Chương 46: Bằng Cấp Đầu giờ chiều, Hứa Hồng Đậu tỉnh giấc, cô vươn vai thoải mái một nhịp, tới tận lúc này cô mới thích ứng kịp với việc chuyển đối thời gian giữa Thần Lục và Trái Đất. Hồng Đậu ngồi dậy nhìn quanh phòng nhưng không thấy Đại Hãn đâu, cô liền bước ra ngoài, nhìn phòng khách cũng không thấy hắn, chỉ có người máy Wall-E đang chăm chỉ lau sàn. “Hé lô Wall-E, Hãn gia ở đâu rồi?” “Ông chủ đang trong phòng làm việc.” Nghe vậy, Hứa Hồng Đậu mới rảo bước sang phòng làm việc đang mở rộng cửa của Đại Hãn, từ ngoài này nghiêng đầu nhìn vào, Hứa Hồng Đậu im lặng. ngắm thật kỹ khuôn mặt phong trần của người đàn ông sắp bước qua tuổi bốn mươi đó, anh ta đang cặm cụi phát thả bản vẽ và gõ máy tính liên tục. “Anh ta không biết mệt à?” Hồng Đậu nhỏ giọng. Cô xoay người trở về bếp, bật ấm nước lên để pha cà phê. Nhưng lại phát hiện túi cà phê đã hết rồi. “WAall-E, Hãn gia thường để cà phê ở đâu?” “Kho hàng sau nhà, chủ nhân để nhu yếu phẩm ở đó.” Wall-E liền đáp. Hồng Đậu liền bước ra nhà kho, cô lục tìm cà phê, vô tình nhìn thấy tấm ảnh của Đại Hãn chụp cùng người phụ nữ mảnh khảnh kia đặt trong gốc, bên cạnh một thùng giấy tờ. Hồng Đậu nheo mắt lại, lấy bức ảnh lên xem xét lần nữa. Vẫn cố nhớ lại gương mặt người phụ nữ này nhưng không được, cô đặt bức ảnh xuống, lại nhìn thấy thùng hồ sơ bên cạnh. Mang theo tò mò, Hồng Đậu ngồi thụp xuống cạnh thùng giấy, từng tờ hồ sơ nặng trĩu mùi cũ kỹ. Cô rút một tập đầu tiên ra, ngay lập tức tay cô khẽ run, ánh mắt lay động. Trên cùng là Giấy chứng nhận bổ nhiệm in dấu đỏ tươi của Chính Phủ Thế Giới. Chữ ký ở góc dưới khiến cô sững người: “Lý Đại Hãn – Tổng Cố Vấn Kinh Tế Toàn Cầu, Ủy viên Tái Thiết, Kiến Trúc Sư Thị Trường.” Con dấu ba tầng, mỗi tầng là biểu tượng của một Ủy ban: Kinh tế – Năng lượng – Dữ liệu. Đó là cấp bậc chỉ dành cho giới tỉnh hoa cao nhất, những người từng hoạch định lại bản đồ kinh tế toàn cầu sau Đại Sụp Đổ. Hứa Hồng Đậu bất giác nín thở. Tay lật thêm vài tờ khác, từng bằng cấp, từng chứng chỉ được kẹp cẩn thận trong túi nhựa chống ẩm hiện ra. Tiến sĩ Kinh tế — Đại học Harvard. Giáo sư Danh dự — Trường Kinh doanh London. Chứng nhận Cố vấn cao cấp – Viện Kế hoạch Toàn cầu Geneva. Một số văn kiện được đóng dấu của Liên Bang Nga, kèm thư mời hợp tác chiến lược: “Ngài Lý Đại Hãn, cố vấn trưởng dự án tái thiết thị trường Đông Âu. Chúng tôi mong được tiếp tục hợp tác trong giai đoạn IL” Hồng Đậu đọc, càng đọc càng thấy cổ họng khô khốc. Bên dưới cùng, giữa một đống hồ sơ dày, là bản báo cáo tài chính đánh máy: “Đề án phục hồ chuỗi cung ứng toàn cầu 2147 ~2152.” Phần kết luận được gạch đậm, ký tên Dr. L.D. Han: “Nếu thế giới còn tin vào lợi nhuận hơn sinh tồn, thì mọi kế hoạch tái thiết đều vô nghĩa.” Xem tới đây, Hứa Hồng Đậu bất giác ngẩn người. Một con người từng giảng dạy ở Harvard, hoạch định cho chính phủ các siêu cường, cố vấn kinh tế toàn cầu. Vậy mà hôm nay, anh ta sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại vực, nấu cơm bằng bếp gas cũ, uống cà phê hòa tan, sống như một người lưu vong. Hồng Đậu hít sâu, mở ngăn nhỏ ở dưới cùng, nơi giấu một phong thư đã ngả màu. Bên trong là một tấm huân chương bạc, mặt sau khắc dòng chữ: “Vì những đóng góp trong công cuộc tái thiết nhân loại – năm 2149.” Cô khẽ cười, nụ cười pha lẫn chua xót: “Anh ta khiêm tốn nói mình từng làm trong chính phủ thế giới, cứ tưởng chỉ là làm việc vặt, không ngờ tới. Vì sao một người như thế lại bị nén xuống đáy xã hội này?” Ánh mắt Hồng Đậu rơi về bức ảnh lúc nãy, người phụ nữ mảnh khảnh đứng cạnh Đại Hãn. Cả hai trong trang phục công vụ, phía sau là phông nền quốc huy Chính Phủ Thế Giới. Ánh mắt anh ta khi ấy rực sáng, khác hẳn người đàn ông trầm mặc mà cô biết bây giò. Cô thì thầm: “Cô ta là ai? Vợ anh ta sao? Hay đồng nghiệp, cấp dưới? Và tại sao anh lại biến mất khỏi mọi hồ sơ công khai?” Một cơn gió lùa qua khe cửa, làm bay vài tờ giấy. Những dấu mực đỏ, những con số, những con chữ khô khốc của thời đại cũ rải khắp nền nhà. Hồng Đậu cúi xuống nhặt, trong lòng dấy lên một nỗi sợ kỳ lạ, sợ rằng người đàn ông ấy không chỉ giấu một quá khứ, mà là cả một thời đại đã bị c-.hôn vùi cùng anh. Cô khẽ giọng: “Một người từng dựng lại thế giới, rồi lại chọn sống như không tồn tại. Đại Hãn, rốt cuộc anh đang trốn khỏi điều gì?” Mùi cà phê thom địu lan khắp hành lang nhỏ. Hồng Đậu khẽ đẩy cánh cửa phòng làm việc, bước vào. Đại Hãn vẫn ngồi trước bàn, hai tay lướt nhanh trên bàn phím, xung quanh là la liệt bản vẽ, bản đổ, và một vài chồng tài liệu in ký hiệu “Zed Line, 5 drop-poin“. Cô khẽ đặt tách cà phê xuống cạnh máy tính, giọng nhỏ nhẹ: “Anh làm việc từ sáng đến giờ chưa nghỉ à? Uống chút cà phê đi.” Đại Hãn ngẩng đầu, thoáng mim cười. “Cảm ơn, cô pha à? Lâu lắm rồi tôi mới ngửi được mùi cà phê đúng vị như thế này.” Hồng Đậu kéo chiếc ghế đối diện, ngồi xuống. Cô chống cằm, ánh mắt lướt qua tờ giấy lớn trải trên bàn, đó là một sơ đồ phức tạp, đan xen mũi tên và ký hiệu tài chính. Trên cùng là dòng chữ: “Bản quy hoạch cấu trúc thương nghiệp Zed Corp tại khu vực ngoại thành Outskirts ~ bản nháp.” “Anh đang nghiên cứu kinh tế Thần Lục thật à?” Cô hỏi. Đại Hãn không trả lời ngay. Anh đưa tay xoay nhẹ ly cà phê, để hơi nóng tỏa ra, TỔi mới khẽ đáp: “Chi là một thói quen cũ thôi. Tôi từng làm nghề này quá lâu, đến giờ bỏ cũng không được.” “Nghề này?” Hồng Đậu nghiêng đầu “Ý anh là cố vấn kinh tế?” Ánh mắt Đại Hãn khẽ chững lại. Một thoáng yên lặng lướt qua giữa hai người. Rồi anh mim cười, nụ cười phảng phất mệt mỏi: ⁄Ừ, đại khái thế. Hồi đó tôi viết vài bản kế hoạch, dự báo thị trường, rồi thế giới thay đổi, chẳng còn ai cần đến những bản kế hoạch nữa.” Hồng Đậu đặt tay lên bàn, ánh mắt vẫn đõi theo anh. Giọng cô nhẹ như gió: “Nhưng những bản kế hoạch ấy từng cứu cả một thời đại, đúng không?” Đại Hãn hơi khựng người, ánh mắt sắc lạnh thoáng qua một giây. Anh nhìn thẳng cô, đôi đồng tử như lưỡi dao cắt xuyên suy nghĩ: “Cô vào nhà kho rồi à?” Không khí trong phòng đột nhiên lặng như tờ. Hồng Đậu hơi cúi mặt, tránh ánh nhìn của anh: “Tôi… chỉ đi tìm cà phê. Thấy vài thứ, nên… tò mò thôi.” Anh im lặng thật lâu. Trong ánh sáng mờ, gương mặt anh không rõ là giận hay buồn. Cuối cùng, Đại Hãn thở dài, khẽ tựa lưng ra ghế: “Những thứ cô thấy đều đã là quá khứ. Chẳng có gì đáng tự hào cả. Nếu có thể, tôi thà chưa từng viết nên những kế hoạch đó.” “Tại sao? Chúng từng cứu thế giới mà.” Cô hỏi, giọng khẽ. “Cứu thế giới ư?” Anh khẽ cười. “Không. Tôi chỉ cứu được những kẻ giàu nhất. Phần còn lại của nhân loại, tôi không cứu nổi.” Cô im lặng. Lần đầu tiên, Hồng Đậu nhìn thấy một tia mệt mỏi rất thật ẩn sâu trong đôi mắt anh ta, thứ mệt mỏi không phải của thể xác, mà của một người từng chứng kiến cả nền văn mình sụp đổ mà bất lực. “Vậy là anh rời bỏ tất cả, là vì điểu đó sao?” Cô hỏi, giọng nhỏ như sợ làm tan đi khoảng yên lặng mỏng manh ấy. “Tôi không rời bỏ gì cả.” Anh đáp, chậm rãi nhấp ngụm cà phê. “Chỉ là khi mọi thứ đã bị bá cho lợi nhuận, thì người thiết kế hệ thống ấy cũng chẳng còn lý do để ở lại trong nó.” Hồng Đậu nhìn anh thật lâu. Cô nhận ra, trong ánh mắt người đàn ông trước mặt, ngoài cô độc và kiên định, còn có một điểu gì khác, một nỗi hối hận không thể nói thành lòi. “Nếu thế…” Cô cười nhẹ, giọng pha chút ấm áp: “Vậy bây giờ, anh định thiết kế lại thế giới lần nữa à?” Đại Hãn ngẩng nhìn cô, ánh mắt thoáng ngạc nhiên rồi khẽ dịu xuống: “Không. Tôi chỉ muốn dựng một nơi nhỏ, nơi con người có thể buôn bán, sinh tồn, không cầy xin phép ai. Một nơi không ai đủ quyển để xóa tên ai khỏi lịch sử.” Câu nói ấy vang lên chắc như lòi tuyên ngôn. Hồng Đậu nhìn anh, người đàn ông từng là biểu tượng của quyền lực, giờ chỉ còn là kẻ ẩn danh, nhưng chính trong vẻ giản dị ấy, cô lại thấy một thứ khí phách đáng sợ hơn bất cứ chức danh nào. Cô khẽ cười, cầm tách cà phê còn ấm lên: “Nếu thật có ngày đó, tôi sẽ là người đầu tiên mở cửa hàng trong thành phố của anh.” Đại Hãn nhìn cô, chỉ cười không đáp. Bên ngoài, ánh sáng chiều xuyên qua khung cửa kính, rọi xuống bàn làm việc phủ kín bản vẽ. Giữa đống ký hiệu chẳng chịt ấy, Hồng Đậu vô tình nhìn thấy một dòng chữ nhỏ nguệch ngoạc viết bằng bút chì: “Kế hoạch tái thiết thế giới, không thông qua bất kỳ chính phủ nào.” Cô lặng người, mim cười tự nói với lòng. “Thì ra anh ta vẫn chưa từng ngừng lại.” Đại Hãn vẫn im lặng, chỉ nhấp thêm một ngụm cà phê. Hồng Đậu mim cười: “Vậy được rồi không phiền anh làm việc nữa, chiều nay tôi sẽ trổ tài nấu cơm cho anh ăn.” Đại Hãn hứng thú nghiêng đầu: “Cô có thể nấu món gì?” Hồng Đậu mỉm cười không đáp, dáng người thước tha rời khỏi phòng. Đại Hãn chỉ biết lắc đầu nhìn theo rồi cặm cụi thiết kế tiếp. Cánh cửa phòng làm việc khép lại. Âm thanh gõ bàn phím của Đại Hãn dần mò xa, Hồng Đậu bước ra ban công, tay vẫn cầm tách cà phê đã nguội. Trước mặt cô, bầu trời ngoại vực xám nhòa, từng bông tuyết rơi lặng lẽ phủ lên mái nhà. Thê giới này không ổn ào như Lục Địa Xanh, nó tĩnh lặng, lạnh lẽo và trơ trọi đến mức mỗi hơi thở đều hóa thành khói mỏng. Cô tựa lưng vào lan can, hít sâu để hơi lạnh luồn vào phổi. Trong đầu vẫn còn vang lên giọng nói của anh ta. “Không. Tôi chỉ muốn dựng một nơi nhỏ, nơi con người có thể buôn bán, sinh tồn, không cầy xin phép ai. Một nơi không ai đủ quyển để xóa tên ai khỏi lịch sử.” Lời ấy cứ vang vọng mãi, hòa vào nhịp tim cô. Lý Đại Hãn không giống bất kỳ người đàn ông nào cô từng gặp. Không hứa hẹn, không tô vẽ, không cố thuyết phục. Anh ta chỉ làm. Và chính cái bình thản ấy khiến người ta không thí không tin. Cô cúi nhìn bàn tay mình, bàn tay từng. bắt chặt tay anh. Cô khẽ cười, nụ cười rất khẽ, pha giữa ngưỡng mộ và thứ gì đó sâu hơn. Tối đến, Đại Hãn bước ra khỏi phòng làm việc. Đã thấy ở bàn ăn nghi ngút khói. Gã tò mò bước tới liền thấy một nổi mì nóng hổi. “Nếu dữ chưa?” Đại Hãn khịt cười. Hồng Đậu xấu hổ cười khì: “Tôi sẽ học nấu ăn ỏ Thần Lục rồi làm đồ ăn ngon cho anh sau.” Đại Hãn lắc đầu: “Không cần, việc nấu đồ ăn để tôi làm cho, cô rửa chén đi.” “Được á, anh làm đồ ăn cực kì ngon.” “Nói thừa.” Hai người ngồi xuống vừa ăn vừa trò chuyện. Đến tận khuya, Đại Hãn cầm theo túi hồ sơ Zed Line bước khỏi nhà. Hắn đặn đò: “Tôi đi công việc một lát sẽ về. Cô nhớ khóa cửa cẩn thận, ngủ trước đi. 8h sáng mai Thần Lục sẽ cho đăng nhập tiếp.” “Yên tâm.” Hồng Đậu vẫy tay. Đại Hãn liền mang theo hồ sơ về tòa nhà Băng Rồng Đen vừa đổi tên thành Zed Corp ở cuối đường. Hắn dành thời gian buổi đêm để hướng dẫn kế hoạch chi tiết tuyến Zed Line buôn hàng cho chín thằng đệ. Cho tới khi Thần Lục sắp mở cửa thì hắn mới trở về. Đương lúc hắn chuẩn bị nằm lên ghế sô pha, bàn tay nhỏ nhắn của Hồng Đậu nắm lấy cánh tay hắn, cô nói: “Trời lạnh thế này, anh vào phòng nằm với tôi đi.” “Nằm chung giường sao? Được chứ?” Đại Hãn nghĩ hoặc. Kết quả là chiếc giường nhỏ của hắn vừa đủ chỗ cho cả hai nằm sát nhau. Hồng Đậu mỉm cười: “Tôi ở gần khu vực Royal Quarter, nếu cần giúp đỡ thì đến đó gặp.” “Tự lo thân mình đi, cẩn thận tụi Cố gia.” Đại Hãn gật đầu. Trước khi hắn khởi động đầu khôi đăng nhập Thần Lục, gã cảm thấy Hứa Hồng Đậu vừa nắm lấy bàn tay hắn. Tầm mắt của Đại Hãn trở nên tối đen.
[Hệ thống] Bạn đang đăng nhập vào Thần Lục. Thời gian đăng nhập của bạn là 8 ngày.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập