiến thắng tới tay.
Hắn đưa mắt qua nhìn.
Tới khi tiếng vó ngựa lại gần, mới nghi hoặc nhìn thấy trên đấy một tiểu tử lạ lãm.
Nam tử mặt sẹo đang ngạc nhiên không hiểu, chọt thấy thiếu niên kia giữa lúc ngựa phi nước đại, lại giương lên cung tên bắn liên tục ba mũi.
Ba tên thổ Phi đang chém griết với đán người Vũ Hoắc liền ngã xuống.
Nam tử mặt sẹo tức giận quát:
“Tam Tử, ngươi đi griết hắn!
” Thiếu niên vứt cây cung, tung mình nhảy xuống lộn một vòng, thân thể lao về phía trước.
Tên thổ phi Tam Tử là một võ giả tứ cảnh.
Hắn dữ tợn cầm đao, hướng thiếu niên chém tới:
“Tiểu tử từ đâu tới, muốn chết!
” A Cửu lao về phía trước, khẽ nghiêng mình sang trái né tránh nhát đao.
Tên thổ phi mới vung đao được một nửa, thiếu niên đã tới bên hông hắn, một quyền móc vào bụng hắn hướng lên trên.
Thân thể tên thổ phỉ lập tức bay cao sáu thước.
Thiếu niên tiếp tục bước tới, khi tên thổ phi khi rớt xuống đất, đã thấy trong tay thiếu niên xuất hiện thêm một thanh đao.
Quanh thân tên thổ phi kia, máu chảy lan trên mặt đất.
Nam tử mặt sẹo nổi da gà, cảm thấy thiếu niên quá tà môn, lập tức quát lớn:
“Tất cả griết hắn ta thưởng thêm mỗi người năm mươi lượng bạc” Bản thân hắn cũng rút ra đại đao, bước theo sau đám thuộc hạ.
Hắn cũng không tin một thiếu niên nhỏ bé có thể gây nên sóng gió gì.
Đám thổ phỉ thấy đầu lĩnh của mình trọ trận, lập tức sĩ khí cao ngút, ai cũng tranh giành muốn đoạt mạng thiếu niên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập