Chương 40: Hội Silver Sewers

Chương 40: Hội Silver Sewers Xe ngựa của Zed lọc cọc qua Cổng Hạ Tây, đây là cổng chính dẫn vào Khu Ổ Chuột. Không khí ở khu vực này đặc quánh mùi cống ngầm. Hai bên đường nhà gỗ xiêu vẹo chen chúc, kênh nước đen sủi bọt, người người chen nhau vét rác, lọc sắt vụn, chặt gỗ hỏng. “Nơi này vẫn là thị trấn Wind Land à trời?” Phượng Cửu cau mày bịt mũi lại. Cửu Mõm khó hiểu: “Cô là dân bản địa ở đây mà chưa từng vào khu này hả?” “Đây là lần đầu.” Phượng Cửu lắc đầu: “Khu ổ chuột này lớn lắm. Một phần của nó nằm ở trong tường thành, còn phần lớn thì nằm ở ngoài. Ta nghe diện tích của nó hơn nghìn dặm, đầu trâu mặt ngựa nào cũng có, ông nội của ta không cho vào đây chơi.” Zed lúc này nhíu mày: “Có phải bọn họ là người chơi không?” Gã hướng mắt nhìn những người lao động mặc đồ vải tân thủ đang cặm cụi tái chế sắt vụn xung quanh. Cửu Mõm giật mình nói: “Đúng rồi, rất nhiều người chơi, bọn họ thảm tới vậy tỔi sao?” Phượng Cửu càng há hốc mồm: “Trời ạ, người chơi tới từ hành tĩnh của người ăn cả rác kìa! Theo tầm mắt của nàng, có hàng tá người chơi đang ngồi trực chờ bên đóng rác cao ngồng của khu ổ chuột, lục tìm đổ ăn thừa của các cửa tiệm đồ ăn trong thị trấn mang đến đây đổ. Phượng Cửu không nhịn được nghi hoặc: “Các ngươi không cảm thấy bất ngờ à?” Cửu Mõm thở dài lắc đầu: “Bất ngờ gì đâu cô nương ơi, ở Trái Đất bọn ta cũng y như vậy đó Có đổ thừa để ăn là mừng rồi. Mấy việc bới rác này quá quen. Chỉ có bất ngờ ở chỗ là chỉ mó có một tuần trôi qua ở Thần Lục, bọn hắn lại trở về cuộc sống bần cùng như vậy giống hệt ở Trái Đất.” Zed im lặng không nói. Chỉ cần quan sát ba ngày đầu tiên thì hắn đã dự đoán được kết quả của người chơi sau một tuần rồi, chỉ là không ngờ lại tệ đến mức này. Thứ khiến họ rơi xuống tầng đáy của Thần Lục là vì họ không nhận ra một điều. Thần Lục lề trò chơi của sức mạnh và tiền bạc. Hai thứ duy nhất cấu thành nên quyển lực thật sự. Nếu đê không có chức nghiệp ẩn hay nghề độc quyền, thì phải biết tích lũy vốn, sống cầm chừng, đi theo hướng du mục, buôn bán nhỏ, hoặc làm nhiệm vụ để tạo đà. Thế nhưng, mới ba ngày đầu, đa số người chơi đã tiêu sạch 50 bạc khỏi điểm. Một con số tưởng như nhỏ, nhưng trong thế giới này là cả gia tài. Họ tiêu nó vào bình máu, rượu, nhà tro, bữa ăn ngon, hoặc ném vào những lần đánh cược ngu xuẩn với quái vật mà họ không đủ sức giết. Kết quả thì chỉ sau bảy ngày, chín phần mười người chơi Trái Đất đã mất trắng. Thị trấn Wind Land bây giờ vắng bóng người chơi, bọn hắn chết thảm trong họng sói. Kẻ còn sống thì đói, không đủ tiền thuê trọ, các cửa hiệu NPC đã nhận đủ người làm thuê, phần còn lại chỉ đành dạt ra khu ổ chuột này để kiếm miếng ăn. “Họ vẫn tưởng đây là game, nhưng thật ra đây là xã hội, một xã hội mới, không còn chỗ cho kẻ ngây thơ.” Zed lắc đầu không quan tâm tới bọn hắn nữa, gã cho xe ngựa chạy chậm đi. Bánh xe lọc cọc lăn qua con đường hẹp phủ rác. Cả khu ổ chuột như một mê cung khổng lồ, ngả rẽ khắp nơi. Zed chẳng nói gì, kích hoạt Định Giá Long Lực. Hàng loạt dòng chữ mờ hiện lên trong tầm nhìn hắn, bám theo từng khu phố mà hắn lướt qua. Nhờ có kỹ năng này mà Zed đã không cần người bản địa hướng dẫn nữa rồi. Nhìn chung thì khu ổ chuột nhỏ hơn nhiều so với Outskirts. Nó được chia thành bốn khu vực.

[Khu vực: Rust Alley – Hẻm Gi Sét. Quản lý: Hội Lao Động Tự Do. Hoạt động: tái chế sắt, sửa v-ũ k:hí, tẩy phế liệu. |

[Khu vực: Mize Street – Phố Bùn Lầy. Quản lý: dân buôn nhỏ. Mật độ người chơi nghèo: cao. Có thể thuê phu lao động. |

[Khu vực: Cống Bạc. Chủ kiểm soát: Hội Lái Buôn Ngầm. Mức rủi ro: trung bình, yêu cầu giấy phép ngầm hoặc trung gian dẫn đường. |

[Đền Tro – Shrine of Ash. Cơ quan Giáo hội Kim Dương. Cảnh báo: né tránh. | “Ngươi cần gì ở đây vậy Zed?” Phượng Cửu nghi hoặc. “Một đường buôn hàng trái phép và một nhóm nhân công. liều mạng.” Zed chỉ đơn giản đáp Vừa dứt lời, một nhóm mấy đứa trẻ nhỏ tuổi từ ngã hẻm phía trước chạy vụt ra, dẫn đầu là một cậu bé tóc rối, dáng gầy. Cậu ta dẫn theo cả bọn dừng lại trước mặt Zed: “Chào mạo hiểm giả, các ngài đến khu ổ chuột để mua gì chăng? Bọn em là người dẫn đường cho các thế lực bán hàng ở Slum này!” Zed khẽ nhếch môi. “Tên gì?” “Liam!” Đứa trẻ tóc rối liền dõng dạc đáp. “Thế Liam có biết nơi nào bán con đường ra Cảng Wind Land không?” “Có!” Liam nở nụ cười tươi: “Ngài theo ta. Có nơi bán đường đi.” Dứt lời, nó nhanh chân chạy trước. Zed liền thúc ngựa đuổi theo. Liam dẫn bọn hắn băng qua khu Phố Bùn Lầy. Càng đi sâu, mùi cống rác càng nặng. Len lỏi qua những con đường nặng mùi của khu ổ chuột rất lâu, cuối cùng Liam dừng lại trước một nắp cống sắt lớn han rỉ Giữa tấm nắp có khắc biểu tượng đồng xu bạc bị xẻ đôi. Xung quanh khu vực này không mộ bóng người. Cậu bé cúi đầu, giọng nhỏ lại: ”Ở dưới này là địa bàn của Hội Lái Buôn Ngầm Silver Sewers. Nếu không có người giới thiệu mà tự ý tiến vào thì sẽ không bao giờ bước ra được.” Zed ngẩng nhìn biểu tượng đồng bạc nứt. “Nghe như chú mày đã từng thấy kẻ không bước ra được?” Liam cười nhạt, lộ hàm răng sún: “Ba hôm trước có thằng thương nhân từ Trade Quarter mò xuống, nói muốn mua đường vận chuyển. Sáng hôm sau, người ta vớt được nửa thân nó ở đoạn cống sau. Ở đây toàn là kẻ điên, nên ta khuyên ngài, nếu không đủ tiền, không có gan và không có ai dẫn đường thì đừng xuống 7 Zed rút trong túi ra ba đồng bạc, ném cho cậu bé: “Tiển dẫn đường đây, đủ chưa?” Liam bắt gọn, xoay đồng bạc trong tay: “Đủ tồi, ngài gan hơn nhiều người ta từng gặp. Ở Slum, chỉ những kẻ không s-ợ chết mới được nói chuyện với Silver Sewers.“ Tiền Dẫn Đường -3 Bạc. Zed nghiêng mặt nhìn Liam, hỏi nhỏ: “Ngươi làm việc cho họ à?” Liam lắc đầu. “Không ai làm việc cho họ cả. Tụi em chỉ là những đứa trẻ được sinh ra ở Slum nên bọn họ mới chấp giao việc làm chân chạy kiếm khách cho bọn họ. Mỗi lần dẫn khách tới, nhận chút cháo.” Zed khẽ gật đầu. Hắn nghĩ tới một chuyện. Bèn hỏi: “Chú mày có vẻ rất rành Slum? Còn đồng bạn không?” Liam liền cười khì: “Em sinh ra ở đây mà, ngóc ngách nào ở 8lum đều nắm rõ. Đồng bạn thì nhiều lắm, bọn em làm việc cho Hội Lao Động Tự Do, Freehand Union của bác Garon. Ngài cần gì sao?” Zed gật gù: “Lương ở đó thế nào?” “Không có lương, chỉ có miếng ăn. Lâu lâu trong hội được Thị trấn giao việc, cần người làm thì bác Garon sẽ phân việc cho tụi em, lúc đó mới có lương.” Zed liền mim cười: “Vậy bây giờ chú mày làm cho anh đi, mỗi ngày anh cho 4 bạc, nếu mày còn thở.” Đôi mắt Liam sáng lên, rồi lập tức cụp xuống vì sợ: “Ngài… ngài nói thật chứ?” “Ta chưa bao giờ đùa về tiền.” Liam cắn môi, gật đầu. “Vậy em có thể làm gì?” “Đại ta nói chuyện với Hội Silver Sewers này trước đã.” “Được, vậy đểem gõ tín hiệu cho họ.” Cậu cúi xuống, gõ ba tiếng kim loại lên nắp cống, cộc, cộc, cạch. Hô lên: “Liam đến báo, nướt chảy về đường hầm!” Đáp lại Liam, dưới cống lại truyền tới một giọng nói hỏi lại: “Nước chảy về đâu?” Liam liền nói: “Về nơi ánh sáng không tới.” Một lát sau, có tiếng ầm ầm từ bên dưới vọng lên. Nắp cống khổng lồ mở ra, một lối đi dẫn xuống đường hầm bên dưới hiện ra. Liam đưa một đồng bạc bị nứt cho Zed. Dặn dò: “Hội Silver Sewers có bảo mật cực cao, ngài đừng tự ý đi lung tung.” Zed gật đầu, liếc nhìn Phượng Cửu và Cửu Mõm. “Đi thôi.” Gã bước xuống trước. Có hai kẻ canh cổng cao lớn liền đậy nắm cống lại. Không gian dưới này rất rộng rãi và cũng rất chật chội, trên trần treo rất nhiều đèn ma lực, soi sáng hàng dãy thùng gỗ khắc chữ: “Riverside Import Co.” Từ đoạn cầu thang bước xuống, Zed có thể nhìn thấy rất nhiều kẻ mặc đồng phục của Silver Sewers đang bưng bê những thùng hàng, dưới chân cầu thang lại là một khu vực kiểm tra cực kì rộng lớn. Khi Zed vừa đặt chân xuống, ngay lập tức có bốn kẻ cao lớn bước tới, đưa tay ngăn cản: “Có thẻ thành viên không? Hay khách mới?” “Khách mới.” Zed bình tĩnh đáp. Hắn vừa dứt lời, hai kẻ bảo vệ liền kẹp hai bên. Tên cầm đầu lạnh giọng: “Khách mới thì cần phải qua bốn bước kiểm tra, vui lòng làm theo.” Gã chỉ tay: “Bước sang bên trái. Kiểm tra cấp một.” Zed điểm tĩnh đi đầu. Phượng Cửu và Cửu Mõm đứng sau. Bọn hắn dẫn ba người bước vào một căn phòng gắn đầy cổ ngữ ma pháp và ống dẫn mana. Gã trưởng bảo vệ đứng bên ngoà quan sát. Trên bàn giữa phòng đặt một quả cầu ma lực. “Đưa tay phải ra.” Gã nhân viên trong phòng ra lệnh. Zed làm theo, viên cầu liền phát sáng, một màn sáng ma thuật xuất hiện quét ngang người hắn.

[Hệ thống] : Bạn đang bị kiểm tra ID nhân vật, đối phương sẽ biết thông tin về Guild bạn tham gia, giấy tờ tùy thân. Zed nhíu mày nhưng không thu tay lại. “Hai người chơi không phải Merchant Guild, một người bản địa không có thẻ cư trú thị trấn Wind Land.” 'Gã nhân viên nhìn lên, gật đầu: “Hợp lệ. Bước sang phải, kiểm tra cấp hai.” Bọn hắn dẫn Zed sang phòng kế tiếp, trong phòng có một nữ thợ cơ khí bước ra. Nàng quét nhanh ánh mắt qua Zed, rồi cắm một thanh kim loại lạnh vào cổ tay hắn. “Tìm mực thuế” Máu chảy ra một giọt, rơi vào chậu. Bọt nổi lên, không màu. “Không thuế ấn. Không bị theo dõi.” Zed chỉ im lặng. Cửu Mõm hơi run, Phượng Cửu toát mồ hôi. Nữ thợ cơ khí quay sang bảo vệ: “Ba người sạch.” Gã trưởng bảo vệ bên ngoài gật đầu, hạ giọng: “Cấp ba. Lời khai.” Ba người lại được đưa tới một gian buồng kín, chỉ có một bàn gỗ, một tấm bảng đen khắc ký hiệu đồng tiền nứt. Một người đàn ông khác bước vào, áo khoác dài, đeo găng bạc, hắn lạnh lùng hỏi: “Người đẫn đường?” “Liam.” Zed đáp. “Mục đích?” “Thuê tuyến vận chuyển từ Harbor về Slum.” “Có v:ũ khhí không?” “Không” “Có giấy giới thiệu?” Zed rút đồng bạc nứt Liam đưa, đặt lên bàn. Người kia nhìn, gật đầy: “Người dẫn đường chứng nhận. Ghi lại.” Hắn lấy đồng bạc nứt đưa vào một cổ máy trong phòng, hàn nó lại nguyên vẹn. Rồi phất tay: “Qua bước kiểm tra cuối cùng đi.” “Quét ma lực.” Dứt lời, hắn lấy một mũ phòng độc đội lên mặt. Theo lệnh hắn, từ trong gốc phòng có ba ống mana bật sáng, bắn ra ba tỉa sáng xanh chiếu lên người Zed và Phượng Cửu, quét từ đầu đến chân. Bảo vệ nói nhỏ: “Nếu phát hiện các ngươi che giấu năng lượng, che giấu sức mạnh, cấp bậc thì cửa phòng sẽ khóa lại và khí độc sẽ mở ra.” Zed không nhúc nhích. Ba tia sáng chồng lại, bảng báo hiện lên: An toàn. Thấy vậy, gã trưởng nhóm bảo vệ đứng ngoài phòng gật đầu ra hiệu, cánh cửa cuối cùng mỏ ra. “Khách qua bốn cấp kiểm tra. Cấp quyền Thương Nhân Tạm Thời, mã hiệu: S-03-L.” Trước khi đi, gã đưa cho Zed một đồng bạc nứt nẻ. “Giữ lấy, đó là vé đi lại một chiểu. Chứng nhận ngươi đã qua cửa kiểm tra.” Đợi ba người Zed vượt qua bốn cửa kiểm tra, liền thấy Silver Sewers hiện ra trước mắt, lực lượng nhân công đông đảo của họ đang phân hàng, chuyển hàng không ngừng tay. Cả nơi này vận hành như một nhà máy dưới lòng đất, ngăn nắp, lạnh lùng, không một tiếng cười. Cửu Mõm thì thào: “Thứ này là chợ đen à? Con mẹ nó kiểm tra chặt tới mức em tưởng mình vừa bước vào cổng Lục địa Xanh không đấy.” Zed khịt cười: “Hội này chuyên buôn hàng lậu, là trội phhạm hàng. đầu của Merchant Guild và vương quốc, mà căn cứ của họ lại ở đây đã thâm căn cố đế, đương nhiên phải kiểm tra thật nghiêm ngặt. Nếu không để gián điệp của Merchant Guild lọt vào, hoặc là trinh thám của qruân đrội quốc gia lọt vào, thì chỉ trong một ngày sẽ sụp đổ.” Cửu Mõm ngạc nhiên: “Hoi lấn cấn sao ấy đại ca. Chẳng phải A Trưởng nói Merchant Guild rửa hàng ở Khu Ổ Chuột này sao? Vậy tại sao cái Hội Silver Sewers này lại đối đầu với Merchant Guild như vậy?” “Mày ngu à, bọn chúng rửa hàng theo dạng tặng quà từ thiện cho cái đám Giáo hội Kim Dương. Bọn chúng chỉ rửa hàng qua mắt Vương quyền Elyria thôi. Còn nơi này buôn hàng qua mắt cả Merchant Guild và vương quyền. Nên mới bảo mật nghiêm ngặt như vậy.” “, thì ra là vậy.” Phượng Cửu sợ hãi: “Vậy nếu ngươi bắt tay với họ thì chính là trọng phạm thật sự đó Zed, không còn đường quay đầu lại đâu. Ngươi không sợ lần đăng nhập tiếp theo bị chúng lần theo bằng ID à” Zed bật cười: “Sợ thì ngay từ đầu ta đã không làm kinh doanh rồi. Vốn dĩ ngay từ đầu ta đã là m:aña rồi mà.” Ba người được dẫn sâu hơn vào trung tâm đường hầm. Không gian chuyển dần từ xưởng hàng ngổn ngang sang một khu vực khác, sáng hơn, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng nước nhỏ từ mái vòm. Hai bên tường, thay vì hàng hóa là những tủ hồ sơ bằng đồng, khắc ký hiệu từng tuyến vận chuyển: North Line – Harbor, South Line – Outskirts, East Line – Slum Quarter. Phượng Cửu nhìn quanh, giọng nhỏ: “Không nghĩ nơi này lại sạch như thế.” “Chỉ nơi rửa tiền mới sạch được như vậy.” Zed gật đầu. Cuối hành lang, cánh cửa đồng mở ra. Một căn phòng tròn hiện lên, có một bàn đá dài đặt giữa trung tâm. Ngồi sau bàn đá là Orven, người mà cả Slum Quarter đều tránh nhắc tên, tóc bạc, một bên mặt gắn mảnh kim loại cũ. Zed vừa nhìn liền biết tên đối phương thông qua Định Giá Long Lực. Orven không ngẩng lên, chỉ lật từng tấm thẻ chì trong tay. Giọng hắn khàn: “Zed de Vincent. Người chơi. Không Guild, không mã công dân. Qua bốn cấp kiểm tra. Mục đích: vận chuyển hàng từ Harbor về Slum.“ Hắn ném tấm thẻ chì sang một bên, ánh mắt lạnh. “Không tệ. Chỉ là người chơi thương nhân mới đến mà dám bước xuống đây, chống đối lại c: con quái vật Merchant Guild. Ngươi không sợ sao?” Zed không cúi chào, chỉ đáp: “Ngài đây còn phản lại cả chính quyền Elyria, ta chỉ chống lại Merchant Guild, có gì phải sợ” Orven bật cười khẽ. “Ngươi biết ta là ai à?” Zed ngồi xuống đối diện, thản nhiên đáp: “Người duy nhất có khả năng vận chuyển lậu trong ba khu, Riverside, Outskirts, Slum Quarter. Là quan thuế từng bị tống cổ vì ăn hoa hồng hai lần, Orven Độc nhãn. Đúng chứ?” Không khí bỗng dưng khựng lại. Từ trong bóng tối có bốn gã vệ sĩ trang bị tận răng bước ra rút kiếm, nhưng Orven giơ tay ngăn. Hắn nhìn Zed lâu hơn, rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đá ở đầu bàn. “Ta đã tuyệt tích ở thị trấn Wind Land này rất nhiều năm rồi, không ngờ một thương nhân mới đến như ngươi lại biết ta. Càng tốt, đỡ mất thời gian. Nói đi, ngươi muốn gì ở Silver Sewers hả Ghost Merchant? Hay ta phải gọi ngươi bằng một chức nghiệp ẩn độc quyền nào đó còn cao cấp hơn Ghost Merchant?” Zed nhếch miệng, đôi mắtlạnh xuống, hắn không ngờ đối phương cũng nhanh trí nhận ra chức nghiệp của hắn nhanh như vậy. Sổ Tay Zed – Ngày thứ 7. Tài sản: 279 Bạc. Kho hàng: Trống Ngọ: 40 Bạc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập