Chương 60: Không Thọ

Trăng đêm u tĩnh, ánh sáng lặng lẽ rơi xuống vùng đồng cỏ lau mênh mông, nhuộm màu bạc lên những tán cỏ đẫm sương. Gió không lớn, nhưng từng ngọn lau vẫn lay động như tiếng thở dài của quỷ mị. Phạm Xuyên bước từng bước vào ảo cảnh, thân ảnh lẫn vào sắc cỏ, áo lam phất phơ, không mang một chút khí tức.

Đây là lần thứ ba mươi hắn bước vào cánh đồng này.

Ba mươi lần chạm trán cùng một đối thủ.

Một kẻ không biết đau, không có trí, chỉ có tốc độ và sát tâm thuần túy đến cực điểm.

Bọ Ngựa Hắc Kiếm, thân cao hơn hai trượng, đôi tay là hai lưỡi kiếm cong dài như cánh cung kéo căng, toàn thân đen nhánh như đúc từ sắt nung, khí cơ sắc bén khiến không gian trước mặt Phạm Xuyên như bị lưỡi dao cắt rách.

Phạm Xuyên không vội. Hắn đã chết hai mươi chín lần, mỗi lần đều để lại một dấu tích học được, mỗi thất bại đều đúc thành từng mảnh kinh nghiệm. Hắn biết rõ, đòn đầu tiên của Bọ Ngựa là một kiếm chém từ trên xuống, tốc độ quá nhanh, mạnh đến mức chém sụp cả đất. Đòn thứ hai sẽ là một nhát xiên từ hông phải, theo phản xạ của loài côn trùng.

Trước trận này, hắn luyện suốt ba đêm, một chiêu ba ngàn lần.

Chỉ để không chết ngay từ chiêu đầu tiên.

Không tiếng trống, không lời thét, không sát khí bốc lên. Chỉ có một ánh sáng lóe lên giữa cánh đồng lau, rồi Bọ Ngựa Hắc Kiếm đã biến mất khỏi tầm mắt.

Phạm Xuyên nheo mắt. Trong tích tắc ấy, kiếm đã rút khỏi vỏ.

Ám Kiếm Xuyên Tâm, nhất kiếm điểm xuất, chính diện phản kích. Kiếm khí mảnh như tơ, thẳng như chỉ, bắn ra từ đầu mũi kiếm, đâm xuyên khoảng không, nghênh đón lưỡi chém của đối phương.

Tiếng va chạm vang lên như kim loại gãy vỡ, cả người Phạm Xuyên lùi lại ba bước, chân giẫm xuống lau khiến cỏ tan thành bụi. Nhưng Bọ Ngựa cũng bị đẩy lui nửa bước, động tác cắt xuống gián đoạn.

Phạm Xuyên nghiêng người, tay kiếm xoay ngang.

Ách Độc Tử Kiếm.

Kiếm quét nửa vòng, không phải chém, mà là gạt. Cạnh kiếm lướt qua phần gối chân của Bọ Ngựa, chém đứt sợi gân đen thẫm nối khớp.

Lưỡi kiếm phản kích lập tức giáng tới, Phạm Xuyên rút người xuống thấp, lăn một vòng dưới đám lau rậm. Một vệt chém quét qua mái tóc hắn, khiến vài sợi rơi lả tả.

Một lần lăn, một lần nghiêng, thân hình hắn như dòng nước trượt qua gió lưỡi dao, rồi kiếm thứ ba đã rút ra.

Ma Kiếm Thiên Diệt.

Kiếm khí tỏa rộng, từng luồng sóng kiếm bắn ra từ đầu mũi kiếm, như cánh quạt vỡ tung, tỏa ra thành mười hai đường cong quét ngang cánh tay trái của Bọ Ngựa.

Máu đen phun ra như mưa.

Con thú rú lên một tiếng, lần đầu lùi lại ba bước.

Phạm Xuyên không đuổi. Hắn bước, từng bước vững chắc tiến về phía trước. Mỗi bước chân đạp xuống, cỏ lau dạt sang hai bên.

Bọ Ngựa Hắc Kiếm gào lên, hai tay vung lên như lưỡi kéo trời giáng, khí thế bức người.

Phạm Xuyên hít sâu một hơi.

Tử Kiếm Mê Hồn.

Lưỡi kiếm vẽ ra một đường hình xoắn, vòng lấy đường kiếm của đối thủ. Thay vì đối chọi chính diện, hắn mượn lực chém của đối phương để kéo dài đường cong, khiến thân ảnh hắn như bị hút vào màn kiếm ảnh.

Một sát na sau.

Hắn đứng sau lưng đối thủ.

Lưng Bọ Ngựa thủng một lỗ lớn.

Máu không phun, nhưng thân thể con thú từ từ nghiêng về trước, hai lưỡi kiếm rơi bịch xuống đất. Cỏ lau dưới chân nhuộm một màu đen.

Phạm Xuyên không quay đầu lại. Hắn thu kiếm vào vỏ, không thở gấp, chỉ nhìn chằm chằm vào tay mình.

Bàn tay run run.

Không phải vì sợ, mà vì cuối cùng… cũng thắng rồi.

Trận này, thắng chỉ nhờ vào kỹ xảo, vào chiêu thức, vào trí nhớ hai mười chín lần chết.

Không có độc, không có chân nguyên hóa hình, chỉ là một kiếm pháp luyện đến thành thục tuyệt đối, đánh bại một yêu vật sát tâm hoàn chỉnh.

Khi thân ảnh Bọ Ngựa tan đi, toàn bộ không gian lau trắng hóa thành màu xám tro. Trước mặt hắn, một luồng sáng tím nhạt từ xác kiếm ngập đất bay lên, chui thẳng vào mi tâm hắn.

Tầng hai Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết — truyền thụ hoàn tất.

Chân nguyên tụ khí vào kiếm, có thể hoán nhập một phần độc ý vào đường kiếm khí.

Phạm Xuyên bước ra khỏi ảo cảnh, ngồi bệt xuống hành lang gỗ tầng ba của ngọc lâu, không nói một lời.

Một lát sau, hắn gầm khẽ như bật ra từ cuống họng, âm vang trong đêm tối.

"Con bà nó cái ải khốn kiếp, cuối cùng cũng qua!"

Vầng trăng đêm nay uốn lượn như một dải ngân hà huyền ảo, ánh sáng mờ bạc và lạnh lẽo của nó đổ xuống mặt đất, trải dài theo từng bậc đá lạnh lẽo và tĩnh mịch trong Tử Tâm Ngọc Lâu.

Bên trong tòa lầu cao vυ"t, Phạm Xuyên một mình lặng lẽ ngồi, hai cánh tay khoanh trước ngực, dáng vẻ trầm tư và lạnh lùng.

Ánh mắt hắn sắc bén như một tấm gương băng, phản chiếu từng sợi hình ảnh chiến đấu chớp lóe đầy tàn khốc trong quang kính truyền tống trước mặt.

Trên bề mặt quang kính, những mảnh vụn của các trận chiến tàn khốc hiện lên một cách rời rạc và hỗn loạn, những thân ảnh lấm lem bùn đất, thất bại thảm hại, lặp đi lặp lại những hành động vô vọng trong tầng ba và tầng bốn của Tử Tâm Ngọc Lâu.

Có kẻ gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng, có kẻ quỳ gục bất lực, có người lặng thinh như những hạt cát bụi nhỏ bé, bị nghiền nát dưới bánh xe nghiệt ngã của số phận.

Ánh nhìn sắc bén của Phạm Xuyên dừng lại nơi một thân ảnh đơn bạc nhưng kiên cường, như một đóa hoa sen trắng nở giữa bùn lầy.

Trần Tuyết.

Một kiếm khách lạnh lùng và kiêu ngạo, như một thanh kiếm sắc bén được rèn từ băng tuyết vĩnh cửu.

Kẻ duy nhất, theo như sự quan sát tỉ mỉ và cẩn trọng của Phạm Xuyên, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của sự mất bình tĩnh hay dao động trong suốt quá trình khiêu chiến đầy khắc nghiệt.

Dưới những cơn gió gào thét lạnh buốt, giữa những đợt băng tuyết dữ dội, thân ảnh nhỏ bé của nàng vẫn miệt mài chém ra từng đường kiếm sắc bén và chuẩn xác đến từng ly.

Không hề rối loạn, không hề hoảng sợ, không hề nao núng. Lạnh lẽo và kiên định, như một khối băng ngàn năm đang dần dần được rèn giũa để trở thành một lưỡi đao sắc bén và chết chóc.

Phạm Xuyên thầm nghĩ, nếu nàng có thể vượt qua được tầng bốn đầy rẫy những nguy hiểm và thử thách, thì tầng năm của Tử Tâm Ngọc Lâu chính là nơi nàng thực sự lột xác, nơi tài năng kiếm đạo của nàng được phát huy đến đỉnh điểm.

Kiếm pháp quần công, tốc độ kinh người, những yếu tố này dường như được sinh ra để dành cho những người như nàng. Từ tầng năm trở đi, Trần Tuyết sẽ như cá gặp nước, như rồng vào mây, không ai trong số mười hai người còn lại có thể ngăn cản bước tiến của nàng.

Đáy mắt Phạm Xuyên trở nên lạnh lẽo hơn vài phần, một tia sát khí u ám thoáng qua như một cơn gió lạnh.

Hắn lại lướt nhanh ánh mắt qua những thân ảnh khác trong quang kính.

Phần lớn trong số họ vẫn còn đang vật lộn một cách khổ sở ở tầng ba, không thể nào thoát ra khỏi vòng xoáy của đau khổ và tuyệt vọng.

Có kẻ đã chết đi sống lại đến lần thứ mười, nhưng vẫn không thể nào hiểu được mình đã chết vì cái gì, tại sao lại thất bại thảm hại đến như vậy.

Có người đã gần như chạm tay vào cánh cửa chiến thắng, nhưng cuối cùng lại do dự và quay đầu, như một con rắn cắn vào đuôi chính mình, tự hủy hoại cơ hội hiếm hoi của bản thân.

Nhưng Phạm Xuyên không hề có ý định xem nhẹ bất cứ ai trong số họ. Bởi vì hắn biết rõ, số lượng những kẻ còn sống sót vẫn còn quá nhiều. Bất kỳ ai trong số họ cũng có thể trở thành một biến số khó lường, một mối đe dọa tiềm tàng.

Hắn chậm rãi thu lại quang kính truyền tống, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, thân ảnh áo lam cao lớn dần dần mờ đi trong làn sáng tím huyền ảo của Tử Tâm Ngọc Lâu, như tan vào hư vô.

Tử Tâm Ngọc Lâu vẫn giữ nguyên vẻ yên tĩnh và tĩnh mịch vốn có, như thể chưa từng có ai ngồi ở đó, chưa từng có ánh mắt nào dõi theo từng bước đi của người khác, chưa từng có bất kỳ biến động nào xảy ra.

Bóng áo lam của Phạm Xuyên lướt nhanh ra khỏi hành lang đá lạnh lẽo, hòa mình vào màn đêm tĩnh lặng của thành phố.

Gió đêm quét ngang khu chợ phía đông, mang theo mùi tro bụi của những ngày buôn bán nhộn nhịp và hơi rượu nồng nàn từ những quán xá ven đường.

Khi đi ngang qua con đường lớn gần đan phường, nơi tập trung những cửa hàng bán đan dược và thảo dược quý hiếm, Phạm Xuyên đột nhiên khựng lại, bước chân dừng như đóng băng.

Một luồng khí tức tanh nồng và khó chịu len lỏi trong gió đêm, xộc thẳng vào mũi hắn.

Là mùi máu tươi.

Hắn quay đầu lại, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối như một lưỡi dao chém nước, cắt phăng màn đêm dày đặc.

Một con hẻm nhỏ lặng lẽ và u ám ẩn sâu sau một cửa tiệm, nơi ánh trăng không thể nào rọi tới, có một thi thể đang nằm gục trên nền đá lạnh lẽo.

Không một tiếng động, không một chút dấu hiệu của sự sống.

Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người và mùi máu tanh nồng.

Phạm Xuyên bước tới gần thi thể, cẩn thận quan sát.

Mặt đất xung quanh thi thể là một vũng máu đặc quánh và đen kịt, như một vũng bùn lầy của chết chóc. Thi thể nằm nghiêng một cách kỳ dị, toàn thân teo tóp và khô quắt, như thể bị ai đó rút cạn toàn bộ huyết nhục và sinh khí.

Không một vết thương rõ ràng nào có thể nhìn thấy được trên cơ thể, không một dấu hiệu nào của sự giãy dụa hay chống cự.

Chỉ là một cái xác không hồn, lạnh lẽo và đáng sợ.

Phạm Xuyên cúi người xuống, nhìn thẳng vào gương mặt lạnh băng và tái mét của thi thể, gương mặt đã mất đi mọi sự sống và biểu cảm.

Lưu Bí.

Trưởng quầy của đan phường, một người tốt bụng và hào phóng, người từng cho hắn nợ một khoản nguyên thạch lớn khi hắn mới trùng sinh, không hề hỏi han, cũng không hề thúc giục.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập