Chương 3: Chức Nghiệp Độc Quyền
Hồng Đậu liền trịnh trọng nói.
“Tôi là Hứa Hồng Đậu, con gái lớn của Hứa Kiến Quốc, gia tộc của tôi là chủ chủ nhân của Tập đoàn Vạn Kiếm Các, một tài phiệt chính hiệu trong Lục Địa Xanh. Tôi đã bỏ trốn khỏi gi: tộc với kế hoạch tạo ra Công hội La Rose Noire trong Thần Lục. Tự tạo nên thế lực riêng cho mình để bảo vệ sự công. bằng cho nhân loại.”
Lý Đại Hãn gật đầu, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Hồng Đậu nghỉ hoặc: “Có vẻ như Hãn gia đây biết tôi?”
Đại Hãn thành thật gật đầu. “Biết một chút. Chẳng phải hôm qua cô rơi máy bay của Hứa gi: sao?”
Hứa Hồng Đậu ngạc nhiên hơn: “Anh còn biết cờ hiệu trên máy bay nhà tôi. Anh chắc chắn không phải hạng người tầm thường, nói đi, anh là ai?
“Tôi là tôi chứ tôi còn là ai nữa?”
“Không phải, một người bình thường ở cách nửa vòng Trái Đất không thể biết được thông tin các thế lực trong Lục Địa Xanh như anh.” Hồng Đậu lắc đầu chắc nịt.
Đại Hãn có chút buồn cười, đành giải thích một chút: “Trước kia tôi có làm việc trong Chính Phủ Thế Giới.”
“Đấy! Biết ngay mà, nhìn khí chất trầm ổn của anh thì không thể nào là người bình thường được. Vậy tại sao anh lại nghỉ việc ở đó, chẳng khác nào tự tay chặt đứt cuộc sống trong nhung lụa của mình cả.”
“Không chung lý tưởng, sống khép nép, có sống trong nhung lụa cũng chả vui vẻ gì.” Đại Hãn nhún vai: “Cô có lý tưởng sống của cô, tôi cũng có lý tưởng sống của tôi.”
Hứa Hồng Đậu giơ ngón tay cái lên khen: “Có chí khí, đàn ông là phải thế. Ê nhưng mà, anh có cái này không?”
Vừa nói, cô vừa lấy trong túi ra một quyển trục màu đen. Đại Hãn liền nheo mắt lại mà nhìn. “Quyển trục chuyển chức sang chức nghiệp độc quyền của Thần Lục?”
Hứa Hồng Đậu gật đầu: “Trước khi Thần Lục giáng lâm, Đấng Sáng Tạo đã treo giá cho những quyển trục này, giới tài phiệt trong Lục Địa Xanh ai cũng bỏ một lượng tài nguyên khổng lồ để đổi lấy nó.”
“Gian thương.” Đại Hãn nhếch miệng cười.
“Biết là gian thương nhưng có thể làm cách nào khác ngoài mua nó?” Hồng Đậu thở ra. “Thần Lục sẽ là thế giới mới cho nhân loại, Trái Đất bây giờ không thể ở lâu nữa rồi, anh biết điều đó mà. Không biết khi nào thì Thần Lục sẽ đồng bộ với thực tế, tới lúc đó chúng sinh bình đẳng. Giới tài phiệt muốn duy trì quyền thống trị bắt buộc phải đầu tư tất tay vào Thần Lục. Vừa để cạnh tranh nhau, vừa để duy trì quyền lực của mình.”
“Trận chiến trong Thần Lục này sẽ dùng vũ lực để quyết định, không còn dùng tiền quyết định mọi thứ như thực tế nữa. Cho nên các tập đoàn tài phiệt đã chuẩn bị kế hoạch phát triết sức mạnh cho thành viên chủ chốt của Công hội, không tiếc bất cứ giá nào.”
Hứa Hồng Đậu giọng nhẹ nhàng kể: “Tôi và nhóm bạn thân đã tập hợp những người có cùng lý tưởng để thành lập Guild La Rose Noire trong Thần Lục, quyết cạnh tranh sinh tử với bọn hắn, tự tay giành quyền làm chủ số mệnh cho bọn tôi.”
Nàng lắclư quyển trục trong tay: “Đây là quyển trục chức nghiệp ẩn độc quyền Bách Lý Kiếm Tiên. Là một nghề ẩn độc quyển, giai đoạn đầu rất khó khăn nhưng càng về sau thì càng mạnh. Có lẽ cha tôi cho người truy đuổi tôi cũng vì quyển trục này thôi.”
“Nó là nghề nghiệp chiến lược trong bộ máy sức mạnh Tập đoàn Vạn Kiếm Các mà cha tôi chuẩn bị.”
Đại Hãn gật đầu thừa nhận: “Cô rất can đảm. Muốn đối đầu với một đế chế tài chính thực tế thì không phải một hai chức nghiệp ẩn độc quyền có thể làm được. Cô phải biết Tập đoàn cha cô có thể thuê người chiếm bãi quái để cày cấp, độc quyển nhặt vật phẩm nâng cấp. Gia tộc của cô dư tiền để bóp nghẹt cô từ trong trứng nước.”
“Cảm ơn anh đã nhắc nhở, chúng tôi đã chuẩn bị kỹ càng rồi.” Hứa Hồng Đậu mỉm cười. “Nói như vậy, xem ra Hứa tiểu thư đây vừa thừa tiền vừa thừa nhân lực nhỉ?” Đại Hãn hứng thú.
“Tất nhiên, chúng tôi có một nhóm hội viên sở hữu toàn chức nghiệp ẩn độc quyền, giai đoạt đầu game vẫn có thể thở được nếu bọn tôi đoàn kết.”
“Với cả không biết Thần Lục rộng lớn thế nào, chưa chắc tôi và gia tộc của tôi gặp được nhau mà.” Hồng Đậu cười híp mắt.
“Cô nói cũng đúng.” Đại Hãn gật đầu suy luận: “Những thông tin mà Đấng Sáng Tạo giới thiệu khá ít ỏi, không biết bản đồ thế giới của Thần Lục rộng lớn bao nhiêu, có yếu tố chính trị gì chi phối hay không còn là ẩn số. Nhưng trước mắt là cạnh tranh sẽ rất khốc liệt. Tôi chưa từng thấy trò chơi nào có thể chứa được gần mười tỉ người.”
Hứa Hồng Đậu thắc mắc: “Vậy còn anh, kế hoạch là gì?”
“Tôi rất muốn mời anh vào Guild của bọn tôi nhưng tiếc là bọn tôi đã thống nhất Guild chỉ tuyển nữ, xin lỗi nhé.”
Đại Hãn phất tay: “Không cần, tôi cũng không định xin vào Guild làm gì. Ngay cả những người có chức nghiệp ẩn độc quyền như cô còn thấy áp lực, người độc thân như tôi chỉ là cá điếp sang sông, ruồi muỗi thôi.”
“Vậy anh chuẩn bị một bảng kế hoạch hoành tráng như thế là để làm gì?” Hồng Đậu kinh ngạc.
“Tôi làm thương gia.” Đại Hãn mim cười.
“Thương gia? Anh nói thật chứ, làm cách nào mà thương gia có thể sống trong một thế giới dùng vũ lực được, bọn họ có thể giết anh bất cứ lúc nào!
Đại Hãn bật cười, không giải thích mà chỉ bông đùa: “So với việc cắm đầu tranh quái với những thế lực tài phiệt như cô rồi bị griết thì buôn bán rồi bị giết không phải sướng thân hơn?”
Hồng Đậu nhướng mày trầm ngâm: “Anh nói… cũng… có lý.”
“Bất quá, nếu anh và tôi xuất phát điểm chung thành phố thì chúng ta có thể chiếu cố cho nhau. Tôi sẽ bảo kê anh buôn bán trong khả năng, bởi vì tôi xem anh là bạn mà, Hãn gia không xem tôi là bạn sao?”
“Ái dà, được Hứa đại tiểu thư nói thế thì tôi vĩnh hạnh quá rồi. Cảm on trước nhé, tôi sẽ trả phí bảo kê. Con người tôi thích sòng phẳng.” Đại Hãn mỉm cười.
“Quân tử như vậy sao?” Hồng Đậu cười khiịt: “Mấy đồng bạc lẽ của anh tôi không cần, cứ giữ lấy mà buôn bán. Xem như tôi trả tiền thuê nhà cho anh thì thế nào?”
“Chốt.” Đại Hãn bình thản gật đầu.
“Chốt!”
“Vậy tôi đi tắm trước nhé, tôi phải gội đầu trước khi đăng nhập vào Thần Lục mới được.” Hồng Đậu nói rồi liền bỏ lại hắn đi tắm.
Đại Hãn mỉm cười, hắn lấy bảng kế hoạch cầm tay ra xem. Bên trên đang ghi lại một loạt hàng chữ, mà chữ đứng đầu lại là Đại thương hội ZedCorp. Bên dưới còn có thương đoàn Zed Mart+ Zed Bank, Zed Logistics và một số tên nữa.
Đôi mắt Đại Hãn hiện ra tia lạnh lùng: “Diệp gia, cố gia. Thù diệt tộc, đến lúc trả cho các người cả vốn lẫn lãi rồi.”
Không lâu sau đó, chỉ còn năm phút nữa Thần Lục giáng lâm. Vừa lúc Hứa Hồng Đậu gội đầu xong bước ra, giọng cô dịu dàng vang lên:
“Đại Hãn, nhà anh có máy sấy tóc không?”
“Có, đợi tôi một lát.”
Đại Hãn liền cất bảng kế hoạch cầm tay vào túi, rồi bước vào phòng kho lấy máy sấy tóc ra, trở về phòng của mình. Nhà hắn chỉ có một phòng ngủ duy nhất, Hồng Đậu cũng không ngại nằm ở trên giường đậm mùi của hắn.
Thấy Hồng Đậu ngồi trước bàn trang điểm làm từ bàn thợ mộc tự chế của mình, Đại Hãn liền nói:
“Cái máy này cũ rồi, dùng không đúng cách nó giật điện, để tôi sấy tóc cho cô.”
“Hả? À.. èm, cảm on Hãn gia.” Hồng Đậu hơi chẩn chừ rồi gật đầu.
Thế là Đại Hãn ghim điện vào, nắm lấy mái tóc đen mượt mà của Hồng Đậu để sấy cho cô. Hồng Đậu ngắm mình trong gương, nhưng đôi mắt thì thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt điểm tĩnh điển trai của Đại Hãn. Hắn hoàn toàn không biết rằng, chưa từng có người đàn ông nào tiếp xúc thân mật như thế này với cô, Hồng Đậu cũng sẽ không nói.
Có một câu mà Hồng Đậu không hỏi Đại Hãn, đó là vì sao hắn có thể bình tĩnh lạ thường đến thế. Trong khi cả thế giới đang sốt sắn vì muốn đăng nhập vào Thần Lục để trải nghiệm thế giới thứ hai, cả quãng đường đi vào trung tâm thôn lấy hàng lúc trưa có thể bắt gặp người người nói chuyện với nhau về Thần Lục, chỉ hận không tới giờ đăng nhập vào game liền. Chỉ có Đại Hãn là khác biệt.
Hồng Đậu mỉm cười, nàng thấy người đàn ông này thật thú vị, chắc chắn sau này sẽ không phải người vô danh. Ngay từ khi bắt đầu, Hứa Hồng Đậu chưa từng xem thường người đàn Ông tới từ ngoại vực này.
Sấy tóc xong cũng là lúc đầu khôi đăng nhập Thần Lục tỏa ra ánh sáng. Đại Hãn thản nhiên nói:
“Tới giờ đăng nhập vào Thần Lục rồi, vào thôi.”
“Ùm, cảm ơn Hãn gia.”
Hồng Đậu mới nghị hoặc: “Tôi sẽ nằm ở đâu?”
Đấng Sáng Tạo đã nói, khi đăng nhập vào Thần Lục thì cơ thể người chơi sẽ mắc kẹt tại thực tế, đầu khôi sẽ tạo ra lớp khiên bảo vệ để tránh tác động bên ngoài. Đại Hãn chỉ tay lên giường:
“Cô nằm đó, tôi ra ngoài nằm ghế sô pha.”
“Được.”
Hồng Đậu liền nằm lên giường, đội đầu khôi vào, Đại Hãn còn giúp cô cài dây lại. Thấy hắn xoay người rời đi, Hồng Đậu vội nói khẽ:
“Tên của tôi ở thần lục là Eira de Lorraine.”
Đại Hãn nghiêng đầu lại, nhếch miệng cười, giọng trầm bổng thả ra một câu: “Zed de Vincent.”
Hồng Đậu mỉm cười gật đầu, nàng chậm rãi nhắm mắt lại. Chỉ thấy từ đầu khôi kim cương cương của Hồng Đậu có một lớp tỉnh quang màu tím xuất hiện bao phủ lấy cơ thể nàng. Quyến trục màu đen trong tay nàng cũng từ từ hóa thành tỉnh quang, biến mất vào hư vô. Đại Hãn thấy vậy mới bước ra nhà kho, mở két sắt lấy ra một thứ, đó là một quyển trục màu đen tương tự như Hồng Đậu, chỉ khác ở chỗ quyển trục của Hồng Đậu còn có các hoa văn hoàng kim bắt mắt.
Điểm khác biệt này là do quyển trục của Hồng Đậu chứa chức nghiệp ẩn độc quyền, cả Thần Lục chỉ có một không hai. Còn của Đại Hãn tuy cũng là chức nghiệp ẩn nhưng không độc quyền, trong mười tỉ người chơi chắc chắn sẽ có người may mắn sở hữu chức nghiệp ẩn như hắn.
“Cạnh tranh khốc liệt lắm đây, nhưng ta chắc chắn sẽ là người mim cười tới cuối cùng.” Đại Hãn nghiêm giọng lại.
Hắn bước vào nhà, khóa chặt các cửa nhà rồi mới đội đầu khôi vào.
Ngay lập tức, một giọng nói êm tai vang lên trong. đầu Đại Hãn.
“Bạn đang tiến hành đăng nhập vào Thần Lục. Hệ thống Thần Lục sẽ kiểm tra các chỉ số thuộc tính của bạn, khóa chặt mã Gen, điện não, ý thức. Đồng thời dung nạp quyển trục chuyển chức trong tay của bạn. Vui lòng đợi trong giây lát.”
Chỉ sau đó vài giây, tầm mắt của Đại Hãn ngày càng mờ ảo, từ từ tối đen lại như mực. “Đăng nhập thành công!”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập