Trời còn sớm, sương mỏng vẫn chưa tan hết, ánh nắng đầu ngày rọi xiên qua từng mái nhà cổ kính trong ngõ Tràng Tiền, phản chiếu những vệt sáng vàng nhạt trên mặt đá xanh.
Phạm Xuyên lững thững trở về, bước chân chậm rãi mà vững chắc, toàn thân còn chưa tản hết sát khí sau một buổi luyện kiếm.
Vừa rẽ vào cửa ngõ, hắn chợt khựng lại.
Phía trước nhà, có một bóng người đứng chờ.
Xa xa, người nọ tay cầm quạt xếp, thân mặc cẩm bào xanh nhạt, đầu đội kim quan thêu chỉ bạc, mắt nhìn về phía cổng như có như không. Dưới ánh sáng sớm, bóng hắn kéo dài trên nền đá, dường như cũng mang theo vài phần ngạo khí.
Phạm Xuyên nheo mắt, nhìn qua đã nhận ra — Quách Từ Khanh.
"Tên này…"
Một tia lạnh lóe lên trong đáy mắt.
Quách Từ Khanh — thiếu thành chủ tiên thành Hạ Long, kẻ mà đời trước hắn từng chịu lép vế suốt nửa đời người.
Năm đó, Quách Từ Khanh thiên tư cao ngạo, xuất thân hiển hách, tài danh lan xa. Còn Phạm Xuyên, chỉ là một chi mạch mờ nhạt của Phạm gia, suốt bao năm bị đè đầu cưỡi cổ, mãi đến khi đột phá Ngũ Trọng ở tuổi tám mươi, mới lật ngược thế cờ, đích thân ép cho thân già của họ Quách trở về với cát bụi.
Thế nhưng đó là chuyện của kiếp trước.
Còn hiện tại…
Hắn vẫn là thiếu thành chủ, tu vi Tam Trọng, vượt ải ba Tử Tâm, là đối thủ xứng tầm giữa ngõ tối vận mệnh.
"Kiếp trước nước giếng không phạm sông, đến tận tám chín mươi tuổi mới va chạm. Giờ lại chủ động đến tìm ta?" Ánh mắt Phạm Xuyên lóe lên tia nghi hoặc.
"Hắn không thể nào đã phát hiện ta đang che giấu truyền thừa… Không đúng. Nếu biết, hắn đã chặn ta ở giếng cũ, chứ không phải nghênh ngang đứng trước cửa thế này."
Một dấu hỏi lớn dần hiện lên trong đầu. Hắn từ từ bước tới, giữ nguyên bình thản như nước hồ thu.
Khi đến gần, Quách Từ Khanh rốt cuộc cũng cử động, chắp tay, mỉm cười ôn hòa:
"Ngươi là Phạm Xuyên, chi mạch Phạm gia?"
Phạm Xuyên chưa đáp vội. Hắn liếc mắt vào trong, thấy mẫu thân đang đứng nơi cửa, ánh mắt lo lắng như muốn hỏi điều gì. Hắn khẽ gật đầu cười nhẹ, để bà yên lòng, rồi chắp tay đáp lễ:
"Không dám, chính là tại hạ."
"Ta là Quách Từ Khanh."
"Hân hạnh."
Cả hai chào hỏi xong, sắc mặt ai cũng ôn hòa, nhưng dưới đáy mắt, mỗi người lại cất giấu một dòng nước khác.
"Ngươi từng quen Lưu Bí?"
Nghe nhắc đến cái tên này, Phạm Xuyên hơi nheo mắt.
Quách Từ Khanh chậm rãi nói: "Trong nhật ký của lão, có một đoạn nhắc đến ngươi. Hôm đó, ngươi còn là Nhất Trọng, đến đan phường bán một tấm đan phương. Sau đó lại dùng linh thạch mua lô đan và dược liệu. Rõ ràng có ý định luyện đan."
"Lưu Bí nói rất ấn tượng với ngươi."
Hắn ngừng lại một chút, rồi nheo mắt như nhìn thấu tâm can đối diện:
"Nhưng sau đó, lại không thấy ngươi quay lại. Đan phương đó… ta đoán, không phải là thứ ngươi vô tình nhặt được."
Lời như gió xuân, mà mỗi chữ đều mang gai độc.
Phạm Xuyên trong lòng chửi thầm: "Chết tiệt, sơ hở lớn rồi. Nhưng mà… lúc ấy tình huống khẩn cấp, không còn cách nào khác."
Dù trong lòng cuộn sóng, nhưng trên mặt hắn vẫn bình thản, thần sắc chỉ hơi khựng lại, rồi thở dài, như đang nhớ lại điều gì đó đau buốt:
"Ài… không ngờ lại gây hiểu lầm lớn đến vậy."
Hắn quay đầu, ánh mắt xa xăm.
"Hôm đó, mẫu thân ta bệnh nặng. Ta tình cờ gặp được một vị cao nhân, ông ấy đồng ý cứu mẫu thân, nhưng không tiện ra mặt. Cho nên ông giao cho ta tấm đan phương, bảo ta lấy nó đổi nguyên liệu. Sau đó chính ông luyện thuốc giúp mẫu thân vượt qua một kiếp."
Lời nói ra, sắc mặt chân thành, hơi thở trầm ổn. Dối trá mà không lộ nửa phần sơ hở.
Lừa thầy, dối bạn, gạt người — từ kiếp trước đã là bản lĩnh sống còn của hắn. Đến nỗi đôi khi chính hắn còn không chắc mình nói thật hay đang diễn.
Quách Từ Khanh nghe xong, không tỏ thái độ gì rõ ràng. Chỉ đưa tay vuốt cằm, lẩm bẩm:
"Có chuyện như thế sao… Vậy ta có thể hỏi cao nhân đó là ai?"
Phạm Xuyên thoáng ngập ngừng, rồi đáp với vẻ ngượng nghịu:
"Ông ấy bảo ta không được nói ra, nhưng… ngài đã hỏi, ta cũng không dám giấu. Tên ông ấy là… Lý Chính Nhân."
"Lý Chính Nhân…?"
Quách Từ Khanh lặp lại cái tên ấy vài lần, gật gù như thực sự đã nghe qua.
"Quả đúng là tên của cao nhân!"
Một lời cảm thán đầy ẩn ý.
Sau đó hắn nhìn Phạm Xuyên lần nữa, ánh mắt như giăng lưới bắt cá:
"Được rồi, hôm nay chỉ hỏi vậy thôi. Nếu còn gì cần, ta sẽ đến tìm ngươi."
Nói rồi, quay lưng bước đi, đoàn thuộc hạ lặng lẽ theo sau, bóng áo choàng phất nhẹ trong gió sớm.
Phạm Xuyên đứng đó, nhìn theo bóng lưng rời xa của thiếu thành chủ.
Gió thổi nhẹ qua tóc mai, hắn khẽ nhếch môi.
"Tên này cũng không tệ nhỉ."
…
Phạm Xuyên trở vào nhà, cánh cửa gỗ khép lại nhẹ nhàng sau lưng, cách ly hoàn toàn với ánh sáng và âm thanh ngoài ngõ. Trong phòng, Liễu thị Tình vẫn ngồi bên lò sưởi, sắc mặt hồng nhuận, mày liễu khẽ chau, ánh mắt lo lắng.
Phạm Xuyên bước đến, ngồi xuống đối diện, rót một chén trà nóng, đoạn nhẹ giọng nói:
"Nương, con vừa rồi đã ứng biến, nói dối với Quách Từ Khanh rằng có một vị cao nhân ra tay cứu người. Về sau nếu có ai đến hỏi, người cứ lặp lại như vậy là được."
Liễu thị Tình nghe vậy thì giật mình, rồi ngập ngừng lên tiếng:
"Xuyên nhi… sao nương càng nghe càng thấy mọi việc rối rắm. Giờ đã có người chết, lại có thiếu thành chủ tra án, chuyện này… chẳng lẽ không còn cách nào lui thân?"
Nàng nhìn thẳng vào con trai, giọng khẩn thiết:
"Hay là… chúng ta dọn đi nơi khác sinh sống? Nương cảm thấy bất an lắm, cứ như có lưỡi dao treo trên đầu vậy."
Phạm Xuyên nghe vậy thì ánh mắt hơi trầm xuống, nhưng nhanh chóng lắc đầu:
"Không được. Giờ vừa có người chết, chúng ta đột nhiên bỏ đi chẳng khác nào tự nhận trong lòng có quỷ. Hành động ấy chính là đổ thêm dầu vào lửa."
Hắn ngừng lại một lát, giọng trở nên dịu dàng hơn:
"Nương cứ yên tâm, chỉ cần lặp lại lời con đã dặn, còn lại mọi chuyện đã có con gánh. Con lớn rồi, không để người chịu thêm khổ nữa đâu."
Liễu thị Tình nhìn con trai, trong mắt có chút yên lòng nhưng vẫn ẩn chứa ưu tư. Bà khẽ thở dài, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn:
"Cẩn thận nghen con."
Phạm Xuyên mỉm cười, ánh mắt kiên định như sắt đá:
"Yên tâm, con không còn nhỏ nữa đâu."
⸻
Trong màn đêm mịt mùng, ngọc lâu vẫn tĩnh mịch dưới địa đạo, gió quét qua hàng lan can ngọc tạo thành từng tiếng hú dài như tiếng oán hồn.
Khi ánh sáng truyền tống lóe lên, thân ảnh Phạm Xuyên biến mất khỏi thế gian, bước vào tầng sáu của ngọc lâu, Ải Thác Trảm.
Ầm!
Tiếng nước đổ như thiên hà rơi xuống. Trước mắt là một bình nguyên ngập tràn sương mù, chính giữa là thác nước cao đến ngút trời, đổ ầm xuống đài đá tròn giữa lòng vực. Không khí lạnh như băng, mỗi hơi thở đều như lưỡi dao cắt vào phế phủ. Bốn bề gió gào rú, nước vỗ mịt trời, không gian như biến thành lò sát khí.
Ầm.
Hai bóng đen xuất hiện như thiểm điện, vọt ra từ sau màn nước — Cào Cào Song Đao. Dị trùng cấp cao, nổi tiếng với tốc độ và sát chiêu song thủ. Một con lao vυ"t từ trái, một con vọt xuống từ trên cao, đao khí chồng chéo, hàn mang sát ý bén đến mức xé tan cả nước mưa.
Keng!
Phạm Xuyên vung kiếm đỡ đòn, bị chấn động văng xa ba trượng, lưng va vào vách đá tóe máu. Nhưng mắt hắn không hề đổi, chỉ lẳng lặng nhìn hai dị trùng đang xoay vòng quanh mình như loài thú săn mồi.
"Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết — Ma Kiếm Thiên Diệt."
Một đường kiếm tung ra, kiếm khí tím nhạt vạch thành vòng cung giữa nước đổ, nhưng lại hụt trong không trung. Hai cào cào đã biến mất khỏi vị trí cũ.
Vèo!
Từ phía sau, đao lạnh đâm tới!
Phạm Xuyên nghiêng đầu tránh được, nhưng lưỡi đao cắt vào vai, máu tươi tóe ra. Trong khoảnh khắc, đao thứ hai từ dưới vọt lên nhắm thẳng bụng.
"Ách Độc Tử Kiếm!"
Phạm Xuyên xoay ngược kiếm, quét ngang. Một cào cào bị chém trúng thân, nhưng lớp vảy kim loại chỉ nứt một đường mờ. Sức phòng ngự kinh người.
Cào Cào Song Đao phản kích ngay lập tức, thân pháp rối loạn như cuồng phong. Từ bên trái, từ dưới đất, từ sau màn nước, từng lượt công kích như vũ bão.
Phạm Xuyên phải lùi liên tục. Sau lưng là vực sâu, trước mặt là đao vũ, máu trên người hắn đã nhuộm đỏ nửa thân áo.
Bụp!
Một đường đao trúng vào đùi, máu bắn tung như bông tuyết đỏ. Phạm Xuyên lảo đảo, nhưng không lui. Hắn trừng mắt, cười lạnh.
"Rất tốt. Rất tốt…"
Hai tay bỗng kết ấn. Chân nguyên ào ào vận chuyển, năm sợi nguyên ti hiện ra lượn quanh thân. Hắn bước nửa bộ, sát khí đột nhiên biến đổi.
"Ám Kiếm Xuyên Tâm."
Một bước xuyên thác nước, thân ảnh hòa làm một với bóng kiếm. Một chiêu này không mang theo độc tính, nhưng lại dùng cả khí lẫn hình, mang theo lực xuyên thấu đáng sợ.
Một cào cào không kịp tránh né, bị đâm xuyên cổ, lưỡi kiếm rạch dọc đến bụng, tan thành ánh sáng.
Còn lại một con. Lập tức thét lên, đao múa như bão lốc. Không khí bị cắt vụn, tạo thành gió xoáy quanh trận.
Phạm Xuyên không tránh. Hắn đã cạn chân nguyên đến phân nửa. Máu vẫn nhỏ giọt trên tay, ánh mắt lạnh như tro tàn.
"Lên."
Hắn nhảy bật, xoay tròn giữa không, vận chiêu cuối cùng.
Tử Kiếm Mê Hồn.
Kiếm ảnh hóa làm ba, chém vào ba hướng cùng lúc. Cào cào tránh được một, chặn được hai, nhưng lại không đỡ nổi đường kiếm phụ kèm theo.
Một nhát từ dưới cằm xuyên lên, cắt vỡ nửa đầu.
Cào cào thứ hai hóa thành sương sáng, tan biến.
Không gian thác nước dần vỡ vụn. Trận pháp giải khai, ánh sáng rọi xuống. Máu chảy theo mép môi, ánh mắt Phạm Xuyên lại càng tĩnh lặng.
Ngay lúc đó, một luồng khí tím từ giữa thác tụ lại, xoay vòng giữa không trung rồi chui thẳng vào mi tâm hắn.
Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết tầng ba — Kiếm Khí Hóa Hình.
Từ nay, kiếm đã có khí, kiếm chiêu đã có hình, sát khí càng ngưng thực.
Phạm Xuyên mở mắt. Ánh mắt không mang chút vui mừng. Hắn chỉ lặng lẽ xoay người, trở về hiện thực.
Chiến thắng là tất yếu. Nhưng con đường vẫn còn rất dài.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập