Phạm Xuyên rảo bước xuống vườn thảo dược, mắt liếc qua những loài cây cỏ với vẻ chán chường, không có gì đặc biệt. Cảnh vật trước mắt như một khu vườn không có gì khác biệt so với những vườn thảo dược hắn đã từng gặp qua, từ những cây rau cỏ đơn giản cho đến các loại hoa không có giá trị gì với hắn. Nhưng khi hắn lướt qua từng chậu cây, mắt hắn bỗng sáng lên, nhìn thấy vài thứ hữu dụng. Vậy là, hắn bắt đầu "vơ vét" một cách có chọn lọc, tay lượm hết tất cả những thứ có thể đem về dùng được.
Đang bận rộn thu thập, gia lão Dược Đường từ đâu bước ra, nhìn thấy cảnh tượng này liền thắc mắc:
"Hứm, ngươi lấy nhiều thảo dược như vậy làm gì? Còn cả đan lô nữa, ngươi biết luyện đan sao?"
Phạm Xuyên, một tay vơ vội vơ vàng đan dược, đáp một cách bình thản: "Không giấu gì gia lão, bà cố ngoại ta tu đan đạo. Năm đó, khi ta còn ở trong bụng mẹ, đã được bà giảng về thảo dược rồi. Lên hai tuổi ta đã theo bà hái thuốc. Lên năm tuổi ta bắt đầu học phân loại đan. Lên bảy tuổi ta đứng nhìn bà luyện đan. Lên mười tuổi… thì bà ta chết."
Gia lão Dược Đường trừng mắt, hai tay chống hông: "Hởm? Rồi đoạn ngươi biết luyện đan đâu?"
Phạm Xuyên khụ một tiếng, giọng hơi khàn lại: "Khụ, ta tự mày mò từ từ sau khi lên mười, giờ đây cũng có thể nói là… chuẩn đại sư đan đạo."
Gia lão Dược Đường híp mắt, hoài nghi nhìn hắn: "Chuẩn đại sư? Ta năm mươi tuổi mới chỉ là đại sư, ngươi mới mười lăm, làm sao có thể là chuẩn đại sư?"
Phạm Xuyên bất đắc dĩ thở dài, nói: "Cái này lúc nãy ta cũng đã nói rồi, căn cơ của ta vững chắc từ lúc còn trong bụng mẹ lận."
Gia lão Dược Đường nghe vậy thì nổi giận: "Bóc phét! Nếu ngươi từ trong bụng mẹ thì cô nãy nãy đây có căn từ kiếp trước nhé! Trừ khi ngươi luyện đan ngay tại chỗ chứng minh thì ta mới tin!"
Phạm Xuyên không còn cách nào, chỉ đành thở dài một hơi, rồi gật đầu: "Ài, được thôi."
Hắn lôi đan lô ra, bắt đầu xử lý phần thô dược liệu, loại bỏ tạp chất. Sau đó, hắn nghiêm túc ném các dược liệu vào trong lô, ánh mắt lấp lánh, giọng nói đều đặn.
Chỉ trong chốc lát, viên đan dược tăng chất trung phẩm mà hắn chế tạo hoàn hảo hình thành trong lô. Gia lão Dược Đường há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình: "Luyện ngay một viên Tăng Chất Đan bằng bí phương cải tiến… cái này… cái này…"
Phạm Xuyên nhún vai, nhẹ nhàng nói: "Ta đã nói rồi, bà cố ngoại của ta rất lợi hại."
Gia lão Dược Đường không nói gì nữa, chỉ đứng ngây người, nhìn viên đan dược trong tay Phạm Xuyên mà lòng ngập tràn kính nể.
Sau khi rời Dược Đường, Phạm Xuyên lại thẳng tiến đến Đan Bảo Đường, nơi được cho là chuyên cung cấp nguyên liệu luyện bảo. Hắn đã có chút hy vọng, nhưng khi bước vào, hắn lại thấy tất cả chỉ là một sự nghèo nàn đến kinh khủng. Những công cụ, nguyên liệu, và bảo vật ở đây chẳng khác gì những thứ hắn đã thấy trong Dược Đường.
Gia lão Luyện Bảo nhìn hắn một hồi rồi hỏi: "Ngươi biết luyện bảo sao?"
Phạm Xuyên lại phải trả lời: "Ài, bà cố ngoại của ta, chính là đại sư luyện bảo."
Gia lão Luyện Bảo nhíu mày: "Không tin, trừ khi ngươi luyện bảo tại chỗ cho ta xem."
Phạm Xuyên không còn cách nào khác, lại đành làm theo yêu cầu của gia lão. Hắn bắt đầu chế tác ngay tại chỗ, ánh mắt tập trung vào công việc. Sau một hồi nỗ lực, một bảo vật hoàn chỉnh chuẩn bị được hoàn thành, nhưng đột nhiên, hắn lỡ tay, thất bại ngay ở phút cuối.
Gia lão Luyện Bảo nhìn vào lô, không thể tin được: "Cái gì? Thất bại?!"
Phạm Xuyên vỗ tay, cười khổ: "Tỉ lệ thất bại, nó là một loại quy tắc, quy tắc này đảm bảo sự công bằng cho thiên địa. Giống như xác suất ngẫu nhiên của việc mang thai nam và nữ, xác suất ngẫu nhiên nhưng không cân bằng tuyệt đối. Dù vậy, tỷ lệ nam nữ vẫn ổn định lâu dài."
Gia lão Luyện Bảo mở to mắt: "Cái này… cái này cũng có lý!"
Phạm Xuyên tiếp tục giảng giải: "Xác suất luyện đan và luyện bảo cũng vậy, không phải lúc nào cũng là năm năm, đôi khi bảy ba, một chí hai tám, nhưng luôn thừa khuyết đúng lúc đúng chỗ. Đó chính là sự vi diệu của tạo hóa."
Dù gia lão Luyện Bảo vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng ít nhất ông ta đã hoàn toàn bái phục với sự tự tin và thái độ điềm tĩnh của Phạm Xuyên.
Cuối cùng, tất cả nguyên liệu đã được Phạm Xuyên thu thập đầy đủ. Hắn mỉm cười, thản nhiên bước ra khỏi Đan Bảo Đường, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho những bước tiếp theo trong hành trình của mình.
Bà cố ngoại của ta thật sự là một huyền thoại, hắn thầm nghĩ, dù không có bà ở đây, nhưng ít nhất, hắn vẫn còn có thể tự làm những điều không tưởng như vậy.
…
Trên đường từ Bảo Đường trở về, Phạm Xuyên lững thững bước đi. Ánh chiều tà nhuộm đỏ cả con phố lát đá, hắn cầm trong tay một túi vải cũ, bên trong đựng đầy những tài liệu luyện bảo còn vương mùi khét và tro bụi. Dẫu thu hoạch không đáng bao nhiêu, nhưng với hắn, từng cọng sắt, từng mảnh gỗ đều có thể trở thành một bộ phận cho con rối hắn sắp chế tác.
Lúc ngang qua cổng Tây, có tiếng vó ngựa khe khẽ vang lên. Phạm Xuyên thoáng nhìn sang. Một thiếu nữ mặc áo choàng dài màu lam thẫm đang dắt ngựa bước đến. Mái tóc đen búi cao, bên hông đeo một thanh kiếm dài, đường viền bao kiếm khắc đầy họa tiết hoa văn cổ xưa.
"Này thiếu hiệp." Nàng cất tiếng, giọng nói vang lên trong như suối chảy: "Ngươi có biết chỗ ở của Nguyễn Khiêm, Nguyễn tiên sinh, ở đâu không?"
Phạm Xuyên dừng bước, hơi nheo mắt lại. Nguyễn Khiêm? Đó là một tiên sinh giảng đạo ở học xá phía Đông Bắc Hạ Long Tiên Thành.
Nhưng cô gái này rõ ràng là người từ ngoài thành tới. Dáng vẻ tuy ôn hòa, nhưng chân mày cao vυ"t, ánh mắt sắc như kiếm, không giống một người chỉ đơn thuần tìm thầy học đạo.
Hắn hỏi lại, giọng vẫn bình thản: "Ngươi là ai? Không giống người của Hạ Long."
Nàng mỉm cười, cúi đầu nhẹ, kéo mũ trùm thấp hơn, đáp khẽ như gió thoảng: "Ta họ Trần, tên Tuyết. Là một kiếm khách."
Phạm Xuyên thoáng khựng lại. Trần Tuyết?
Cái tên này… rất quen. Như một hạt bụi ký ức bay ngang qua, hắn bỗng nhớ lại. Trong hồi ức hai trăm năm trước, có một nữ nhân như vậy.
Trần Tuyết, ma tu khét tiếng ở Nam Giang. Nàng là thành viên của Hồng Minh Hội, một tổ chức ma đạo nổi danh khắp chiến giới, từng gây chấn động khi âm mưu lật đổ năm đại quốc gia, dựng nên một "Đại Triều Bình Minh".
Danh tiếng của nàng cực kỳ xấu: đi khắp nơi cướp của gϊếŧ người, không việc ác nào không làm. Nhưng trong ký ức tiền kiếp, Phạm Xuyên biết rõ sự thật đằng sau tấm màn: Trần Tuyết, vốn là công chúa thất lạc của hoàng tộc Đại Trần, bị trục xuất vì tu luyện ma công. Sau này, nàng trà trộn vào Hồng Minh Hội làm gián điệp, góp phần đẩy tổ chức ấy đến chỗ tan rã.
Hắn không rõ nàng là bạn hay thù, nhưng chắc chắn: không đơn giản.
Chiến lực tứ trọng. Nàng đến tìm Nguyễn Khiêm làm gì? Một người như nàng, sao lại cần học đạo?
Khả năng cao là nàng nhắm tới vìchân truyền Tử Tâm, Dù chưa thể xác định, nhưng trước mắt phải thận trọng.
Phạm Xuyên nhếch môi, tay chỉ về phía Đông Bắc: "Học xá của Nguyễn tiên sinh ở phía đó, cứ đi hết đường này, rẽ phải, rồi đi thẳng, sau đó lại rẽ trái… à không, đi qua một cái hồ sen, rồi mới rẽ trái tiếp… ừm, hoặc rẽ phải cũng được…"
Trần Tuyết nghe tới đây đã cau mày, định hỏi lại. Nhưng hắn tiếp tục nói một tràng dài, đưa nàng qua đủ các ngõ ngách của thành, thậm chí còn nhắc tới vài ngôi miếu cũ không còn tồn tại.
Nàng chớp mắt, rồi cười nhẹ: "Ồ, cảm ơn nhé. Ta sẽ đi thử xem."
"Ừ, đi bình an." Phạm Xuyên khoát tay, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng nàng khuất dần nơi góc phố.
Lòng hắn bất giác trầm xuống. Một dự cảm không lành len lỏi trong tâm trí. Hi vọng lần này, trực giác ta sai!
Trở về ngôi nhà đơn sơ quen thuộc, Phạm Xuyên không dừng nghỉ. Hắn nhanh chóng lấy ra gỗ Hắc Thiết Bạch Dương, loại gỗ cực quý, vừa nặng như sắt vừa có độ bền như tinh kim, cực kỳ khó gia công. Dao gọt bình thường không thể khắc vào được.
Hắn nhíu mày, bước ra sau nhà, đến chỗ cái ao cá tra, hắn nhảy xuống rồi lặng sâu đến đáy, bắt đầu moi bùn, đào ra Ảnh Quang Kiếm, thứ pháp bảo từng lấy từ hoạt động câu bảo lần trước.
Lưỡi kiếm vừa mảnh vừa bén, hắn mài qua rồi dùng để đυ.c gỗ. Từng lát từng đường, ánh sáng bạc lóe lên nơi vết cắt, tiếng cắc cắc vang vọng cả khu vườn.
Điều hắn muốn chế tạo, chính là con rối Tộc Trưởng Phạm Gia đời thứ tư, người đã đưa Phạm gia từ một chi tộc vô danh trở thành một trong tam đại gia tộc nhất lưu ở Hạ Long Tiên Thành.
Hắn vừa khắc gỗ vừa lộ ra vẻ mặt nham hiểm, như đang toan tính gì đó.
Từng chi tiết, từng khớp xương, hắn đều vận dụng tạo nghệ Tông Sư để chạm khắc. Không dùng pháp lực, không dựa ngoại vật, chỉ dùng kỹ xảo và ý chí để khắc nên huyền tích.
Ba ngày ba đêm trôi qua như nước chảy. Khi ánh bình minh ngày thứ tư rọi vào, khung xương đã hoàn tất. Tượng rối mang hình dáng oai phong của vị tộc trưởng năm xưa – râu dài tới ngực, lưng thẳng như kiếm, ánh mắt chạm khắc như đang nhìn thấu chiến giới.
Nhưng con rối vẫn chưa hoàn thiện. Hắn cần pháp bảo phù hợp để gắn vào cơ thể nó, nâng cao chiến lực. Mà hiện tại, nguyên thạch hắn tích lũy đã cạn.
Phạm Xuyên thở dài, đành gác con rối hoàn hảo này sang một bên, bảo quản cẩn thận. Sau đó, hắn gom phần gỗ thừa cùng nguyên liệu lấy từ Bảo Đường, chế tạo một phiên bản kém chất lượng hơn, Tộc Trưởng Nhị Trọng Bản. Chiến lực chỉ nhị trọng, nhưng vẫn đủ dùng để lừa gạt bọn nông dân.
Có hai con rối trong tay, hắn đã có kế hoạch.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập