Chương 15: Hấp Hối
Một ngày công lương 15 bạc, có thể nói ở thời điểm này không một người chơi nào có mức thu nhập cao như Zed. Đây hết thảy đều do hắn có tay nghề cơ khí ở Trái Đất. Theo Zed suy đoán thì mức lương này có thể xem là giá kịch trần của việc làm công ở Wind Land rồi.
Tuy nhiên, lương làm công cao thì nặng việc, Abraham không phải hạng người bác học, cũng không phải kẻ trọng người tài như Zed tưởng tượng. Sau khi nhận Zed vào làm việc, ông ta gần như xem hắn như một tay c:hạy vriệc, ban đầu thử tay nghề của hắn hóa ra chỉ sợ hắn không biết máy móc sẽ làm hư hỏng đồ của lão.
Từ mười hai giờ trưa, Abraham bắt đầu giao việc khuân vác nặng nhọc cho gã. Zed phải khuân những thùng sắt, Phụ tùng nặng gần cả trăm cân từ kho vào xưởng cho lão.
Sau đó là vệ sinh xưởng đầy dầu nhớt. Xưởng cơ khí luôn ám mùi khói, than, bụi kim loại, chứ đừng nói đến cả xưởng lớn chỉ có một người như Abraham. Zed phải lau chùi bánh răng khổng lồ, cạo gỉ sắt, đổ đầu vào máy, tay chân lúc nào cũng đen nhẻm.
Bên cạnh đó, hắn lâu lâu còn phải đứng cạnh Abraham, giữ cố định linh kiện nóng bỏng tay trong khi ông ta lắp ráp. Thường xuyên bị tia lửa điện, sắt nung tóe vào người, dù không. chết nhưng đau rát, mất Stamina.
Thỉnh thoảng Abraham bắt Zed chui vào trong bụng của một con rối cơ khí khổng lồ để siết ốc hoặc kiểm tra khớp nối.
Cuối cùng là chạy vriệc lặt vặt, đi mua than, dầu máy, phụ tùng hiếm từ các cửa hàng khác trong thị trấn. Dù cực khổ nhưng cũng nhờ vậy mà Zed biết được giá cả một số mặt hàng củ: nghành cơ khí luyện kim như phụ tùng, giá nỏ máy, rối cơ khí, nguồn cung nguyên liệu như sắt, gỗ, da, đá quý.
Nói tóm lại, để ăn được 15 bạc của Abraham, Zed phải c-hạy v-iệc như cái máy, cắn hết một cái bánh bao, thanh stamina cạn kiệt tới bốn lần, mỗi lần cạn là ngồi thở như chó, nhưng ngồ nghĩ mệt cũng không được, phải mang trạng thái kiệt sức vừa làm việc.
Đến sáu giờ tối, công việc hôm nay cũng xem như xong. Lúc này Zed đang ngồi gục ở sau kho xưởng sau của Machinist Workshop, trước mặt hắn là một cổ máy cơ khí chiến đấu khổng lồ nhưng đang hư hỏng nặng.
Tạo hình của cổ máy này trông như một con sói cơ khí khổng lồ, thân dài bằng cả căn nhà gỗ bốn chân thủy lực gãy gập, những ống dẫn đầu chảy thành vũng đen trên sàn. Mõm thép của nó hé ra, để lộ dãy ống phóng rỉ sét, lửa từ lò phản ứng giữa ngực nó tắt ngấm từ lâu, chị còn để lại mùi kim loại cháy khét.
Bề mặt giáp của cỗ máy đã rách nát, dù có tay nghề thợ máy ở thế kỉ 22 như Zed nhưng. hắn vẫn chưa từng thấy loại kim loại nào cứng như lớp giáp này. Ấy thế mà lớp giáp của nó đang có nhiều mảng vết thương bị xé toạc thành lổ khổng lồ, tựa như vừa qua một trận chiến dữ dội.
“Thần thánh phương nào đánh nó ra tình trạng này?” Zed lẩm bẩm.
Trong khoang bụng hé mở của nó, Zed nhìn thấy hàng loạt dây dẫn và rune phép (chữ khắc ma thuật) nứt gãy, rũ xuống như ruột gan phơi ngoài ánh sáng. Dưới ánh mắt Định Giá của Zed.
Tên của nó hiện ra: “Siege Wolf – Vai trò: Thu cưỡi hạng nặng. Tốc độ di chuyển trung bình, cực mạnh khi phòng thủ, đẩy trục, có thể chiếm điểm kiểm soát, phá ụ, mở đường cho quân/nhóm, hoặc dùng làm pháo đài di động cho Guild. Có thể điểu khiển bởi 1 pilot +2 nhân viên kỹ thuật.”
“Trạng thái hư hỏng nghiêm trọng, định giá 500 Vàng.”
Zed lẩm bẩm: “Đang hư hỏng nặng mà nó có giá 500 Vàng. Cái cổ máy này đúng là núi vàng di động”
1 Vàng Zed còn chưa từng thấy, nói chi 500 Vàng.
Đúng lúc này, Abraham từ sau lưng bước tới, giao 15 bạc cho Zed.
“Cảm ơn cậu, cái xưởng này của ta lâu lắm rồi không được sạch sẽ như vậy qua. Ngày mai lại đến nhé.”
Zed thở ra một hơi, nhận lấy tiền.
Tiển lương +15 Bạc.
Hắn tò mò: “Ông định sửa cổ máy này lại rồi bán sao, có thể cho ta biết giá của nó khi hoàn thiện không?”
Abraham cười khà khà phất tay: “Ta làm gì có tiền chế tạo cổ máy này, mà có tiền cũng không có quyền xài nó. Ta đang giúp Quan Chấp Sự Diego sửa lại nó thôi.”
Zed nhướng mày. “Quan Chấp Sự Diego, người quản lí tài chính, thuế khóa và kho bạc của thị trấn đó sao?”
“Hổ, cậu cũng biết nhiều đấy.” Abraham tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Một chút sơ sài thôi. Ta chỉ đang. thắc mắc, ông sửa cổ máy này với giá bao nhiêu Vàng?” Zed lắc đầu.
Abraham nghe vậy thở đài, tháo kính lúp ra: “Ta còn chưa định giá được, quá khó sửa chửa, nguyên liệu thiếu thốn, nhưng ta biết cách, chỉ có thể làm từ từ thôi. Nói thật thì việc này vượt ngoài khả năng với thợ cơ khí ở thị trấn như ta, trừ khi Quan Chấp Sự mang nó lên Thành phố, ở đó mới có các Xưởng Cơ Khí khổng lồ, thợ bậc thầy.”
Zed gật đầu, chậm rãi cất lời, “Ta cũng đi khám phá thị trấn một ngày rồi, nói thật thì cái cổ máy này vượt xa trình độ cơ khí của thị trấn. Làm sao ông biết cách sửa nó?”
Ông già Abraham đang lau kính lúp, bàn tay run run một thoáng. rồi dừng lại. Một tiếng thở dài khàn khàn thoát ra: “Vì ta đã từng sống cùng hành tỉnh với nó.”
Zed nhíu mày, trong lòng dấy lên một ta nghi hoặc. “Sống cùng hành tỉnh với nó? Ý ông là gì? Chẳng phải tất cả NPC ở đây đều là dân bản địa do Đấng Sáng Tạo tạo ra sao?”
Đôi mắt mờ đục của Abraham thoáng hiện lên ánh sáng kỳ dị, vừa bất lực và giận dữ. Ông thì thào: “NPC bản địa sao? Chúng ta vốn không phải thứ như ngươi tưởng. Trước khi Thần Lục mở ra, ta và nhiều người khác đã có quê hương, có gia đình. Nhưng hành tỉnh của ta đã bị thiêu rụi trong biển lửa. Ý thức chúng ta bị trói buộc, ném vào nơi này, biến thành những vai diễn bất tử mà các ngươi gọi là nhân vật phụ.”
Zed đang sững sờ. “ ông là… các ông cũng từng là người choi?!”
Abraham giật mình, như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng hất mạnh tay áo. “Quá khứ chỉ là tro bụi. Quên đi, nhóc. Hỏi nhiều cũng chẳng ích gì. Được rồi, cậu về đi, ngày mai lại đến”
Đúng lúc này, từ phía ngoài xưởng truyền tới giọng của một nam trung niên trầm bổng: “Ông đang sửa chửa nó à Abraham?”
“Cố lên, sớm ngày hoàn thành nó. Chỉ cần Cổ cơ khí Siege Wolf này phục hồi thì cái ghế Nam Tước ở Thị trấn Wind Land chắc chắc sẽ thuộc về ta.”
Nói xong lời đó, một người đàn ông trung niên mặc áo choàng rộng, áo choàng lót và áo khoác ngoài bó sát đậm chất quý tộc thời trung cổ từ bên ngoài bước vào, gương mặt ông ta điểm đạm, mở miệng cười khẽ:
“Tới khi ta lên ngồi lên vị trí Nam Tước, bến cảng sẽ thuộc về ta, cả Wind Land sẽ thuộc về ta. Abraham, ông muốn bao nhiêu tiền thì ta cho ông bấy…”
Nói tới đó, ông ta sững người lại khi nhìn thấy sự xuất hiện của Zed đang ngồi gục bên cạnh Abraham.
Trong lòng Zed đanh lại, hắn vừa nghe một chuyện không nên nghe!
Người trước mặt này chắc chắn chính là Quan Chấp Sự Diego, rõ ràng là ông ta đang âm m‹ưu đrảo c:hính!
Diego nhíu chặt mày, giọng dè chừng hỏi: “Đây là con trai ông?”
Abraham lắc đầu phủ nhận, lão cũng không ngờ được Diego lại nói chuyện thoải mái như vậy, chắc có lẽ Ông ta nghĩ rằng giờ này trong xưởng cơ khí chỉ còn một mình lão. Zed cũng không tin Diego sẽ hớ hênh như thế, bởi vì cả ngày hôm nay không có người chơi nào ghé Machinist Workshop. Họ căn bản không có tiền mua gì ở đây, chỉ có một ngoại lệ như hắn. Zed liếc mắt nhìn thùng dầu nhớt chân.
“Là người lạ?” Diego cau mày xác nhận lại. Abraham vừa gật đầu.
Xeng!
Diego lập tức rút một thanh bảo kiếm sáng rực từ trong kho đổ ra, nhưng còn chưa kịp để lão bước lên, một thùng. dầu nhớt đã ngay lập tức bay tới, giáng thẳng vào người hắn.
ÂM!
Zed lập tức dốc hết sức bình sinh lướt qua người Diego, đảo hướng về phía cửa bên hông. Diego giận giữ gầm lên:
“Bắt con chuột nhắt đó lại, griết nó cho ta! Tuyệt đối đừng để nó thoát!”
Theo lệnh của Diego, từ ngoài cửa trước bỗng tràn vào hai tay cận vệ, trang bị trên người bọr hắn bóng loáng, tay cầm trường thương và bảo kiếm. Nhưng Zed đã sóm lường trước được có người ngoài cửa trước nên hắn đã chạy theo hướng cửa hông, hắn đã ở đây cả ngày, dư sức biết đường a!
Mắt thấy Zed đã chạy trước mấy chục mét, tay kiếm sĩ hừ lạnh, hắn vung kiếm chém ra một tia kiếm khí màu vàng sắc lẹm bắn về phía gã.
Skill: Radiant Slash!
Kiếm khí bay nhanh như gió, Zed cắn răng với tay chụp lấy một cổ động cơ thép bên cạnh chắn trước người.
BANG!
Ngay lập tức, cổ động cơ thép b:ị chém gãy làm đôi, dư lực còn đẩy Zed bay một đoạn thật xa mới rơi xuống đất.
-170 HP!
Zed phun một ngụm máu tươi, cả người run rẩy, huyết mạch sôi trào, nhưng hắn không nói hai lời gắng gượng đứng dậy chạy tiếp.
Cao thủ!
Chỉ cần dư lực của skill thôi đã thổi bay 170/180 HP của Zed rồi, không thể để trúng đòn nào nữa. Hắn đang hấp hối!
Mắt thấy hai kẻ cận vệ vẫn bám theo với tốc độ gấp đôi mình, Zed nhanh trí lật đổ những thùng dầu nhớt trước mặt, cản bước bọn hắn lại. Cánh cửa bên hông cũng đã ở ngay trước mắt, Zed vừa chuẩn bị phóng ra ngoài, hắnliềnnhìn thấy túi nguyên liệu màu đen chất đống gần đó, Zed hừ lạnh với tay lấy một túi cho hành trang rồi lao ra khỏi cửa.
Cái này gọi là phí bồi thường!
Hai gã cận vệ vừa vượt qua khỏi những thùng dầu thì Zed đã biến mất trong biển người cho bên ngoài rồi.
Diego giận dữ đấm mạnh lên vách tường. Lão nói qua kẽ răng: “Ông có thông tin của hắn chứ?”
“Chỉ biết tên Zed.” Abraham lắc đầu.
Diego thở ra một hơi, nhanh chóng lấy lại trấn tĩnh: “Chỉ một cái tên thì không thể tìm được. Kẻ này quá nhanh trí, không ngờ hắn còn ra tay trước cả ta. Nhưng hắn chỉ là một người cho mới sẽ khó làm nên sóng gió gì, bất quá để phòng vạn vô nhất thất, tối nay ta sẽ sai thuộc hạ tới di dời Siege Wolf đi, tránh cho lão già Nam Tước Mason sai người tới điểu tra.”
“Ta sẽ gửi địa chỉ chỗ mới cho lão tới làm, ta cũng đã thuê thêm một thợ cơ khí đại sư từ Thành phố Finlix về, hai người hãy tranh thủ sửa chửa nó càng nhanh càng tốt. Mùa thu năn sau, khi Công chúa Ingrid Rosalind công du đến thị trấn chính là thời cơ vàng để ta lật đổ Nam tước Mason.“
Abraham thở dài gật đầu.
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 2.
Tài Sản: 16 Bạc.
1 Bánh Bao Nóng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập