Xin chào, tác đây!
Nói sao nhỉ, tác là thật sự cảm ơn chư vị đạo hữu.
Bản thân tác hiểu rõ, đây là lần đầu tiên viết, nên sẽ không được hay, cũng có nhiều nơi không hợp lý, tác phẩm này sẽ không thể so sánh được với những bộ đồng nhân khác, nhân vật chính sẽ không não tàn, đây là cực hạn của tác rồi, nếu muốn nhân vật chính phải toan tính, mưu mô, đem thiên hạ xem như bàn cờ, trở thành chấp kỳ người, tác không làm được.
Phía trước một số chương kia, tác đang câu chương.
Chủ yếu vì, cạn ý tưởng, haha.
Già Nam học viện tại nguyên bản kế hoạch, tác chỉ muốn nhanh chóng lướt qua, nhưng thật sự diễn biến như vậy là quá nhanh.
Cho nên, tác lại thay đổi kế hoạch, muốn biến Già Nam học viện trở thành sân khấu cho Thanh Y cô nương.
Hiển nhiên, ta lại thay đổi ý định.
Đọc đến đây chắc chư vị đạo hữu cũng biết rồi.
Thành thật mà nói, bản thân tác là chưa định để Phong Hi xuất hiện, nàng hẳn phải tại trung châu mới lộ diện, nguyên bản dự định là như vậy.
Thế nhưng, thanh xuân đi, chỉ có học viện, mới có thể giúp thanh xuân trọn vẹn, cho nên Phong Hi xuất hiện, đây là tác ưa thích nhất nhân vật, hình tượng chính là Ma nữ.
Ân, tác tự biết bản thân bút lực kém cỏi, không thể diễn tả được nàng phong thái, cho nên còn xin chư vị đạo hữu, như còn đối nàng dung mạo có nghi hoặc mà nói, nhìn ảnh bìa, chính là nàng.
Thanh Lân cô nương thì sao?
Tác có chút hối hận để nàng ở lại, nhưng nghĩ đến, tiểu Thanh Lân cũng cần không gian trưởng thành, chỉ có xa cách, mới khiến nàng bớt phụ thuộc vào hắn, có thể phát triển độc lập nhân cách mà không phải chỉ biết vô điều kiện chiều theo hắn.
Về dị hỏa, tác còn chưa quên nhân vật chính vẫn cầm Thanh Liên địa tâm hỏa, dự định trả lại.
Bởi vì ban đầu, là liếm Tiêu Viêm, ân, quá kinh tởm, loại.
Là ngược Tiêu Viêm, cướp sạch cơ duyên?
Nói sao nhỉ, Tiêu Viêm còn chưa từng gây sự, tác cũng chẳng muốn cưỡng ép làm một lí do.
Tác muốn hắn tính cách vô lo vô nghĩ, lại vô não lại tùy tâm hành động, chứ không phải khắp nơi gây sự sau đó, đứng tại đạo đức điểm cao chỉ trỏ, xem bản thân như thể nạn nhân.
Sau cùng, quyết định mặc kệ Tiêu Viêm, sau đó hẳn sẽ có một đoạn kịch bản ngắn đem giao dịch dị hỏa, còn nói đem dị hỏa chủ động dâng lên là không thể.
Mối quan hệ với Tiêu Viêm, nhiều lắm dừng lại ở mức thông thường bằng hữu.
Chính là, có thể nói đôi ba câu mà không lập tức lao vào chém giết loại kia.
Đúng, sẽ không có chuyện chờ Tiêu Viêm tu vi đuổi kịp.
Còn có một chuyện, tính đến hiện tại, nữ chính đã xuất hiện gần đủ rồi, chỉ còn thiếu một người, nàng là nguyên tác liền xuất hiện, không phải giống Thanh Y, Thanh Nguyệt cùng Phong Hi như vậy, do tác thêm vào.
Còn lại người này, tác phân vân không biết có hay không nên thu lấy, sau cùng cũng quyết định làm một đoạn kịch bản nho nhỏ, đây cũng là người cuối cùng rồi.
Nói thật, tác bản thân là hơi hối hận viết hậu cung văn.
Sướng thì sướng đi, nhưng rất khó để hợp lý hóa nhiều chi tiết.
Xem, Phong Hi cũng thích mỹ nữ, Thanh Y muốn tỷ muội, Medusa nữ vương lại không cấm cản hắn, rất bất hợp lý đúng không?
Thôi thôi, đã đến bước này, như vậy sau đó liền viết cẩn thận điểm, haha.
Tác viết tuyến tình cảm dở tệ, lại nhiều khi có tâm ma quấy rầy, một số chương tiết không phù hợp, tác thành thật xin lỗi!
Thế nhưng, có còn hơn không đi, nếu như hắn chỉ nhìn một mắt liền có mỹ nữ thành đàn kéo tới, lại chỉ gặp một lần đã si mê không cách thoát ra, chẳng phải chính là ngựa giống văn?
Hiện tại, còn có một bước sau cùng, là tác ngăn lại hắn, cũng ngăn chính bản thân mình nhập ma.
Bởi vì, tác sợ sau này sẽ lạm dụng các tình tiết như vậy.
Tu luyện, khám phá thế giới, chiến đấu, trang bức, đây mới là tác sơ tâm.
Nhưng nghĩ lại thì, viết thế kia cũng không tệ đi.
Mặc kệ, đến đâu hay đến đó!
Phía trên là đôi dòng tâm sự của tác, thành thật cảm ơn chư vị đạo hữu đã dành thời gian nghe ta kể lể, chúc chư vị vũ vận xương long!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập