Chương 30: Kí Họp Đồng Đương lúc không khí căng. thẳng, từ sau lưng nhóm mặt sẹo có một người con gái bước ra, nàng ta mặc áo choàng đen, để lộ nửa khuôn mặt tỉnh xảo. Nàng nhặt đồng tiền dưới đất lên, giọng lạnh lẽo: “Đã năm ngày trôi qua, có hàng trăm nghìn người chơi tới từ dị giới các ngươi bị Outskirts bọn ta phanh xác, bởi vì chúng dám bén mảng tới đây, xem nơi này không có luật lệ, muốn làm gì thì làm. Nhưng không có kẻ nào bình tĩnh như ngươi, thương nhân.” Nàng bỗng dưng lấy trong khe ngực sâu hút ra một tờ giấy nhỏ, màu vàng đục, hỏi khẽ: “Ngươi biết giá tiền của món hàng này chứ?” Zed nhướng mày hừ khẽ, đối phương đang thăm dò hắn có phải là Ghost Merchanthay không. Tốt thôi, nếu bọn chúng ghét Merchant Guild, vậy thì kẻ nằm ngoài vòng pháp luật của Merchant Guild như gã sẽ được chào đón ở đây, hoặc ít nhất sẽ có quyền buôn bán. Zed lập tức bật kỹ năng Định Giá lên nhìn vào tờ giấy.
[Rune: Dịch Chuyển Tức Thời | Xé tờ giấy ma pháp này sẽ dịch chuyển đến vị trí chỉ định, tối đa 300m. Giá Nhập: 20 Vàng. Giá có thể mua rẻ nhất: 16 Vàng. “Rune Dịch Chuyển Tức Thời, giá mua thấp nhất 16 vàng.” Zed hé miệng cười. Người con gái kia liền sáng mắt lên, nàng nhét tờ giấy vào khe ngực, rồi đưa bàn tay thon dà ra bắt với Zed: “Ta là Eda, quản lý cấp cao của Greyfang Pack, chào mừng ngươi đến với Outskirts, Ghost Merchant.” Lời của Eda lập tức khiến nhóm người xung quanh cả kinh, gương mặt hốt hoảng nhìn vào Zed. “Ghost Merchant?!” “Cái gì? Hắn ta vậy mà là Ghost Merchant đã tuyệt tích mấy trăm năm trước sao?” “Ghost Merchant xuất hiện rồi! Cứu tỉnh của Outskirts chúng ta!” “Trời ạ ngài Ghost Merchant!” Khóe miệng Zed kéo lên một nụ cười nhạt, Phượng Cửu thì thở nhẹ một hơi. Quả nhiên, trời không tuyệt đường người, hắn đã sớm ngửi thấy mùi Outskirts này là con đường mòn của mình. Chỉ có điều, một khi nhúng tay vào Outskirts, đồng nghĩa với việc hắn chính thức bướ vào tầng đáy đen tối nhất của Thần Lục. Không thể quang minh chính đại kinh doanh, toàn bộ đều phải ẩn dưới vỏ bọc. Nhưng thế thì có sao? Chính đạo hay tà đạo, ai là kẻ chiến thắng sau cùng mới là công lý! Để phát triển con đường kinh doanh của mình, luồng lách dưới khe hở của Merchant Guild và chính quyền vương quốc Elyria, tay của gã bắt buộc phải nhúng tràm. Zed đưa tay ra bắt với Ede: “Zed de Vincent.” Eda gật đầu, đưa tay mời: “Nếu là Ghost Merchant thì ngài không cần phải đóng dấu máu, OQutskirts luôn hoan nghênh ngài với sự tôn trọng. nhất. Bây giờ hãy theo ta đi gặp phó hội Greyfang Pack, bà Mirra Widow, phu nhân của ngài Thủ lĩnh Wulfric. Giữa chúng ta cần có một cuộc đàm phán cụ thể.” “Dẫn đường đi.” Eda cưỡi ngựa đen dẫn đầu, mái tóc xõa dài bay lẫn trong gió. Hai bên, mười mấy chiến bin! của Greyfeng Pack di chuyển như bầy sói, trật tự và ngập mùi sát khí bốc ra từ từng bước chân. Trên vai mỗi người đều đeo biểu tượng đầu sói bằng bạc. Mỗi ánh mắt đều lạnh như sói, nhìn một cái cũng khiến Phượng Cửu cảm giác như có hàng chục lưỡi dao đang rà trên cổ. Zed vẫn điềm tĩnh. Mỗi khi hắn đảo mắt, những gã vạm vỡ lại vô thức né tránh tầm nhìn. Sự bình thản của hắn khiến cả bầu không khí vốn nặng mùi máu và thuốc súng dường như chậm lại một nhịp. “Bọn chúng vậy mà kiêng kị một Ghost Merchant mới nhú như ta. Xem ra cái chức nghiệp bị truy nã ở Thị trấn Wind Land này, ở Outskirts lại rất có giá, ta phải lợi dụng điểm này để kiếm lợi càng nhiều càng tốt.” Zed im lặng. Không lâu sau đó, khi bầu trời trở tối hoàn toàn, tổng bộ Greyfeng Pack hiện ra giữa khe núi phủ sương trắng. Một pháo đài khổng lồ được dựng bằng xương quái vật và sắt đen, phủ đầy cờ hiệu đầu sói rách loang máu. Trên cổng khắc dòng chữ bằng máu khô: “Chúng ta là nanh của Bóng Đêm, và công lý của Tôi Ác.” Hai con người sói cao ba mét vạm vỡ đứng canh, đôi mắt vàng lấp lánh, khi Eda giơ tay, chúng chỉ khẽ gật đầu rồi mở cổng sắt nặng nể, để lộ khoảng sân rộng bên trong. Nhìn khắp quảng trường, hàng trăm chiến binh đang tập luyện, chém, gào, cười điên dại. Mùi mồ hôi hòa với mùi máu tươi quyện vào nhau đặc quánh. Tiếng kim loại va nhau chan chát, từng nhát rìu bổ xuống cột gỗ khiến đất đá rung chuyển. Một vài chiến binh b:ị thương vẫn cười ha hả, vỗ vai nhau bằng bàn tay dính máu. Zed khẽ liếc qua Phượng Cửu. Cô gái siết chặt tay áo hắn, khẽ run. “Đừng sợ,” Hắn nói nhỏ. “Noi nào càng tanh máu, nơi đó càng có luật lệ thép.” Eda quay đầu lại, cười lạnh: “Luật ở đây đơn giản lắm. Kẻ nào yếu thì c-hết. Kẻ nào mạnh sẽ được nghe Mirra nói.” Dứt lời, nàng bảo Phượng Cửu: “Cô hãy ngồi trên xe ngựa đợi, chỉ có hắn được phép vào gặp phu nhân.” Thế là Eda và Zed xuống xe ngựa, nàng dẫn hắn đi qua hành lang sâu hun hút lát bằng đá đen. Hai bên là những bức tượng sói bị xiểềng. Càng đi sâu, không khí càng lạnh. Cuối hành lang là một cánh cửa kim loại cao hơn ba mét. Eda dừng lại, khẽ gõ ba tiếng. “Phu nhân, Ghost Merchant đã đến.” Một giọng nói liền vang ra từ bên trong, trầm khàn và uy mãnh: “Vào đi” Cánh cửa mở ra chậm rãi, luồng hoi lạnh tràn ra ngoài. Bên trong là một gian phòng lớn, trêr trần treo những dãy đèn sáng rực. Vách tường treo đầy da sói và những lưỡi đao khổng lồ. Giữa phòng là chiếc bàn dài, bên trên trải bản đồ Outskirt. Và ở đầu bàn, Hội phó của Greyfang Pack – Mirra Greyfang đang ngồi. Bà ta khoác trên mình bộ giáp đen ánh bạc, vạt vai phủ lông sói xám, mái tóc bạc cuộn sóng, làn da rám đồng lộ rõ những đường gân nổi bật như thép. Đôi mắt bà như lưỡi dao hai mặt, một nửa lạnh, một nửa khát máu. Bên cạnh là một thanh đại phủ bạc dài bằng cả thân người. Khi Mirra ngẩng đầu, ánh nhìn ấy đâm thẳng vào Zed. “Ghost Merchant, ta tưởng giống như ngươi đã bị lịch sử chôn sống rồi chứ.” Zed dừng trước mặt bà, tháo mũ trùm xuống, bình thản đáp: “Nếu lịch sử thật sự có quyền chôn sống, thì người c-hết đầu tiên chính là thương nhân thưa bà, còn tôi chỉ là bóng ma của họ thôi.” Một thoáng im lặng. Mirra khẽ nhếch môi. Nụ cười của một Đao Phủ Tàn Bạo cấp 35 trong mắt Zed, vừa là uy hiiếp, vừa là lời mời gọi. Zed đốt một điếu Thăng Long, hắn thản nhiên hỏi: “Vậy thì quý phú nhân đây cần gì ở một Ghost Merchant như ta? Phải có lý do đặc biệt để ta còn sống tới bây giờ đúng chứ?” Không khí trong gian phòng nặng như khói chì. Mirra chống cằm lên chuôi đại phủ, đôi mắt bạc liếc qua Zed như con dao mổ nhìn thấu nội tâm của hắn. “Ngươi hỏi ta cần gì ở Ghost Merchant?” Bà khẽ nhếch môi, giọng nói khàn đặc: “Ta cần một kẻ biết chuyển máu thành bạc mà không làm đổ giọt nào ra sàn.” Zed gật đầu, hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không xin phép, không tỏ ra kính nể. Hắn rót rượu vào hai ly, đẩy một ly về phía bà. “Nghe có vẻ như đống hàng hóa ở Outskirts đã dâng lên đến tận cổ của bà.” Mirra gật đầu: “Đúng. Ở Outskirts, thứ gì cũng có, thuốc, da, gỗ, quặng, cả người. Nhưng tất cả bị chôn sống ở đây. Chúng ta còn có Whitebone, chợ đen lớn nhất phía Nam, nhưng chẳng khác gì một hang sói không cửa ra.” Bà nhấn mạnh từng chữ: “Bọn ta không thiếu hàng. Chỉ thiếu đường ra.” Zed lặng lẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, trong đầu gã bắt bầu tính toán nặng nhẹ. Hắn chọt hỏi: “Còn những kẻ buôn hàng trước ta? Chắc bà từng thử rồi.” Mirra cười khẽ: “Thử à? Hàng nghìn lần.” “Nhưng bọn chúng chỉ là lũ chuột khoác áo thương nhân, tham lam, ngu ngốc, và tin rằng chỉ cần hối lộ là qua được Merchant Guild. Cuối cùng, tất cả đều bị treo cổ ở quảng trường Wind Land, xác chúng ta có thể bây giờ vẫn còn treo đó như biển quảng cáo cho sự ngu xuẩn.” Nói tới đây, giọng bà ta trầm xuống đầy hận thù: “Chính quyền Elyria gọi đó là làm trong sạch thị trường. Còn ta gọi là giết nguồn máu của dân Outskirts.” Zed nhướng mày, ánh mắt lộ tia thích thú. “Vậy là giữa Outskirts và Merchant Guild, không chỉ là cạnh tranh mà là crhiến t-ranh?” Mirra gật đầu: “Chiến tranh âm thầm, không kèn trống. Merchant Guild sợ Outskirts vì hàng của ta rẻ hơn, đa dạng hơn, và không chịu thuế. Còn chính quyền Elyria sợ Outskirts vì ta là vết nứt trong tường thành của họ, nơi mọi kẻ bị trục xuất, mọi món hàng bị cấm, đều tìm được đường sống.” Bà đứng đậy, tay nắm chặt đại phủ. Lưỡi đao phản chiếu ánh nến, lia qua cổ Zed nhưng hắn không nhúc nhích. Mirra hừ lạnh: “Ta từng gửi số lượng hàng lớn qua Harbor và Riverside ba lần. Lần đầu bị Merchant Guild bắt được tịch thu, lần hai bị thuế vụ của chính quyền cướp, lần ba, cả đoàn thương nhân của ta bị thiêu sống giữa đường. Elyria treo bảng trên cổng thành, ai giao thương với Outskirts, coi như tội phản quốc.” “Và ta đã phản quốc, hàng nghìn lần.” Mirra cười khinh. Zed ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bà, đôi mắt bình tĩnh nhưng lóe lên một ta sáng: “Còn Merchant Guild? Tại sao không mua chuộc chúng?” “Ngươi không hiểu. Merchant Guild không cần bạc. Chúng cần độc quyền. Ở Elyria, mọi giấy phép, mọi chuyến hàng, mọi hợp đồng đều phải qua bọn chúng. Bất cứ ai buôn bán không đóng dấu của chúng đều là tội nhân thương nghiệp.” “Chống lại luật của Merchant Guild là chống lại vương quyển Elyria.” Zed bật cười: “Một cánh cổng kinh tế khép kín.” Mirra: “Đúng. Và ta cần một con ma biết đi qua những cánh cổng đó. Chính là ngươi Ghost Merchant. Trước đó cũng đã có vài kẻ Ghost Merchant như ngươi xuất hiện, nhưng bọn chúng càng c-hết thê thảm hơn. Có chức nghiệp nhưng không có đầu óc, cũng chẳng khác nào một đứa trẻ cầm sách ma pháp trong tay mà chẳng biết làm gì.” “Nhưng ta có cảm giác ngươi khác biệt.” Không gian trở nên im lặng. Ngọn nến giữa bàn nổ lép bép, hắt bóng của Mirra lên tường, còn Zed ngồi đó nhưng không thấy bóng của hắn đâu. Gã chống khuỷu tay lên bàn, trong đầu có hàng trăm bài toán chiến lượt lướt qua, qua một lúc lâu, giọng hắn trầm ấm vang lên: “Họp đồng thế nào?” Mirra ngẩng đầu, ánh bạc trong đôi mắt bà lóe nhẹ. Bà khẽ búng tay. Cánh cửa mở, Eda liền bước vào, trên tay là một cuộn da sẫẵm màu. Bà đặt nó lên bàn, cuộn da tự mở, hiện lên dòng chữ ma pháp sáng yếu ớt.
[Hợp Đồng Thương Mại Ngầm Của Greyfang Pack] Mirra chậm rãi nói: “Sau khi ký hợp đồng này, ngươi sẽ có quyền tự do ra vào Outskirts, được nhập hàng trực tiếp từ Hội Greyfang Pack ở khu Migrant Camp, được lính của ta hộ tống khi cần. Nhưng mà toàn bộ hàng nhập phải được trả tiển trước. oi đây không có nợ, chỉ có tiền trao cháo múc.” Zed khẽ gật, ánh mắt hắn không rời khỏi những con chữ. “Ng thì không cần, ta chỉ cần giao kèo rõ ràng là được. Điều kiện của bà là gì?” Mirra nghiêng đầu nhìn hắn, đôi môi cong lên nụ cười nhạt: “Ngươi hợp với Outskirts hơn ta tưởng. Điều kiện của Greyfang Pack chỉ có một. Sau ba mươi chuyến hàng cá nhân trót lọt ngươi sẽ phải buôn hàng cho Greyfang Pack ta, gói hàng lớn, đi thẳng đến Cảng Wind Land và Thị trấn Wind Land. Ta cấp hàng trước cho ngươi, không cần trả tiền.” “Bán xong trả lại vốn, lời chia đôi.” Zed lắc đầu, nụ cười của hắn hẹp lại thành một đường cong: “Ta không làm thuê thưa phu nhân. Ta là thương nhân.” “Đến lúc thích hợp, ta sẽ tự bỏ tiền nhập chuyến hàng đó. Còn chuyện buôn thế nào, sống hay chết, lời hay lỗ, ta chịu.” Eda thoáng giật mình, nhưng Mirra chỉ khẽ nghiêng người, đôi mắt ánh lên tỉa hứng thú hiếm hoi. “Trả tiền trước, không vay, không dựa, không nợ. Ngươi định lập một thương hội riêng sao Ghost Merchant?” Zed thành thật gầu đầu: “Đây là cách duy nhất để ta sống. Nhưng bà yên tâm, thương hội của ta cũng chẳng phải loại quang minh chính đại gì, lũ Merchant Guild sẽ không cho phép t tồn tại. Thương hội của ta sẽ chỉ nhập hàng trái phép, biến máu thành tiền giống như Qutskirts đây thưa bà.” Mirra bật cười khẽ, tiếng cười như con sói già. Bà đặt ngón tay vào mép hợp đồng, rạch nhẹ một đường, để lại vệt máu đỏ sâm lan ra theo đường rune. “Vậy được, đây không còn là hợp đồng làm thuê, mà hợp đồng hợp tác kinh doanh dài hạn giữa Greyfang Pack và Ghost Merchant ngươi. Ký đi. Từ giờ, Outskirts và ngươi có chung một nhịp thở. Miễn là ngươi không c:hết, tiền không cạn, Greyfang Pack sẽ mãi cung cấp hàng cho ngươi.” Mirra nói xong, bà cắt ngón tay, lấy máu viết tên mình lên gốc phải rồi đẩy nó cho Zed. Gã liền cầm dao mà Eda đưa, cắt nhẹ đầu ngón tay, để máu mình rơi xuống dòng chữ ký. “Zed de Vincent.” Giọng nói của hệ thống liền vang bên tai Zed: “Bạn đã kí. [Hợp Đồng Thương Mại Ngầm Của Greyfang Pack|] hệ thống sẽ kích hoạt hiệu lựchợp đồng cho tới khi đôi bên hủy. Các điều kiện và thỏa thuận trên hợp đồng sẽ được hệ thống bảo chứng.” Đã có hợp đồng nhập hàng vô thời hạn với Greyfang Pack! Mirra mim cười, nâng ly rượu lên: “Ngươi rất thuận mắt ta, Zed. Mong là ngươi sẽ khác biệt với hàng nghìn lũ thương nhân trước đó.” Zed mỉm cười không đáp. Cả hai cùng cụng ly. Mirra mới nói: “Từ bây giờ ngươi đã có quyền tự do ra vào Outskirts. Nhưng trước khi bắt đầu thương vụ, ngươi hãy nhìn xem mìn! đang đặt chân vào thứ gì. Eda, dẫn hắn đi một vòng. Cho hắn thấy vì sao Outskirts tồn tại được giữa hai lưỡi đao mà vẫn cười.” Sổ Tay Zed – Ngày thứ 5. Đã có hợp đồng nhập hàng vô thời hạn với Greyfang Pack, Khu Vực Ngoại Thành Outskirts. Tài sản: 50 Bạc. Kho hàng: Trống No: Trống.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập