Chương 28: Zed Mart+

Chương 28: Zed Mart+ Gió đêm Wind Land lùa qua khe cửa hậu viện Mặc Ngữ Nhân Gian, mang theo hương men rượu nồng và tiếng đàn tỳ bà réo rắt từ tiền viện. Zed lúc này đang nắn bóp đôi vai nhỏ nhắn mềm mại của Chu Phượng Cửu, con bé đang nhắm mắt gât gù tận hưởng: “Tay nghề đấm bóp của ngươi không tệ, có thể mở một kỹ viện rồi đấy.” “Phụ nữ ở Thần Lục cũng đi kỹ viện?” Zed buồn cười, hắn không ngờ đôi vai mềm mại này lại có thể vác được gần hai trăm cân hàng. “Đi chứ, nếu ngươi sa cơ thất thế có thể vào kỹ viện làm kỹ nam, nếu may mắn gặp được phú bà có khi kiếm được cũng bộn tiền. Không cần phải trốn chui trốn nhủi như bây giờ.” Đương lúc hai người nói chuyện, Lưu Diệc Phi từ sau tấm rèm lụa bước ra, đêm nay nàng. mặc yếm đỏ, khoác áo choàng đen mỏng tang, tóc búi cao cài trâm ngọc, đôi mắt như phủ một lớp sương khói. “Hôm nay buôn bán có vẻ không được khả thi nhỉ? Ghost Merchant mà mặt như kẻ mất trộm thế kia à?” Lưu Diệc Phi trêu. Nàng bưng theo một mâm trái cây và chai rượu vang đến bàn đặt xuống. Zed mới ngừng đấm bóp cho Phượng Cửu, ngồi xuống ghế thở ra một hơi: “Vừa mất ít tiền để mua một bài học.” “Chuyện anh và tiểu Cửu đi mua da sói đó sao?” Diệc Phi rót rượu cho hắn. ⁄Ừ, người chơi giữ da quá lâu, không bán được, bỏ thì tiếc, thành ra hư hỏng hết. Ta thu lại nhưng không kiểm tra chất lượng nên lỗ một phen.” “Lỗ mà trông anh vẫn còn tươi tắn nhỉ?” Diệc Phi bật cười. Zed lắc đầu thản nhiên: “Mất tiền mà không biết lý do mới đáng sọ. Còn ta đã biết lý do, xen như trả tiền để mua một bài học vậy.” Diệc Phi chống cằm, ngắm gã thương nhân áo choàng xám dưới ánh đèn đỏ lịm, môi cô cong lên: “Nếu anh không có giấy phép các thứ thì các thương vụ của anh sau này còn bị chèn ép lỗ nặng hơn nữa, thậm chí không thể bán những nhứ nhỏ. Anh định kinh doanh thế nào để đối phó với Merchant Guild?” Zed im lặng một hồi, rồi đơn giản đáp: “Cô có nghe từ Mafia bao giò chưa?” “Maña? Tên một công hội sao?” Zed gật gù: “Có thể xem là một công hội, nhưng không phải công hội chính nghĩa, lịch thiệp đâu. Ở thế giới cũ của ta, đó là tên của một tổ chức ngầm. Tồn tại ngoài luật pháp, kiểm soát những gì mà chính quyền không thể với tới, từ b-uôn Lậu, bảo kê đến giao dịch ngầm, thanh trừng, ám sát. Không giấy phép, không chứng từ, chỉ có lời hứa và máu.” Zed ngả người ra ghế, mỉm cười lạnh nhạt: “Ở Thần Lục này, ta sẽ lập ra thứ tương tự, một mạng lưới thương nghiệp trong bóng tối. Ở nơi mà Merchant Guild không dám đặt chân, ta sẽ là kẻ thống trị. Cảng, khu ngoại thành, trại di cư, chợ đen tất cả đều có thể trở thành thị trường của ta.” Lưu Diệc Phi sáng mắt lên: “Thú vị thật. Thế kế tiếp anh có kế hoạch gì?” Zed nhìn ánh mắt mê người của Diệc Phi, hắn suy nghĩ một chút rồi mở sổ ghi chép ra, một bản sơ đổ liền bay lên. “Ta sẽ cho đối tác chiến lược xem bảng kế hoạch phát triển Thương hội Zed Martr của ta. Nếu cô hứng thú thì có thể đầu tư vào, càng nhiều càng tốt, ta không chê tiển ít đâu.” Zed Tmỉm cười thân thiện. “Quý hóa quá.” Diệc Phi chề môi.

[Chuỗi Cung Ứng Vật Liệu Sản Xuất Zed Mart+ J 1 Nguyên liệu thô [Crafts Ter 1| Da, Gân thú, Sừng, Gỗ, Quặng sắt, Khoáng vật, Đồng, Bạc, Mithril. Quy trình: 1. Tìm nguồn nhập hàng ổn định – 2. Nhân công sơ chế – 3. Thành phẩm, bán. TL Nguyên liệu tĩnh chế [Craft Tier 2| : Đang nghiên cứu. TIL Nguyên liệu trang bị [Equipment] : Đang nghiên cứu. TV. Nguyên liệu ma thuật [Arcane Components | : Đang nghiên cứu. V. Vật liệu cơ giới & công nghiệp [Mecharical | : Đang nghiên cứu. VI. Hàng nông, sinh, ÿ tế [BioCraft| : Đang nghiên cứu. VIL Vật liệu thay thế / hàng cấm phục chế. [Contraband & Counterfeit] : Đang nghiên cứu. “Hóa ra ngài Ghost Merchant đây đã lên kế hoạch từ trước rồi.” Lưu Diệc Phi bất ngờ. Phượng Cửu không nhịn được nói: “Kế hoạch ngươi vạch ra nhiều như vậy, nhưng sức một mình thì ngươi làm sao gánh nổi?” Diệc Phi gật đầu đồng tình: “Phải có tổ chức, thêm nhiều thành viên.” Zed ung dung đáp: “Tất nhiên phải có tổ chức kinh doanh mới làm nổi, nên ta mới đặt tên là Thương hội Zed Martr. Nhưng mà muốn có tổ chức phải có tiền để trả tiền thuê người vận hành. Nên bây giờ cứ làm những việc trong tầm tay để kiếm tiền trước đã.” “Chuyện để tiền đẻ ra tiền bây giờ còn xa lắm.” Đương lúc ba người nói chuyện, Chu Trùng Bát từ trong phòng bước ra, giọng khàn đục: “Zed thiếu hiệp, ta nghe đứa cháu Phượng Cửu nói lô hàng đầu tiên của cậu đã lỗ rồi à? Da hỏng hết sao?” Chu Phượng Cửu giật mình, còn Zed quay sang nhìn, Phượng Cửu lập tức cúi đầu nhỏ giọng: “Ơ kìa ông nội, con có kể bao giờ, con có phải tên Cửu Mõm nhiều chuyện kia đâu.” Ông lão bật cười khà khà: “Ha! Ta ngửi mùi da hư trên người con lúc về nhà là biết ngay.” Lưu Diệc Phi nhướng mày, nàng đưa ly rượu lên môi, nói khẽ với Zed: “Chu Trùng Bát từng làm cho Craftman Guild đấy. Tay nghề thuộc da của ông ấy, cả Wind Land này chỉ có vài người sánh kịp.” Zed gật đầu,ánh mắt bừng lên vẻ hứng thú. “Không ngờ Chu lão lại thạo nghề thuộc da tới vậy?” “Lúc trẻ từng làm nghề thuộc da cho hội Craftsman ở Vương quốc Green Haven.” Lão thừa Zed ngồi thẳng dậy: “Thế ông có thể xem giúp ta lô hàng lần trước bị hư vì lý do gì không?” Chu Trùng Bát khịt mũi. “Da thú không phải cứ lột ra là bán được. Phải phơi, tẩy, ướp muối. Còn nếu muốn để lâu, phải ngâm rượu hoa hồi hoặc phun bột tro kiểm.” “Nếu ta muốn làm đúng quy trình này, cần những gì?” Gã hỏi. “Dụng cụ nạo mỡ, bàn gỗ phơi, dao tách gân, vài thùng muối, và chỗ để phơi.” Chu lão ngẩng lên nhìn hắn, nheo mắt: “Ngươi thật sự định làm chứ? Thương nhân mà lăn tay vào da thú, mùi này bám cả tuần đấy.” Zed mỉm cười: “Nếu chỉ sợ mùi, ta đã chẳng chọn nghề này.” Lưu Diệc Phi đứng bên khẽ bật cười: “Nghe như lời tỏ tình với nghề buôn vậy đó. 9ao ngươi không thử tình tứ với ta một chút?” Zed lờ đi, tiếp lời: “Nếu ta gom được da từ ngoài thành, ông có thể xử lý giúp ta không?” Chu Trùng Bát khoanh tay, suy nghĩ một lát TỔi đáp: “Có thể. Nhưng dù thiếu hiệp có là ân nhân của ta thì ta vẫn lấy 15% giá trị lô hàng, để trả or cưu mang thì ta lấy 10% và chỉ làm hàng sạch, không dính máu, không mốc. Nếu giao da bẩn, ta vứt thẳng vào bếp Diệc Phi mà đốt.” Zed gật đầu, chìa tay ra trước mặt ông lão: “Thỏa thuận.” Chu Trùng Bát cười ha hả, bàn tay đầy vết chai sần đưa ra, chưa kịp bắt tay thì Phượng Cửu đột ngột bước lên, giọng nhỏ đi thấy rõ: “Ông nội, ông quên rồi sao? Lần trước ông giúp thợ da chống lại Merchant Guild, họ đã đốt xưởng của ông đấy.” Không khí trong hậu viện thoáng chùng. xuống. Lưu Diệc Phi đang rót rượu cũng khựng lại. Chu Trùng Bát chỉ bật cười: “Bọn chúng có thể griết ta, nhưng không g-iết được nghề của ta. Mà nghề là sinh mệnh của ta.” Zed nhìn ông thật lâu, rồi nói khẽ: “Ông cứ yên tâm, ông hãy lo phần sơ chế da. Nếu Merchant Guild muốn diệt, trước tiên họ phải bước qua xác ta đã.” “Hảo! Có khí phách!” Chu Trùng Bát và Zed đồng thòi bắt tay. Công đoạn nhân công sơ chế đã có! Sau đó, Chu Phượng Cửu và Chu Trùng Bát trở về phòng ngủ, chỉ còn lại Zed với Lưu Diệc Phi. Khi chỉ còn hai người, bà chủ quán thành thục chín mộng này liền chuyển ghế sang ngồi cạnh hắn, mùi thơm. nồng nàn của cô khiến cho Zed không nhịn được rạo rực, hắn chỉ đành nốc một ly rượu để hạ hỏa. Diệc Phi giọng ôn nhu: “Đã có nhân công sơ chế rồi, chuyện nguồn hàng anh định giải quyết thế nào?” Zed trầm ngâm: “Nguồn hàng từ người chơi quá kém chất lượng. Hơn nữa, ta không thể mã thu hàng từ bọn họ, đợi một thời gian ngắn nữa bọn hắn mạnh lên, sẽ tự gom hàng để bán, tới lúc đó chúng sẽ nhắm vào ta vạch trần với tội mua gian bán đắt cho NPC.” “Nhẹ thì bị tẩy chai, nặng thì Merchant Guild chú ý tới, chuỗi cung ứng vật liệu sản xuất của ta xem như chhết trong trứng nước, ảnh hưởng tới toàn bộ thương nghiệp phía sau. Nên ta phải tìm một nguồn cung ổn định hơn, và phải tạo ra một đường dây nhập hàng bí mật, che giấu sự tồn tại của ta, có như vậy mới giống mrafia mà ta nói được.” Diệc Phi choàng tay qua cánh tay hắn, cả người tựa sát vào hắn, giọng cô nhẹ xuống: “Vậy là anh đã có kế sách để che giấu hành tung của chuỗi cung ứng vật liệu sản xuất này rồi?” Zed khịt cười: “Tất nhiên là có, ta đã chuẩn bị kế sách từ trước khi bước vào Thần Lục, không chỉ một mà là hàng trăm kết Nhưng mà trước mắt, bán được một lô hàng chất lượng cho Os Đầu Sói đã.” Gã nghoảnh đầu nhìn Diệc Phi: “Cô là dân bản địa lâu năm ở đây, có biết nơi nào có nguồn nguyên liệu rơi ra từ quái vật ốnđịnh không?” “Có thì có. Da sói đối với người chơi cấp thấp như anh thì rất quý giá, nhưng với người bản địa cấp cao thì da sói chỉ là vật phẩm thứ yếu, có những món da quái vật cao cấp hơn trăm nghìn lần mới khiến họ chú ý. Bình thường họ chẳng thèm đoái hoài tới da sói đâu, nên có một nơi dư sản lượng rất nhiều.” Zed nghĩ tới một nơi, nhưng hắn vẫn hỏi cho chắc: “Ở đâu?” Diệc Phi không đáp ngay. Cô ngẩng mặt lên, đôi môi đỏ khẽ cong, ánh mắt lấp lánh vẻ tỉnh nghịch. Zed thở dài, vì nghĩa quên thân, khẽ cúi đầu xuống. Một nụ hôn ngọt ngào lướt qua, nhẹ như gió chạm nhưng đủ khiến không khí trong hậu việt trở nên nồng nàn. Khi hai người tách ra, Diệc Phi mim cười, ánh mắt vừa lòng thỏa ý, nàng xoay ly rượu, mím môi: “Phía nam thành, khu vực Ngoại Thành Outskirts, có một nơi gọi là Migrant Camp, dân di cư, người chơi tân thủ thất bại, kẻ lang thang bị cấm vào nội thị. Họ sống nhờ săn thú, đào quặng, hái thảo dược. Hàng nhiều lắm, nhưng không ai mua. Họ chỉ cần bạc, không cần danh phận.” Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào hắn, đôi môi khẽ cong: “Anh có thể đến đó. Mua rẻ, trả tiền mặt, không cần hóa đơn, không cần giấy phép. Merchan Guild sẽ không thể can thiệp vào vùng đó, bởi vì chúng sợ chính thứ đang tồn tại trong đó.” “Merchant Guild sợ khu vực ngoại thành?” Zed nở nụ cười lạnh. “Ngày mai ta cho anh mượn chiếc xe ngựa để đi, đường tới khu vực ngoại thành rất xa, tới nơi tìm hiểu thì anh sẽ biết.” Diệc Phi mim cười. Dứt lời, nàng đứng dậy, thích thú vuốt mặt gã rồi quay trở về tiền viện. Zed nhìn theo dáng người bốc lửa đó biến mất sau màn cửa thở ra một hơi. Vừa lúc giọng của Cửu Mõm vang lên sau lưng: “Đại ca, hút thuốc không?” “Con mẹ!” Zed giật mình quay. phắt mặt nhìn hắn. “Mày ngồi đây lúc nào?” Cửu Mõm từ trong bóng tối bước ra cười hề hề: “Hai người hôn hít nồng cháy như vậy, ông nội em cũng không dám lên tiếng phá đám nữa. Hết giờ làm rồi mà.” “Mà đại ca, ngày mai cho em theo anh ra ngoại thành với, từ khi vô game này là em làm thuê tới giờ, không biết quan cảnh thế giới fantasy Thần Lục đẹp thế nào cả.” “Rồi, mai theo tao, giờ đi ngủ.” Zed phất tay. Sổ Tay Zed – Ngày thứ 4. Tài sản: 72 Bạc. Kho hàng: Trống No: Trống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập