Chương 38: Lãi “Chu lão vất vả rồi, ngài về nghỉ ngơi trước đi.” Zed rửa tay nói. Cửu Mõm cũng uể oải: “Em cũng ngủ đây đại ca, cạn kiệt stamina rồi.” “Đi đi, bữa nay mày làm rất tốt.” Zed phất tay, hắn đặt lưng xuống ghế dựa. “Nhớ trả lương.” Cửu Mõm cười hề hề. “Ok, hôm nào sơ chế da thì trả mày 5 bạc.” “Có 5 USD?” Cửu Mõm ngoác mồm. “Làm có mấy tiếng mà được 5 USD. Người ta làm hon nửa ngày mới được, còn chê ít?” “Đùa thôi, em làm không công cũng được. Sau này anh phất lên thì em lãnh lương cao cũng không muộn.” Cửu Mõm ho khan. Chẳng mấy chốc hậu viện chỉ còn lại Zed, hắn ngửa đầu nhìn thiên không lấp lánh vì sao, nhờ có kỹ năng bị động Long Khí Khôi Phục, cứ cách 10 phút sẽ hồi lại 5% HP và Mana, thanh stamina mới đáp ứng đủ yêu cầu hành động của hắn. Nếu không Zed đã sớm gục rồi, ngay cả mạo hiểm giả Level 5 như Phượng Cửu cũng không chịu được chuyến hành trình dài và thức thâu đêm như vậy. Đúng lúc này, một hương thơm nồng nàn từ phía ngoại viện truyền tới. Zed nghiêng đầu sang nhìn, chi thấy Diệc Phi bước vào với tà áo lụa khẽ lay theo gió. Mái tóc đen buộc cao bằng trâm bạc, vài lọn buông quanh cổ, tỏa ra hương thanh lan nhẹ nhàng. Lúc này ánh trăng rơi lên vạt váy khiến nàng vừa trông như tiên tử, vừa mang khí chất kiêu hãnh lạnh nhạt của người từng đi qua gió sương. “Người nhiều mồ hôi như vậy, không chịu tắm rửa cứ thế ngủ à? Tiểu viện của ta không muốn bị ám mùi đàn ông hôi hám đâu.” Nàng ngoắc tay: “Theo ta.” Zed khịt cười, đứng dậy lầm lủi bước theo. Diệc Phi dẫn hắn đi qua hành lang gỗ, rồi dừng bước trước một căn phòng ngập mùi trầm ấm. Nàng đẩy cửa bước vào, hơi nước tràn ra. Trong phòng đã có một bồn gỗ đàn hương đầy nước nóng. Nàng đứng cạnh bồn, nghiêng người thử độ nóng, làn hơi phủ mờ gò má. “Tắm đi. Ngươi làm phiền ta suốt ngày, cũng nên biết giữ sạch sẽ một chút.” Zed buồn cười, hắn thở ra một hơi bước vào: “Ta còn tưởng đâu trong mơ.” Diệc Phi nhếch miệng cười, xoay lưng bước ra, để lại cánh cửa khép hò. Zed không nói hai lời cởi hết quần áo rồi bước vào bồn. Hắn vừa ngồi xuống, làn nước nóng lập tức ôm lấy cơ thể, từng thớ thịt như giãn ra trong khoảnh khắc. Zed ngửa đầu ra sau, hơi nước phủ mờ tầm mắt, mùi thanh lan và gỗ đàn hương hòa quyện thành thứ hương thơm khiến đầu óc lâng lâng. Một tiếng “ting” khẽ vang lên.
[Hệ thống] : Bạn đã kích hoạt khu vực đặc biệt: Bồn Tắm Thư Dưỡng Mặc Vũ. Hiệu ứng: Hồi phục 30% HP và Stamina mỗi phút. Giảm trạng thái mệt mỏi, chấn thương cơ nhẹ. Trong 10 phút kế tiếp: +5% tốc độ hồi phục tự nhiên. Zed mở mắt, khẽ bật cười: “Ngay cả tắm cũng có buff. Thế giới trò chơi kì diệu thật.” Hắn khẽ khép mắt lại, để mặc nước nóng bao quanh, hơi thở chậm dần giữa làn sương trắng chỉ còn tiếng Tước gọn và nhịp tim tan vào tĩnh lặng. Đúng lúc đó, có hai bàn tay thon dài mềm mại đặt lên vai Zed. Gã giật nhẹ vai, nhưng bàn. tay kia lại ấn xuống. Giọng Diệc Phi ôn nhu vang lên sau lưng: “Đừng căng thẳng, chỉ là giúp ngươi thả lỏng thôi.” Nàng bóp nhẹ vai hắn, động tác chậm rãi, đều nhịp. Áo lụa mỏng của nàng khẽ chạm nước, hơi nóng khiến sợi tóc mai dính vào cổ. “Quần quật cả ngày, cơ bắp cứng như đá. Thương nhân thì cũng cần giữ thân thể chứ.” Zed khẽ cười, không quay lại: “Ta tưởng ngươi ghét đàn ông hôi hám.” “Ghét, nhưng ngươi là ngoại lệ.” Giọng nàng lạnh, nhưng đầu ngón tay vẫn ấn nhẹ hơn, ấm hơn, khiến Zed chỉ còn biết nhắm mắt, để mặc mùi thanh lan và hơi nước hòa vào nhịp thở chậm rãi giữa hai người. Diệc Phi tò mò hình xăm người Zed, bàn tay mềm mại của nàng khẽ vuốt lấy nó: “Từ khi nà‹ ngươi có hình xăm này? Nó có vẻ giống một vật phẩm quý hiếm.” Zed mở mắt ra, hắn nhẹ giọng: “Chỉ là một kỹ năng ẩn của Ghost Merchant thôi.” “Giấu ta à?” Diệc Phi ngiêng mắt nhìn hắn. Zed chỉ cười khẽ: “Người chơi mới đến như ta có gì để giấu cô?” Zed sẽ nói bí mật về Gratus Sigil cho Diệc Phi nghe sao? Tất nhiên là không. Tuy người phụ nữ này có tình cảm với hắn, giúp đỡ hắn nhiều lần. Nhưng nếu muốn làm chuyện lớn thì phải học cách cô độc, bởi niềm tin là đồng tiền đắt nhất, và kẻ khôn ngoan không bao giờ tiêu nó cho người khác. Đừng bao giờ để người ngoài gia đình biết ngươi đan nghĩ gì. Trừ khi Lưu Diệc Phi là vợ của hắn. Diệc Phi chề môi: “Không nói thì ta cũng không ép ngươi. Nhắm mắt tận hưởng đi, chưa có ai được bà chủ Lưu này massage cho đâu.” “Đa tạ đa tạ. Nợ chồng nợ, biết bao giờ mới trả hết.” Zed mỉm cười. Diệc Phi khịt cười, nàng trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Đã có kế hoạch tiếp theo chưa?” Zed gật đầu: “Rồi. Ngày mai phải đến khu ổ chuột một chuyến. Ta cần mượn xe ngựa.” Diệc Phi véo má hắn: “Phải trả lại ta cái gì đi chứ? Ta đã làm cho ngươi nhiều việc vậy mà?” “Muốn ta trả lại cái gì?” Zed nghi hoặc. “Một đêm ngon giấc.” Giọng Diệc Phi nhẹ như khói sương. Nhìn đôi mắt ôn nhu như nước đó, Zed bất giác rùng mình. Sáng sóm, cửa phòng Lưu Diệc Phi bị Cửu Mõm đập mạnh: “Bà chủ Lưu, bà có thấy đại ca t: đâu không? Hắn nói sáng nay muốn mang ta đi khu Craftsman Quarter, ta xin phép nghỉ mệ hôm.” Két. Cửa phòng vừa mở, Zed bước ra, ung dung đáp: ”Ù. Cho mày nghỉ một ngày, đi thôi.” Nói rồi hắn liền đóng cửa rời đi, để lại Cửu Mõm vẫn còn đực mặt ra đó. “Cái đéo gì vậy?” Cửu Mõm há hốc miệng, hắn bật cười gian đuổi theo Zed. “Má đại ca quá dữ, hôm nọ còn bày đặt giữ phép tắc lắm mà?” Không lâu sau đó, Zed và Cửu Mõm xách theo bao tải hàng Hide Wolves lặng lẽ đi dọc con hẻm sau Craftsman Quarter. Khu vực này rất vắng người vì là khu vực xả nước bẩn của các cửa hàng phía trước. Dù vậy Zed vẫn phải di chuyển cực kì cẩn thận, sợ phải chạm mặt với người của Craftsman Guild và Merchant Guild. “Tao nói chỉ ôm ngủ mày tin không?” Zed vừa thở vừa đáp. Sau khi sơ chế thì bao tải hàng. này chỉ còn 100kg, hai thằng miễn cưỡng khiên được, nhưng thanh stamina tụt nhanh cấp tốc. Đi một đoạn là phải dừng lại nghỉ. “Nói chó biết bay còn dễ tin hơn.” Cửu Mõm cũng thở như trâu đáp lại. Hai thằng dừng lại, trước mặt chính là cửa sau của tiệm da Otis Đầu Sói. Zed căn dặn: “Mày ở ngoài trông chừng, thấy người của Merchant Guild thì báo tao liền.” Nói rồi Zed mở cửa bước vào trong với bao tải hàng. “Cậu lại đến à, thương nhân?” Otis Đầu Sói đang kiểm hàng ở quầy trong cùng, còn đám thợ phụ thì đang cạo những tấm da ướt máu treo dọc tường. Lão có chút ngạc nhiên: “Người chơi thương nhân mới như cậu, lấy đâu bạc để nhập hàng nữa vậy? Crướp à?” Zed mỉm cười không nói lời nào, hắn nhẹ tay chạm vào một tấm da sói đang phơi trên khung gỗ. Một làn sáng lam mờ từ con ngươi lan ra.
[Kỹ năng kích hoạt: Định Giá Long Lực (Active)] Phạm vi quét: 10 mét. Hiển thị giá trị thật, nguồn gốc và độ hao mòn vật phẩm. Trước mắt Zed, từng tấm da trong tiệm hiện ra hàng loạt dữ liệu ảo, những con số như dòng chảy vàng bạc trôi qua mắt hắn.
[Dire Wolf Hide – Loại Thường, Chất lượng: Cấp C Độ dày: 0.58 cm Độ co rút khi sấy: 18% Độ đàn hồi: -15% so với chuẩn cấp B Nguồn: Bìa Rừng Thầm Thì (Dire Wolf non cấp 2- 5) Giá trị thực: 3.8 Bạc / tấm Giá niêm yết hiện tại: 5.0 Bạc / tấm Lợi nhuận ròng sau thuế Guild: 12 Bạc / tấm Zed nhếch môi. “Mua ba, bán năm, lời gần hai bạc mà vẫn kêu khổ. Đúng kiểu thương nhân miệng than lỗ, tay thì vét sạch.” Hắn tiếp tục quét mắt.
[Dire Wolf Hide – Loại Trung] Nguồn: Guild Hunters Giá nhập: 4.0 Bạc Giá bán: 6.5 Bạc Lợi nhuận lý thuyết: 2.5 Bạc, nhưng 25% nguy cơ bị trả hàng do co nứt. “Rủi ro cao, nhưng giá vẫn cố đẩy để giữ danh.” Zed gập cuốn Sổ Tay Vĩnh Hằng lại, mỉm cười mỏng. “Nếu ta đưa hàng ổn định hơn, hắn phải chọn ta dù có liều với Guild.” Ánh mắt hắn chọt dừng trên một tấm da hiếm màu bạc ngả xanh.
[Erost Wolf Hide – Loại hiếm cấp B-J Giá thị trường thật: 8 Bạc. Giá bán tại Otiss: 9 Bạc. Độ co rút: chi 2%. Nguồn hàng: Độc quyền Merchant Guild. Zed hừ nhẹ. “9 bạc cho hàng độc quyền cấp B- Merchant Guild cũng biết cách ép thợ thật. D: loại hiếm thì chúng đẩy giá lên 8 bạc, họ bán lại cũng chỉ lời có 1 bạc. Trong khi đó da của ta thì.” Hắn khẽ khép mắt, mở lại kỹ năng, nhưng lần này là để soi chính sản phẩm mình mang đến. “Định Giá Long Lực. Mục tiêu: Hide Wolves – Dire Wolf cấp 8”
[Dire Wolf Hide – Loại cao cấp Elder Greyfang | Chất lượng: Cấp B+ (Hiếm) Độ dày: 0.42 cm – Cấu trúc sợi đồng nhất 98%. Độ đàn hồi: +45% so với da thông thường. Kháng lửa: +20% – ma lực bẩm sinh từ cơ thể sói già. Tỷ lệ co rút khi sấy: chỉ 2%. Nguồn gốc: Thung lũng Xói Sám (Greyfang Vale). Giá trị thị trường thật: 9.3 – 9.8 Bạc / tấm. Zed im lặng nhìn dữ liệu sáng rực trong mắt mình. “Ta đã đoán đúng!” Zed lẩm bẩm. Khi nắm miếng da ở Outskirts. Hắn liền cảm thấy khác biệt về chất lượng, nhưng kỹ năng Định Giá của hắn quá thấp nên không thể nhìn ra sự khác thường. Chỉ đoán da Dire Wolves già chắc chắn hơn, nhưng không ngờ chênh lệch lại lớn đến thế. Cấp độ càng cao, sợi da càng dày, mạch ma lực càng đậm, thuộc tính kháng lửa và đàn hồi tụ nhiên tăng gấp đôi. Nếu không phải hắn có kỹ năng Định Giá Long Lực thì đã bị lão già Otis nổi danh nóng nảy bộc trực này lừa qua mắt rồi. Zed gập sổ ghi chép lại, gõ nhẹ tay lên mép bàn. “Vậy bán 7 bạc/tấm là mức phá sàn hoàn hảo. Hàng ta giá trị 9 bạc, bán 7, lời 2 bạc vẫn lời hơn Merchant Guild và vẫn khiến Otis phải nghiêng mình.” Otis Đầu Sói đang lau bàn tay lấm thuốc. “Lần trước hàng cậu còn nguyên máu, ta mất cả ngày xử lý, một số phải bỏ. Đừng nói hôm nay cũng vậy.” Zed đáp gọn: “Không, hôm nay tôi mang tới hàng đã sơ chế” Hắn kéo bao tải xuống, mở nắp. Ánh sáng chiếu vào làm lóe lên lớp da xám bạc mượt mà, mặt sợi mịn và liền như lụa. Otis thoáng khựng lại. “Đây là da Dire Wolf à? Mịn quá. Thớ săn, mặt bóng, không cháy, không co. Cậu xử lý sao?” “Giữ nguyên cấu trúc bằng dung dịch kiểm muối nhẹ và hong bằng tro quặng ma pháp.” Zed nói bình thản. Không sai, hắn đã áp dụng kỹ thuật sơ chế da thú ở Trái Đất, nhờ tro quặng ma pháp trong bếp lò của Mặc Vũ Nhân Gian dùng xong để hong và pha muối thành dung dịch để ướp. “Không đốt, không ép, không dùng hóa chất. Độ đàn hồi và kháng ma được bảo toàn.” Otis lật thử một tấm, bẻ cong, rồi ấn ngón tay lên bể mặt, nó đàn hồi như gân thú còn sống. Zed hé miệng cười. Otis trầm ngâm, giọng khàn: “Hàng thật sự tốt. Nhưng cậu không có giấy phép thương nhân. Không nguồn gốc hàng, không dấu Merchant Guild. Nếu ta mua, rủi ro phạt 20 bạc một tấm.” Zed mỉm cười, khoanh tay lại. “Ông nói đúng, nhưng đó là rủi ro, không phải giá trị. Ta bàn giá trị trước.” Otis nhíu mày, giọng chắc nịch: “Da sói tầm trung trong Merchant Guild giao là 4 bạc. Cậu hàng tốt hơn, nhưng không giấy phép. 6 bạc là hết mức ta trả được.” Zed im lặng nhìn ông. Hắn khẽ bật kỹ năng Đàm Phán Đế Vương.
[Kỹ năng kích hoạt: Đàm Phán Đế Vương (Passive Resonance)] Hiệu ứng: Tạo áp lực Long Khí ẩn. Tăng 40% tỉ lệ chốt giao dịch. Giảm 30% khả năng từ chối thương lượng. Một làn khí vô hình tràn ra, đè nhẹ lên ngực Otis. Không phải ép buộc, mà là sự hiện diện, cảm giác rằng lời nói của Zed được thế giới chứng thực. Giọng Zed trầm hẳn xuống, mỗi chữ đều mang trọng lượng: “Một tấm 7 bạc, mỗi tuần giao 50 tấm. Tôi giao tận xưởng, không phí vận chuyển, không trung gian, không qua Merchant Guild. Loại cao cấp này ông lời ròng 2 bạc mỗi tấm. Qua tay thuộc da của ông còn có thể đẩy lên 10 bạc để bán cho các xưởng chế tạo trang bị và áo giáp. “Rủi ro từ Merchant Gulld tôi chịu. Ông chỉ cần làm việc của mình, thuộc da và bán hàng.” Otis nhíu mày, nắm chặt mép bàn. Lão cảm thấy rõ áp lực mờ ảo quanh người Zed, biết mìn! đang bị ảnh hưởng, nhưng không tài nào phản kháng. “Cậu đang dùng kỹ năng đè tôi, đúng chứ?” Zed không phủ nhận. “Đúng. Vì tôi không muốn ông thua bản năng của mình.” Otis trừng mắt: “Thua bản năng?” Zed mỉm cười. “Bản năng của kẻ làm thuê cho Craftsman Guild. Sợ phạt, sợ mất chỗ đứng. Nhưng Otis, nếu ông muốn sống bằng lợi nhuận thật, thì phải dám mua trước khi người khác dám bán.” Câu nói khiến không khí lặng đi. Otis hít một hơi sâu, ánh mắt lóe sáng. “Cậu chắc chắn có thể cung cấp đều 50 tấm một tuần?” “Chắc chắn.” Zed đáp. “Outskirts đầy thợ săn Dire Wolves cấp 8. Họ không vào được thị trấn, tôi mua lại hàng, xử lý, giao tận tay ông. Tôi không cần giấy phép, chỉ cần uy tín.” Otis nghiến răng. “Nếu Merchant Guild điều tra?” “Nói là hàng gia công lại. Tôi giao sạch, không dấu máu của Whitebone. Không ai phát hiện.” Một thoáng im lặng. Cuối cùng Otis bật cười, giọng khàn khàn: “Ta ghét kiểu đàm phán của cậu, nhưng ta thích cậu có gan.” Zed khẽ cười: “Thương nhân như ta không cần người thích. Chỉ cần người ký thôi.” Otis vươn tay ra: “7 bạc, 40 tấm trước, nếu đạt chuẩn thì hợp đồng tháng. Thỏa thuận!” Zed bắt tay. Sức nặng bàn tay ông ta như sắt, nhưng Zed chỉ cười mảnh. “Thỏa thuận. Ông sẽ không hối hận đâu, Otis Đầu Sói.”
[sổ Tay Vĩnh Hằng — Ghi chép giao dịch #001] Khách hàng: Otis Đầu Sói Mặt hàng: Hide Wolves (Dire Wolves cấp 8, Greyfang Vale) Giá ký kết: 7 Bạc / tấm Số lượng: 40 tấm (thử) – kế hoạch 50/tuần Phương thức: Giao tận xưởng – thanh toán khi nhận hàng. Phân tích: Giá thị trường Merchant Guild: 7.7 – 8 Bạc Lợi nhuận Otis: +35% Rủi ro Merchant Guild: Trung bình Xác suất duy trì hợp đồng: 85% Giao dịch thành công. +280 Bạc. Sổ Tay Zed – Ngày thứ 7. Tài sản: 290 Bạc. Kho hàng: Trống Ngọ: 40 Bạc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập