Chương 25: Luật Bất Thành Văn

Chương 25: Luật Bất Thành Văn

Trong Inbound Yards, tiệm da của Otis Đầu Sói chẳng khác gì một bãi chiến trường ngập mù tanh.

Trước cửa chất đống từng bó da sói còn ướt máu, những tấm da gấu khổng lồ xếp chồng cao hơn cả người. Xe ngựa từ ngoại thành liên tục kéo tới, phu bốc vác hì hục quăng từng tấm da rắn lớn, dài như cuộn thảm, hay những bao tải vảy cá sấu đầm lầy lấp lánh ánh xanh.

Không có giáp hay áo choàng trưng bày, nơi đây chỉ là kho gom nguyên liệu sống, mùi muối vỏ cây và dầu bảo quản bốc lên nồng nặc. Otis ngồi lừng lững bên bàn gỗ thô, tay cầm dao cong kiểm tra từng tấm da, đôi mắt sói lạnh lùng định giá.

Đây chính là NPC Otis Đầu Sói nổi tiếng khó tính, đã vung kiếm chém c-hết không ít người chơi lúc mới tới Thần Lục! C ũng chính vì bản tính nóng nảy mà chỗ ông ta khá vắng thương nhân, chỉ có những thợ thủ công cần nguyên liệu để thuộc da, chế tạo ghé ngang mua hàng. Zed sở dĩ lựa chọn cửa hàng này bởi vì người nóng tính thường là người bụng dạ rộng rãi, nói đúng hơn là thẳng như ruột ngựa, dễ nói chuyện sòng. phẳng.

Lúc này, Otis Đầu Sói ngồi chễm chệ phía sau quầy gỗ, mái tóc rối phủ xuống gương mặt đầy sẹo. Khi Zed bước vào, ông ta chẳng thèm ngẩng đầu, cất giọng khàn:

“Ngươi muốn mua hay muốn bán?”

Zed bình tĩnh bước tới: “Tôi muốn bán một ít da, gom từ tay mấy người chơi. Muốn hỏi giá ông thu vào thế nào.”

Otis khẽ hất cằm, nụ cười nhạt kéo trên môi, đầy khinh miệt. “Hóa ra là kẻ buôn nhặt vụn vặt mới tới từ dị giới. Ngươi mới cấp một mà cũng bày đặt làm thương nhân? Nghe cho rõ, ỏ đây ta không thu lẻ từng tấm. Tối thiểu một bó hai mươi tấm. Quy chuẩn của Craftsman Guild và Merchant Guild đặt ra từ lâu rồi.”

Zed gật đầu không cảm thấy ngạc nhiên, hắn tò mò: “Nếu tôi chỉ có mười chín tấm?”

'Otis bật cười khô khốc: “Vậy thì vứt đi, hoặc ra chợ chào mấy tay mơ khác. Ở đây không có chỗ cho hạng vặt vãnh. Chúng ta buôn cho thợ thủ công bản địa, cho các xưởng lớn, không phải cho lũ chơi trò nghèo kiết xác.”

Zed khẽ nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên sự tính toán: “Nghe như ông đang nói rằng thị trường này vốn đã bị chặn kín. Người mới chẳng chen nổi?”

'Otis nhếch môi, đáp bằng một nụ cười khinh khinh: “Ngươi cũng khá thông minh. Đúng. Không tiển, không thế, thì tốt nhất biến. Ở đây, kẻ yếu chỉ làm mổi cho sói.

Zed im lặng một thoáng, ngón tay gõ nhịp chậm trên mặt quầy, đôi mắt chăm chú nhìn Ots, nhưng trong đầu lại xoay chuyển những lời vừa nghe.

“Tối thiểu một bó hai mươi tấm. Quy chuẩn của Craftsman Guild và Merchant Guild đặt ra.“ Ánh mắt gã lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Hóa ra, đây là trò chơi quyền lực thực sự. Không chỉ là mua bán mà là một vòng kìm hãm.

Theo như phép tính hiệu suất Dire Wolves rơi ra da của Zed ban Tãy, thì với xác suất rơi chỉ 5,56% tức trung bình phải hạ 18 con sói mới đổi được 1 miếng da. Người chơi phải griết đến 1.000 con sói, kết quả thu về mới khoảng 55 miếng da.

55 miếng da này có rơi vào tay một người không? Dĩ nhiên là không thể! Để hạ 1.000 con sói đó cần tới 4.000 tổ đội 5 người hợp lực, e rằng vì mấy miếng da mà tranh sứt đầu mẻ trán. Trừ khi người chơi này đã mạnh tới mức có thể một mình g:iết cả ngàn con sói thì mới có thể gom được 55 miếng da đó.

Nếu mạo hiểm giả bản địa có thể săn hàng chục tấm da mỗi chuyến đi, thì người chơi mới chỉ nhặt được một, hai tấm là cùng. Không đủ bó, không ai thu mua. Mấy kẻ cấp thấp hoặc không vốn sẽ bị loại ngay từ cửa.

Vậy chỉ ra, cái luật bất thành văn này được dựng lên bởi hai thế lực mạnh nhất: Craftsman Guild, kẻ nắm chuỗi chế tác, và Merchant Guild, kẻ nắm chuỗi phân phối. Bọn họ liên kết để dựng rào chắn, vừa bảo vệ thợ bản địa, vừa hợp thức hóa việc chèn ép người chơi mói.

Đặt ra chuẩn bó hai mươi tấm da, vừa đủ để người thợ săn chuyên nghiệp sống được, nhưng thừa khó để kẻ yếu chen chân. Một cách tuyệt hảo để xua sạch con ruồi vặt khỏi thị trường. Zed đã sớm lường trước được khi mà hắn chưa từng thấy người chơi nào ghé tiệm da để bán. Chỉ là không ngờ sản lượng bị ép cao tới mức này.

Zed khẽ thở ra, ngón tay gõ nhẹ lên quầy gỗ. Trong lòng hắn dần xâu chuỗi bức tranh.

Nhìn bề ngoài Tiệm Da Otis Đầu Sói này chỉ lầ một tiệm bình thường, nhưng ẩn bên trong là một hệ thống đã cấu kết rõ rệt.

Bất cứ ai muốn bán da đều phải vượt ngưỡng hai mươi tấm. Những người chơi lẻ, nghèo, thiếu vốn chỉ còn hai lựa chọn. Tự tiêu hủy hoặc bị kẻ khác ép giá ngoài chợ đen.

Otis híp mắt, tưởng chừng. hắn đã dọa nạt thành công tên thương nhân quèn này. Nhưng khóe môi Zed lại nhếch lên một đường cong, khiến cho lão có chút khó hiểu.

Đối với người chơi nhỏ lẻ, họ bị gạt ra ngoài vì không thể gom đủ hai mươi tấm. Nhưng không thể với đám đông thôi, còn với Zed thì đây chính là cơ hội.

“Một bó hai mươi tấm da, nếu cả trăm, cả nghìn người chơi gom được lẻ tẻ rồi mắc kẹt ngoài cổng, thì kẻ biết gom chúng lại sẽ nắm cả nguồn hàng. Bọn hắn không bán cho cửa hàng được, thì nhất định sẽ bán cho người mua lẻ như ta mà không có lời dị nghị.”

Khóe miệng Zed khẽ nhếch, giọng điểm tĩnh:

“Quy chuẩn hai mươi tấm một bó của ông đúng khắc nghiệt thật. Nhưng cũng hợp lý. Nó khiến kẻ yếu không có cửa và kẻ đủ khôn mới sống được.”

Otis nhướng mày, mủa mai: “Thế ngươi tính sao? Vẫn chỉ có vài tấm da vụn trong tay thôi, nhóc.”

Zed nhẹ nhàng đáp: “Nếu tôi gom được hai mươi, năm mươi, thậm chí cả trăm tấm, chuẩn từng bó như ông muốn, thì sao? giá thế nào?”

Otis bật cười, vang vọng như sói tru:

“Ngươi? Gom nổi à? Đám chơi trò vặt vãnh kia còn chật vật từng miếng. Ngươi lấy đâu ra vốn, lấy đâu ra mạng mà gom?”

Zed không đáp, chỉ cúi mặt xuống, rút một tấm da sói sạch sẽ lão chất gần đó, nhẹ nhàng đặt lên quầy. Ngay lập tức, hắn kích hoạt kỹ năng Định Giá, con số hiện lên trong mắt.

[Da Sói Thành Phẩm, giá trị thật: 5 bạc. Giá thấp nhất có thể bán: 4 bạc.]

Lão ta bán cho xưởng và thợ thủ công với giá 5 bạc một miếng, thấp nhất là 4 bạc 1 miếng. Vậy thì giá nhập hàng da thô là 3 bạc 1 miếng, hoặc ít nhất là 2 bạc một miếng. Nhưng Zed tin vào khả năng tính toán của mình, gã đã tính ra được con số mà gã nhập từ người chơi để có lời là 2 bạc. Vậy nên, ông già này nhập ít nhất phải là 3 bạc 1 tấm, với số lượng 20 tấm thì.. Zed điểm tĩnh ngẩng đầu dậy: “Ông nhập một bó da sói 60 bạc có đúng không?”

Lời của hắn khiến Otis lập tức dẹp bỏ thái độ đùa cợt, sắc mặt lão nghiêm túc lại. Phượng Cửu sau lưng cũng nhếch miệng cười.

Tốt lắm, cuối cùng cũng có kẻ ngu người ra giống nàng vì khả năng tính toán xuất quỷ nhập thằng của gã đàn ông trước mặt.

“Ngươi là Ghost Merchant?” Otis nghi ngờ hỏi.

Zed căn nhắc một chút rồi gật đầu. Otis liền khịt cười, lão nghiêm giọng lại: “Giá nhập hàng của Craftsman Guild bọn ta đã thống nhất không nói cho những người tới từ dị giới dưới cất độ 5 các ngươi. Chỉ có Ghost Merchant như ngươi mới nhìn ra được.”

Lão ngừng lại một nhịp, đôi mắt sói quét qua khuôn mặt bình thản của Zed.

“Coi như ta liều mạng. Nếu ngươi có thể gom đủ, ta sẽ nhập. Sáu mươi bạc một bó, không bớt, không thêm. Toàn bộ khu Inbound Yards này chỉ có mình ta dám phá luật để mua của người chơi dưới cấp 5, đừng làm ta thất vọng đấy Ghost Merchant.”

Zed khẽ gật đầu, khóe miệng nhếch lên. Trong mắt hắn, con số vừa xác nhận kia chẳng khác gì một cánh cửa vừa hé mỏ. Bởi một khi biết rõ giá nhập, trò chơi này đã có bảng quy chiếu. Phần còn lại chỉ là cách Zed gom, gói và bán hàng.

Otis hừ lạnh: “Đừng vội đắc ý chắc ngươi không hiểu ý nghĩa hai chữ Ghost Merchant này đâu nhi? Ngươi có biết trong lệnh cấm giao dịch của Merchant Guild, ai đứng đầu danh sách không?”

Zed thoáng giật mình: “Chẳng lẽ bọn hắn bài xích Ghost Merchant như ta?”

Otis chống dao lên quầy, khẽ gật đầu: “Đúng thế. Với chúng, Ghost Merchant chính là cái gai trong mắt.”

Ông hít một hơi, giọng trầm khàn như nhấn từng chữ: “Vì sao gọi ngươi là Ghost? Vì ngươi có khả năng mua rẻ hơn, bán đắt hơn, lại còn ẩn dấu giao dịch dưới mũi Guild, càng để ngươi tồn tại lâu mạng của ngươi càng khó griết. Người khác cần giấy tờ, con dấu, thương hội đứng tên còn Ghost Merchant chỉ cần cái nhìn là biết giá thật. Đó là khả năng phá hủy th trường.”

Ông nhấn mạnh: “Ngươi có hiểu lời ta nói không? Merchant Guild lập nên cả một hệ thống độc quyền, ép tất cả phải buôn qua chúng. Thế mà Ghost Merchant như ngươi xuất hiện, không giấy phép, không quan hệ, lại có thể xé toang lớp vải che giá, mua trực tiếp từ kẻ nhỏ, bán thẳng cho xưởng lớn. Ngươi biến mọi quy chuẩn thành trò hề”

Zed lặng đi một thoáng. Otis khẽ nghiêng đầu, giọng khàn khàn:

“Vậy nên trong lệnh cấm, Ghost Merchant luôn đứng đầu danh sách đen. Nếu ngươi không đủ khôn ngoan, một khi chúng ngửi thấy mùi Ghost quanh ngươi thì chẳng cần nhiều lý do đâu. Hàng bị tịch thu, giấy bị chặn, chúng sẽ giam ngươi lại mọt rong để lần mò tới sản nghiệp của ngươi, đánh sập toàn bộ, để cho ngươi biến mất hoàn toàn khỏi Thần Lục.” “Người bản địa gọi bọn ngươi là kẻ buôn ma, không thuộc luật, không thuộc trật tự. Và Merchant Guild ghét nhất là thương gia nằm ngoài luật của bọn hắn.”

Nghe tới đây, Zed siết chặt nắm đấm, ánh mắt lạnh xuống. Phượng Cửu bên cạnh cũng lo lắng nhìn hắn, nàng không ngờ tới người thương nhân nhỏ bé bên cạnh mình lại là Ghost Merchant đã tuyệt tích ở Thần Lục từ lâu.

Zed ngẩng đầu dậy: “Merchant Guild có quy mô thế nào? Bọn hắn nắm quyền buôn bán ở Thị trấn Wind Land sao?”

Phượng Cửu bên cạnh lắc đầu thở dài, nhỏ giọng lên tiếng: “Ngươi xem thường những Guild bản địa quá rồi. Merchant Guild đã tồn tại mấy nghìn năm, được vương quyền Elyria cho phép tồn tại như một bộ máy nửa nhà nước để quản lý hoạt động thương mại của vương quốc. Chúng vừa là ngân hàng, vừa là sở thương mại, vừa là công cụ kiểm soát chính trị của cả vương quốc Elyria.”

Zed nhướng mày. Quy mô toàn vương quốc?!

“Con bé này có vẻ rành về Guild bản địa nhỉ?” Otis hứng thú nhìn Phượng Cửu, lão nhìn Zed, nghiêm giọng: “Merchant Guild có quyền rất rộng, gần như ngang chính quyền. Thương nhân ở Elyria phải được cấp giấy phép thương nhân mới được buôn bán ở thành thị nếu không có giấy phép thì mọi giao dịch đều bị coi là bruôn lậu.”

“Ghost Merchant như ngươi chắc chắn sẽ không được chúng. cấp giấy. Tuy ngươi không phải trội phạm, nhưng ở Merchant Guild thì Ghost Merchant chính là tội phạm truy nã hàng đầu. Sau này đến tiệm của ta hãy đi cửa sau, che giấu hành tung.”

Được Otis nhắc nhở, Zed nghiêm túc gật đầu: “Đa tạ ngài Otis, ta đã nhớ kỹ. Tối nay ta sẽ đem lô hàng da tới cho ông.”

Nói rồi, Zed dẫn Phượng Cửu xoay người rời đi. Ngày hôm nay hắn đã biết thêm một chuyện về Merchant Guild và nhận ra thân phận Ghost Merchant của mình bất lợi thế nào. 'Ghost Merchant là một ánh đèn đỏ trên trán, một tấm bia để Merchant Guild nhắm bắn. Kể từ giờ hắn sẽ là một thương gia không có giấy phép, không thể buôn bán quang minh chính đại, là một con kiến nhỏ bé đối diện với một thế lực khổng lồ trải khắp Elyria vô ngần.

Ban đầu chỉ tưởng anh em bên chức nghiệp chiến đấu mới là chơi trò hardcore, không ngờ tới hardcore của hardcore chính là hắn a!

Ánh nắng chiểu rơi xuống con phố, Zed vừa bước ra khỏi tiệm, đập vào mắt hắn là một nhóm người khoác áo dài, thêu huy hiệu Merchant Guild đã chắn ngay lối đi.

Người dẫn đầu đội mũ nỉ tên Ryan, hắn cất giọng, sắc như mũi kim:

“Dừng. Ngươi vừa thương lượng trong tiệm Otis, đúng không? Giấy phép thương nhân của Guild đâu. Xuất trình.”

Zed dừng bước, Phượng Cửu biến sắc, vội nép sau lưng gã. Zed không vội trả lời, giữ nguyên sắc mặt bình tĩnh,ánh mắt hắn roi lên người gã hướng dẫn của Craftsman Guild ban nãy, hắn ta vừa lúc mỉm cười tươi tắn gật đầu chào gã.

Sổ Tay Zed – Ngày thứ 4.

Tài sản: 116 Bạc.

Kho hàng: Trống

No: Trống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập