Chương 1: Hư Không Tuyệt Địa

Năm Thịnh Nguyên, Kiếm Tôn phi thăng, linh khí năm châu khôi phục.

Kể từ đó, suốt hơn một nghìn năm, Kiếm Tông trở thành môn phái đứng đầu giới tu tiên, không ai có thể lay chuyển.

Giữa vùng Hư Không Tuyệt Địa, những tảng đá lởm chởm ngổn ngang chồng chất.

Những luồng cương phong gào thét quét qua, âm thanh xé gió như muôn lưỡi dao sắc lạnh khiến người ta không chỗ nào tránh né.

Không một ai có thể sống sót trong Hư Không Tuyệt Địa, cũng không ai có thể bước chân ra khỏi nơi này.

Nơi đây từng chứng kiến vô số tu sĩ vô tình lạc bước vào, cuối cùng đều hóa thành những bộ xương trắng lạnh lẽo.

Một thiếu nữ giẫm lên những tảng đá, lảo đảo chạy về phía sâu lạnh lẽo tịch mịch.

Những phiến đá nàng ấy đi qua in hằn những vệt máu tươi đầm đìa, thấm ra sắc đen bầm lạnh lẽo.

Những luồng cương phong rít gào xung quanh va đập tới, hất văng thân hình mảnh mai của thiếu nữ ra xa.

Thiếu nữ ngã rạp xuống đất, khóe môi tràn ra máu tươi.

Nàng ấy thở dốc từng hồi nhưng cơ thể nàng ấy đã không còn cảm nhận được đau đớn nữa, dù trên người chi chít hàng chục vết thương do cương phong rạch xé.

Phía sau dường như có một thứ khổng lồ đáng sợ nào đó đang đuổi tới, thiếu nữ vội vàng gượng dậy, tiếp tục chạy vào sâu bên trong.

Cơ thể nàng ấy dần trở nên lạnh buốt, cứng đờ và tê dại.

Cương phong lướt qua, trên cánh tay thiếu nữ bắt đầu lộ ra xương trắng giữa lớp thịt da.

Trên xương trắng bám đầy những hoa văn màu mực phức tạp, giống như một loại phù văn vừa huyền bí vừa quái dị.

Càng vào sâu trong Hư Không Tuyệt Địa, cương phong rít gào càng ít đi.

Thế nhưng thiếu nữ đã bị thứ quỷ dị kia bủa vây, không thể chạy thêm được nữa.

Nàng ấy siết chặt vật trong tay, ngã gục xuống nơi chỉ cách nguồn sáng vài bước.

Cương phong hoành hành, phác họa nên một bóng tà khổng lồ.

Những hoa văn màu mực hiện ra trên cơ thể thiếu nữ ngày càng nhiều, thứ quỷ dị kia lao về phía nàng ấy.

Đúng lúc này, một luồng ánh sáng rực rỡ từ trong nguồn sáng bỗng vụt ra, trong nháy mắt đã đánh tan bóng tà quỷ dị kia.

Ánh sáng ấm áp dịu dàng phủ xuống quanh thân thiếu nữ như thể đang ân cần hỏi han.

Thiếu nữ dốc cạn chút sức lực cuối cùng, rốt cuộc cũng bò được vào trung tâm Hư Không Tuyệt Địa.

Cơ thể nàng ấy được ánh sáng bao bọc, những tia sáng ấm áp như ánh ban mai lướt qua cánh tay, xua tan những hoa văn màu mực kia.

“Tiền bối.

“Con không chịu nổi nữa rồi, ngài hãy tiết kiệm chút sức lực đi.

Thiếu nữ cố gắng cất tiếng, ánh sáng như khẽ chạm vào gò má nàng ấy.

“Tiền bối.

Con thật sự rất muốn ra ngoài.

Ở bên ngoài vẫn còn người rất quan trọng.

đang đợi con về nhà.

Ca ca đang.

đợi con quay về.

“Tiền bối, ngài có người quan trọng nào đang đợi ngài không?

Giọng thiếu nữ nhẹ đến mức gần như không nghe thấy tiếng.

Sắc môi nàng ấy tái nhợt như thể đã cạn sạch máu.

Ánh sáng khẽ lay động, một giọng nói thanh lãnh, mông lung như vọng đến từ một thế giới khác đáp lại:

“Có.

“Đó là báu vật quan trọng nhất của ta.

Thiếu nữ chậm rãi chớp mắt rồi từ từ đứng dậy, bước về phía nơi phát ra âm thanh.

Dòng máu lạnh lẽo chảy dài trên mặt đất sau lưng nàng ấy nhưng ánh sáng ấm áp lướt qua, gột sạch vẻ quỷ dị trong sắc máu.

Thiếu nữ bước vào nơi sâu nhất của ánh sáng, toàn thân được hơi ấm bao quanh, nhưng nàng ấy đã chẳng còn cảm giác gì nữa.

Nàng ấy khẽ mở các ngón tay, để lộ thứ vẫn luôn bị siết chặt trong lòng bàn tay.

Đó là một tấm lệnh bài chỉ cỡ lòng bàn tay, là thứ nàng ấy đã đoạt được từ tay lũ tà vật.

Nhờ có tấm lệnh bài này, nàng ấy có thể băng qua vực thẳm để trở về giới tu tiên.

Thế nhưng, nàng ấy đã không còn sức lực nữa.

Nàng ấy cũng không có đủ sức mạnh để tiếp tục liều mạng chiến đấu với lũ tà vật đó.

Tiền bối từng bảo nàng ấy rằng, chỉ cần nàng ấy tu luyện thêm trăm năm nữa, sẽ có đủ sức mạnh để xông qua khỏi vực thẳm kia.

Chỉ tiếc là, nàng ấy không còn cơ hội để bước ra khỏi nơi này nữa rồi.

“Tiền bối, con tặng tấm lệnh bài này cho ngài.

coi như là báo đáp ân tình mà ngài đã dạy dỗ con suốt mười năm qua.

Thiếu nữ không thể cầm cự thêm được nữa, ngã quỵ xuống đất, ho ra một ngụm máu lớn.

Đến lúc này, ngay cả máu của nàng ấy cũng đã hoàn toàn bị nhuốm màu quỷ dị.

“Tiền bối.

Con thật sự rất muốn trở về.

Từ sâu trong hư không vang lên tiếng xiềng xích va chạm.

Một bóng người chậm rãi bước ra, xung quanh bao phủ bởi ánh sáng không thể nhìn thấu, chỉ có thể thấp thoáng thấy được vóc dáng mờ ảo, không rõ ràng.

“Niệm Niệm.

” Thịnh Trường Ninh khẽ gọi.

“Thịnh, Trường, Ninh!

Tiếng sách đập xuống mặt bàn kéo Thịnh Trường Ninh ra khỏi giấc mộng, nàng hoàn toàn tỉnh giấc.

Xung quanh vang lên tiếng bàn tán xôn xao của các đệ tử.

“Thịnh Trường Ninh, ngươi xem ngươi đi, đến Kiếm Tông sắp được ba tháng rồi mà lên lớp không lo nghe giảng, luyện kiếm thì lơ là, tu luyện cũng chẳng siêng năng.

Nửa tháng nữa là đến kỳ khảo hạch nhập tông rồi, ngươi chuẩn bị thu dọn hành lý xuống núi đi.

Tiếng giáo tập lải nhải vang lên trong học đường.

Thịnh Trường Ninh ngẩng đầu, gương mặt trắng nõn thoáng hiện lên vài phần áy náy, nhỏ giọng nói:

“Giáo tập, giáo tập, ta sai rồi, lần sau ta sẽ cố gắng không ngủ gật nữa.

“Đây có phải là chuyện ngủ gật hay không đâu?

Đây là.

Giáo tập nghẹn lời hồi lâu, nhìn vẻ mặt thành khẩn nhận lỗi của thiếu nữ trước mắt, giọng điệu cuối cùng cũng dịu lại:

“Thôi thôi, lát nữa tan học ra cạnh hồ Tẩy Kiếm luyện kiếm hai canh giờ cho ta.

Thịnh Trường Ninh vội vàng vâng dạ.

Khó khăn lắm mới dỗ được giáo tập đi, nàng vừa khẽ thở phào nhẹ nhõm, không ngờ ông ta lại đột ngột quay trở lại hỏi nàng:

“À đúng rồi, kiếm của ngươi đâu?

Kiếm tu sao có thể không có kiếm?

“Kiếm của ta vẫn chưa về.

Thịnh Trường Ninh nhỏ giọng nói, đưa mắt nhìn ánh nắng rực rỡ trải dài bên ngoài học đường.

Nàng cũng không biết bao giờ kiếm của mình mới quay về nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập