Ba ngày sau, bóng đêm đặc quánh như mực.
Sâu trong vịnh Ách Tử, con thuyền nhỏ rách nát của Trần quả phụ ẩn hiện trong bóng tối nhập nhoạng.
Gió đêm ẩm ướt cuốn theo mùi phấn son rẻ tiền len lỏi qua khe cửa sổ, dưới ánh nến chập chờn, bóng của hai cơ thể đang quấn lấy nhau đổ dài trên ván gỗ.
Tiền Bưu tùy tiện khoác hờ chiếc áo ngoài, đang chìm trong cảm giác lười biếng và trống rỗng sau cơn hoan lạc.
Trần quả phụ tựa như một con rắn nước quấn lấy gã, những đầu ngón tay sơn đỏ vẽ từng vòng lờ đờ trên lồng ngực gã: "Tiền gia, lão bất tử họ Mã kia cứ đến dây dưa mãi, cặp mắt gian tà của lão như muốn dính chặt lên người thiếp rồi kìa…"
"Biết rồi."
Tiền Bưu nheo mắt phả ra một làn khói thuốc, vết sẹo trên mặt gã cũng co giật theo từng nhịp nuốt của hầu kết.
Gã thoáng nhìn thấy bóng cây đang lay động dữ dội trên giấy dán cửa sổ, đột nhiên cảm thấy bực bội vô cớ liền đẩy người đàn bà trên thân mình ra.
"Tiền gia?"
Trần quả phụ mang theo tiếng nấc nghẹn ngào, buông lời cầu khẩn nửa thật nửa giả: "Mấy ngày nay ngài ở lại đây đi, thiếp thấy sợ lắm."
"Không được!"
Tiền Bưu đột ngột rút tay về, vơ lấy chiếc yếm thêu hình uyên ương vứt dưới sàn mà lau quẹt qua loa hạ thân.
Bên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng mèo hoang gầm ghè cắn lộn, khiến ngón tay đang thắt đai lưng của gã có chút run rẩy.
Lão Hổ bang đang khí thế bừng bừng, hai bang phái vì tranh giành địa bàn mà đã giết đỏ cả mắt. Vào thời điểm mấu chốt này, bảo toàn mạng sống quan trọng hơn phong lưu nhiều.
Gã hiểu quá rõ những chuyện bẩn thỉu, thất đức mà mình đã làm suốt những năm qua, lại càng rõ có bao nhiêu kẻ muốn ăn tươi nuốt sống mình.
Vì một đêm khoái lạc mà vứt bỏ mạng nhỏ, đó là hành vi ngu xuẩn cực độ.
"Tiền gia!"
Trần quả phụ níu chặt lấy ống tay áo gã, lộ ra nửa cánh tay trắng ngần.
Ở cái thế đạo này, một phụ nữ góa bụa không có nam nhân chống lưng như nàng, muốn sinh tồn quả thực chẳng hề dễ dàng.
"Chát —!"
Tiền Bưu vung một bạt tai hung hăng giáng xuống, quát lớn: "Cút đi!"
Gương mặt nàng lập tức in hằn năm dấu ngón tay đỏ ửng, sưng vù lên, thần sắc vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Tiền Bưu nhanh chóng thắt chặt đai lưng, dứt khoát bước xuống thuyền.
Trong khoang chỉ còn lại một đống bừa bộn và tiếng khóc nức nở đứt quãng đầy u uất của người đàn bà bị ruồng rẫy.
"Phù —!"
Vừa bước chân lên bờ, Tiền Bưu thở hắt ra một ngụm trọc khí, đôi lông mày vặn xoắn lại thành một cục.
Những mối thù oán mà gã kết xuống suốt bao năm qua, đủ để đem gã treo cổ mười lần cũng không hết, chính vì vậy gã luôn thực hiện tôn chỉ "thỏ khôn có ba hang".
Đêm càng về khuya, toàn bộ vịnh Ách Tử chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
Chỉ có tiếng bước chân của chính gã vang vọng trong con ngõ vắng lặng, nghe rõ mồn một đến chói tai.
Gã vô ý thức tăng nhanh tốc độ, gần như là chạy đi.
Ngay khi gã vừa vùi đầu xông vào một con ngõ tối chật hẹp chỉ vừa một người đi, đột nhiên, từ phía sau vang lên một tiếng "rắc" khô khốc, tựa như đế giày vừa giẫm nát một cành củi mục.
Toàn thân Tiền Bưu dựng đứng cả lông tơ, gã bỗng nhiên quay phắt đầu lại, nhưng đã quá muộn.
Một sợi dây gai thô kệch tẩm dầu trẩu đã tựa như rắn độc, lặng lẽ quấn chặt lấy cổ gã.
"Ư hự…!"
Đôi mắt Tiền Bưu lồi hẳn ra ngoài, bản năng cầu sinh khiến gã điên cuồng dùng hai tay cào cấu sợi dây thừng lấy mạng trên cổ. Móng tay gã miết lên lớp dây gai thô ráp tạo ra những âm thanh chói tai, để lại những vệt trắng lẫn với máu tươi đỏ thẫm.
Trong bóng tối truyền đến những tiếng "ken két" của sợi dây bị siết căng hết mức. Dây gai lún sâu vào da thịt, xương cổ gã bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ vì không chịu nổi gánh nặng.
Gã giãy giụa trong vô vọng, hai chân đạp loạn xạ, thân thể liều mạng lùi lại phía sau để va chạm nhằm thoát thân, nhưng sợi dây siết cổ lại càng lúc càng thu chặt.
Mỗi một lần cố sức hít thở chỉ mang lại cảm giác ngạt thở bỏng rát như thiêu đốt, lá phổi gã dường như sắp nổ tung đến nơi.
Trong bóng tối, đôi mắt Trần Khánh bắn ra những tia hàn quang lạnh lẽo.
Hắn đã kiên nhẫn ngồi chờ suốt ba ngày đêm, cuối cùng cũng tìm được cơ hội nghìn vàng này.
Giờ phút này, hắn gắt gao nắm chặt hai đầu dây gai, dù lòng bàn tay đã bị dây thừng mài đến đỏ ửng, bỏng rát nhưng vẫn không hề nới lỏng nửa phân.
"Á… hự…!"
Tiền Bưu phát ra một tiếng gào quái dị, thân thể bị kéo giật về phía sau khiến gã lảo đảo lui lại, ý đồ dùng trọng lượng cơ thể để đối kháng.
Trần Khánh bỗng nhiên xoay người, tấm lưng hung hăng tì chặt vào bức tường gạch lạnh lẽo cứng nhắc. Mượn vách tường làm điểm tựa, hai chân hắn đạp mạnh xuống đất, sức mạnh từ hông và các khối cơ cốt lõi trong nháy mắt bùng nổ.
Bóng của hai kẻ đang dây dưa vào nhau in lên bức tường loang lổ dưới ánh trăng, vặn vẹo và biến dạng tựa như hai con dã thú đang liều mạng cắn xé. Một kẻ tuyệt vọng cầu sinh, một kẻ lặng lẽ lấy mạng.
Sắc mặt Tiền Bưu chuyển từ đỏ bừng sang tím ngắt, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên trán và huyệt thái dương, điên cuồng giật nảy như thể có vô số con giun đang vùng vẫy dưới lớp da.
Sát ý trong lòng Trần Khánh đã quyết, gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên rõ rệt, đôi tay gắt gao siết chặt sợi dây thừng không rời nửa phân.
Chỉ vẻn vẹn vài chục giây trôi qua, nhưng với Tiền Bưu, cảm giác ấy dài dằng dặc như cả một thế kỷ.
Lực lượng giãy dụa của gã ngày càng yếu ớt, đôi chân đang đạp loạn dần dần buông thõng, hai tay vốn đang cào cấu sợi dây cũng vô lực trượt xuống.
Tuy nhiên, Trần Khánh vẫn không hề có ý định buông tay, ngược lại còn dồn thêm sức lực, siết càng lúc càng chặt.
Hai cánh tay hắn vì tiếp tục phát lực quá mức mà run rẩy kịch liệt, răng nghiến chặt đến mức gần như muốn vỡ vụn.
"Rắc! Rắc!"
Những tiếng xương gãy rạn rùng mình vang lên từ cổ của Tiền Bưu.
Đến tận lúc này, thần kinh đang căng như dây đàn của Trần Khánh mới bỗng dưng buông lỏng. Hắn cảm giác như bị rút cạn toàn bộ sức lực, chậm rãi nới lỏng đôi bàn tay vốn đã tê dại và cứng đờ vì siết chặt bấy lâu.
"Bịch!"
Cái xác của Tiền Bưu đổ ập xuống mặt đất một cách nặng nề.
Trần Khánh tựa lưng vào tường, miệng há hốc thở dốc từng hồi hổn hển. Mồ hôi hòa lẫn với những vết bẩn không biết đã bắn lên từ khi nào chậm rãi lăn dài từ trán xuống cằm.
Hắn đưa tay lau mặt, cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay đang nóng rát như lửa đốt; những bọng máu sớm đã bị sợi dây thừng mài nát, để lại một mảng máu thịt be bét, đau đớn thấu xương.
"Phù ——!"
Trần Khánh thở hắt ra một hơi dài, đột ngột dồn toàn bộ kình lực vào chân phải, nhằm thẳng vào chỗ hiểm trên cái cổ vặn vẹo của Tiền Bưu mà hung hăng giẫm xuống một cú chí mạng.
"Rắc rắc!"
Khớp xương cổ nát vụn theo tiếng động, triệt để đoạn tuyệt mọi sinh cơ.
Điều quan trọng hơn là cú giẫm này cũng khiến những vết hằn do dây thừng để lại trên cổ bị giẫm đến nát bét, máu thịt lẫn lộn, không còn cách nào nhận dạng được hình thái ban đầu của vết thương nữa.
Bổ đao, nhất định phải triệt để.
Hắn không hề dừng lại lấy một giây, chân phải phát lực tựa như một chiếc bàn ép bằng thép lạnh lùng, nhằm thẳng vào xương ngón tay, xương ngực và cả chỗ hiểm hạ bộ của Tiền Bưu mà liên tiếp giẫm xuống thêm mấy cú nhanh, mạnh, trầm trọng.
Chỉ sau khi xác nhận mọi dấu vết có thể tố cáo mình đều đã bị xóa sạch hoặc làm cho biến dạng hoàn toàn, Trần Khánh mới dừng lại động tác.
Hắn cấp tốc cúi người, vơ vét sạch sẽ tài vật trên người Tiền Bưu rồi nhặt lấy sợi dây gai mang theo. Mọi động tác đều gọn gàng, dứt khoát, không một chút dây dưa thừa thãi.
Xong xuôi, bóng dáng hắn khẽ lóe lên, nhanh chân biến mất vào sâu trong ngõ tối, chỉ để lại mùi máu tanh nồng đậm đang dần lan tỏa trong không khí tĩnh mịch.
. . . . .
Vịnh Ách Tử, tại một góc đường vắng lặng.
Dưới ánh trăng mờ đục, Trần Khánh nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay vẫn còn run rẩy của mình. Trên da thịt hắn dường như vẫn còn vương lại cái xúc cảm thô ráp, gai góc của sợi dây gai vừa rồi.
Hắn vốn tưởng rằng mình sẽ sợ hãi đến phát điên, hoặc sẽ nôn mửa thốc tháo, nhưng không, sâu trong lòng hắn lúc này chỉ có một sự bình tĩnh lạnh lẽo như băng giá.
Chuyện giết người này, một khi đã bắt đầu thì sẽ không có đường lui, chỉ có thể là lần đầu tiên hoặc là vô số lần về sau.
Hắn hiểu rằng, bản thân nhất định phải thích nghi ngay lập tức với cái thế đạo tàn khốc này.
Trần Khánh lôi hầu bao của Tiền Bưu ra, mấy chục đồng tiền lớn rơi leng keng vào lòng bàn tay.
"Chỉ có bấy nhiêu tiền thôi sao?"
Trần Khánh không giấu nổi vẻ thất vọng. Hắn cứ ngỡ kẻ như Tiền Bưu phải có chút của cải tích trữ, không ngờ cũng chỉ là một gã quỷ nghèo.
Đến loại người như gã còn nghèo rớt mồng tơi, thì đủ hiểu dân chúng thấp cổ bé họng ngoài kia còn lầm than đến mức nào.
Trần Khánh cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy những đồng tiền lạnh lẽo.
Ăn gì bổ nấy, nhưng chỉ biết chịu khổ thì mãi mãi không bao giờ trở thành kẻ bề trên được. Muốn đứng trên đầu người khác, thì phải biết cách… ăn người.
. . .
Sáng sớm hôm sau, tại khu bến thuyền vịnh Ách Tử.
"Nghe tin gì chưa? Tiền gia bị người ta thịt rồi!"
"Hừ, tháng trước lúc đi thu 'Hương hỏa Long Vương' trông gã phách lối biết bao nhiêu!"
"Suỵt… Nhỏ tiếng thôi. Kim Hà bang đang như phát điên đi tìm hung thủ kìa… Nghe nói chúng thề sẽ băm vằm kẻ đó thành muôn mảnh."
…
Xóm giềng quanh vịnh Ách Tử bàn tán xôn xao, tin chết của Tiền Bưu truyền đến khiến không biết bao nhiêu người thầm vỗ tay khen hay.
Trong lúc đó, tại Chu viện, buổi tập sáng đã bắt đầu.
Nhóm đệ tử vây thành một vòng tròn, ánh mắt tập trung cao độ vào Chu Lương đang đứng ở giữa sân.
"Thông Tí Quyền không phải là loại quyền pháp múa may quay cuồng để làm cảnh."
Giọng Chu Lương không cao nhưng đầy uy lực: "Cốt lõi nằm ở chỗ 'phóng dài đánh xa, phát kình dứt khoát'. Cái ý của nó không nằm ở 'diễn', mà nằm ở 'giết'!"
Ánh mắt lão như điện xẹt đảo qua đám đệ tử: "Trong đấu pháp của quyền môn, căn cơ nằm ở khí huyết từ thung công, gân cốt là lưỡi dao, kình lực là mũi nhọn. Hôm nay ta không dạy những bài bản hoa mỹ, chỉ nói về việc làm sao để đoạt mạng đối thủ khi đối địch!"
Lời vừa dứt, Trần Khánh lập tức nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần.
Hắn biết rõ, hôm nay sư phụ muốn phô diễn chân công phu thực thụ.
"Tôn Thuận!" Chu Lương khẽ quát một tiếng.
"Đệ tử có mặt!" Tôn Thuận lập tức bước lên phía trước, vẻ mặt nghiêm nghị, nhanh chóng bày ra tư thế thủ thế phòng bị.
"Nhìn kỹ đây!"
Chu Lương lời còn chưa dứt, khí thế toàn thân đã đột ngột biến đổi, hệt như một con hung vượn đang vận sức chờ vồ mồi.
Thân hình Chu Lương vẫn bất động, nhưng cánh tay phải lại tựa như không có xương cốt bỗng nhiên bắn ra, nhanh đến mức chỉ để lại một đạo tàn ảnh. Năm ngón tay ông khép lại như mỏ chim, không phải là một cú đấm thẳng chính diện mà lại mang theo một đường vòng cung xảo trá, như tia chớp mổ thẳng về huyệt "Ế Phong" dưới mang tai của Tôn Thuận.
"Chát!"
Một tiếng vang giòn giã vang lên. Đó không phải là một cú trọng kích dùng sức mạnh cơ bắp, mà là một cú điểm kích cực kỳ tinh chuẩn.
Tôn Thuận mặc dù đã sớm có phòng bị, nhưng thân thể vẫn bản năng chấn động kịch liệt, đầu gã không tự chủ được mà văng về phía sau, lộ ra sơ hở chết người ngay trước mặt.
"Một chiêu này là 'Kinh Lôi Phách Song', hay còn được gọi là 'Phách Huyệt Đả Ngạc'."
Chu Lương thu tay lại, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Huyệt đạo này, đánh nhẹ thì gây choáng váng mê muội, đánh nặng tất sẽ mất mạng. Cái hay của Thông Tí chính là ở chỗ khiến đối phương vội vàng không kịp chuẩn bị, chỉ một kích là phá tan thế cân bằng, đoạt đi thần trí kẻ địch."
Ở phía bên kia, Tôn Thuận còn chưa kịp ổn định thân hình, tay trái của Chu Lương đã tựa như độc xà thò lưỡi, im hơi lặng tiếng nhô ra. Cánh tay lão dường như dài ra một đoạn một cách khó tin, năm ngón tay co lại thành trảo, mang theo tiếng xé gió rít lên chói tai, lao thẳng đến cổ họng Tôn Thuận.
Cú trảo này hung ác dị thường, lực xuyên thấu ẩn chứa nơi đầu ngón tay phảng phất như có thể đâm thủng cả lớp da thú dày nhất.
Trần Khánh thừa hiểu, chiêu này có tên là "Bạch Viên Đoạn Hầu", chuyên dùng để khóa cổ nát giáp.
Tôn Thuận kinh hãi, trong lúc vội vàng chỉ kịp đưa hai tay giao nhau đón đỡ, che chắn trước yết hầu.
"Xoẹt!"
Cú trảo của Chu Lương không hề đối đầu trực diện, mà lại thuận theo khe hở giữa hai tay đang phòng thủ của Tôn Thuận như rắn độc trườn vào. Đầu ngón tay lão tựa móc sắt, tinh chuẩn chụp thẳng vào huyệt "Thiên Đột" ngay dưới hầu kết của gã.
Trảo phong lăng lệ khiến làn da trên cổ Tôn Thuận trong nháy mắt nổi đầy gai ốc. Gã có cảm giác như xương cổ của mình đã thực sự bị một chiếc móc sắt lạnh lẽo khóa chặt, chỉ cần đối phương phát lực là sẽ vỡ vụn ngay lập tức.
Đầu ngón tay của Chu Lương dừng lại vững vàng ngay sát lớp da cổ, nhưng sát ý thấu xương tỏa ra lúc đó đã khiến trán Tôn Thuận trong nháy mắt lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Cổ họng chính là tử địa! Cái hiểm hóc của Thông Tí nằm ở chỗ tránh nơi thực, tìm nơi hư, thấy khe hở là lập tức luồn vào. Sức mạnh từ móng tay, việc bóp nát hầu cốt hay bẻ gãy xương cổ chỉ diễn ra trong chớp mắt!"
Chu Lương thu thế, khí tức bình ổn trở lại, phảng phất như hai chiêu lăng lệ trí mạng vừa rồi chỉ là một cái nhấc tay tùy ý.
Giữa sân võ quán hoàn toàn tĩnh mịch.
Nhóm đệ tử sắc mặt trắng bệch, đến cả hơi thở cũng trở nên cẩn trọng, dè dặt.
Ngày thường bọn họ luyện quyền, đa phần chỉ chú trọng vào quy củ của chiêu pháp, cách phát lực sao cho hoàn chỉnh, chưa bao giờ thấy sư phụ phô diễn một cách trần trụi những sát cơ trí mạng ẩn chứa bên trong quyền pháp như thế này.
Những cú đánh chính xác vào yếu huyệt, những đòn khóa cổ xảo trá, mỗi một thức đều nhắm thẳng vào những nơi yếu ớt nhất trên cơ thể người.
Đó không phải là cuộc so tài thắng bại, mà là sự phá hủy hoàn toàn trong nháy mắt.
Chu Lương đảo mắt nhìn quanh một vòng:
"Nhìn rõ cả chưa? Đây mới thực sự là đấu pháp của Thông Tí Quyền. Luyện võ, là luyện bản lĩnh giết địch bảo mệnh. Thung công là để tôi luyện gân cốt khí huyết, còn đấu pháp là luyện tâm ngoan tay chuẩn. Tranh đấu với người khác không phải là thi đấu trên võ đài, giữa lằn ranh sinh tử, không có chỗ cho nửa phần do dự hay những chiêu trò hoa mỹ."
"Phải nhớ cho kỹ!"
Chu Lương cất cao giọng:
"Quyền pháp sáo lộ là để các ngươi ghi nhớ 'quy củ' về chuyển đổi kình lực, cũng như sự phối hợp giữa thân pháp và bộ pháp. Nhưng khi đối địch, tất cả những 'quy củ' đó đều phải quên sạch. Trong lòng chỉ được tồn tại một ý niệm duy nhất: Làm sao để dùng phương thức nhanh nhất, tàn nhẫn nhất và hiệu quả nhất để đánh bại, để phá hủy đối thủ. Nhắm vào chỗ hiểm, đánh nát căn bản, đó chính là 'kỹ thuật giết người'!"
"Luyện võ không luyện công, đến già công dã tràng; luyện công không minh lý, động thủ chính là chết."
Trần Khánh chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh từ xương sống xông thẳng lên đỉnh đầu, tim đập liên hồi không dứt. Những chiêu thức vừa rồi hung tàn, trực diện và mang tính sát thương hiệu quả đến cực điểm.
Đó không phải là biểu diễn, mà là quy tắc sinh tồn trần trụi nhất.
Thực chiến thực thụ chính là đánh vào lúc đối phương không ngờ tới, đoạt lấy tử huyệt, không câu nệ vào hình thức, chỉ cầu một kích chế địch.
Chu Lương kết luận:
"Muốn giữ mạng, các ngươi phải luyện cho được cái sự liều mạng và chuẩn xác này. Bây giờ, tất cả đi tập luyện cho ta!"
"Rõ!"
Các đệ tử đồng thanh hô lớn hưởng ứng.
Tôn Thuận tiến lại gần phía Trần Khánh, cất tiếng: "Trần sư đệ, chúng ta đi vài chiêu chứ?"
"Vâng!"
Trần Khánh hít một hơi thật sâu, đè nén những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng xuống, nhanh chóng bày ra tư thế thủ.
Dưới sự chỉ điểm và nhận chiêu từ Tôn Thuận, Trần Khánh bắt đầu thực sự diễn luyện những đấu pháp thực chiến của Thông Tí Quyền.
Bắt đầu từ thức thứ nhất "Kinh Lôi Phách Song", mồ hôi chẳng mấy chốc đã thấm đẫm tấm lưng áo của hắn.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập