Chương 44: Băng Rồng Đen
Một giờ thời gian rất nhanh trôi qua, Zed trước khi đăng xuất đã lựa một hốc cây vắng vẻ
ngồi xuống, đợi thời gian đếm ngược kết thúc, tầm mắt của hắn trở nên tối đen.
[Hệ thống] Bạn đã đăng xuất khỏi Thần Lục. 4 giờ nữa người chơi dùng mũ Kim Cương sẽ
đăng xuất. Sau khi tất cả người chơi đăng xuất khỏi Thần Lục, đầu khôi đăng nhập cần nạp
năng lượng một ngày mới có thể trở về. Thời gian bắt đầu đếm ngược: 28:00 giờ.
Lý Đại Hãn mở mắt ra. Đầu khôi rơi vào trạng thái mất kết nối. Gã liền chậm rãi ngồi dậy nhìn đồng hồ, bây giờ đang là 4h sáng. Vậy là 8h sáng Hứa Hồng Đậu sẽ thức tỉnh. Ở thực tế chỉ mới 8 giờ trôi qua nhưng ở Thần Lục đã tám ngày, Đại Hãn nhất thời chưa thích ứng kịp với sự chuyển đổi này.
Hắn phải mất một lúc mới lấy lại tinh thần, sau đó đứng dậy bước vào phòng nhìn Hứa Hồng Đậu, cô ta đang được một cái kén điện tử bao bọc cả cơ thể. Thấy vậy Đại Hãn mới yên tâm đóng cửa lại. Hắn không kịp nghỉ ngơi bước về phòng làm việc, nhanh tay phát thảo một bản đồ lên trang giấy lớn, sau đó lấy áo khoác mặc vào, cầm đèn pin mở cửa bước ra ngoài.
Zed rảo bước về khu nhà tập thể ở cuối con đường. Cả đoạn đường này náo nhiệt người nói chuyện, bọn hắn vừa từ Thần Lục trở về, hưng phấn vẫn còn chưa tan, miệng la hét kể lể không ngừng, đương nhiên đại đa số sắc mặt ảm đảm. Không phải ai cũng cầm cự tới lúc hết thời gian đăng nhập Thần Lục, đa số đ·ã c·hết đói và c·hết trong họng sói rồi.
Số người còn lại lựa chọn làm thuê cho NPC, còn lại chín phần đều bị dạt sang khu Slum, bới rác cầm hơi, làm việc lặt vặt trong Thần Lục. Không ngờ tới, bọn hắn ở Trái Đất sắp c·hết đói, mà ở Thần Lục cũng sắp c·hết đói như vậy, khổ không thể tả. Thế nên sắc mặt ai cũng nhợt nhạt.
“Hãn gia!”
Dù vậy, khi thấy Đại Hãn đi ngang, bọn hắn vẫn gắng gượng gọi một tiếng. Đại Hãn gật đầu đáp lại.
Cuối cùng, Đại Hãn dừng bước trước căn nhà tập thể cuối đường, có treo băng gôn Băng Rồng Đen. Gã liền đập cửa kêu ầm lên:
“Cửu Mõm, Nhất Đô. Tụi mày về hết chưa?”
“Đại ca hả?” Từ trong nhà vọng ra giọng của Cửu Mõm. Cửa nhà vừa mở, không khí ấm cúng bên trong liền tràn ra ngoài. Đại Hãn lập tức bước vào trong, ngoài Cửu Mõm thì ở tầng một đang có tám thằng đàn ông thanh niên ngồi quanh bàn sô pha giữa nhà.
“Hãn ca!” Bọn chúng lập tức đứng lên, cúi đầu chào Đại Hãn.
Chín thằng này chính là cự đầu của Băng Rồng Đen, cao lớn mập gầy có đủ.
Nhất Đô là thằng to con nhất, là cánh tay phải của Đại Hãn. Hắn từng là võ sĩ sàn ngầm, có đầu óc, có gan lớn. Khi Đại Hãn rút khỏi Băng Rồng Đen để tập trung nghiên cứu Thần Lục, Nhất Đô là người chỉ huy nhóm, duy trì trật tự và kỷ luật trong toàn băng.
Nhị Cao là thằng cao kều nhất băng, lạnh lùng, thông minh nhất bọn. Hắn biết đọc số liệu, ghi sổ, tính lợi nhuận, nắm được nhịp kinh tế của Thôn Vân Nam. Anh em gọi hắn là “bộ não thứ hai” của tổ chức.
Tam Trư là thằng béo nhất hội, tham ăn, lười biếng, nhưng lúc nguy cấp lại liều mạng hơn ai hết. Hắn chịu trách nhiệm bảo kê các khu hàng, luôn là người đầu tiên lao lên khi có biến.
Tứ Gầy đặt nó gầy là do người nó gầy nhẳng, đôi mắt lúc nào cũng soi mói. Nó phụ trách tiền bạc và giao dịch, nắm mọi khoản thu chi, biết ai nợ, ai phản, ai đáng bị siết nợ.
Ngũ Lùn lại là thằng thấp nhỏ nhất bọn, đổi lại là cái miệng dẻo, EQ cao, hiểu người. Là đầu mối thương lượng và đối ngoại, chuyên đi gặp các phe phái khác, hối lộ cảnh sát, xử lý quan hệ.
Lục Hiền là thằng em thật thà, chịu khó, làm việc cẩn thận nhất băng. Phụ trách hậu cần, vận chuyển, cất hàng và dọn dấu vết. Không khôn ngoan nhưng tuyệt đối trung thành với Đại Hãn.
Thất Soái, bảnh bao, ăn nói trôi chảy, được Đại Hãn dùng trong các mối quan hệ công khai. Hắn đóng vai gương mặt xã hội của băng, người đối thoại với giới hợp pháp.
Bát, là thằng trầm tính nhất, ít nói nhất, lạnh lùng nhất, cũng là thằng ra tay tàn nhẫn nhất. Nó mắc hội chứng vô cảm sau khi chứng kiến cả gia đình b·ị c·hém c·hết và chính tay nó báo thù, làm gỏi cả băng đảng khác, nó là máy chém của Băng Rồng Đen, chuyên xử lý phản bội và dọn rác cho tổ chức, tuyệt đối tuân lệnh Đại Hãn và Nhất Đô.
Còn Cửu Mõm thì nhanh nhảu, nhiều chuyện, nắm rõ mọi tin đồn trong khu. Là người truyền tin và do thám, thu thập thông tin, cảnh báo sớm cho Đại Hãn mỗi khi có động tĩnh.
Năm đó, Lý Đại Hãn rời khỏi Lục địa Xanh và Chính Phủ Thế Giới. Hắn đã bỏ trốn đến Thôn Vân Nam này, một vùng nghèo heo hút, toàn trẻ mồ côi, công nhân thất nghiệp và dân tị nạn.
Khi xã hội sụp đổ, không còn cảnh sát, không còn trường học thì b·ạo l·oạn g·iết chóc liên miên là điều tất yếu xảy ra để tranh giành miếng ăn. Zed cùng những bô lão trong thôn lập nên một hội nhỏ để che chở trẻ con, ngă·n t·rộm c·ướp, giữ trật tự cho khu dân cư.
Lũ trẻ trong hội coi hắn như người cha thứ hai. Một ngày nọ tụi nó tự đặt cho mình cái tên Băng Rồng Đen vì nghe có vẻ ngầu. Đại Hãn chỉ cảm thấy buồn cười nhưng cũng không phản đối, ít ra giữa đ·ống đ·ổ n·át, bọn nó vẫn còn biết đoàn kết.
Cửu Mõm khi ấy chỉ mới mười tuổi, đứa đầu tiên hắn cứu khỏi đám buôn người trong hẻm. Nó thông minh, lanh mồm, lớn nhanh, học đủ nghề Đại Hãn dạy, giao tiếp, ghi sổ, thương lượng, và quản lý người. Giờ đây, mười mấy năm trôi qua, Cửu đã chững chạc, là đại ca trên danh nghĩa của băng Rồng Đen, kẻ được dân trong thôn kính nể.
Thực ra, quyền điều hành thực tếnằm trong tay Nhất Đô, người đàn ông to lớn, trầm lặng và
trung thành. nhất với Đại Hãn. Cửu thích làm đại ca cho vui, thích nghe người khác gọi mình
là “anh Cửu” còn Nhất Đô và Nhị Cao đứng sau vận hành trật tự, sổ sách và mạng lưới sinh
hoạt của toàn thôn.
Với người ngoài, Băng Rồng Đen là một băng đảng t·ội p·hạm.
Nhưng với dân Thôn Vân Nam, nó là một lực lượng tự quản, giữ cho khu này còn yên ổn giữa một thế giới đã mất luật, giữa hàng trăm ngàn, hàng triệu băng bảng lưu vong tồn tại ngoài kia.
“Đông đủ rồi thì ngồi xuống đi, anh có chuyện cần bàn với tụi mày.” Đại Hãn phất tay ra hiệu bọn nó ngồi xuống, Nhất Đô đứng bên cạnh nhường chỗ ngồi trung tâm cho hắn.
Nhất Đô giọng trầm ổn: “Lâu lắm rồi mới thấy Hãn ca ghé đây. Vậy thì chắc đại ca đã có kế hoạch ở Thần Lục rồi ạ?”
Ngũ Lùn dẻo miệng: “Chắc chắn là vậy rồi, Hãn gia xưa nay chưa từng làm chuyện mà
không có lợi ích.”
Cửu Mõm bật cười: “Tụi mày chắc chắn sẽ bất ngờ với đại ca, ổng đang ăn nên làm ra, đang chuẩn bị buôn hàng trong Thần Lục này!”
Tứ Gầy liền sáng mắt lên: “Buôn hàng hả sếp? Tiền nhiều không?”
Nhị Cao lạnh lùng lên tiếng: “Đại ca chưa nói, tụi mày bới nhảy vào họng lại.”
Đại Hãn bật cười, hắn liếc mắt nhìn chín thằng đệ, ung dung hỏi: “Tụi mày đều ở Thị trấn Wind Land hết chứ?”
Cả bọn gật đầu, chỉ có Ngũ Lùn và Thất Soái đưa tay lên, Thất Soái rơi nước mắt: “Chỉ có em với lão Ngũ là rơi xuống thị trấn Green Sweed.”
“Green Sweed?” Đại Hãn nheo mắt, hắn lắc đầu: “Vậy hai thằng mày tự lo đi. Cố gắng làm lụm kiếm tiền trước, làm nhiệm vụ NPC, ăn uống tiết kiệm, rồi dư dả một chút hẳn tính đến chuyện đánh quái.”
“Yên tâm đi đại ca, em được cái mã tốt, đang làm kỹ nam ở Xuân Hoa Lâu, mỗi đêm kiếm cũng được ít bạc.” Thất Soái vuốt tóc cười lạnh nhạt.
Ngũ Lùn cũng mỉm cười: “Miệng lưỡi em cũng khá, đang làm đầy tớ cho một viên chức nhỏ ở Merchant Guild. Nịnh một chút là sống tốt. Lương bổng vừa đủ sống qua ngày.”
“Ồ?” Đại Hãn bất ngờ nhìn Ngũ Lùn, hắn khen ngợi: “Không tồi, cố giữ quan hệ với bọn nó. Tao với Merchant Guild không đội trời chung, sau này mày sẽ làm gián điệp, người mà tao có thể vận động chính trị được khi tao tới thị trấn Green Sweed.”
“Đại ca yên tâm, nghề của em.” Ngũ Lùn hé răng cười.
“Vậy, trong bọn mày có ai được chức nghiệp ẩn không?” Đại Hãn nhìn mấy thằng còn lại.
Nhất Đô bên cạnh liền đáp: “Em là Kiếm Sĩ bình thường, đang lăn lộn với một tổ đội chức nghiệp ẩn, tới ngày thứ 8 sắp lên được level 2 rồi.”
Nhị Cao đưa tay: “Còn em là thương nhân bình thường. Chia chát với mấy tiệm tạp hóa nhờ kỹ năng mặc cả, giảm 5% để bán bình hồi phục ở dã ngoại phía đông bắc rừng Tinh Linh, mỗi bình lời chưa tới 0.25 bạc. Ngày đầu em mua hết 10 bình, bán xong lời được 2.5 bạc. Nhưng sau đó bọn Merchant Guild yêu cầu mua giấy phép mới được bán nữa, giấy phép thì tận 50 bạc 1 tuần. Em mua rồi, nhưng bây giờ thì tay trắng, chỉ còn lại vài đồng bạc lẻ. Đang làm thuê cho NPC lấy vốn mồi.”
Zed gật đầu, nhìn sang Tam Trư. Thằng mập chần chừ một chút không dám mở lời. Zed liền thở ra một hơi: “Ăn hết tiền nên đang ở khu ổ chuột à?”
Tam Trư xụ mặt, nước mắt chực chờ rơi xuống. Zed liền lấy cái bánh mì trên bàn ném cho nó,
để nó ngậm miệng lại.
Zed lắc đầu nhìn sang Tứ Gầy, Tứ liền nở nụ cười tươi rói đáp:
“Em mua 20 cái bánh bao, đem tận xa ngoài rừng Tinh Linh để bán, giá 2 bạc. Bọn nhà giàu không muốn quay lại thị trấn tốn thời gian nên cắn răng mua. Lời đậm.”
Sau đó lại thở dài: “Vào Craftsman Quarter, hỏi giá nhập hàng. Nhưng bọn nó không nói, còn bị Merchant Guild bắt lại, bắt buộc mua giấy phép kinh doanh. Bây giờ còn lại 10 bạc trong túi. Không khá hơn Nhị ca bao nhiêu.”
Ngũ Lùn thì khỏi phải nói, cái miệng của nó cũng là thương nhân. Lục Hiền thì gãy đầu: “Em là Hiệp Sĩ, đang làm nông nô cày ruộng cho một quý tộc ở Khu Vực Hoàng Gia Royal Quarter.”
Cả bọn lập tức ồ lên kinh ngạc, Đại Hãn không nhịn được bật cười: “Lần đầu anh nghe có người bước vào được khu vực đó đấy. Thế nào, làm cho quý tộc lương cao không?”
“Làm từ 6 giờ sáng tới 6 giờ tối, 12 bạc.” Lục Hiền thành thật đáp.
Cửu Mõm liền tá hỏa mắng: “Con mẹ nó thứ quý tộc bốc lột! Nó nghĩ Lục ca là nigga à? Em còn tưởng làm cho quý tộc thì lương cao lắm chứ, khác gì con trâu cày ruộng mà lương có 12 bạc?”
Đại Hãn lại thở dài, Thất Soái có chức nghiệp hiền giả, còn Bát thì đợi anh em nói xong, Đại Hãn vừa nhìn tới thì nó chỉ đáp gãy gọn: “Em có chức nghiệp ẩn độc quyền. Hệ thống nói trong người em có một thứ năng lượng đặc biệt, phù hợp với nghề đó nhất nên cấp cho.”
Lời vừa nói ra, cả bọn liền giật mình nhìn Bát. Bát nói tiếp mà không gợn sóng: “Chúa Tể Bóng Tối. Em sắp lên cấp 3 rồi. Tiểu tiên hướng dẫn nói chức nghiệp của em sẽ bị chính quyền truy nã toàn vương quốc.”
Đại Hãn và mấy thằng còn lại hít hơi lạnh. Ngũ Lùn thốt lên một câu: “Nhân vật chính con mẹ nó rồi.”
“Lão Bát là chân mệnh thiên tử!”
“Mày trọng sinh à Bát? Mày giống thằng Nhất Tiếu Nại Hà kia à?”
“Sau này phải ôm chân lão Bát mới được. Kh·iếp! Chúa tể!”
Mấy thằng đệ vui mừng thốt lên châm chọc Bát um sùm, Đại Hãn bật cười khan, hắn lấy bao thuốc trong người, ném lên miệng một điếu. Nhất Đô liền bật lửa đưa tới.
“Đại ca có kế hoạch gì rồi? Cần bọn em chưa?”
Khói thuốc tỏa ra trong căn phòng chật hẹp. Ánh đèn bàn chiếu xuống gương mặt Lý Đại Hãn. Đợi mấy thằng em trò chuyện hăng say xong. Hắn dụi điếu thuốc vào gạt tàn, giọng nói khàn nhưng chắc nịch:
“Giỡn đủ rồi, nghe anh nói đây. Từ hôm nay, Băng Rồng Đen không còn là băng đảng nữa. Chúng ta lập một tổ chức mới, Zed Corp.”
Hắn lấy bản đồ vẽ tay trong túi ra, trải lên bàn sắt.
Cả bọn lập tức nghiêm mặt lại, tập trung nhìn hắn. Nhị Cao giọng lạnh: “Sếp muốn dựng lên một tập đoàn tài chính ở Thần Lục sao?”
Đại Hãn sửa lời: “Là tập đoàn tài phiệt. Không những là tập đoàn tài chính, mà còn tập đoàn quân sự.”
Gã nhìn xuống bản đồ, hỏi: “Trước tiên thì tụi mày biết tụi mày đang ở đâu trên bản đồ Wind Land này chứ? Trừ thằng Thất với Ngũ.”
Mấy ánh mắt nhìn nhau. Từng người lần lượt cúi xuống, tay cầm bút vẽ lên tấm bản đồ trải giữa bàn.
Nhất Đô đánh dấu vùng Đông, khu nhà trọ gần trạm xe ngựa.
Nhị Cao chấm ở khu Craftsman Quarter, nơi những xưởng rèn nặng mùi sắt.
Tứ Gầy khoanh góc chợ nhỏ của tiệm thuốc Tella.
Lục Hiền vẽ một vòng ở phía Nam, vùng Royal Quarter.
Bát không nói gì, chỉ đưa ngón tay chạm vào góc tây bản đồ, Slum Quarter.
Những dấu bút đỏ dần hiện ra, rải khắp bản đồ. Đại Hãn lặng lẽ quan sát, hắn gật đầu:
“Bát ở khu Ổ Chuột là tốt, lần đăng nhập tiếp theo chính quyền thị trấn sẽ siết chặt giấy tờ cư trú, ID nhân vật. Để chúng biết mày là chức nghiệp bị truy nã giống anh thì coi như xong.”
“Những anh em còn lại, sau khi xác nhận thân phận thì tập trung ở khu ổ chuột, anh sẽ đón bọn mày.”
Nhất Đô liền hỏi: “Được, vậy đại ca định hướng Zed Corp thế nào?”
Đại Hãn chậm rãi liếc nhìn chín thằng đệ, giọng chắc nịt:
“Cho dù là ở Thần Lục hay ngoài đời, quy luật vẫn y như nhau, nơi nào có tài nguyên, nơi đó có giai cấp. Ở Trái Đất, phân tầng giàu nghèo đã xé nát xã hội chúng ta. Ở Thần Lục còn tàn khốc hơn, không chỉ có giàu nghèo, còn có giai cấp sức mạnh. Ai cầm v·ũ k·hí, ai cầm skill cao cấp, ai cầm chức nghiệp độc quyền đều là một tầng lớp cầm quyền.”
Cả bọn nghiêm mặt lại lắng nghe lời Đại Hãn, giọng hắn trầm ổn nói tiếp:
“Đây chính là cơ hội. Cơ hội để chúng ta làm lại từ đầu, trở mình thành giới cầm quyền đó. Zed Corp không phải chỉ là một cửa hàng, một bang hội hay một băng đảng. Nó là con đường hầm, âm thầm, kín đáo, nhưng dẫn tới trái tim của mọi hệ thống.”
“Chúng ta vào Slum để dựng kho, chúng ta ra Outskirts để buôn hàng cấm, nhưng mục tiêu không dừng lại ở đó. Ta sẽ kiểm soát nguồn cung, trữ hàng, bán hàng, gom hàng. Ta sẽ kiểm soát dòng tiền, cho vay, bảo hiểm, cho thuê kho. Ta sẽ kiểm soát quyền lực quân sự, thành lập đội hộ tống, lính đánh thuê. Và chúng ta sẽ định giá cả thị trường.”
“Không phải ai cũng thấy được chiều dài của trò chơi này. Người ta nhìn thấy những đồng bạc hôm nay, còn chúng ta phải nhìn ba bước sau. Hôm nay gom hàng, tuần sau làm chủ kho, tháng sau nắm mạng lưới vận tải, năm sau ra tay mua ghế ở Merchant Guild. Và khi cần, ta đẩy một thế lực xuống để mở đường cho mình. Từ tài chính đến q·uân đ·ội, từ trang bị đến nguồn nguyên liệu, mọi thứ đều có thể trở thành đòn bẩy của Zed Corp.”
Đại Hãn nặng giọng: “Vậy nên, tụi mày hãy quên chữ ăn c·ướp đi. Từ nay học cách đếm tiền trước khi học cách rút dao. Anh cần tụi mày giúp sức, trở thành một nền tảng cốt cán của Zed Corp.”
Đọi hắn nói xong, cả bọn liền nở nụ cười hưng phấn. Nhị Cao cười lạnh: “Cuối cùng thì con
quái vật trong đại ca cũng chịu thức tỉnh.”
Nhất Đô nghiêm giọng: “Chỉ chờ câu nói này của đại ca, Băng Rồng Đen này từ đây về sau sẽ đổi thành Tập đoàn Zed Corp.”
Đại Hãn gật đầu: “Anh em trong băng còn bao nhiêu thành viên? Tập hợp bọn hắn lại. Anh cần quy tụ hết lực lượng về Khu Ổ Chuột. Lần đăng nhập tiếp theo chúng ta sẽ bắt tay vào con đường buôn hàng đầu tiên.”
Nhất Đô liền đáp: “Đại ca lên ban công đi, em gọi mấy thằng đệ tập hợp lại.”
“Tốt.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập