Chương 10: Độ Khó Hardcore
“Thật sư khó đến như vậy sao?” Zed ngỡ ngàng.
Mười hai tổ đội nhưng toàn diệt mà chẳng hạ nổi một con Dire Wolves, theo lý mà nói thì quái dã ngoại ban đầu một người chơi cũng có thể xử lý liên tục, cho tới khi cạn Mana hoặc tới khi hết quái mà thôi.
“Đại ca đi khảo sát thử là biết.” Umi mếu máo.
“Xuất phát đi” Zed gật đầu.
Ngay lập tức, Umi dẫn đường, cả hai đi theo con đường đất dẫn tới map dã ngoại gần Thị trấn Wind Land nhất. Đó là map Whispering Forest – Rừng Thầm Thì.
Quái vật bên trong từ cấp 2 tới 10. Dọc đường đi người chơi vẫn đông nghịt, đa phần là tổ đội mới, bọn hắn đang hướng về Rừng Thầm Thì giống Zed. Trong số hàng nghìn tổ đội này, Zed trông thấy thỉnh thoảng xuất hiện những tổ đội đặc biệt, gã có thể cảm nhận được khí thế áp bách từ trên người những thành viên trong đó.
“Chức nghiệp độc quyển sao?” Zed thì thầm.
Cuối cùng, sau một giờ đi đường, Zed và Umi cũng bước tới Rừng Thầm Thì. Gã lập tức trông thấy một con sói có lông đen tuyển, mắt đỏ rực, to gấp đôi sói thường, chiều dài phải hai mét xuất hiện ở bìa rừng. Không chỉ một mà là năm sáu con tạo thành một đàn.
Và có hàng trăm nghìn đàn sói lớn như thể giăng kín cả bìa rừng. Zed nhíu mày quan sát bọr chúng, về khí thế thì lũ sói này tỏ ra vô cùng hung tàn, hình thể đồ sộ của nó có thể dọa cho những người chơi nhát gan không dám tiến lên. Umi sợ hãi nép sau lưng hắn.
Rừng Thầm Thì có có đặc trưng là cây cổ thụ cao hàng chục mét, tán lá rậm rạp che kín ánh sáng. Vừa nhìn liền đoán được bên trong rừng chứa nhiều khoáng vật quý, chỉ có điều lũ sói già đứng chặn trước bìa rừng kia lại khiến cho không một người chơi nào tiến vào trong được.
Zed tập trung nhìn vào Dire Wolves, ngay lập tức, một bảng thông tin cơ sở của nó liền hiện ra.
Dire Wolves – Lv 2.
HP: 2.000
ATK: 100
DEE: 50
SPD: 35
Kỹ năng Dire Wolves.
Bầy Đàn (Active): Gọi thêm 5 đồng loại trong bán kính 50m.
Đóp Yết Hầu (Passive): Gây sát thương x2 vào mục tiêu HP 30%.
Khứu Giác Sói (Passive): Phát hiện player trong phạm vi 20m.
“Cái thuộc tính chó má gì vậy?!” Zed hoảng hồn, cho dù là đối diện với cái chết bao nhiêu lần như gã thì bây giờ cũng không kiểm được mà sợ hãi.
Đây mà còn là thuộc tính của một con quái bình thường cấp 2 sao?
Để so sánh với thuộc tính của con Dire Wolves này mà nói, Zed phải mở bảng thuộc tính của mình lên.
HP: 180
MP:220
Stamina: 140
ATK (Công vật lý): 16
MATK (Công phép): 34
DEF (Phòng thủ): 21
MDEF (Kháng phép): 26
SPD (Tốc độ): 15.5
Evasion (Né tránh): 24
Accuracy (Chuẩn xác): 27
Nếu so với bảng thuộc tính của Zed thì lượng HP 2.000 của con sói này cao gấp 10 lần của hắn, đương nhiên đối với những người chơi chức nghiệp chiến đấu thì HP sẽ dày hơn một thương nhân như gã. Chỉ là hệ số trấn công của con sói này thì cao gấp 6, 7 lần Zed, phòng, thủ thì cao hơn gấp 2, 3 lần. Chỉ số tốc độ cũng nhanh hơn gấp 2 lần.
“Mẹ kiếp, cái chỉ số này hoàn toàn áp đảo người chơi bình thường mà. Một người xông lên thì không khác gì đút thịt cho chó ăn. Tổ đội 5 người cũng phải ngậm trái đắng ch
Chưa kể đến bọn nó có thể gọi bầy đàn năm con đến chơi hội đồng, thậm chí là gây gấp đôi sát thương khi người chơi còn dưới 30% HP. E rằng chỉ một táp của nó là đủ khiến người máu mỏng như Zed hấp hối rồi.
Nói thế nào nhỉ?
“Một táp thì thiếu mà hai táp thì thừa.” Zed lắc đầu ngao ngán.
Giờ thì Zed có thể hiểu được vì sao người chơi chửi Thần Lục quái không theo quy tắc rồi, mười mấy tổ đội của Umi đều táng thân trong miệng sói đều trở nên hợp lý cả.
“Không được, mình làm kinh tế, trước khi mở khóa kỹ năng bị động Bóng Ma Thương Gia thì không thể tùy tiện đưa thân vào chỗ hiểm được, còn mạng là còn tiền, không thể liểu mạng như bọn hắn được.” Zed thầm than.
“Làm cách nào mà những tổ đội chuyên nghiệp kia hạ được con sói quỷ ma này? Còn tận 23 con?” Lần này tới lượt Zed thắc mắc.
TUmi rót nước mắt: “Thế nên em mới nói bọn họ là cao thủ của cao thủ. Nói chung là vừa kỹ năng cao, vừa thêm may măắn nữa. Hôm qua sau khi vô số người chơi hy sinh, người c-hết như rạ thì bọn họ rút ra kinh nghiệm, tổ đội lại với nhau, hai ba đội tách một con sói ra khỏi bầy để vô hiệu hóa kỹ năng Bầy Đàn của nó.”
“Dù sao người chơi nhiều mà. Sau khi tách bọn chúng ra thì ba bốn đội hợp lực lại đánh nó, đội may mắn mới giết được chúng. Nhưng mà trử trận thì vẫn nhiều vô số.”
Nghe Umi giải thích, Zed mới đảo mắtnhìn xung quanh chiến trường. Quả nhiên, đứng ở bìa rừng là hàng triệu người chơi, nhìn đâu cũng thấy người, bọn hắn không vội hành động. mà đứng tụ đội lại. Có lẽ đã có kinh nghiệm hôm qua truyền tai nhau, chỉ đợi đủ người sẽ bắt đầu cùng lúc lao lên quần thảo với quái vật.
Zed mở Sổ Ghi Chép ra, bắt đầu ghi chú.
“Đại ca, anh nhận ra gì rồi ạ?”
Zed nhếch miệng cười: “Ta cá hôm nay người chơi c-hết còn nhiều hơn hôm qua.”
“Tại sao? Bọn họ đã có kinh nghiệm rồi mà.”
“Có kinh nghiệm thật, nhưng bình HP đâu? Đá mài v-ũ khhí đâu? Một viên đá mài vũ khí giá tận 20 Bạc a!” Zed bật cười.
Umi trố mắt: “Đúng tồi, đại ca nói mới nhớ, bình HP hôm qua đã mua sạch tiền rồi, vũ khí thì nứt nẻ, nhưng mà bạc rơi xuống thì lẻ tẻ, hôm nay chắc chắn bọn họ không đủ bình HP đi cắn, vũ khí cũng gãy nát, không đủ sát thương và máu bổ sung, chỉ sợ là một tràng thảm s:át, máu chảy thành sông aF
Umi lạnh hết sóng lưng, cô sợ hãi hỏi: “Đại ca, làm cách nào để chơi tiếp bây giờ? Trò chơi này quá khó rồi.”
Zed cũng lắc đầu ngao ngán: “Thần Lục này rõ ràng là chế độ Hardcore cực khó.”
“Quái vật dã ngoại có chỉ số áp đảo người chơi, còn chưa biết mặt BOSS mạnh thế nào nữa. Các chỉ số thì bá-m s-át thực tế, nếu không biết cách chiến đấu thì gặp nhiều bất lợi hơn nữa “Bình HP, Mana và Đá mài thì cần số bạc lớn để mua, nhưng tỉ lệ rơi đồ thì thấp, khó kiếm tiền.”
“Nhiệm vụ thì rườm rà, cho rất ít điểm kinh nghiệm.”
Zed nheo mắt lại: “Bây giờ người chơi chỉ còn một cách. Họ bắt buộc phải làm nhiệm vụ căn bản trong Thị trấn để nhận vật phẩm lẻ rồi bán, lấy tiền để mua HP và Mana, đá mài rồi mới chiến đấu được nữa. Chỉ có điều, tốn quá nhiều thời gian. Quá khó rồi.”
Với tình hình này, Zed đoán rằng khả năng lên được một cấp của người chơi còn lâu hơn nữa. Nhưng hắn lại nhếch miệng cười.
Trò chơi càng khó, giá trị của vật phẩm và giá trị của đồng tiền càng có giá trị nặng a!
Umi thở dài: “Em hết sạch tiền rồi, nếu không làm nhiệm vụ thì không có tiền ăn. Làm nhiện vụ cũng hết một ngày trời, chỉ vừa đủ tiền ăn và vài phần kinh nghiệm. Không biết mắc bao lâu mới lên được cấp 2 nữa. Sức mạnh thì bỏ phế không tăng trưởng nổi.”
“Nếu mà không hoàn thành nhiệm vụ thì không có tiền ăn cơm.”
TUmi khóc ròng: “Nói chơi game bị c-hết vì đói chắc không ai tin đâu nhi?”
Zed bật cười: “Yên tâm, còn tiền ăn bánh bao ngày mai nữa. Hôm nay ở lại đây.”
oi lại đây? Đại ca định đánh con sói đó hả?” Umi trọn mắt.
“Không, ở lại để nghiên cứu giá trị đồng tiền.” Zed chỉ đơn giản đáp.
Hắn dẫn con bé đến một gốc cây to ngồi xuống, yên lặng quan sát.
Đúng lúc này, có một tổ đội đi ngang chỗ Zed. Hắn lặng lẽ quan sát đội ngũ của đối phương bởi vì khí thế bá đạo trên người bọn hắn.
Người dẫn đầu là một trung niên nam tử, tóc bờm như sư tử, hình thể hắn cao lớn, khoác trên người một chiếc áo choàng lông thú, để lộ một cơ thể rắn chắc vạm võ.
Đi sau lưng là một nữ cung thủ có đôi tai dài như tộc Elf cùng đôi cánh đen. Kế đến là một sát thủ mặc áo choàng, hắn là kẻ có quần áo không hề hư hao trong đội, trên tay là một than! chủy thủ sức mẻ, nhưng khí chất lạnh lẽo thì không giấu đi được.
Sau lưng là một ông lão pháp sư tóc bạc trắng, tay cầm một viên ngọc đỏ. Cuối cùng một bé nữ mục sư cầm quyển sách màu xanh, dung nhan tỉnh xảo, trong veo như ngọc.
“Tới rồi, tới rồi! Hùng sư Escarnor! Tổ đội độc quyền đã hạ bốn năm con Dire Wolves hôm qua, thành viên của Công hội Hoàng Đế kìa!”
“Ta nghe nói bọn hắn là tổ đội xếp hạng số 3 của Công hội Hoàng Đế, đội trưởng là người đàn ông được gọi là Hùng sư Escarnor đó! Khả năng chiến đấu của bọn hắn rất ghê gớm, chỉ năm người bọn hắn đã tự griết được một con Dire Wolves mà không cần hợp tác với đội khác rồi.”
“Công hội Hoàng Đế gì? Ở đâu ra?” Người chơi khác nghi hoặc.
“Thằng nhà quê này. Bọn hắn là Tập đoàn Hoàng Đế ở Lục địa Xanh. Không lâu sau sẽ thành lập Công hội Hoàng Đế ở Thần Lục này. Có vậy mà cũng không biết?”
“Wow, nhìn nữ cung tiễn thủ kia kìa. Dáng người ma quỷ gì thế này?”
“Không muốn c:hết thì ngậm miệng lại! Đó là nữ thần Regina trong lòng ta đó, chức nghiệp độc quyền Thần Tiễn Tiên Tộc. Ngươi nói nhảm cẩn thận một tiễn xuyên đầu a!”
Umi Forger cũng sáng. mắt lên nhìn nữ mục sư đi sau đội hình của tổ đội Hùng sư Escarnor kia, cô nhỏ giọng nói:
“Đại ca mau nhìn, đó là Dương Khiết, tam tiểu thư của Tập đoàn Hoàng Đế: Cha của cô ấy bỏ số tiền lớn để mua chức nghiệp độc quyền Mục Sư Cấm Chú cực kì lợi hại. Trong game này cô ấy tên là Violet Royal a!”
Zed gật đầu, âm thầm ghi nhớ bọn hắn. Gã hỏi: “Một tổ đội toàn chức nghiệp độc quyền như vậy có thể đơn độc g-iết một con Dire Wolves sao?”
Umi nghiêm túc gật đầu: “Nếu tổ đội chức nghiệp độc quyền biết chiến đấu thì chắc chắn có thể. Dù hơi mất thời gian nhưng bọn họ thật sự có thể đơn độc g-iết một con Dire Wolves.” Zed gật gù. “Tốt, trước mắt cứ ngồi đây quan sát đã. Chúng ta cần biết người chơi tốn bao lâu để griết được con quái, những con quái mạnh thế nào, rồi tỉ lệ rơi đồ và những thứ vật phẩm tiêu hao khi chiến đấu.”
Đúng lúc này, tiếng ồn ào lại từ một nơi khác truyền tới. Hóa ra là một đội ngũ độc quyền khác xuất hiện, bọn hắn được dẫn đầu bởi một người phụ nữ có mái tóc đỏ, dung mạo như hoa, lộng lẫy động lòng người, khí chất trên người nàng ta thành thục chín mùi, dáng người bốc lửa, là một hỏa pháp sư. Đội của của nàng cũng là bốn người chức nghiệp độc quyền, kh chất đặc biệt hơn người.
“Mau nhìn, nữ thần Vân Diễm của Công hội Aurelius cũng xuất hiện rồi kìa!”
“Quá quyến rũ rồi! Ta chỉ cần được ngủ với Vân Diễm một đêm thì chết cũng mãn nguyện aW
“Công hội Aurelius là Tập đoàn Aurelius Group, chẳng hề thua kém Tập đoàn Hoàng Đế đâu!”
Đương lúc người chơi cảm thán kinh hô, nhường đường cho tổ đội của Vân Diễm bước ra chiến trường. Cô ấy đột nhiên ngừng bước lại, hướng mắt nhìn về phía Zed, tình huống bất ngờ này khiến Umi sau lưng Zed điểng hồn nép sát sau lưng hắn, người chơi xung quanh cũng giật mình, mấy tay đàn ông thì ném ánh mắt ghen ghét nhìn Zed.
Zed cũng không ngờ người ở tầng lớp trên trời như Vân Diễm lại chú ý tới hắn. Khác với Hứa Hồng Đậu là tầng lớp con cháu của tài phiệt, Vân Diễm là lứa quản lí cấp cao trong giới tài phiệt nha.
Zed không hề nao núng gật đầu chào. Vân Diễm lập tức nở một nụ cười khiến cho đám nam nhân gần đó thất hồn lạc phách, gật đầu đáp lại Zed. Rồi cô ta thong dong xoay người rời đi. Một gã đàn ông Kị Sĩ trong đội bước lên, hỏi khẽ: “Kẻ hèn mạt đó có gì khiến cô chú ý” Vân Diễm không thèm ngoảnh mặt lại, chỉ ung dung đáp: “Ta chỉ cảm thấy người đàn ông đó không tầm thường thôi.”
“Hừ, cũng chỉ là một kẻ dưới đáy xã hội may mắn được vào Thần Lục, rẻ rúng.” Gã kị sĩ hừ lạnh.
Vân Diễm mỉm cười không đáp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập