Chương 9 :
Sóng ngầm cuồn cuộn.
Có thể nói Vũ gia là gia tộc lâu đời và phát triển nhất ở Vũ Lâm thành, gia nghiệp trải khắp trong thành, quan hệ qua lại với các thị tộc, hay chốn quan quyền, cũng sâu rộng vô cùng.
Ở thành Vũ Lâm này, cũng chỉ có hai nhà được coi là đại gia tộc, đó là Vũ gia và Triệu gia.
Hai đại gia tộc này, trái ngược với nhau không ít.
Vũ gia có gia chủ Vũ Khiếu Thiên tính tình cương trực dẫn dắt, nhân thủ phân bổ nhiều vào chốn công quyển, quân doanh, gia nghiệp thường đều do thủ đoạn quang minh chính đại mà có được.
Triệu gia lại có gia chủ là Triệu Hoá Xuân dẫn dắt, hắn hành sự mềm dẻo, không từ thủ đoạn gia nghiệp phần nhiều là tửu lâu, thanh lâu, khách điếm.
Nhưng quan trọng hơn cả, thứ khiến cho Triệu gia trở thành đại gia tộc từ mười năm trước, đó là nắm giữ Mạo Hiểm hội, hay nói đúng hơn là phân đà của mạo hiểm hội, móc nối tới cả kinh thành.
Vốn dĩ khi xưa Triệu Hoá Xuân chỉ có một chân quản sự trong Mạo Hiểm hội, về quyền lực chỉ xếp thứ ba.
Kể từ lần hắn tới tay được một cặp chim Hi Tước còn tơ, có bộ lông thất sắc quý hiếm, hắn lại không quản đường xa, đích thân mang theo cùng lượng lớn trân phẩm hiếm có, gửi tới tay một vị hầu tước họ Cao.
Vị hầu tước này vốn dĩ đã quen biết lão từ trước, lần đó hắn lại mang cặp Hi Tước thất sắc vào triều, dâng cho thánh thượng, không quên nói thêm những lời hay ý đẹp.
Hi Tước vốn là loài chim ngũ sắc quý hiếm, khi xuất hiện được gắn liền với điểm lành, thịnh vượng.
Thánh Thượng ngày ngày buồn chán, có được cặp chim liền trở nên vui mừng khôn xiết, ngày ngày chăm bẫm cặp chim, còn sai người xây riêng cho chúng nó một khu vườn.
Cặp chim càng lớn càng đẹp, càng nhiều linh tính.
Cao hầu nhờ đó nhận nhiều bổng lộc, thêm mấy phần chức quyền.
Nước lên thì thuyền lên, Triệu Hoá Xuân sau đó cũng được phong làm bá tước, không những địa vị ngang với Vũ Khiếu Thiên, còn được lên làm hội chủ Mạo Hiểm hội.
Đúng là bậc thiên tử bước nửa bước cũng quan hệ tới dân.
Từ một cặp chim chỉ biết trên cành líu lo hót, mà tộc nhân Cao gia áo gấm giàu có, cả ngàn gia nhân dưới trướng cũng từ đó được nhờ.
Ảnh hưởng tới tận thành Vũ Lâm cách kinh thành hơn bảy trăm dặm, khiến cho cán cân thế thực nơi này chuyển biến nghiêng trời lệch đất.
Mạo Hiểm hội bao gồm các võ giả, hay các thợ săn có thực lực, thậm chí cũng không phân biệt danh tính, nguồn gốc.
Chỉ cần hoàn thành uỷ thác đủ nhiều, chẳng hạn như bắt cướp, dẹp thổ phi, hộ tiêu, săn thú, hái thảo dược, không những được ban thưởng hậu hĩnh, còn có thể trở thành Mạo Hiểm giả Kim cấp, thân phận cao quý ai cũng muốn có được.
Thành Vũ Lâm ở nơi xa xôi hẻo lánh, cách xa kinh thành, nên có thể nói Triệu gia nhờ vào cát mối quan hệ trong tối ngoài sáng, mà gần như có thể một tay che trời nơi đây.
Triệu gia.
Một toà phủ đệ với kiến trúc xa hoa lộng lẫy.
Trong đại điện, một nam tử trung niên mập mạp, thần sắc vui vẻ hồng hào.
Hắn dựa trên ghế lớn, cũng không khác ngai vàng của vua chúa là bao.
Cạnh hắn có hai nữ nhân thướt tha xinh đẹp hầu hạ, trên thân thể đây đà chỉ khoác vài tấm lụa mỏng, lấp ló từng đường cong mê hoặc.
Nữ nhân bên trái không ngừng bóp chân cho hắn, nữ nhân bên phải thì nâng một đĩa trái cây, dịu dàng nhón một trái nho đưa vào miệng hắn.
Chính giữa gian đại điện là các vũ nữ, ca kỹ đang đàn ca nhảy múa rộn ràng.
Đột nhiên một nam tử mày kiếm xuất hiện trước ngưỡng cửa, quỳ một chân xuống, cẩn trọng nói:
“Gia chủ, Vũ Hoắc cùng muội muội hắn mới trở về!
” Gia chủ Triệu gia nghiêm nghị giơ một tay lên, tất cả hoạt động trong đại điện cùng lúc đều dừng lại:
“Ngươi nói cái gì?
Đám người Hắc Sơn hội làm ăn kiểu gì thế?
”
Nam tử mày.
kiểm ngập ngừng đáp:
“Khi đám người Vũ gia vào thành, tiểu nhân đã lập tức phái người đi điều tra.
Hình như, đám người Hắc Sơn hội đã toàn quân đều diệt!
” Triệu Hoá Xuân đang vui vẻ hưởng thụ, lúc này nghe tin xấu không kìm được bộc phát ra một tầng chân khí, khiến hai nữ nhân cạnh hắn lập tức bị hất bay ra xa, miệng rỉ máu tươi.
Hắn cau mày tức giận, sau đó trầm giọng chất vấn:
“Hắc Sơn hội lần này huy động gần bảy mươi người, làm sao lại thất bại.
Chẳng lẽ Vũ gia tính kế chúng ta, lại ẩn giấu nhân thủ ngoài thành từ trước?
Nam tử mày kiếm cúi đầu trả lời:
“Theo tiểu nhân điểu tra, đám người Vũ gia cũng thiệt hại rất nặng, nên trường hợp chuẩn bị sẵn mai phục là không lớn.
Tuy nhiên khi thuộc hạ kiểm tra kĩ lưỡng, phát hiện rất nhiều kẻ Hắc Sơn hội đều c-hết bởi một kích chí mạng, kể cả tên đầu lĩnh cũng bị một đao chém làm hai.
Khả năng lớn là xuất hiện một cao thủ bát cảnh!
"
Triệu Hoá Xuân cau mày, từ bao giờ Vũ gia lại có một cao thủ như thế, phải biết rằng các cao thủ bát cảnh trong Vũ Lâm thành chỉ có sáu người.
Là gia chủ Triệu gia như hắn, tin tức về cao thủ nào hắn cũng nắm trong lòng bàn tay, có thể nói không ai không biết.
Vũ gia chỉ có gia chủ Vũ Khiếu Thiên là cao thủ bát cảnh, nhưng mấy ngày nay đều ở trong thành xử lí sự vụ, không rời một bước.
Lão già Sơn Đồng bên cạnh Vũ Hoắc cũng không có thực lực này, lão đã già, tu vi chỉ còn bảy phần mười so với khi xưa.
Tên Vũ Hoành thì vào hai năm trước mất đi cánh tay phải, thực lực cũng chỉ tương đương thất cảnh, gần đây lui về quản lý một phần sản nghiệp Vũ gia.
Còn ba cao thủ tầng tám khác đó là vị võ tướng tâm phúc của thành chủ người còn lại chính là hắn.
Hắn không khỏi nhức đầu, phất tay, trầm giọng nói:
“Ngươi kết hợp với nhị đệ ta, tìm hiểu gần đây Vũ gia có tiếp đón khách quý nào không.
Lại qua Bát Đại Thiên Vương thăm dò mội chút.
Còn nữa, nói đám người kia thời gian này ngoan ngoãn một chút, tránh cho bị Vũ gia cùng thế lực thành chủ nắm thóp, bắt bẻ!
Nam tử mày kiếm vâng dạ, nhanh chóng lui ra.
Vũ gia được như hiện tại, là nhờ vào tài lược của Vũ Khiếu Thiên, gần đây lão lại có đứa con trai thiên tư xuất chúng.
Triệu Hoá Xuân hắn đông con nhiều cháu, lại không có đứa nào ra hồn, khiến hắn phải ẩn nhẫn cúi đầu suốt bấy lâu nay.
Tuy nhiên, ông trời không phụ Triệu Hoá Xuân hắn.
Mười năm trước, phu nhân Vũ Khiếu Thiên vì sinh con mà qrua đrời.
Sau đó Vũ Khiếu Thiên vào mấy năm trước, vì tâm cảnh bất ổn nên đột phá thất bại khí nguyên kỳ tầng chín.
Khiến hắn nội thương trầm trọng, tuổi thọ ước chừng chỉ còn mấy năm nữa mà thôi.
Bây giờ hắn chỉ cần loại trừ Vũ Hoắc, lại vươn cành tán lộc tới vài nơi, Triệu gia trở thành gia tộc đứng đầu Vũ Lâm thành cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Triệu Hoá Xuân đứng dậy ra khỏi đại điện, lẩm bẩm:
“Đành phải đích thân đi cầu vị đạo trưởng kia vậy!
” Thiếu niên trải qua mấy ngày ăn ngủ nơi núi rừng, lại phải trải qua tranh đấu nguy hiểm.
Bây giờ được đặt lưng xuống đệm êm, liền ngủ một mạch tới sáng.
Giờ Thìn.
Thiếu niên tỉnh thần phấn chấn mở cửa ra ngoài, đã thấy Sơn lão giả đứng đó từ khi nào.
Trong ấn tượng của Sơn lão giả, khi trước thiếu niên có phần đầu tóc rối bời lấm lem, để trần lộ ra cơ bắp toàn thân.
Cơ bắp tuy không lớn nhưng sức lực lại nội liễm vô cùng.
Hôm nay thiếu niên mặc một bộ quần áo mới tĩnh, khuôn mặt như ngọc, tóc buộc ngang lưng.
Nào phải dáng vẻ trên núi lâu năm, giống như con cháu của một gia tộc lớn vậy.
Lão chắp tay với thiếu niên:
“Tiểu hữu thông cảm, chuyện hôm qua phức tạp, ta không thể tận tay đón tiếp tiểu hữu được!
Hôm qua tiểu hữu còn đang b:
ị thương, vẫn không ngại thi triển thân thủ giúp đỡ chúng ta.
Không biết hôm nay, thương thế của tiểu hữu thế nào rồi, nghe nói hôm qua tiểu hữu cũng không cần tới lang y!
” Thiếu niên nói rằng bản thân đã không có vấn đề gì, cảm ơn Vũ gia đã chiếu cố, lại hướng Sơn lão giả hỏi:
“Lão bá chờ ta là có việc gì.
Tình trạng của huynh muội Vũ Hoắc thế nào rồi?
Sơn lão giả vuốt râu cười nói:
“Nhờ phúc của tiểu hữu, hai vị thiếu chủ không có vấn đề gì lớn!
Đúng rồi, gia chủ cùng thiếu chủ đang ở cạnh đầm sen uống trà.
Ta tới đây là mời tiểu hữu qua đó một chuyến, ngài rất muốn gặp tiểu hữu để cám ơn!
” Lão lại ghé sát thiếu niên nói nhỏ:
“Tiểu hữu yên tâm, sẽ không có ai tiết lộ thân phận của tiểu hữu.
Thời gian này nếu không có việc gì, tiểu hữu cứ ở trong Vũ gia ta, cần gì, làm gì, Ví gia ta cũng có thể tận lực giúp đỡ!
” Một già một trẻ bước đi không nhanh không chậm, cùng nhau hàn huyên.
Nắng sóm, tiếng chim hót ríu rít, không khí trong lành.
Thi thoảng vài hạ nhân bắt gặp, liền cung kính thi lễ với hai người, sau đó lại tiếp tục làm việc của mình.
Vũ Hoắc ra hiệu hạ nhân lui Ta, chính tay pha trà.
Vũ Khiếu Thiên nghiêm nghị hỏi:
“Chuyện lần này, con nghĩ có những ai nhúng tay vào?
Vũ Hoắc đặt chén trà tới trước mặt phụ thân hắn, cẩn thận nói:
“Để khống chế được số lượng võ giả như vậy, không những cần phải ném rất nhiều tiền, còn cần rất nhiều công sức.
Cũng chỉ có ba thế lực lớn đủ sức để làm ra chuyện này.
Mà Thiên Vương hội và phủ thành chủ không có động cơ để đối đầu với Vũ gia ta, mà khả năng lớn nhất chỉ có Triệu gia mà thôi.
Vũ gia ta và Triệu gia minh tranh ám đấu đã lâu, Triệu Hoá Xuân lại mưu mô, xảo trá.
Với lại con nghĩ, khả năng hắn biết được phụ thân ngài đột phá thất bại, không nhịn được muốn quậy nước một chút!
” Vũ Khiếu Thiên râu hùm mày ngài, dáng vẻ cao lớn uy nghi, nghiêm nghị nói:
“Tốt, gần đây con có tiến bộ không nhỏ.
Nhưng mà núi cao còn có núi cao hơn, đừng để sự thông minh hại c:
hết chính mình.
Vừa rồi ta đã âm thầm rà soát, đúng là có nội gián bên ngoài cài vào.
Tuy không tra khảo được nhiều, nhưng chín phần mười đã xác định là phía Triệu gia.
Nhưng mà không thể loại trừ phía Thiên Vương hội và phủ thành chủ được.
Chung quy, ai mà không muốn phân chia một cái bánh ngọt chứ!
” Vũ Hoắc cúi đầu chắp tay:
“Phụ thân dạy phải!
” Vũ Khiếu Thiên khẽ ho, lại nhấp một ngụm trà:
“Khụ khụ, chuyện của Linh nhị, ta đã phạt cấm túc nó rồi.
Tuy nhiên, mặc dù là nó trốn ra, chung quy trách nhiệm vẫn thuộc về con.
Thời gian này con không cần để ý chuyện kinh doanh, tự mình rèn luyện cho tốt!
” Thanh niên có phần nhẹ nhõm.
Bình thường phụ thân hắn vô cùng nghiêm khắc, nhất là chuyện dạy.
dỗ hắn và muội muội.
Vũ Khiếu Thiên nói tiếp:
“Còn chuyện thiếu niên kia, con nhớ phải thăm dò kĩ càng.
Nếu thực sự đúng như ta nghĩ, khả năng chuyện võ công của ta có thể cứu vãn được!
” Một thiếu niên dáng vẻ chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, lại có thực lực khiến cao thủ bát cảnh tự then không bằng.
Vậy thì hắn tu luyện công pháp huyền diệu tới mức nào, sư phụ của hắn lại là bậc tông sư cỡ nào chứ.
Vũ Hoắc châm trà, cẩn thận nói:
“Gần đây sức khoẻ phụ thân không ổn định, nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một chút, mấy việc kia cứ để các vị thúc bá xử lý là được!
” A Cửu đi tới một dãy hành lang trải dài.
Nền được lát đá cẩm thạch sáng bóng, hai bên dựng lên các cột gỗ sơn đỏ, phía trên thì rợp bằng những mái ngói xanh uốn cong cong, hai bên là vườn cây xanh mát.
Con đường dẫn tới một ngôi đình, bên cạnh là một đầm sen trắng lớn, mặt nước xanh biếc.
Trong đình xuất hiện một vị nam tử trung niên dáng vẻ cương nghị, dáng vẻ ước chừng năm mươi tuổi, nhưng tóc trên đầu hắn đã bạc trắng hơn phân nửa, cạnh hắn còn có thanh niên Vũ Hoắc.
Sơn lão giả khom người cung kính:
“Bái kiến gia chủ đại nhân!
” Vũ Hoắc trên người còn quấn băng trắng quanh eo và vai, đứng dậy niềm nở:
“Sơn thúc, Cửu tiểu đệ, lần nữa cảm tạ hai người, nếu không có hai người tính mạng của ta và tiểu muộ khó mà giữ nổi” Thiếu niên cười nói không có chuyện gì.
Hai bên lại hỏi thăm, giới thiệu một phen.
Hoá ra nam tử trước mắt này là phụ thân thanh niên Vũ Hoắc, còn cái danh gia chủ Vũ gia, hắn cũng không rõ chức vị là cao hay thấp, cũng không để ý lắm.
Vũ Khiếu Thiên đứng dậy chắp tay:
“Khụ khụ, tiểu thiếu hiệp thứ lỗi, ta gần đây không khoẻ, không thể tận tình tiếp đón ngươi được.
Vũ Khiếu Thiên ta thực sự cảm tạ ân cứu mạng của nhi tử.
Tiểu thiếu hiệp có ân với ta, cũng là có ân với Vũ gia!
” Thiếu niên cùng ba người ngồi thưởng trà, nói chút chuyện vặt.
Ví như hắn từ nhỏ được một lão cao thủ trên núi nhận nuôi.
Bây giờ bị đuổi xuống núi lịch duyệt, thời gian cũng không ngắn.
Hắn đã chuẩn bị từ trước, lúc này giới thiệu bản thân như nước chảy mây trôi, không có kẽ hở.
Trước giờ thiếu niên được biết, giang hồ một là uống rượu, hai là thưởng trà, bởi thếhắn cũng uống trà theo, một hơi là hết, nhưng vị quả thực là khó uống, nào giống như nước ép linh quả hắn uống trước giờ.
Thời gian sau đó, thiếu niên được đích thân Vũ Hoắc đưa đi tìm hiểu rất nhiều thứ, đối với thiếu niên có thể nói là mới lạ vô cùng.
Tiểu cô nương Vũ Hoa Linh vô cùng ưa thích võ học.
Vì thế, đối với thiếu niên tuy trên vài Phương diện có vẻ ngốc nghếch này, hâm mộ, tò mò vô cùng, thi thoảng chạy theo hai người góp vui.
A Cửu được Vũ Hoắc giới thiệu chỗ nào là sản nghiệp của Vũ gia, của các gia tộc khác.
Nào là tửu lâu, võ trường, xưởng binh khí, tiệm quần áo,.
Hắn còn thấy một toà lầu ba tầng, vào buổi tối sáng trưng, rất nhiều các nữ tử quần áo thướt tha đứng ở ban công, oanh oanh yến yến mời gọi nam nhân ngoài đường.
Trông có vẻ rất vui, rất nhộn nhịp, nhưng Vũ Hoắc nói rằng nam nhân như chúng ta cần tránh xa nhất là nơi này.
Thiếu niên nhiều thứ lạ lẫm không hiểu, hay phải ngẩn người hỏi lại Vũ Hoắc, khiến vị thiếu chủ Vũ gia học rộng tài cao không ít lần cứng họng.
Đến nỗi tiểu cô nương luôn phải phì cười “ đồ nhà quê, chả lẽ từ bé tới giờ ngươi đều ở trong rừng sao”.
Thiếu niên trong lòng không khỏi lúng túng, đúng là như thế nha.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập