Giáo tập phẩy tay:
“Thôi thôi, sau kỳ khảo hạch nhập tông, tông môn sẽ mở Kiếm Khố.
Nói đến đây, ông ta giả vờ nghiêm giọng với tiểu cô nương trước mặt:
“Ngươi mà không qua được kỳ khảo hạch thì không có kiếm đâu, hiểu chưa?
Hàng mi Thịnh Trường Ninh khẽ chớp, gật đầu vâng dạ, ngoan ngoãn đáp lại:
“Hiểu ạ!
Giáo tập quay người bước đi, ánh mắt lướt qua một chỗ trống trong học đường, nhíu mày hỏi:
“Khúc Vi Vi đâu?
Lại trốn học buổi sáng rồi à?
Có người nhỏ giọng đáp:
“Vi Vi sư tỷ bảo hôm nay phường Cẩm Tú có mẫu y phục mới, tỷ ấy phải đi tranh mua.
Sau khi giáo tập rời đi, nữ đệ tử ngồi cạnh Thịnh Trường Ninh ghé sát lại nói nhỏ:
“Ninh Ninh sư muội, muội đừng thấy giáo tập hung dữ thế, thật ra ông ấy khẩu xà tâm phật thôi.
“Nhìn cái nắng ngoài kia xem, ai mà luyện kiếm nổi hai canh giờ chứ?
Muội luyện một canh giờ là đủ rồi.
Nữ đệ tử nói xong lại bồi thêm một câu:
“Cũng chỉ có Đại sư huynh mới có thể kiên trì luyện kiếm hai canh giờ thôi.
Nhắc đến Đại sư huynh của tông môn, nàng ấy không kìm được mà kể với Thịnh Trường Ninh bao nhiêu chuyện, nào là những chiến tích của huynh ấy khi cầm kiếm trừ ma, diệt hung thú, chuyện huynh ấy trên đài Thanh Vân dùng một kiếm áp đảo đệ tử năm châu, là người đứng đầu trong thế hệ trẻ.
Thịnh Trường Ninh chống cằm, đôi mắt cong cong, mỉm cười chăm chú lắng nghe.
“Đại sư huynh thanh cao quý phái, tài hoa kinh thế, xứng đáng là người đứng đầu trên bảng Thanh Vân.
“Muội cũng thấy vậy.
” Thịnh Trường Ninh nói.
“Muội cũng thấy gì cơ?
Thịnh Trường Ninh khen ngợi:
“Đại sư huynh là người đẹp trai nhất, cũng là người giỏi nhất.
“Tiểu sư muội à, muội còn chưa gặp Đại sư huynh mà đã biết rồi sao.
Nữ đệ tử kia còn chưa nói xong, tiếng gọi “Thịnh Trường Ninh” của giáo tập đã khiến nàng ấy giật mình rụt cổ lại.
Giáo tập đang định đi xuống mắng thêm một trận, đúng lúc này, tiếng chuông trước học đường vang lên.
Đó là tiếng chuông kết thúc buổi học sáng, xung quanh lập tức vang lên tiếng reo hò của các đệ tử.
Khi giáo tập đi đến trước bàn, Thịnh Trường Ninh ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Giáo tập”.
“Tan học, tan học.
” Giáo tập bất đắc dĩ xua tay rồi rời đi trước.
Sau khi kết thúc buổi học sáng, mọi người còn phải ra cạnh hồ Tẩy Kiếm luyện kiếm.
Ánh nắng sớm rực rỡ đổ xuống, có phần chói mắt.
Thịnh Trường Ninh ôm cuốn sách trong tay bước ra khỏi học đường, đưa tay che bớt ánh sáng trên đỉnh đầu.
Một khắc sau khi đến hồ Tẩy Kiếm, Thịnh Trường Ninh ôm thanh kiếm gỗ, trốn dưới gốc cây và lại ngủ thiếp đi.
Đã gần một năm lạc bước trong vực thẳm lạnh lẽo, nàng vẫn chưa quen với những nơi có ánh sáng.
“Kiếm Tôn.
” Trong giấc mộng chập chờn, Thịnh Trường Ninh nghe thấy một tiếng gọi trầm thấp.
Giọng nói thanh lãnh trong trẻo tựa như cảm giác khi trường kiếm của nàng khẽ chạm vào bạch ngọc.
Đã rất lâu rồi nàng chưa gặp lại kiếm của mình.
Đó là bảo bối của nàng, cùng nàng trừ ma diệt tà, cùng nàng đi qua con đường tu hành, cùng nàng từ thuở vô danh cho đến khi thiên hạ đều biết tiếng.
Ngày nàng đột phá cảnh giới Đại Thừa, bảo bối của nàng đã nảy sinh linh thức mông lung.
Nàng đã từng nghĩ đến vô số cảnh tượng, tưởng tượng đến ngày bảo bối hoàn toàn thức tỉnh linh trí, sẽ gọi nàng một tiếng “Kiếm Tôn”.
Bảo bối của nàng nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để gọi nàng là “Kiếm Tôn” cho mà xem.
Chỉ là.
Nàng đã làm lạc mất bảo bối của mình, cũng không kịp đợi đến ngày ấy.
“Tiểu sư muội, tiểu sư muội.
Có người đánh thức Thịnh Trường Ninh.
Nàng từ từ mở mắt, bóng cây loang lổ rơi trên gương mặt trắng như tuyết, khẽ phác họa nên đôi mắt hàng mày tinh xảo mà xinh đẹp.
Người kia ngẩn ngơ mất một lúc, mãi đến khi Thịnh Trường Ninh quay đầu nhìn sang, hắn mới sực tỉnh, mặt thoáng ửng đỏ.
Thịnh Trường Ninh hỏi:
“Vị sư huynh này, huynh có chuyện gì sao?
“Chúng ta đều luyện kiếm xong cả rồi, đang chuẩn bị rời đi.
Ta thấy tiểu sư muội vẫn còn ở đây, hình như là ngủ quên mất nên định gọi muội dậy.
Thịnh Trường Ninh đáp khẽ một tiếng, nói lời cảm ơn rồi định đứng dậy rời đi.
Vị sư huynh kia gọi nàng lại, bước nhanh theo hỏi:
“Tiểu sư muội, muội bỏ quên sách này.
“Ghi chép những sự kiện năm Thịnh Nguyên?
Hắn nhìn thấy tên cuốn sách, thốt lên:
“Tiểu sư muội rất tò mò về chuyện của Linh Ngọc Kiếm Tôn nghìn năm trước sao?
Thịnh Trường Ninh nhận lại cuốn sách, lại nghe vị sư huynh kia nói tiếp:
“Tiểu sư muội muốn xem sách về Kiếm Tôn thì phải tìm Đại sư huynh.
Chỗ huynh ấy có nhiều sách về Kiếm Tôn nhất, ngay cả Tàng Thư Các của tông môn cũng không bằng đâu.
“Nhưng mà.
” Vị sư huynh kia do dự:
“Đại sư huynh trông không giống người sẽ cho mượn những cuốn sách đó đâu, chúng là bảo bối của huynh ấy đấy.
“Ai động vào một cái là Đại sư huynh cuống lên ngay.
Thịnh Trường Ninh nghe vậy, khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy rực rỡ như hoa đào chớm nở.
Bộ váy dài màu xanh nước biển mặc trên người tiểu sư muội vốn chỉ là trang phục đệ tử bình thường, nữ đệ tử mới nhập tông ai cũng mặc giống hệt nhau, nhưng giữa đám đông, người ta vẫn có thể liếc mắt là nhận ra nàng.
Hắn cảm thấy tiểu sư muội còn xinh đẹp hơn cả Khúc Vi Vi, đệ nhất mỹ nhân Kiếm Tông.
Vị sư huynh thẫn thờ, thầm nghĩ trong lòng như thế.
Đúng lúc ấy, nơi chân trời xẹt qua một luồng ánh sáng, chớp mắt đã đến trước sơn môn Kiếm Tông.
Chốc lát sau, từ xa vang lên tiếng hét vang của đệ tử:
“Đại sư huynh!
Đại sư huynh cuối cùng cũng về rồi!
Thịnh Trường Ninh nghe thấy, ánh mắt khẽ nâng lên, nhìn về phía xa.
Quảng trường Vân Hải náo nhiệt hẳn lên, đệ tử các đỉnh gần đó đều tụ tập lại.
Nàng cất kỹ cuốn sách, liếc nhìn thanh kiếm gỗ đang ôm trong lòng.
Hàng mi khẽ chớp, nàng suy nghĩ một chút rồi cố ý chạy ngược lại hồ Tẩy Kiếm, đặt thanh kiếm gỗ trở lại giá kiếm bên cạnh hồ.
Bảo bối của nàng sẽ ghen đấy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập