Chương 49: Đao Tâm

Hạ Long Tiên Thành, đêm phủ xuống, mang theo hàn khí sắc bén như lưỡi dao vô hình cắt qua tâm thần.

Dưới ánh trăng lưỡi liềm, bóng tối giăng kín, tựa tấm liệm vải mục chôn vùi mọi âm mưu.

Phạm Xuyên, từ sau trận giao phong tầng bốn Tử Tâm truyền thừa, ngừng vung kiếm.

Không phải hắn từ bỏ cơ duyên, mà bởi hắn nhìn thấu thế cục, khi thiên hạ nhiễu loạn, nhát kiếm dù sắc bén đến đâu cũng phải nằm trong vỏ, chờ thời điểm định đoạt nhân quả.

Nguyễn Khiêm án binh bất động, Trần Tuyết lộng hành như rồng vượt biển, Phạm gia âm thầm giăng lưới, từng mắt xích siết chặt quanh hắn, tựa vòng vây của thợ săn rình con mồi.

Trong ván cờ này, chỉ một nước đi sai, mọi công lao từ kiếp trùng sinh sẽ tan thành mây khói.

Hắn, với đạo tâm như đao, quyết không để mình thành con cờ trong tay kẻ khác.

Thế là, lưỡi kiếm tạm gác, hắn quay về quyền cước, dùng máu và mồ hôi rèn lại thân thể, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.

Sau nhà gỗ, gốc bồ đề cổ thụ đổ bóng xuống ao cá, lá xanh rung khẽ dưới nắng trưa thiêu đốt. Cá trê linh ẩn mình dưới lớp bùn, nước sóng sánh phản chiếu bóng hình một thiếu niên mình trần, mồ hôi thấm đẫm lưng, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao.

"Phá Tượng!"

Một quyền tung ra, cột đá rung bần bật, bụi bay mù mịt, như núi đổ trước lôi đình.

"Song Phi Cước!"

Thân hình hắn như báo săn, hai chân đạp mạnh vào trụ đá, tiếng nứt gãy vang vọng, tựa thiên quân vạn mã xông pha.

"Đấm Không Trượt Phát Nào!"

Liên hoàn quyền bùng nổ, chưởng ảnh chồng chất, quyền kình tung tóe, như mưa búa dội xuống sấm sét.

Dưới nắng thiêu, gân xanh cuồn cuộn như rắn bò, đồng bì thiết cốt, thân thể tựa chiến tượng lao vào tường thành. Một quyền đánh ra, không khí nổ tung, quyền phong cuộn trào, lan tận đầu ngõ, khiến lá khô rơi như mưa.

Đến khuya, ao cá tĩnh lặng, trụ đá nhuốm máu đỏ thẫm, như minh chứng cho ý chí bất khuất. Phạm Xuyên ngồi xếp bằng, thổ nạp dưới ánh trăng, chân nguyên tứ sắc như dòng suối xiết, cọ rửa vách ngăn nội thể.

Ban đầu yếu ớt, nhưng càng về sau càng dữ dội, tựa sóng thần gầm thét đập vào ghềnh đá.

Một lần, hai lần, rồi trăm lần…

Theo tiến độ này, chỉ vài ngày nữa, hắn có thể trùng kích Nhị Trọng đỉnh phong, mở ra con đường mới trong tu hành.

Hắn nhắm mắt, đạo tâm trầm ổn, như ngọn lửa âm ỉ dưới tro tàn, chờ thời bùng phát thiêu rụi thiên địa.

Vài Ngày Sau

Đêm trăng sáng, ánh bạc như lưỡi gươm soi rọi Hạ Long Tiên Thành, nhưng không xua tan được bóng tối của tâm cơ và mưu tính.

Trong căn phòng kín của phó gia chủ Phạm Trương Hải, Viêm Đột quỳ một gối, ánh mắt sắc bén như dao, cung kính bẩm báo:

"Bẩm phó gia chủ, đã tra rõ. Tử Tâm hành giả năm xưa từng sử dụng kiếm pháp. Phạm Xuyên đang giấu diếm! Ảnh Lưu Thạch ghi lại cảnh hắn luyện kiếm, nhiều lần ra vào giếng cũ. Hắn rõ ràng đã tiến xa trong truyền thừa Tử Tâm, nhưng cố ý che giấu!"

Phạm Trương Hải ngồi sau án thư, tay gõ nhẹ lên bàn gỗ, ánh mắt sâu thẳm như vực. Hắn nhếch môi, nụ cười lạnh lùng như gió đêm:

"Tốt… rốt cuộc cũng lộ đuôi cáo. Một đòn tất sát, đại bàng sắp gãy cánh!"

Hắn vung tay, giọng trầm như lôi đình: "Viêm Đột, mang Ảnh Lưu Thạch và tài liệu của Tử Tâm Hành Giả giao cho Phạm Hinh. Để Hình Đường xử lý con cờ này!"

Viêm Đột cúi đầu, như bóng ma tan vào bóng tối, mang theo bằng chứng sắc bén như lưỡi đao, sẵn sàng chém đứt con đường của Phạm Xuyên.

Hình Đường Phạm Gia

Dưới ánh đèn dầu lay lắt, Phạm Hinh tiếp nhận Ảnh Lưu Thạch và sấp tài liệu, ánh mắt lóe lên thâm độc, như độc xà nhìn thấy con mồi rơi vào lưới.

Hắn xem hình ảnh trong thạch, thấy Phạm Xuyên luyện kiếm dưới trăng, ra vào giếng cổ, từng hành động như mũi châm đâm vào lòng hắn.

"Tốt! Tốt! Tốt!"

Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng trong Hình Đường, lạnh lẽo như quỷ khốc.

"Phạm Xuyên, cuối cùng ngươi cũng có ngày này!"

Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm, Phạm Hinh nắm chặt mớ tài liệu và Ảnh Lưu Thạch, sát ý cuộn trào như thủy triều.

Hắn là gia lão Hình Đường, quyền uy trong tay như lưỡi đao sắc bén, và Phạm Xuyên, cái gai trong mắt hắn từ lâu, giờ đã tự đưa cổ vào lưỡi dao.

Hắn vung tay, ra lệnh cho thuộc hạ: "Đi! Ngay trong đêm, đến nhà Phạm Xuyên! Hắn dám giấu diếm truyền thừa, vi phạm gia quy, ta sẽ khiến hắn trả giá bằng máu!"

Đám thuộc hạ cúi đầu, khí thế nghiêm nghị, như đàn sói săn mồi trong bóng tối. Họ rời Hình Đường, bóng dáng hòa vào màn đêm, mang theo sát khí sắc bén, hướng về ngõ Tràng Tiền, nơi Phạm Xuyên đang miệt mài tu luyện, không hay biết lưỡi dao gia quy đã kề cổ.

Ngõ Tràng Tiền, đêm sâu như vực, bên trong căn nhà tranh, ánh đèn dầu lay lắt, soi lên vách gỗ những bóng hình méo mó, tựa khúc bi ca của số phận, u uất mà tàn khốc.

Phạm Xuyên ngồi xếp bằng, thổ nạp miệt mài qua bao đêm, chân nguyên tứ sắc cuộn chảy như suối xiết, mạnh mẽ mà sắc bén.

Bỗng, ầm! – một tiếng nổ không âm thanh vang trong nội thể, vách ngăn hậu kỳ vỡ tan như băng trước lôi đình.

Chân nguyên như nước lũ phá đê, tràn ngập kinh mạch, uy lực kinh thiên, tựa rồng vượt biển. Hắn mở mắt, hàn quang lóe lên, như thanh kiếm vừa tôi xong, chỉ đợi ngày rời lò, chém đứt nhân quả.

Phạm Xuyên, giờ chính thức bước vào Nhị Trọng đỉnh phong, đạo tâm như đao, sắc bén hơn bao giờ hết, tựa chiến thần đứng giữa thiên địa hỗn mang.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy – Rầm!

Cánh cửa nhà tranh bật tung, tiếng vang như lôi đình giáng xuống, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

"PHẠM XUYÊN!"

Một tiếng quát vang, tựa thiên quân vạn mã, mang uy áp kinh thiên, như lưỡi đao chém nát không gian.

Phạm Hinh, gia lão Hình Đường, bước vào, ánh mắt âm độc như độc xà, khí thế bá đạo như núi cao đè nát chúng sinh.

Hàng chục thân ảnh áo đen theo sau, sát khí lan tỏa, tựa đàn sói săn mồi, ánh đuốc rực rỡ chiếu sáng cả căn nhà tranh, như muốn thiêu đốt mọi hy vọng của mẹ con Phạm Xuyên.

Liễu Thi Tình, mẫu thân hắn, giật mình bật dậy, ánh mắt hoảng loạn, thân hình run rẩy như lá khô trước cuồng phong. Nàng lao tới trước con, giọng lạc đi:

"Các ngươi… làm gì?"

Phạm Xuyên ngồi yên bên giường, ánh mắt trầm tĩnh như hồ sâu, nhưng hàn ý sắc bén như lưỡi đao ẩn trong bóng tối. Hắn ngẩng đầu, giọng lạnh như băng tuyết vạn năm:

"Gia lão Hình Đường, nửa đêm xông vào nhà tộc nhân, là có ý gì?"

Phạm Hinh cười khẩy, nụ cười tàn nhẫn như quỷ dữ nhìn con mồi rơi vào lưới. Hắn giơ Ảnh Lưu Thạch, ánh sáng lấp lánh phản chiếu hình ảnh Phạm Xuyên luyện kiếm dưới trăng, ra vào giếng cổ, rung chuông Tử Tâm.

Hắn ném một bản ghi chép cũ rách xuống đất, giọng mang ý mỉa mai sắc bén:

"Luyện kiếm! Đến giếng! Rung chuông! Ngươi nghĩ có thể giấu diếm Hình Đường? Năm đó, hành giả Tử Tâm là kẻ dùng kiếm độc! Tội danh của ngươi: giấu truyền thừa, lừa dối gia tộc, làm rối đại kế! Phạm Xuyên, ngươi đáng chết ngàn lần!"

Hắn vung tay, khí thế bá đạo bùng phát, uy áp Tam Trọng Thiên như núi đè, khiến không gian rung chuyển:

"Người đâu, bắt hắn!"

Liễu Thi Tình tái mặt, thân hình gầy yếu lao tới trước mặt Phạm Hinh, giọng run rẩy, mang theo uất ức tích tụ bao năm.

"Khoan đã! Các ngươi không thể tùy tiện bắt con ta! Nó là tộc nhân, là thiên tài của Phạm gia!"

Nhưng Phạm Hinh chỉ cười lạnh, ánh mắt khinh miệt như nhìn cỏ rác:

"Thiên tài? Một kẻ giấu diếm truyền thừa, dám phản gia tộc, cũng xứng gọi là thiên tài? Liễu Thi Tình, ngươi câm miệng, nếu không, cả ngươi cũng bị trừng phạt!"

Hắn phất tay, thuộc hạ áo đen lập tức bao vây, khí thế như đàn sói, đẩy mẹ con Phạm Xuyên ra hai bên.

Liễu Thi Tình hét lên, lao tới ôm lấy con, nhưng bị một tên đẩy mạnh, ngã xuống sàn, bàn ghế đổ tanh bành, tiếng vang như lôi đình xé nát trái tim nàng.

Máu chảy từ khóe miệng, thân hình gầy yếu run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn đầy uất ức, như muốn dùng cả sinh mệnh để bảo vệ con trai.

"Mẹ!"

Phạm Xuyên hét lên, lao tới đỡ lấy bà, ánh mắt đỏ rực như máu, gân xanh nổi lên, sát ý bùng phát như biển lửa thiêu rụi thiên địa.

Hắn ôm chặt mẫu thân, nhìn máu loang trên sàn, lòng như bị ngàn mũi dao đâm. Bao năm qua, mẹ con hắn chịu bao chèn ép, bị coi như cỏ rác trong gia tộc, sống trong tủi nhục, chỉ vì hắn mang danh "thiên tài" mà không có thế lực chống lưng.

Giờ đây, Phạm Hinh dám giẫm đạp lên chút tôn nghiêm cuối cùng của họ, như muốn nghiền nát đạo tâm hắn.

"Các ngươi… ép ta!"

Chân nguyên tứ sắc bộc phát, khí tức Nhị Trọng đỉnh phong không còn che giấu, uy áp kinh thiên, khiến không gian rung chuyển như trước cơn bão.

Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao, sát ý ngập trời, như cự thú bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng xé nát mọi kẻ thù.

Phạm Hinh kinh ngạc, ánh mắt co lại, nhưng lập tức cười gằn, giọng mang uy quyền bá đạo:

"Ngươi… từ bao giờ đạt Nhị Trọng đỉnh phong? Hừ, giấu diếm tu vi, lại thêm một tội! Phạm Xuyên, ngươi càng ngày càng lún sâu, hôm nay ta sẽ thay gia tộc thanh lý môn hộ!"

Ngay lúc ấy – Ầm!

Một bóng người xuất hiện, con rối Tộc Trưởng Đời Thứ Tư bản thu gọn, áo choàng đen tung bay, lân giáp cổ xưa lấp lánh, trán mang ấn kim long chín đầu mờ ảo, như chiến thần từ cổ tộc tái sinh.

Nó lao tới, đánh bay bốn tên áp giải, tiếng xương gãy vang lên sắc lạnh, khiến đám thuộc hạ kinh hãi lùi lại.

Phạm Hinh gầm lên, ánh mắt đầy kinh hoàng, nhưng vẫn giữ khí thế bá đạo:

"Con rối tinh xảo!? Thì ra đây là đãi ngộ hạng nhất ngươi giấu diếm! Dám dùng tài nguyên gia tộc chống lại Hình Đường, tội ngươi đáng bị hành hình tại chỗ!"

Hắn rút con rối Phán Quan, mặt dữ như hung thần, mệnh bài hình phạt lấp lánh sát khí, uy áp Tam Trọng Thiên bùng phát, như muốn nghiền nát tất cả.

Nhưng Phạm Xuyên chỉ cười lạnh, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao vừa rời vỏ. Hắn cắn nát một viên Phá Cảnh Đan đỏ như máu, ầm! – khí tức bùng nổ, thân thể rung chuyển, chân nguyên cuộn trào như sóng thần.

Trong khoảnh khắc, hắn vượt bình chướng, bước vào Tam Trọng sơ kỳ, uy áp kinh thiên, khiến cả căn nhà tranh rung lên như trước cơn bão.

Phạm Hinh rít lên, ánh mắt đầy kinh hãi, nhưng vẫn gào thét với khí thế bá đạo:

"Ngươi điên rồi! Dám phản gia tộc!? Phạm Xuyên, hôm nay ta sẽ khiến ngươi và mẫu thân ngươi tan xương nát thịt!"

Phạm Xuyên lao tới, không dùng con rối, tay nắm chặt, quyền kình như sấm sét giáng xuống, mang theo sát ý ngập trời, như cự thú thoát khỏi xiềng xích:

"Là ngươi ép ta!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập