Chương 48: Thương Hội Zed Corp Lúc này, sau lưng đám Cửu Mõm là 5 chiếc xe đẩy hàng lớn mà Zed đã lệnh cho Cửu đi mua ngày thứ 8. Kế hoạch di chuyển mà Zed vạch ra đó là Cửu khi mới đăng nhập Thần Lục sẽ mượn xe ngựa của bà chủ Lưu chở hai ông cháu Chu Trùng Bát ra Slum Quarter. Bát mang chức nghiệp bị truy nã nên cũng chạy tới đây đầu tiên. Trong khi đó thì Nhất Đô, Nhị Cao, Tam Trư, Tứ Gầy và Lục Hiển sẽ tranh thủ đi đăng kí thân phận công dân Elyria rồi tập hợp tại Mặc Vũ Nhân Gian. Đợi tới đầu giờ chiểu Cửu Mõm từ Slum Quarter quay lại đăng kí thân phận rồi dẫn năm thằng nó tới đây, mỗi thằng kéo theo một chiếc xe đẩy hàng. Nhờ đã đăng kí thân phận và đương lúc cả thị trấn đang hỗn loạn vì giấy tờ, năm thằng thành công vượt qua Cổng Hạ Tây để qua khu vực Slum Quarter và có mặt ở đây đợi Zed. Còn Zed thì thúc ngựa từ sáng cho tới giờ, vòng theo tường thành mới tới được đây. Vậy là trong đội ngũ Zed Corp hiện tại chỉ có Zed và Bát là không có giấy tờ chính thức. Zed hỏi Cửu Mõm: “Có mang dây xích không?” “Đây.” Cửu Mõm lấy từ trong xe ngựa ra một đống dây xích. Zed gật đầu: “Nối các xe đẩy lại với nhau đi. Ta sẽ dùng xe ngựa này để kéo cả năm chiếc xe này đi, chứ đi bộ thì sáng mai chưa tới chỗ tập hợp với anh em bên ngoại thành.” Nhất Đô liền nhận lấy dây xích, cùng với Tứ Gầy và Tam Trư đi xiểng các xe đẩy nối đuôi lại với nhau, cột vào chiếc xe ngựa của Cửu Mõm. Zed mới đưa con ngựa của mình cho Cửu: “Mày cưỡi nó về trả cho bà chủ Lưu, ở đó làm thuê cho bà chủ, án binh bất động nghe ngóng tình hình đi. Có nói với bà chủ anh thuê chiếc xe ngựa này chưa?” “Em nói rồi, bà chủ Lưu nói anh cứ giữ mà dùng, tiền thuê thì anh cứ vác cái mặt về gặp cổ rồi tính.” Cửu Mõm cười hề hề. Zed lắc đầu bất lực, cảm giác như sắp khô người tới nơi rồi. Hắn chợt nhớ ra một chuyện, m‹ hành trang hệ thống lên xem, trong đó có một túi vật phẩm lấy từ chỗ thợ cả Abraham.
[Túi 5 viên Than Onis] “Đem cái này về bán cho bà chủ Lưu, rẻ thôi. Hàng ăn cắp nên đừng bán cho tiệm ở ngoài kẻo bị bế đi đấy.” “Ok, vậy em đi đây đại ca, chúc các anh thành công, thằng em ở đây dò thám tình hình cho! Cửu nhận lấy túi than rồi cúi đầu chào các anh, sau đó phóng lên con ngựa của Zed phi trở về cửa thành. Còn lại mấy người. Zed gật đầu ra lệnh: “Lên đường, chúng ta về Outskirts.” Chiếc xe ngựa có sức kéo một tấn, kéo theo năm chiếc xe đẩy hàng lớn và chở mấy người Ze‹ dư sức, chỉ là không thể phi nước đại mà chỉ duy trì phi nước kiệu thôi. Bọn hắn cuối cùng kéo thành một đoàn xe, lặng lẽ đi trong đêm ở ngoại vi ngoài rìa thành thị trấn. Tránh xa sự Ổn ào và thiết luật bên trong thành. Thời điểm này ở ngoại vi bìa thành không một bóng người, lệnh quân quản đã siết chặt không người chơi nào ở bên ngoài. Thỉnh thoảng có tốp quân lính tuần tra thị trấn, mỗi tốp năm mươi người được cử ra đi vòng quanh tường thành để tuần tra. Những lúc như thế Zed thấy từ xa nên đã đánh lái đi xa hơn, may mắn mà bọn chúng chỉ đi loanh quanh tường. thành khoảng một trăm mét. Trong băng chỉ có Chu Phượng Cửu là mặt mài tái mét vì căng thẳng, còn lại Zed và Nhất Đ( đám người là tập trung quan sát tình hình để tùy cơ ứng. biến. Đương lúc Zed thúc ngựa, Bát ngồi sau lưng lạnh lùng lên tiếng: “Đại ca, gửi anh cái này.” Zed khó hiểu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Bát đang đưa một túi bạc tới. Gã nghỉ hoặc: “Chuyện gì?” Bát liền đáp: “Đây là số bạc em cày được lần trước.” Zed nhìn số bạc. Tổng cộng 122 bạc! “122 bạc, mày đã giết bao nhiêu con Dire Wolves rồi Bát?” Zed có chút giật mình. “Em bây giờ đang Level 2, 4% EXP. Em hợp lực với những tổ đội kia griết gần hai trăm con sói, số bạc này là chia 5.” Tứ Gầy cả kinh: “Vãi chưởng, gần hai trăm con sói? Bảo sao cái chức nghiệp Chúa Tể Bóng. Tối của mày bị truy nã cả vương quốc, quá tà môn!” Nhất Đô quan tâm: “Lên cấp 3 khó không Bát?” Bát: “Khó lắm anh cả, cấp 1 lên cấp 2 cần 1.000 EXP. Còn lên cấp 3 nó nhảy lên 10.000 EXP. Một ngày giết trăm con sói thì cũng cả tháng mới lên được.” “Đó là một ngày giết trăm con, cỡ tao thì chắc nửa năm hoặc hơn mới được.” Nhị Cao gật đầu. Zed giữ lấy túi bạc, khen ngợi: “Giỏi lắm Bát, số tiền này vừa lúc cần để nhập thêm hàng.” Bát hùng vốn, +122 Bạc. Đoàn xe ngựa tiếp tục lăn bánh trong đêm, mấy thằng đệ tập trung quan sát xung quanh, bọn nó chia nhau mỗi thằng một chiếc xe đẩy để ngồi trông chừng. Chu Trùng Bát thì yên tâm ngủ trên thùng xe, chỉ có Phượng Cửu là lo lắng ngồi lại gần Zed thì thầm: “Zed, bọn họ là thuộc hạ của ngươi hả? Đáng tin không?” “Bọn chúng là huynh đệ đồng sinh cộng tử với ta.” Zed chỉ đơn giản đáp một câu. Có như thế thì Phượng Cửu mới yên tâm thở phào. Zed lúc này mới nói: “Từ bây giờ cô và ông nội sẽ sống ở Outskirts, đợi tới ngày gia tộc của cô tới đón. Chịu khó một chút.” “Không thành vấn đề, nhưng Outskirts rất bài xích người tới từ thị trấn, ngươi không sợ họ nổi điên giết các huynh đệ của ngươi sao?” “Yên tâm, ta có sắp xếp.” Thế là đoàn xe của Zed lăn bánh tới hai giờ sáng thì đi tới khu vực tập hợp ở ngoại vi phía nam của thị trấn. Nơi này đã cách xa bìa thành phía nam. Từ đằng xa Zed có thể nhìn thấy một đống lửa được thắp lên giữa đêm đen, gã liền đánh xe theo hướng đó. Vừa tới gần liền thấy nhóm bốn mươi huynh đệ Zed Corp đang ngồi chờ đợi. “Hãn gia, anh tới rồi.” Nhưng Zed nhíu mày hỏi lại: “Cảm giác như thiếu người, một số anh em bị kẹt lại ở thị trấn à?” Thằng đứng đầu liền thở dài: “Bọn em đã làm theo lời Hãn gia dặn, vừa đăng kí thân phận xong là tập hợp ở cửa nam để ra ngoài, nhưng cổng thị trấn đã bị lớp màn kia chắn lại rồi. Đợi những người chơi từ bên ngoài trở về thì cửa thành mới mở ra, bọn em nhân lúc đó liều mạng xông ra ngoài. Bị lính gác cổng đuổi griết, tử thương hết năm huynh đệ, năm người ở lại cầm chân, tình hình không rõ, nghe nói bị treo cổ.” “Vậy là còn ba mươi anh em ở đây thôi?” Zed nghiến răng, gã đã không lường trước được chuyện thị trấn Wind Land có lớp màn chắn quân quản đó, nên trên kế hoạch của hắn không chừa trường hợp này. Hơn nữa lại không có thiết bị liên lạc với nhau, nên gã không thể đưa ra chỉ dẫn kịp thời được. Mắt thấy sắc mặt đau lòng và căm phẫn của đám đàn em, Zed thở ra một hơi ra lệnh: “Được rồi đi thôi, đừng để sự hy sinh của các huynh đệ trở nên vô nghĩa.” Gã thúc ngựa đi tiếp, lần này ngựa chỉ cuốc bộ để ba mươi đàn em của Zed Corp đi kịp, tốc độ giảm mạnh, cứ một giờ phải ngồi nghỉ để thanh stamina của bọn nó hồi phục mới đi được nữa. Cho tới khi bình minh ló dạng phía chân trời, Zed và đoàn xe mới đặt chân tới Migrant Camp của Outskirts. Ngay từ khi đặt chân tới, hắn liền bị một đội cảnh vệ của Greyfang Pack chặn đường. “Tụi mày đi đâu? Là công dân Elyria sao?” Bọn nó nhã ra sát khí. “Mau đưa dấu máu ra nếu không thì chết!” Lục Hiển giật nảy: “Dấu máu? Ở cái chỗ này cũng có giấy tờ hả?” Zed thản nhiên đáp: “Báo cho quản lí Eda bọn mày, Ghost Merchant Zed de Vincent tới gặp. Đội cảnh vệ Greyfang Pack sau khi nghe Zed báo danh, liền trao đổi ánh mắt cảnh giác. Một tên trong bọn nheo mắt dò xét gã: “Ghost Merchant sao? Được, ngươi đợi ở đây, tao đi báo cho chị Eda.” Nó quay đi, đám còn lại liền giương giáo trực chỉ vào đoàn người Zed, bao vây bọn hắn vào giữa. Không khí nặng nề bao trùm đoàn. Mấy anh em Zed Corp đứng thủ thế, tay chạm vào cán v-ũ k:hí. Bát thì nhảy sang xe của Zed, nó cằm chặt dao găm, ngồi sát bên hắn. Zed chỉ nhẹ nhàng giơ tay, ra hiệu bình tĩnh. Chỉ chốc lát sau, từ trong cổng, tiếng vó ngựa vang lên. Một bóng người cưỡi ngựa đen bước ra, áo choàng xám tung bay, ánh mắt sắc lạnh, chính là Eda Greyfang. Khi nhận ra Zed, đôi môi nàng khẽ nhếch, ánh mắt vốn lạnh nay ánh lên chút ấm lạ. “Zed de Vincent, ta cứ tưởng ngươi sẽ không quay lại Outskirts khi chính quyền siết chặt lệnh quân quản.” Zed chỉ khẽ đáp: “Chẳng những quay lại, lần này ta còn mang theo một nhóm anh em đi cùng.” Eda đảo mắt qua ba mươi anh em Zed Corp và năm xe hàng nối đuôi phía sau, khẽ nhướng mày: “Bọn chúng tin được không? Bọn chúng là công dân chính thức của Elyria?” Zed mỉm cười nhạt: “Ta có thể dùng mạng đảm bảo, Eda. Các huynh đệ này chính là con đường chuyển hàng từ Outskirts về Wind Land của ta.” Nàng bật cười khẽ. “Ngươi đúng là thương nhân điên nhất ta từng gặp. Vào đi, Mirra phu nhân đang ở trụ sở, vừa hay ngươi có thể gặp thủ lĩnh của ta, ngài ấy vừa trở về sau chuyển đi săn dài, ngài Wulfric.” Nói rồi, Eda vẫy tay. Bọn lính canh lập tức mở cổng. Zed liếc nhìn đàn em ra hiệu di chuyển. “Anh em sắp hàng thẳng lối, di chuyển chặt vào đừng đi lung tung.” “Yes sir Đoàn xe bắt đầu lăn bánh trên con đường lát đá phủ tro, khung cảnh sập xệ, sầm uất của Migrant Camp lộ ra rõ giữa ban ngày, hàng nghìn người lưu vong xuất hiện bên đường. Eda thúc ngựa đi song song với Zed, khẽ nghiêng đầu: “Hồi trước ngươi một mình cùng Phượng Cửu đi qua vùng này, chỉ qua vài ngày đã trở về với cả một công hội. Chẳng biết là ta nên khâm phục hay nên lo cho phu nhân Mirra nữa. Nếu như ngươi là gián điệp của Wind Land?” Zed cười khẽ, hơi nghiêng đầu đáp: “Người nên lo phải là Merchant Guild ở Wind Land. Khi ta đã xây xong con đường chuyển hàng này, hàng của Greyfang Pack sẽ có mặt tại mọi cửa tiệm ở Wind Land một ngày không xa.” Eda nhìn hắn, trong thoáng chốc nụ cười trên môi nàng tan biến, chỉ còn lại sự tôn trọng lẫn loâu: “Zed, ngươi đang chơi với lửa đấy.” “Đi buôn hàng lậu vốn đã chơi với lửa rồi Eda. Mà ta thì mệnh thủy đấy, lửa có là gì.” Giọng Zed khàn khàn và dứt khoát. Phía trước, pháo đài xương sắt của Greyfang Pack dần hiện ra giữa sương sớm. Tường thành cao hơn trăm thước, đinh gắn đầu sói sắt, mỗi đôi mắt khảm tỉnh thể đỏ rực như máu. Eda ghì cương ngựa, quay sang: “Lần này ngươi sẽ gặp được thủ lĩnh Wulfric. Ngài ấy là chủng tộc Người Sói, bề ngoài rất hào sảng, nhưng hãy cẩn thận, ngài ấy chưa từng để thua thiệt trong trận chiến nào.” Zed nhìn lên pháo đài, khóe miệng khẽ cong. “Làm ăn với người như thế ta càng thích.” Cánh cổng xương nặng. nề mở ra. Đoàn xe Zed Corp lăn bánh qua hành lang lát đá đen, hai bên là hàng chiến binh sói trong giáp bạc. Từ trên cao, những lá cờ Greyfang tung bay, máu sói khô thấm đỏ mép vải. Eda dẫn Zed và Nhất Đô, Nhị Cao đi qua đại sảnh, hướng tới căn phòng trung tâm mà hắn gặp Mirra lần trước. Bà ta đã đứng đợi sẵn, và lần này bên cạnh bà ta là thủ lĩnh của Greyfang Pack. Ông ta cao hơn hai mét, vai khoác áo lông. trắng, bộ giáp đen pha sắt đỏ. Đôi mắt lão có ánh vàng của sói, vừa uy quyền và lạnh nhạt — Wulfric Greyfang. Eda cúi đầu: “Thưa thủ lĩnh, Ghost Merchant Zed de Vincent đã đến.” Wulfric nghiêng đầu nhìn Zed, giọng trầm khàn: “Vậy đây chính là thương nhân. khiến Mirra của ta phá lệ ký hợp đồng thương mại với ngườ ngoài.” Zed bước tới, cúi chào nhẹ: “Danh tiếng của ngài đã vang tới tận Wind Land. Lần này ta đến để nói về chuyện nhập hàng của Greyfang Pack và mua một mảnh đất nhỏ thưa ngài.” Wulfric cười nhạt. Cặp mắt vàng của ông ta quét qua Zed, TỔi dừng lại ở mấy thằng đệ phía sau. Một áp lực nặng nề như thái sơn giáng xuống. Áp lực từ một chiến binh người sói cấp độ 40! Nhị Cao và Tam Trư phía sau lập tức khuyu gối, mặt tái mét. Zed vẫn cố đứng thẳng, mồ hôi lạnh rịn trên thái dương nhưng ánh mắt không né tránh. Lúc này Mirra cười khẽ, giọng pha chút hóm hinh: “Lần trước ngươi đến một mình. Lần này lại mang theo cả một đoàn người, nhìn chẳng khác gì một thương hội rồi đó. Định mua đất cho các ngươi ở lại sao?” Zed quay sang: “Vâng thưa bà, lần này tôi đến để lập Thương hội Zed Corp, cần một mảnh đất hợp pháp trong lãnh thổ Outskirts. Một nơi chúng tôi có thể dựng xưởng, mở kho, và giao dịch với Greyfang Pack lâu dài.” Cả đại sảnh chợt yên ắng. Wulfric tựa lưng vào ngai đá, cười lớn: “Lập công hội? Ở Outskirts này, chỉ có hai loại kẻ tồn tại, kẻ biết săn và kẻ bị ăn. Ngươi nghĩ thương nhân cũng có thể sống giữa sói à? Trong hợp đồng ngươi kí kết với chúng ta, chỉ cung cấp hàng, không đề cập tới cung cấp thuộc địa.” “Ở Outskirts này, chỉ có ba thế lực Greyfang Pack, Black Ore Gang và The Hollow Veil là đủ rồi, không thể chia thêm.” “Là thương hội thưa ngài.” Zed đáp, hắn kích hoạt Sổ Tay Vĩnh Hằng, trải một địa đồ lên mặt bàn. Sơ đồ tuyến Zed Line nối liền Outskirts với Slum Quarter qua Rừng Đen Eldmoor. “Đây là con đường tôi đã mở. Một tuyến thương mại ngoài luật Elyria. Nếu Greyfang Pack cho phép tôi dựng cơ sở ở đây, toàn bộ hàng da sói và quặng của các ngài sẽ là những món hàng đầu tiên đi trên tuyến này.” Wulfric ngừng cười. Đôi mắt vàng ánh lên tia sáng khó đoán, hắn đứng dậy, bước tới bàn, cúi nhìn tấm bản đồ. Sau một hồi im lặng, hắn quay sang Mirra, giọng thấp và chậm: “Bà đã không nói rằng gã này thật sự điên. đến vậy” Mirra nhún vai, nửa cười nửa tự hào: “Ta đã nói hắn khác biệt. Những kẻ điên như thế mới khiến thế giới vận hành.” Wulfric nhìn lại Zed: “Ngươi dám dùng Outskirts làm trạm đầu của tuyến b-uôn lậu xuyên vương quốc. Đó là một canh bạc lớn.” “Một canh bạc sẽ thắng.” Zed đáp gọn. Hai người đàn ông nhìn nhau thật lâu. Không khí trong đại sảnh như đông lại, tiếng gió ngoài cửa hòa cùng tiếng rền của bầy sói xa xa. Cuối cùng, Wulfric bật cười, tiếng cười vang vọng khắp sảnh: “Tốt! Ngươi đã khiến ta thích. Mirra, cho hắn mảnh đất phía Đông Trại Lớn, nơi từng là khu luyện da cũ. Không lấy tiền thuê. Greyfang Pack còn sẽ cung cấp cho hắn nhân công gia công da sói và quặng.” Eda hơi sững lại: “Thủ lĩnh, vậy còn…” “Đối lại.” Wulfric ngắt lời, “Hàng cung cấp cho Thương hội Zed Corp sẽ tăng giá thêm ba phần. Nếu tuyến Zed Line thật sự hoạt động được, hắn vẫn lời gấp mười. Còn nếu ngươi c:hết trước khi hoàn thiện tuyến, Outskirts sẽ lấy lại đất và chôn ngươi ở đó. Đồng ý chứ?” Zed cúi đầu, giọng trầm mà chắc: “Một thỏa thuận công bằng. Ta chấp nhận.” Wulfric tiến tới, đặt tay to nặng lên vai Zed. Cảm giác như bị đè bởi tảng sắt nóng nhưng Zec không lùi. “Từ hôm nay, ngươi là khách của Greyfang Pack. Hãy khiến vùng đất này sinh lời, và ta sẽ goi ngươi là bằng hữu.” Zed mỉm cười, ánh nhìn sắc như dao: “Ngài sẽ không phải chờ lâu đâu, thủ lĩnh Wulíric Greyfang.” Mirra khẽ bật cười: “Chào mừng trỏ lại, Ghost Merchant. Ta đã nói với Wulfric rồi, ngươi sẽ khiến Outskirts thay da đổi thịt.” Wulfric gật đầu: “Ta công nhận Thương hội Zed Corp của ngươi. Nhưng để hoạt động trên đất Outskirts. Các ngươi phải có dấu máu của riêng mình để không bị cản trở bởi các thế lực buôn hàng ở đây.” “Eda, dẫn bọn hắn đi tới mảnh đất đó và hướng dẫn hắn cách thành lập thương hội đầu tiên ở Outskirts này.” Sổ Tay Zed – Ngày thứ 13. Tài sản: 339 Bạc. Kho hàng: Trống Ngọ: 30 Bạc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập