Tổ sư đường uy nghiêm, không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Phạm Xuyên, thân hình cao lớn đứng giữa điện, khí thế hung thần át sát, tay vẫn lăm lăm cái đầu của Phạm Hinh, máu tươi nhỏ giọt xuống nền đá xanh lạnh lẽo, tạo nên những vệt đỏ sẫm ghê rợn.
Phạm Minh, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh trên trán giật liên hồi, hận không thể lột da xé xương kẻ thù gϊếŧ cha.
Chỉ một lát sau, những nhân vật có máu mặt trong Phạm gia đã tề tựu đông đủ. Tộc trưởng Phạm Lưu, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, cố nén cơn giận dữ, khí thế uy nghiêm của người đứng đầu gia tộc tỏa ra.
Các vị gia lão truyền công, học đường, dược đường, ai nấy đều mặt mày ủ dột, trong lòng dậy sóng.
Phó gia chủ Phạm Trương Hải, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt thâm trầm khó dò. Viêm Đột đứng sau lưng hắn, vẻ mặt hả hê, chờ xem kịch hay.
Phạm Anh Thư, Phạm Tiêu, những kẻ trước nay luôn coi Phạm Xuyên là cái gai trong mắt, giờ đây cũng phải kinh hãi trước khí thế hung hãn của hắn. Phạm Thông, Phạm Băng Mi từ chi mạch, tuy có chút đồng tình với Phạm Xuyên, nhưng cũng không khỏi rùng mình trước cảnh tượng đầu rơi máu chảy.
Tất cả ánh mắt đổ dồn vào Phạm Xuyên, mang theo đủ loại cảm xúc phức tạp: kinh hãi, phẫn nộ, khó hiểu, dè chừng, thậm chí là sát ý.
"Phạm Xuyên, ngươi… ngươi to gan dám gϊếŧ tộc nhân, còn dám vác đầu đến Tổ sư đường cáo trạng, láo xược!" Một vị gia lão giận dữ quát tháo, chỉ tay vào mặt Phạm Xuyên, gân cổ lên như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
"Phải đó, phải đó, còn gì để nói, tội ác rành rành trước mắt, mau trói hắn lại, chịu tội gia pháp!" Những người khác cũng nhao nhao phụ họa, tiếng mắng chửi vang vọng khắp Tổ sư đường.
Phạm Minh nghiến răng ken két, hai mắt ngập máu, từ kẽ răng rít ra từng chữ: "Phạm Xuyên, ta muốn ngươi chết không toàn thây!" Hắn vung tay, một con rối Hỏa Linh Ứng gầm thét lao về phía Phạm Xuyên, hỏa diễm ngập trời, khí thế hung mãnh.
Phạm Xuyên hừ lạnh một tiếng, khí thế trên người bỗng tăng vọt, như núi lửa phun trào, một quyền tung ra, đơn giản thô bạo nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa. "Ầm!" Hỏa Linh Ứng tan nát thành từng mảnh, hỏa diễm tắt ngúm, cả Tổ sư đường rung chuyển dữ dội.
Khí tức tam trọng từ trên người Phạm Xuyên tỏa ra, cuồn cuộn như sóng dữ, áp chế tất cả mọi người. Phạm Minh chết lặng, hai chân run rẩy, không dám tin vào mắt mình. Những kẻ vừa rồi còn hung hăng đòi bắt Phạm Xuyên, giờ đây đều câm như hến, không dám hó hé nửa lời.
Tất cả mọi người đều kinh nghi bất định nhìn Phạm Xuyên, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Gia lão học đường, người từng dạy dỗ Phạm Xuyên từ khi hắn còn là một tên nhóc nhất trọng, giờ đây nhìn hắn khí thế hung thần át sát, không khỏi cảm thán thời gian trôi nhanh, vật đổi sao dời.
Gia lão truyền công, người cùng với tộc trưởng ra sức che giấu tài năng của Phạm Xuyên, chỉ mong hắn có thể bình an trưởng thành, trở thành trụ cột của gia tộc, giờ đây nhìn cái đầu đầy máu trên tay hắn, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
Phạm Trương Hải đứng một bên, ánh mắt âm trầm như độc xà. Hắn ta chứng kiến Phạm Xuyên từ một kẻ vô danh tiểu tốt, dần dần trở thành cái gai trong mắt hắn, rồi lại từng bước từng bước vượt qua mọi cản trở, cho đến hôm nay, đã trở thành một ngọn núi lớn chắn ngang đường hắn ta.
Càng nghĩ, bàn tay giấu trong tay áo của Phạm Trương Hải càng siết chặt, ánh mắt nhìn Phạm Xuyên càng thêm phần thâm độc.
Nhưng người có tâm tình phức tạp nhất, không ai khác ngoài tộc trưởng Phạm Lưu.
Ông ta đã từng kỳ vọng rất nhiều vào Phạm Xuyên, coi hắn là thiên tài số một của Phạm gia, dành cho hắn sự ưu ái và bồi dưỡng tốt nhất.
Nhưng hiện tại, hắn ta đang làm cái trò gì vậy? Gϊếŧ tộc nhân rồi đến Tổ sư đường cáo trạng? Trong lòng Phạm Lưu dâng lên một cỗ lửa giận ngút trời, hận không thể lập tức ra tay gϊếŧ chết Phạm Xuyên.
Nhưng với tư cách là tộc trưởng, ông ta không thể hành động lỗ mãng, phải giữ vững sự tỉnh táo và công bằng.
Cuối cùng, Phạm Lưu hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn giận dữ, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm vang vọng khắp Tổ sư đường: "Phạm Xuyên, nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Phạm Xuyên lạnh lùng nhìn quanh một lượt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt: "Nếu ta nói, ta bị ép buộc, các vị có tin không?"
"Bị ép buộc? Ngươi gϊếŧ người, còn dám nói bị ép buộc, đúng là nực cười!" Gia lão dược đường giận dữ hét lên, những người khác cũng nhao nhao phụ họa, ai nấy đều cho rằng Phạm Xuyên đang cố tình ngụy biện, lừa gạt mọi người.
Phạm Minh càng được thể, hắn ta gào thét: "Phạm Xuyên, ngươi gϊếŧ cha ta, ta liều mạng với ngươi!" Nhưng hắn ta cũng biết rõ, với tu vi nhị trọng của mình, ở nơi này, hắn ta không có quyền lên tiếng. Nếu hắn ta dám xông lên, kết cục cũng chỉ giống như con rối Hỏa Linh Ứng kia, bị Phạm Xuyên nghiền nát thành tro bụi.
Tộc trưởng Phạm Lưu cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, ông ta gằn từng chữ, giọng nói lạnh lẽo như băng: "Phạm Xuyên, ta không có thời gian nghe ngươi lảm nhảm, mau nói rõ ràng mọi chuyện!"
Chỉ có Phạm Trương Hải là kẻ sớm đã biết rõ chân tướng sự việc, hắn ta chỉ muốn xem xem, Phạm Xuyên rốt cuộc có thể đưa ra chứng cứ gì để chứng minh sự trong sạch của mình.
Phạm Xuyên thấy mọi người đã đến giới hạn chịu đựng, hắn ta biết, thời cơ đã đến. Hắn ta vung tay, mười mấy viên lưu ảnh thạch bay lên không trung, chiếu ra những hình ảnh chân thực nhất về những gì đã xảy ra đêm nay.
"Mời chư vị gia lão, chư vị tộc nhân, tự mình xem xét!"
Từng hình ảnh hiện lên, từng lời nói vang vọng, cảnh tượng Phạm Hinh ngang ngược càn rỡ, ỷ thế hϊếp người, vu oan giá họa cho Phạm Xuyên, đánh đập mẹ hắn, từng chút từng chút một vạch trần bộ mặt thật của lão. Lời nói coi trời bằng vung của Phạm Hinh, sự nhẫn nhịn đến tột cùng của Phạm Xuyên, cuối cùng, khi giọt nước tràn ly, Phạm Xuyên bạo phát, một đòn gϊếŧ chết Phạm Hinh.
Khi cái đầu của Phạm Hinh rơi xuống đất, hình ảnh cũng dừng lại. Cả Tổ sư đường chìm vào một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của mọi người.
Ai đúng? Ai sai? Tất cả mọi người đều rơi vào trầm tư, trong lòng dậy lên những cơn sóng dữ dội.
Kẻ gϊếŧ người đứng cáo trạng, người bị gϊếŧ lại là kẻ ép người quá đáng. Cục diện nghịch lý, như mê cung không lối thoát, khiến lòng người dao động.
Tổ Sư Đường Phạm gia, ánh nguyệt bạc soi lên đài đá trắng loang lổ, như minh chứng cho bao máu và lệ đã đổ.
Phạm Xuyên đứng sừng sững, trường sam đẫm máu, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao vừa rời vỏ, hàn quang lóe lên, tựa sát thần giáng thế.
Thủ cấp Phạm Hinh đã đặt dưới chân, máu khô loang trên đá, như lời tuyên chiến với gia quy. Sát khí lan tỏa, uy áp kinh thiên, khiến không gian rung chuyển, lòng người dao động.
"Lưu Ảnh Thạch không thể làm giả," một gia lão trầm giọng, sắc mặt phức tạp như trời giông bão. "Tất cả… đều là thật."
"Thật thì sao?!" Gia lão dược đường gầm lên, ánh mắt đỏ rực như máu, sát khí bùng phát. "Gϊếŧ người là gϊếŧ người! Hắn dám nhuốm máu tộc nhân, còn đứng đây biện giải? Chẳng lẽ từ nay, kẻ nào gϊếŧ người cũng được lên Tổ Sư Đường kể khổ?!"
Tiếng quát dậy sóng, như miệng núi lửa chực phun trào. Kẻ nổi giận rút pháp khí, kẻ trầm mặc nắm chặt tay, ánh mắt lấp lánh mưu tính. Tổ Sư Đường hóa thành chiến trường vô hình, nơi lòng người như thủy triều, cuộn trào mà hỗn loạn.
Tộc trưởng Phạm Lưu đứng bất động, ánh mắt thâm thúy như giếng cổ, khóa chặt Phạm Xuyên, như muốn xuyên thấu tâm can. Hắn cất giọng, khàn mà nặng, như đá rơi xuống vực:
"Phạm Xuyên, ngươi nói ngươi bị ép. Bị ép… thì gϊếŧ người là tất yếu sao?"
Phạm Xuyên đứng thẳng, ánh mắt không né tránh, tựa mũi thương giữa trăm mũi tên. Hắn thong thả, giọng trầm nhưng sắc bén như lưỡi đao:
"Nếu hôm nay là ngài, tận mắt thấy thân mẫu bị đánh, chính mình bị vu oan, bị bức đến đường cùng… Tộc trưởng, ngài sẽ làm gì?"
Hắn dừng lại, ánh mắt lạnh như băng tuyết vạn năm, thốt ra một chữ:
"Gϊếŧ."
Một chữ như Thái Sơn đổ, như lưỡi dao chém sắt, khiến cả đại điện chấn động. Tộc nhân sững sờ, gia lão kinh hãi, ánh mắt dao động, như bị lưỡi dao nhân quả chém ngang tâm thần.
Gia lão học đường bước ra, ánh mắt hoen đỏ, giọng run rẩy:b"Ngươi… không còn là Phạm Xuyên ta từng dạy…"
Phạm Xuyên gật đầu, ánh mắt sâu thẳm, như vực không đáy: "Đúng. Năm xưa là Phạm Xuyên vô danh, hôm nay là Phạm Xuyên mang huyết nghiệp. Người đổi, thế đổi, đạo tâm cũng đổi."
Lời hắn như gió lạnh thổi qua cổ, khiến lòng người tê dại, như đối diện tử thần. Hắn hít sâu, xoay người, ánh mắt đảo qua toàn trường, giọng vang như trống trận, không cao nhưng nặng tựa thiên quân:
"Chư vị gia lão, chư vị tộc nhân! Các vị tôn sùng gia quy, trọng tộc đạo, ta không phản đối. Nhưng nếu hôm nay các vị là ta, các vị sẽ làm gì?"
Hắn bước lên, khí thế như đao rút khỏi vỏ, sát ý lan tỏa, khiến không gian rung chuyển.
"Phạm Hinh ỷ quyền hϊếp người, đánh mẫu thân ta, sỉ nhục ta, vu tội ta, muốn gϊếŧ ta diệt khẩu. Ta đã nhẫn, nhưng hắn không ngừng. Hắn muốn lấy máu ta để rửa nỗi nhục năm xưa!"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập