Chương 32: Chợ Đen Whitebone Cavern
Zed được Eda dẫn đi, rời khỏi tổng bộ của Greyfang Pack. Gã trở về xe ngựa cũ để chở Phượng Cửu, Eda thì cưỡi ngựa dẫn đường phía trước, đám đàn em của Greyfang Pack vẫn chăm chú đi bên cạnh để bảo vệ.
Nhìn Zed đang chăm chú quan sát quang cảnh tối tăm của Migrant Camp, Eda cười khinh khỉnh: “Thấy thế nào ngài Zed? Có phải ở Thị trấn Wind Land sa hoa quen rồi không, nhìn thấy chỗ tối tăm bẩn thiểu như Outskirts không vừa mắt?”
Zed lắc đầu: “Hành tỉnh của ta trước khi tới đây cũng không khác mấy so với nơi này, nhiều nơi còn tệ hơn. Chỉ có khi mùa đông đến, tuyết trắng phủ kín bề mặt mới che được sự tàn lụi của nó. Còn hành tĩnh của cô?”
“Ta là dân bản địa ở Thần Lục, con cháu đời thứ mấy trăm của thế hệ người chơi trước. Ta sớm không biết hành tỉnh quê hương ấy như thế nào, gọi là gì. Có lẽ nó đã bị Thần Lục nuốt chửng từ lâu rồi.” Eda thản nhiên đáp.
Nàng thúc cương ngựa, “Được rồi, để ta dẫn ngài đi tìm hiểu về Outskirts theo lệnh của Hội phó. Điểm đến cuối cùng là khu vực chợ đen Whitebone. Ngài có thể thoải mái lựa hàng ở đó.”
“Ta không thể mua hàng của những người bài sạp bên ngoài Whitebone sao?” Zed nhớ tới người phụ nữ đã nhắc nhở mình lúc chiều.
Eda liếc nhìn hắn: “Có thể chứ, nhưng bọn họ chỉ là mấy tay buôn nhỏ. Là những gia đình di cư bần cùng nhất ở Outskirts này, đàn ông trai tráng trong nhà đi săn buổi sáng, chiều đem hàng về cho vợ con bán. Sản lượng không nhiều, trên sạp có bao nhiêu mua hết sẽ không còn.”
“Còn Whitebone mới là nơi tập trung những cửa hàng đen có thực lực mạnh, có nguồn hàng lớn và băng đảng phía sau chống lưng. Lượng hàng nhập về Whitebone nhiều vô kể. Không có gì ở Outskirts mà ngài không thể mua được ở Whitebone.”
Zed gật gù: “Thì ra là vậy. Nhưng chuyến đi này ta chỉ có ý thâm dò Outskirts nên mang ít bạc, có lẽ ta sẽ đi xem thử Whitebone và quay lại chỗ người đàn bà đó để mua hàng của bà ta. Bà ấy đã giúp ta một phần.”
Phượng Cửu giật mình, nàng nhìn Zed bằng ánh mắt khác, như thể đang tự nhủ thằng cha này cũng ngoài lợi nhuận ra cũng. biết trọng nghĩa khí vậy sao?
“Không hổ là người được phu nhân Mirra tin tưởng, ngài rất nghĩa khí thưa ngài Zed.” Eda mỉm cười, nàng nói: “Như vậy cũng tốt. Những hiệu buôn nhỏ đó có thể sống được ngày nà‹ mừng ngày đó, ngày mai ngài quay lại có khi không gặp được họ nữa TỔ.”
“Vì sao?” Zed nghi hoặc.
Eda thỏ nhẹ một hơi: “Nếu những thợ săn là chồng, là cha của họ tử trận khi đi săn. Bọn họ sẽ không thể tự kiếm được hàng để bán, kết quả là c-hết đói hoặc bị bán làm nô lệ.”
“Ngài đừng quên, hàng triệu người chơi từ dị giới của ngài chết trong miệng lũ sói Dire Wolves hàng ngày, nhưng họ có thể hồi sinh. Còn bọn ta nếu không thể đặt chân vào Trung Địa, c.hết là hết. Mà lũ sói già từ Thung lũng Sói Xám thì có cấp độ cao hơn ở bìa rừng Thầm Thì, nguy hiểm nhiều hơn bội lần.”
Zed im lặng một hồi, hắn mới hỏi: “Nơi này còn có cả nô lệ sao?”
“Đương nhiên, chợ đen buôn cả nô lệ, bọn họ được quý tộc hoặc người có giấy phép dân cư giàu có mua về làm không công trong nhà.”
“Rẻ không?” Zed nhướng mày. Nô lệ? Sai, là nhân công giá rẻ mới đúng.
Eda khịt cười: “Đến Whitebone ngài sẽ biết.”
Hai cổ sẽ ngựa cùng đội tay sai của Greyfang Pack dẫn Zed đi sâu vào Outskirts hơn, dần dần tiếp cận khu vực phía nam của Whitebone.
Suốt cuộc hành trình này, Eda trở thành hướng dẫn viên du lịch cho Zed. Nhờ vậy mà gã đã nắm được thông tin về Outskirts này.
Theo lời kể của cô, Outskirts không phải là vùng ngoại ô thông thường, mà là một vùng đất bị vứt bỏ của Vương quốc Elyria. Trên bản đồ hành chính, nó vẫn được ghi thuộc quyền quản lý của Nam Tước Mason Baron, chủ quản Wind Land. Nhưng thực tế luật pháp Elyria chưa bao giờ đặt chân được tới đây.
Đúng như Phượng Cửu nói, vệ binh thị trấn chỉ tuần tra trong phạm vi ba cây số quanh tường thành, còn xa hơn nữa là khoảng. đất không vua, nơi mọi thứ được định đoạt bằng sức mạnh và bạc. Dân buôn có câu nói truyền đòi: “Một bước ra khỏi tường thành, linh hồn của ngươi không còn thuộc về Elyria.”
Diện tích Outskirts rộng chừng ba ngàn cây số vuông, bằng nửa Wind Land, địa hình hiểm trở và phức tạp. Ở phía bắclà Thung lũng Sói Xám, ổ của bầy Dire Wolves già khét tiếng, phía tây là dãy Tàn Sương, nơi còn sót lại những mỏ đồng và sắt chưa khai phá hết. Phía nan giáp rừng Eldmoor, vùng đất cấm từng là chiến trường ma thú cổ đại. Còn phía đông là dãy tường thành cũ của Wind Land.
Khí hậu ở Outskirts quanh năm ẩm thấp, đêm xuống lạnh buốt, sương mù dày đến mức chỉ cần đi lệch lối là mất hút không tìm thấy lối ra.
Dân cư ở Outskirts tập trung rải rác thành từng cụm nhỏ, sống chen chúc trong các trại gỗ hoặc hầm đá tạm bọ. Khu dân di cư Migrant Camp là nơi đông đúc nhất. Họ là những người mất giấy cư trú, dân tị nạn, thợ mỏ lưu vong, trội phhạm truy nã của các thị trấn lân bang, thành phố lớn đều kéo về đây.
Họ sống bằng nghề săn thú, đào quặng, hái thuốc, hoặc nhặt phế liệu đem bán cho các thương lái liều lĩnh dám vượt biên từ Wind Land sang. Có người may mắn thì trụ được qua mùa mưa, còn phần lớn c:hết đói hoặc bị thú rừng kéo đi. Eda bảo, ở đây, mạng người chỉ đáng giá vài đồng bạc, còn đồ săn được lại có giá gấp mười.
Sâu hơn về phía tây là Deepwood, vùng rừng chiếm gần một nửa diện tích Outskirts. Cây cao um tùm, thú dữ đầy tẫy, và ma thú cấp năm đến cấp mười xuất hiện thường xuyên. Nơi này là nguồn cung cấp da thú, dược liệu và gỗ thô chính cho Wind Land, nhưng chỉ những thương nhân có băng nhóm bảo kê mới dám tiến vào.
Trong rừng, luật lệ duy nhất được gọi là luật máu, kẻ nào mạnh thì giữ đường, kẻ nào yếu phải nộp phí khu vực để được chặt cây hoặc săn thú. Kẻ cứng đầu, sáng còn sống, tối đã biết mất trong bụng sói.
Xa hơn nữa là The Veins, một hệ thống mỏ cổ nằm ẩn dưới lòng đất, kéo dài hàng chục cây số nối từ dãy Tàn Sương đến tận bìa rừng Eldmoor. Nơi đây từng thuộc quyển khai thác của các Guild chính thống, nhưng khi chiến t-ranh biên giới nổ ra, họ rút lui, để lại vô số hầm quặng bị bỏ dở. Dân lưu vong tràn vào chiếm lĩnh, biến nó thành nơi trú ẩn, rồi dần hình thành băng Black Ore Gang – Một tổ chức thợ mỏ vũ trang, buôn quặng và nô lệ.
Chúng kiểm soát toàn bộ vùng mỏ, tự đặt ra thuế, luật, thậm chí có cả đội quân riêng. Ai dám buôn bán mà không qua tay bọn chúng, coi như đã ký vào án tử.
Cuối cùng, ở cực nam là The Hollows, Khe Đen. Trung tâm của mọi tội ác và giao dịch máu. Đây là nơi những kẻ bị truy nã, sát thủ thất bại, hay thương nhân không giấy phép tụ tập sinh sống. Từ đó hình thành nên ba thế lực lớn được người bản địa Outskirts gọi là “Tam Sư Outskirts".
Greyfang Pack cai quản Deepwood, thu thuế săn bắn và buôn da thú.
Black Ore Gang chiếm giữ The Veins, buôn quặng và nô lệ. Thủ lĩnh Garrick Ironhand.
The Hollow Veil, tổ chức trội pnhạm do một mụ ma pháp sư tàn độc tên Lissandra cầm đầu, chuyên thuốc cấm, bùa chú, thông tin, và những giao dịch không bao giờ được phép nói ra. Trong Outskirts không có thương hội, không có luật dân sự hay cảnh vệ. Tất cả chỉ tuân theo Quy tắc Sắt:
Sức mạnh quyết định quyền sở hữu. Ai có thể trả bạc, người đó có luật.
Theo Zed đánh giá, hệ thống ấy vận hành nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng rất ổn định. Người dâ ở đây không còn quan tâm đến tước vị, danh phận hay tín ngưỡng. Họ chỉ quan tâm một điều duy nhất, làm sao sống sót thêm được một ngày.
Edanói rằng tuy Outskirts là vùng vô pháp, nhưng chính vì thế mà nó lại giàu có. Trong lòng vùng đất ấy ẩn chứa khối lượng tài nguyên khổng lồ như gỗ, quặng, da thú, thảo dược, thậm chí cả ma thạch.
Các Guild sợ dính líu, chính quyền thì cấm thương nhân vào, nên nguồn hàng bị ứ đọng, dât thì nghèo mà trội prhạm lại giàu.
Zed nghe đến đây chỉ mỉm cười, không nói gì, nhưng ánh mắt hắn ánh lên thứ gì đó rất quer thuộc. Phượng Cửu rùng mình, nàng biếtánh mắt này của gã, đó là ánh nhìn của một kẻ đã ngửi thấy mùi lợi nhuận giữa điống điổ nát.
Eda có lẽ cũng nhận ra, chỉ khẽ nói thêm: “Ởngi này, nếu ngài biết cách mua rẻ và biết đường bán ra, thì ngay cả địa ngục cũng có thể sinh lợi.”
Không lâu sau đó, cỗxe dừng lại ở mép một vách đá khổng 18. Trước mặt Zed là một khe nứi sâu như miệng vực, ánh sáng ma pháp từ dưới hắt lên, phản chiếu lên những vách đá.
Eda xuống ngựa “Tới rồi thưa ngài. Whitebone Cavern, trái tìm của Outskirts.”
Cả nhóm tiến đến gần miệng hang. Từ đây nhìn xuống, toàn bộ không gian bên dưới mở ra như một thành phố bị chôn vrùi trong lòng núi, sáng rực bởi hàng trăm ngọn đèn dầu và hàng nghìn ánh lửa treo rải rác dọc các vách đá.
Những lối đi quanh co, cầu đá, thang dây và sạp hàng chen chúc thành từng tầng lớp. Tiếng người nói, tiếng kim loại va vào nhau và tiếng Tao hàng hòa lẫn vào nhau, vang vọng mãi trong lòng hang. Không có gió, chi có mùi khói dầu, mùi sắt nóng và hương rượu nặng quẩn quanh, đậm đặc đến nghẹt thở.
Zed đứng lặng nhìn, ánh mắt phản chiếu thứ ánh sáng trắng kỳ dị đó.
“Một thành phố dưới lòng đất.” hắn nói khẽ.
“Phải.” Eda đáp: “Một thành phố được dựng trên xương người và bạc bẩn.”
Cả nhóm bắt đầu đi xuống bằng con dốc xoắn. quanh vách hang. Đường lát đá ẩm trơn, hai bên treo những lồng đèn kim loại cháy bằng dầu hắc quang, ánh sáng hắt lên mặt mọi người thành màu đồng cũ. Càng đi sâu, âm thanh càng rõ. Những bóng người mang áo trùm đầu bước qua như thoi đưa, không ai nhìn ai, chỉ đổi chỗ những túi tiền, những bọc hàng và đi tiếp.
“Whitebone chia thành năm tầng,” Eda vừa đi vừa nói, giọng cô át cả tiếng ồn vọng từ dưới lên. “Trên cùng là Shadow Bazaar, chợ bóng ma, nơi những thương nhân nhỏ và dân bản địa bày hàng ngoài sạp. Dưới đó là Arcane Row, nơi phù thủy và ma pháp sư buôn bán bùa chú. Sâu hơn nữa là Iron Pit, xưởng luyện kim của băng Black Ore, rồi The Web, khu buôn người và tin tức do Mirra kiểm soát.”
“Còn tầng cuối cùng là Bone Arena, nơi mọi tranh c:hấp được giải quyết bằng máu.”
Cô nói câu cuối cùng rất khẽ, nhưng nó vẫn khiến Phượng Cửu sợ hãi, con bé từ khi bước xuống đây mặt đã cắt không còn giọt máu.
Khi cả nhóm đặt chân lên nền đá của tầng thứ nhất, âm thanh và ánh sáng như tràn vào cùng lúc. Cả một khu chợ mở rộng ra trước mắt – Shadow Bazaar, tầng chợ ngoài cùng của Whitebone.
Những quầy hàng lợp mái da thú, bày san sát nhau, đèn dầu treo đầy phía trên. Hàng hóa bày khắp nơi: da thú, bình thuốc, xương thú, gỗ, đá quý, cả những thứ nhìn qua không biết I. gì.
Không có bảng giá, không có thương hiệu, chỉ có những bàn tay chìa ra và những túi bạc lác! cách.
Phía trên cao, dọc vách hang, là những tầng lầu bằng gỗ dựng chênh vênh, các quán rượu, sòng bạc, phòng đấu giá nhỏ. Đèn ma pháp treo lơ lửng trong không trung, ánh sáng xanh tím chập chờn như đom đóm.
Mỗi khi một giao dịch kết thúc, tiếng bạc rơi leng keng vang vọng, hòa vào tiếng hát say rượu và tiếng kim loại của những thợ rèn dưới đáy hầm.
“Shadow Bazaar,“ Eda nói, quay sang Zed: “Là nơi ngài nên bắt đầu. Ở đây, luật đơn giản, ai trả bạc thì có hàng. Không ai hỏi nguồn gốc, không ai kiểm hàng. Mọi giao dịch đều được bảo chứng bằng một loại bạc riêng gọi là Black Coin, đồng tiền không tên, không truy dấu.” Cô cúi người, nhặt lên một đồng bạc đen bóng rơi dưới chân, giơ lên trước ánh đèn.
“Một Black Coin đổi được hai đồng bạc Elyria. Ở Thị trấn Wind Land và cả vương quốc Elyria, thứ này là tiển bẩn, là tội prnạm, nhưng nó lại có giá trị hợp pháp ở bất cứ khu vực Outskirts nào của các vương. quốc khắp lục địa.”
Zed nhận lấy đồng tiền, lật qua lại trong tay.
Kim loại lạnh lẽo, bề mặt khắc hình đầu lâu mờ, phần rìa hơi lệch, chứng tỏ được đúc thủ công, nhưng trọng lượng thì hoàn hảo đến từng gram. Zed ngay lập tức biến sắc, khóe miệng kéo lên nụ cười hưng phấn.
Đồng tiền riêng!
Đây chắc chắn không phải là sản phẩm của một lò rèn ngẫu nhiên, mà là một hệ thống tiền tí song song, được thiết kế để tổn tại ngoài mọi cơ chế kiểm soát.
“Một đơn vị thanh toán phi quốc tịch.” Zed lẩm bẩm, giọng gần như chỉ đủ cho chính mình nghe. “Không chịu thuế, dự trữ ngoại hối, không bị định danh, không thể truy vết nguồn vốn.”
Eda liếc sang, hơi nhướn mày. “Ngài nói gì vậy?”
“Không.” Zed đáp, mắt vẫn dán vào đồng Black Coin. “Ta chỉ đang nghĩ, nếu loại tiền này được chuẩn hóa, thì nó có thể làm lung lay cả nền tài chính của Elyria.”
Chuẩn hóa? Eda và Phượng Cửu khó hiểu. Trong mắt hai cô nàng, Black Coin chỉ là một đồng tiền không hơn không kém.
Nhưng trong đầu Zed, những khái niệm học thuật trỗi dậy dữ dội, lưu thông phi tập trung, tài sản ẩn danh, rửa vốn ngược, và quan trọng nhất là quyền lực không cần ngân hàng.
Trên Trái Đất cũ, chính phủ có thể phong tỏa tài khoản, siết thuế, theo dõi từng dòng giao dịch. Nhưng ở Thần Lục này, một đồng bạc đen nhỏ bé lại đại diện cho tự do tài chính tuyệt đối.
Có thể nói, ban đầu Zed đang do dự có nên thành lập Thương hội Zed Mart+ của mình tại Outskirts hay không. Nhưng khi nhìn thấy đồng tiền đen này, hắn đã ngay lập tức quyết định.
Zed thở ra một hơi, lấy lại trầm tĩnh, cảm thán: “Thế giới này rõ ràng hơn ta tưởng. Ởtrên kia người ta giết nhau để độc quyền hàng hóa, ở đây họ chỉ griết vì giá quá cao.”
Eda gật nhẹ: “Đó là lý do phu nhân Mirra kí hợp đồng với ngài. Bà ta không cần người biết sợ, mà cần người biết đếm.”
“Bây giò ngài hãy đi sát theo ta. Ta sẽ dẫn ngài đi khảo sát các gian hàng và cách mua bán ở đây. Ngài sẽ tìm được mọi thứ mình. muốn mua Whitebone này.”
Cả nhóm theo chân Eda đi sâu vào giữa khu chợ. Tiếng cười, tiếng chửi rủa, tiếng bạc đổi tay vang lên rộn ràng, tất cả hòa thành một khúc ca hỗn loạn của thế giới ngầm.
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 5.
Tài sản: 50 Bạc.
Kho hàng: Trống
No: Trống.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập