Chương 55: Tổ Sư Đường

Phạm Xuyên không đáp, chỉ bước tới, bàn tay rắn chắc nâng cằm nàng.

Trong một thoáng, khoảng cách giữa họ mờ nhòe như khói sương.

Nàng khẽ đứng lên, tay đặt nhẹ lên vạt áo hắn, ánh mắt không e dè, chỉ đầy chân thành: "Công tử…"

Không cần thêm lời. Khoảnh khắc ấy, gió cũng lặng đi, chỉ còn ánh trăng trôi nghiêng qua khung cửa, phủ lên đôi hình bóng đang đứng gần nhau, như thể thời gian đã ngừng lại.

Người chạm, kẻ đón, như nước với trăng, như gió lạnh cuốn liễu mềm.

Âm thanh mơ hồ, như tiếng tơ rung, như cánh ve cuối hạ, như lòng người run rẩy giữa mộng trần.

Đến khi mọi thứ lặng xuống, Hạnh Hoa nép trong lòng Phạm Xuyên, tóc rũ vai mềm, mắt ngân sương mỏng.

Không còn là kỹ nữ phấn son, chỉ là một người con gái, vừa được yêu một lần đúng nghĩa.

"Công tử… thϊếp đã sống lại… vì chàng…" Hạnh Hoa thì thầm, giọng run run.

Phạm Xuyên vuốt tóc nàng, ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng sâu trong đó là một tia ấm áp hiếm hoi.

Với hắn, nàng chỉ là một phút buông thả, một cơn gió thoảng qua trong kiếp sống đầy toan tính.

Nhưng hắn không thể phủ nhận, cái tuổi mười sáu trăng non của nàng, với những đường cong tuyệt mỹ và làn da mịn màng, đã khiến hắn chìm đắm, dù chỉ trong khoảnh khắc.

Hắn lấy từ nhẫn trữ vật một nhánh Sinh Cơ Thảo, xanh mượt, lấp lánh lục quang. "Đây là của nàng. Sống lâu trăm tuổi, giữ mãi sắc xuân, chờ ta trở lại."

Nàng gục vào ngực hắn, khẽ thì thầm: "Thϊếp sẽ chờ… dù là mộng hay thực."

Hồng trần như mộng, tình vọng như khói. Đêm nay, Túy Vân Các chứng kiến một khúc phong tình mãnh liệt, nơi Hạnh Hoa tìm thấy ánh sáng trong bóng tối, còn Phạm Xuyên, dù lạnh lùng, cũng không thể kháng cự vẻ đẹp tuyệt mỹ của nàng. Ngày mai, mộng này liệu có tan, hay vẫn vương vấn trong lòng người?

Sau đêm phong trần ngập mùi phấn son tại Túy Vân Cát, Phạm Xuyên lặng lẽ trở về nhà cũ. Sắc mặt hắn bình tĩnh như nước, bên tai dường như vẫn còn vương tiếng tiếu ngữ êm ái của hoa nữ, nhưng trong mắt chỉ là trống rỗng.

Hắn không hề nghỉ ngơi, mà lập tức bước ra sau nhà. Nơi bãi đất trống và ao cá tra quen thuộc.

Dưới ánh trăng tàn, cả sân sau tĩnh mịch như nghĩa địa, chỉ có tiếng cá quẫy nước và tiếng gió lùa qua trụ sắt, phát ra âm thanh ong ong rợn tóc gáy.

Nơi đó, Phạm Xuyên tiếp tục luyện tập Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết, một pháp môn tàn độc lấy sát khí nuôi kiếm ý, càng chém gϊếŧ càng hung hiểm.

Tứ thức kiếm quyết vận hành đến mức thuần thục. Mỗi lần hắn múa kiếm, bóng kiếm như rắn độc thoắt ẩn thoắt hiện, hư thực khó phân, phản phệ cực cao.

Ngày hôm sau, để duy trì vỏ bọc thủ lĩnh đội thăm dò, hắn chủ động mời các đệ tử chi mạch và chính mạch trong Phạm gia đến biệt viện, lấy danh nghĩa hướng dẫn vượt ải để củng cố vị thế và xây nền tảng hợp lý cho việc thường xuyên lui tới giếng cũ.

Trong số những người được mời, Phạm Minh không xuất hiện. Hắn hận Phạm Xuyên thấu xương, muốn gϊếŧ Phạm Xuyên còn không hết huống chi là nghe hắn dạy bảo.

Phạm Băng Mi cũng không đến, bóng ma của hình ảnh Phạm Xuyên tay cầm đầu lâu, sát ý lạnh thấu tim trong trận mưa đêm đó vẫn còn in hằn trong mắt nàng.

Phạm Xuyên chẳng hề để tâm. Với hắn, đây chẳng qua chỉ là một vở kịch. Diễn thì phải diễn trọn vai, giữ vững danh hiệu thủ lĩnh để hợp lý hóa mọi hành động kế tiếp.

Thế nhưng, dù là diễn, nhưng nhờ những chỉ điểm thấu đáo và vài mẹo nhỏ từ kinh nghiệm xông ải, các đệ tử hai mạch nhanh chóng tiến bộ rõ rệt.

Phạm Anh Thư là người đầu tiên vượt qua tầng một, thành công nhận được truyền thừa tầng hai, Gia Trì Chân Nguyên.

Phạm Tiêu cũng chỉ còn cách thành công một chút nữa, sắc mặt ổn định, khí tức nội liễm, đã có tư thế sẵn sàng đột phá.

Những người khác trong đội thăm dò tuy còn yếu nhưng cũng có bước tiến đáng kể. Ngay cả Phạm Thông, người trước kia chỉ biết luyện con rối cơ giới, giờ cũng đã bước đầu vận dụng được chân nguyên vào chưởng lực, từ vụng về đến ổn định từng chút một.

Bên ngoài Phạm gia, các thế lực lớn nhỏ khác cũng bắt đầu rục rịch. Mã gia vốn chuyên về luyện đan, người đầu tiên vượt ải một là Mã Anh Kiệt, kẻ vừa có thiên tư vừa có thực học. Đường gia vốn nổi danh vì luyện bảo, người đầu tiên vượt ải là Đường Thanh Hà, một thiếu nữ trầm lặng nhưng ánh mắt sắc bén như dao găm.

Hai người này không chỉ là đệ tử trung tâm của gia tộc mình mà còn được coi như hạt giống kế nhiệm tương lai. Thành tựu của họ khiến nội bộ tam đại gia tộc bắt đầu nóng lên, âm thầm so bì lẫn nhau.

Tại khu vực giếng cũ, những tán tu có căn cơ cũng bắt đầu tỏa sáng. Chu Ngọc Huyền, thiên kiêu của tộc Hồ Ly, đã vượt tầng một. Dù chưởng pháp còn non nớt, nhưng bộ pháp trầm ổn, ánh mắt kiên định, lộ rõ bản lĩnh chân truyền.

Từ Mạnh Được và Doãn Chí Bình, hai kẻ vốn được ca tụng là thiên tài, đều đã vượt qua tầng hai và đang chật vật tại tầng ba. Mỗi ngày bọn họ đều thử nghiệm phương pháp mới, không ngừng bị thương, không ngừng thất bại, nhưng ý chí không suy giảm.

Trong số đó, nổi bật nhất là Quách Từ Khanh. Hắn là công tử phủ thành chủ, từ lâu đã tiến vào tầng ba. Với tu vi tam trọng tu binh đạo, lại được truyền thụ hệ thống võ học bài bản từ nhỏ, căn cơ của hắn vững vàng hơn xa các tán tu.

Dù ngoài miệng không ngừng khoác lác, khoa trương, nhưng thực tế hành động lại cực kỳ cẩn trọng. Hắn thuê người vẽ bản đồ, mua chuộc người từng vượt ải, thậm chí dùng tiền mời tán tu từng thất bại giảng giải tường tận cấu trúc ải.

Khi có người chế giễu, hắn chỉ cười nhạt. Nhưng mỗi lần hắn nhập ải, lại không thấy thất bại, chỉ thấy lặng lẽ xuất hiện sau đó, ánh mắt thêm phần thâm sâu.

Dù chưa vượt tầng ba, nhưng thế cục đã cho thấy: đám thiên kiêu đều đang bị giam chân tại các tầng ải, từng bước rèn luyện, từng bước sàng lọc.

Mỗi ngày, giếng cũ đều sáng đèn, chuông truyền thừa vang lên không dứt.

Tử Tâm Truyền Thừa như một khối nam châm chết người, kéo theo cả thành bước vào ván cờ sinh tử.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập