Phạm Xuyên ngồi một mình trong Ngọc Lâu, ánh mắt lặng lẽ nhìn vào vách đá phát quang đang hiển hiện thế cục vượt ải của các bên.
Khắp cõi Ngọc Lâu không một tiếng động, chỉ có hơi thở nhè nhẹ của kẻ đang âm thầm quan sát từng quân cờ tự hành.
Như thường lệ, có một kẻ luôn khiến hắn phải nheo mắt mỗi khi nhìn vào.
Không cần hỏi, đó là Trần Tuyết.
Nàng đã tiến vào tầng ba tám ngày, phá cảnh chín lần, đều thảm bại. Nhưng mỗi lần đều phấn chấn trở về, ánh mắt không chút tổn hao, sát ý càng lúc càng rõ rệt. Phạm Xuyên thấy vậy chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng ánh nhìn đã đổi khác.
Lúc này, trong băng tuyết mênh mông, gió buốt thổi dạt từng vạt áo trắng. Giữa thiên địa u tịch, Trần Tuyết đứng lặng dưới tán cây khô trơ trụi. Mái tóc đen buông dài, quần áo bị rách rưới do trận chiến trước, máu đã khô trên cánh tay, nhưng tay vẫn không buông, mắt vẫn không nhắm.
Đối diện nàng là Vạn Lý Băng Ưng, thần điêu khổng lồ sải cánh che kín trời, đôi tròng mắt lam lạnh nhìn xuống như giễu cợt, miệng ưng hé ra, hàn khí mờ mịt.
Trần Tuyết hít một hơi thật sâu. Đây là lần thứ mười nàng đối mặt nó, nhưng lần này không như trước. Không còn nóng vội, không còn e dè, không còn nhụt chí.
Một bước nàng đạp lên tuyết, chân nguyên tam sắc trào ra, hóa thành làn khí xanh đỏ nhàn nhạt quấn quanh hai tay.
Chưởng đầu tiên đánh ra, không rít gió, không vang động, chỉ như sương mờ lan đến trước đầu ưng. Huyền Âm Toái Phách, chưởng đánh vào thần hồn, dẫu không mang độc khí, nhưng chân nguyên đã hóa hình, xuyên thấu hàng vạn lớp phòng ngự.
Vạn Lý Băng Ưng bị ép lùi nửa bước, ánh mắt loé lên kinh nghi. Nhưng ngay khi nó định phản công, Trần Tuyết đã lật tay tung ra chưởng thứ hai.
Tử Độc Truy Hồn.
Lần này, khí chưởng hóa thành móc câu, lao vυ"t như thiểm điện, bắn về phía thân thể cự ưng. Đòn công kích không nhằm thương tổn thân xác, mà lại như dây xích muốn kéo phần hồn của nó ra ngoài.
Băng Ưng khẽ gào lên, thân hình giãy giụa, nhưng đúng lúc ấy, một tiếng chưởng phong khác rít lên, chưởng thứ ba đã giáng xuống.
U Minh Phệ Cốt.
Chưởng này không đánh vào ngoài, mà trút xuống huyệt đan điền, khí chưởng tan vào hư không, không để lại gì ngoài một cảm giác lạnh buốt dâng lên từ nội tạng. Vạn Lý Băng Ưng gào lên, thân thể khựng lại một sát na, máu trong mạch nghịch chuyển.
Nhưng chỉ cần một cái vỗ cánh, nó đã tung thân lên trời, chuẩn bị lộn vòng giáng xuống với tốc độ cực nhanh.
Trần Tuyết nhắm mắt lại.
Nàng chờ đợi.
Và khi bóng ưng rít gào giữa không trung, vừa đủ áp sát thân, nàng mở mắt. Không có động tác thừa thãi, không có khí thế ngất trời, chỉ là một tay nhẹ nâng, đánh ra một chưởng nhìn như vô lực vô hồn.
Tuyệt Chưởng Vô Niệm.
Chưởng không hình, không thanh, không thế. Nhưng lại chính là chưởng trí mạng.
Vạn Lý Băng Ưng dừng lại giữa không trung. Nó không phát ra tiếng rên, không có máu, không gào thét. Nó chỉ run rẩy một khắc, rồi rơi thẳng xuống nền tuyết.
Trần Tuyết đứng lặng, thở ra một hơi thật nhẹ. Bốn chưởng, vận dụng tinh thuần, từng bước phối hợp, không thiếu không thừa, như mũi kim đâm vào tim, vô thanh vô tức, nhưng chí mạng.
Chưởng pháp này vốn là công pháp âm độc, nhưng nàng chưa tu được Tử Độc Âm, chỉ có thể dùng chân nguyên tam sắc thay thế. Vậy mà vẫn thắng.
Khi thân thể Vạn Lý Băng Ưng tan biến như bụi tuyết, trong đầu nàng bỗng vang lên tiếng chuông xa vắng, trầm trầm kéo dài như vọng từ cửu u.
Luồng ánh sáng tím từ giữa không trung đổ xuống đỉnh đầu Trần Tuyết.
Tầng bốn Tử Độc Âm Ma Chưởng đã mở ra.
Sát Chiêu Độc Đạo — Tử Tâm Kết Mệnh.
Nàng nhếch môi cười. Không phải cười dịu dàng, mà là cười ngạo mạn, lạnh lẽo như tuyết sơn.
"Ha… sát chiêu độc đạo sao? Với tứ trọng như ta, còn lạ gì sát chiêu. Bọn tôm tép ngoài kia, không đủ sức tranh với lão nương?"
Nàng cười xong, ngửa mặt nhìn trời. Từng bông tuyết rơi lên gương mặt lấm máu.
Không ai thấy nàng.
Chỉ có Phạm Xuyên ở trong Ngọc Lâu, lặng lẽ nhìn hình ảnh ấy, đôi mắt trầm xuống, rồi cười khẽ, thì thầm một câu.
"Quả nhiên… là người không thể xem thường."
…
Phạm Xuyên không nói một lời, y phục gọn gàng, ánh mắt thâm trầm. Hắn đứng giữa tầng ba của Tử Tâm Ngọc Lâu, trước mặt là đại trận phong ấn như lớp gương mờ phản chiếu một thế giới khác. Không gian chớp lóe, thân ảnh hắn biến mất trong ánh sáng tím trầm.
Gió nổi lên từ hư không, cuốn theo từng đợt khí lạnh tê tái. Khi mở mắt ra lần nữa, Phạm Xuyên đã đứng giữa một vùng đồng cỏ lau trải dài vô tận.
Từng khóm lau đen lay động trong gió, như những cái bóng lập lòe, che giấu sát cơ vô hình. Trời đất tối sẫm, không trăng không sao, chỉ có thứ ánh sáng nhạt nhòa từ phương xa rọi xuống khiến đồng cỏ càng thêm âm u.
Đây là khảo nghiệm tầng năm, không gian chiến địa đặc thù, không thể bay lên trời, không thể xuyên vào đất, chỉ có thể bước đi giữa biển lau chết chóc.
Hắn bước từng bước, kiếm treo sau lưng, tay không rút vội. Địa hình nơi đây nhìn như bằng phẳng nhưng thực chất đầy bẫy rập.
Từng bông lau không đơn thuần là thực vật mà là những tế bào cảm ứng mỏng như sợi tơ, chỉ cần chân nguyên dao động quá mạnh sẽ lập tức kích phát phản ứng dây chuyền, đưa địch nhân rơi vào vòng vây.
Một tiếng chít chít vang lên như từ lòng đất. Cỏ lau trước mặt rẽ ra, một sinh vật to lớn vọt lên giữa không trung, sáu chi sắc bén, toàn thân bọc giáp đen như sắt, đôi mắt đỏ lòm chớp động ánh lân tinh.
Bọ Ngựa Hắc Kiếm, yêu thú ngụ cư trong vùng tử địa, nổi danh với tốc độ tấn công vượt qua phản xạ thông thường. Đây không phải lần đầu tiên Phạm Xuyên nghe danh nó, nhưng là lần đầu hắn trực diện đối đầu.
Không đợi yêu vật động thủ, Phạm Xuyên xoay cổ tay, kiếm đã rút ra khỏi vỏ, ánh sáng kim loại mờ nhạt vắt chéo thành một đường thẳng.
Ám Kiếm Xuyên Tâm
Một đường kiếm khí thẳng tắp bắn ra, gió rít vù vù, cắt rách cả tầng cỏ lau dày đặc trước mặt. Bọ Ngựa nghiêng đầu tránh, tốc độ không hề kém, móng trước vung lên, chém mạnh về phía Phạm Xuyên.
Cú chém mang theo dư âm rít gào như sấm sét, nhưng Phạm Xuyên không thối lui, trái lại hắn bước tới một bước, mũi chân khẽ xoay, kiếm thứ hai đã đánh ra.
Tử Độc Tử Kiếm
Lần này không phải là đường thẳng, mà là một đạo kiếm vẽ thành hình vòng cung, vừa đánh bật trảo phong của đối phương, vừa ép nó lùi về sau một bước.
Hai chiêu vừa qua, rõ ràng Phạm Xuyên đang ở thế thượng phong, thế nhưng hắn biết rõ, đối thủ vẫn chưa lộ bài thực.
Ngay lúc hắn chuẩn bị phát động công kích kế tiếp, dưới chân đột nhiên rung lên. Một vùng lau đen bị hất tung, bóng đen của yêu vật từ dưới đất phóng lên, không phải một mà là hai, ba, rồi bốn thân ảnh y hệt nhau. Toàn bộ đều là phân thân tạo ra bởi tốc độ cao và ảo ảnh chân nguyên, nhưng sát thương vẫn là thật.
Phạm Xuyên không tránh, mà ngồi tấn vững chắc, kiếm khí tụ vững quanh thân. Hắn vung kiếm lần thứ ba
Ma Kiếm Thiên Diệt
Bốn kiếm khí hình vòng xoáy từ mũi kiếm bắn ra, mỗi luồng xoay tròn theo một hướng, đυ.ng vào phân thân nào liền lập tức bắn nát, đánh tan thế bao vây.
Nhưng giữa lúc kiếm quang tan vỡ, một bóng đen vọt ra từ bên sườn, là bản thể của Bọ Ngựa. Móng trước đã vung tới cổ Phạm Xuyên.
Thân thể hắn bị đánh bay, máu văng thành dòng. Nhưng đồng tử hắn vẫn không tan rã. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, mượn lực lăn xuống mấy vòng, rồi cắm kiếm xuống đất mà trụ lại. Bọ Ngựa lần này không đuổi theo, mà thu người ẩn vào lau đen, yên lặng vô thanh.
Gió cỏ lại thổi qua. Máu tươi chảy từ trán xuống cằm Phạm Xuyên, hắn đứng dậy, toàn thân ướt đẫm, hơi thở dồn dập.
Nhưng hắn không vội, trái lại còn bước chậm rãi giữa đồng lau. Không tìm địch, mà chờ địch tới. Hắn giơ kiếm thẳng lên, lần đầu tiên thi triển chiêu thứ tư trong Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết.
Tử Kiếm Mê Hồn.
Lưỡi kiếm vẽ thành bảy vòng cung trước mặt, tựa như kết giới mê ảo. Hắn chầm chậm thở ra, chân nguyên tụ quanh thân, tử khí không có, nhưng sắc tím vẫn lượn lờ. Hắn nhắm mắt lại. Không dùng mắt, không dùng tai. Chỉ dùng… sát ý.
Tiếng xé gió vang lên từ sau lưng.
Hắn xoay người. Không nhìn thấy gì.
Bên trái.
Phạm Xuyên xoay kiếm, đâm một nhát.
Trúng!
Bọ Ngựa hiện hình, ngửa cổ rít lên. Hắn không để nó lùi lại, mà tung một kiếm cuối cùng, liều mạng đánh tới, bất kể đúng sai.
Một kiếm xuyên ngực. Cả người hắn cũng bị trảo phong quét trúng bả vai, xương gãy răng rắc. Bọ Ngựa gào lên, thân thể run rẩy. Thế nhưng không ngã.
Phạm Xuyên quỳ xuống đất, thở hổn hển, máu từ miệng không ngừng chảy ra. Kiếm rơi khỏi tay, cả người gần như không còn khí lực.
Nhưng hắn không chết. Hắn cũng chưa thua. Hắn ngẩng đầu nhìn Bọ Ngựa đứng đó, toàn thân đầy máu, run rẩy vì thương tổn nặng.
Hắn suýt thắng.
Mắt hắn trầm xuống, ý chí vẫn như sắt đá.
Không gian rung lên, hắn bị đưa ra khỏi ảo cảnh, ánh sáng tím cuộn lại quanh người, trả hắn về tầng ba Ngọc Lâu.
Phạm Xuyên đứng yên trong gió. Một khắc sau, hắn siết nắm tay. Không ai thấy, chỉ có ánh tím trong mắt hắn, càng lúc càng sâu.
Lần sau, sẽ không phải là suýt thắng. Sẽ là tất thắng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập