Chương 69: Phản Thỏa Thuận 17:32, Trạm Thoát Nước Số 7. Đoàn Zed Corp có mặt tại cứ điểm North Line của Silver Sewers. Đám runner chuyển hàng vào trong, chuẩn bị thủ tục đóng hàng gửi về giữa thị trấn để rửa hàng. Nhất Đô, Tam Trư, Lục Hiền và Bát cùng mười gã đàn em còn lại thì được dẫn qua phòng chờ để nghỉ ngơi. Lúc này, Zed đang ngồi trong phòng cùng giám đốc Huang Dongsoo. Trên bàn của ông ta là vô số hồ sơ báo cáo, liên tục được thư ký mang vào. Nhìn ông ta đang tập trung cao mày như vậy, Zed hỏi: “Chiến sự ảnh hưởng nhiều tới vậy sao?” Giám đốc Huang tay không ngừng làm việc đáp lại: “Cổng Hạ Tây bị đóng kín, các lô hàng lớn bị dồn ứ ở East Line, bên phía các đối tác thì gấp rút việc chiến tranh nên hối thúc giao hàng. Nên thằng Orven đã đẩy hết sang đường cống.” Gã nhắc điếu xì gà lên hít: “Mấy vạn runner của Silver Sewers đang hoạt động hết công suất mà vẫn không kịp, có chút vất vả tí.” Zed gật đầu: “Nhìn dáng vẻ của ông thì chắc không phải lần đầu gặp chhiến tranh ở Wind Land nhi?” “Tất nhiên, mỗi lần c hiến tranh sẽ rất vất vả nhưng cuối cùng vẫn sống tốt thôi. Dù Wind Land có bị thổi bay nửa thị trấn thì nó vẫn sẽ sống, việc cậu lo không phải là thị trấn bay màt bởi quái vật mà phải lo rằng khi nào Cổng Hạ Tây mới được mở cửa.” Zed châm điếu thuốc cuối cùng trong bao, hắn hứng thú: “Ông rất tự tin về sức mạnh quân sự của Elyria à?” Huang Dongsoo gạt tàn thuốc. Lão gật đầu: “Vương quốc Elyria này tuy còn khá non trẻ, nhưng để được công nhận là một vương quốc ở Thần Lục thì nó phải có sức mạnh quân sự rất khủng khriếp, tài chính hậu thuẫn sâu dày. Nếu không cậu nghĩ một vương quốc có lãnh thổ hơn 20 tỉ km2 làm sao tồn tại được?” “Bao nhiêu?!” Zed mém tí nữa sặc thuốc, hắn không tin vào lỗ tai mình hỏi lại. Huang Dongsoo hạ viết xuống, buồn cười nhắc lại: “Hai mươi tỉ kí lô mét vuông.” Vừa nói, Huang vừa rút một tấm địa đổ dưới hộc bàn ra ném cho Zed. Zed cúi người nhìn bản đồ, đôi mắt dõi theo những đường biên uốn lượn, từ dãy núi tuyết phương Bắc đến tận vịnh xanh thắm của Vô Tận Hải. Phải biết tổng diện tích bề mặt Trái Đất tính luôn các đại dương thì chỉ vỏn vẹn 510 triệu km? thôi. Nói như vậy thì chẳng phải Vương quốc Elyria này rộng lớn gấp 39.2 lần Trái Đất sao? Zed toát mồ hôi hột khi nhớ tới lúc mới đặt chân đến Thần Lục, tiểu tiên Lilia đã nói cho gã thông tin rằng gã đang ở server Đông Vũ Thần Châu. Lục địa này có ba Đế chế cai trị, sáu Đề quốc và ba mươi Vương quốc cùng tồn tại. Một vương quốc đã lớn như vậy, ba mươi vương quốc thì Đông Vũ Thần Châu này lớn tới mức nào? Zed không thể hình dung được nữa rồi. Trên bản đồ này Zed có thể thấy hệ thống thương mại liên lục địa của Elyria bao trùm năm đại hải, hàng nghìn tuyến đường, sắt ma thuật, và hơn chục nghìn thương cảng quốc tế hoạt động liên tục không ngủ. Zed bây giờ mới nhận ra hắn chỉ mới nhìn thấy một góc băng sơn của nền kinh tế Elyria thôi, nếu muốn Zed Corp có cái tên ở vương quốc này, hắn còn phải đi xa lắm. “Làm sao? Rộng lớn quá nên sợ rồi à thương nhân?” Huang Dongsoo có chút buồn cười. Zed cũng không nhịn được bật cười: “Tôi đang ước lượng xem để đặt chân vào bộ máy chín! quyền trung ương thì cần phải đi bao nhiêu km mới tới.” “Ngài Zed đây thật biết nói đùa.” Huang Dongsoo mới nói: “Nên là cậu cứ yên tâm đi, mấy cái c-hiến tranh vài triệu người c-hết này chỉ là muỗi thôi. Nếu cần thì từ thành phố Finlix cé thể bắn một quả siêu đạn đạo thổi bay cả thị trấn này. Wind Land cùng lắm bị đánh bay nử: thị trấn thôi, đợi lực lượng quân sự Thành phố tới thì sẽ giải quyết được con BOSS này.” Zed hít sâu một hơi: “Đây là cơ hội cho tôi.” “Cơ hội?” Huang Dongsoo hứng thú nhìn hắn. “Buôn hàng, bất động sản, đầu tư, chiến tranh là lúc thị trường biến động nhất.” Zed chỉ đơn giản đáp. Vừa lúc này một nữ nhân viên Silver Sewers bên ngoài bước vào với tệp hồsơ trong tay: “Ngài Zed, hàng của Zed Corp đã được đóng thùng và kiểm tra giá trị tài sản theo hợp đồng của Greyfang Pack gửi. Đơn hàng trị giá 1.000 bạc. Phí vận chuyển 5% là 50 bạc. Phí bảo kê hạ tầng tạm tính theo doanh thu đơn hàng 2% là 20 bạc. Tổng cộng là 70 bạc ạ.” Zed lập tức đưa tay đóng Huyết Ấn, trả 70 bạc. Tiển Hợp Đồng Silver Sewers -70 bạc. Tài sản còn lại: 10 bạc. Giám đốc Huang lúc này mới mỉm cười: “Cậu đúng là có cái mũi biết ngửi mùi crhiến t-ranh, Zed.” Zed đứng dậy, hỏi: “Vậy bây giờ hàng của tôi được giao tới đâu? East Line chỗ Orven đang quá tải đúng chứ?” Huang đặt bút xuống, lão suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cậu muốn giao tới đâu?” “Hẻm sau Khu nhập hàng Inbound Yards của Craftsman Quarter.“ “Nhà của Otis Đầu Sói à? Đơn hàng trước có lưu thông tin lại.” “Chính là nơi đó.” Zed gật đầu. Huang liền nói: “Được, trường hợp chiến t-ranh này khá đặc biệt. East Line hiện tại do tôi về Orven đồng thời vận hành. Tôi sẽ gửi cậu theo đường. cống của Silver Sewers tới đó. Nhưng. chỉ mình cậu thôi, đàn em của cậu không được đi, tôi chỉ tin mình cậu.” “Không thành vấn đề” Zed gật đầu. Theo kế hoạch của hắn thì nhóm người Nhất Đô cũng phải đi bộ về Zed Corp thông qua Zed Line. Hiện tại Wind Land đang áp dụng Thiết Quân Luật, bọn hắn về thị trấn chẳng khác nào đâm đầu vào chiến trường tìm crhết. “Vậy thì xuất phát đi.” Huang Dongsoo gật đầu. Trước khi Zed rời khỏi phòng, lão đột nhiên nhắc nhỏ: “Tình hình c:hiến tranh rất nguy cấp, nếu Fenrath phá được cổng thành tràn vào. trong thì Wind Land sẽ tan nát. Cậu liệu mà xem các cửa hàng đó còn trụ nổi không rồi hẳn buôn tiếp.” “Cảm ơn giám đốc Huang.” Zed mỉm cười. Cuối cùng, Zed phân công Nhất Đô đám người trở về Zed Corp trước. Chuyện buôn hàng phía sau gã sẽ tự lo liệu. Sau đó, Zed lên xe cùng thùng hàng của Zed Corp hướng về Wash House giữa thị trấn Wind Land, những chiếc xe goòng chở đầy thùng gỗ. Chiếc xe lăn bánh, Zed ngồi trong khoang gỗ nhỏ, suốt đoạn đường này. hắn có thể nhìn thấy hệ thống vận chuyển ngầm đổ sộ của Silver Sewers. Dưới lòng đất này, cả Wind Land vận hành một hệ thống ngầm song song với thế giới trên mặt đất, với những đường ray đủ hướng, hầm niêm phong hàng và hàng vạn runner hoạt động đẩy hàng ở khắp nơi. Ngồi xe khoảng bốn giờ sau đó, trước mắt Zed xuất hiện một công xưởng khổng lồ, trần vòn cao mất hút, hàng nghìn bồn rửa ma thuật sôi ùng ục. Hàng nghìn thợ rửa trong áo da, mặt che mặt nạ kim loại, làm việc như những cỗ máy. Một thùng hàng được đẩy qua bồn. Công nhân nhúng nó vào dung dịch, dùng máy tẩy để xóa sạch nhãn “Riverside Import Co.“ chỉ trong vài giây. Khi mặt gỗ khô lại, công nhân lại ấn con dấu mới: “Reclaimed Goods – Slum District.” Mọi thứ diễn ra lạnh lùng, chính xác, không một tiếng nói. Pallet hàng của Zed Corp vừa được chuyển tới. Công nhân lập tức bưng từng thùng xuống, lấy vật phẩm bên trong ra, dùng dung dịch ma pháp bí ẩn tẩy hết Huyết Ấn. Thùng gỗ thì được bộ phận khác ấn con dấu mới lên. Lại chuyển sang công đoạn khác đóng thùng lại. Một thợ rửa khác tiến đến, đặt thẻ bạc sáng loáng lên thùng hàng của hắn: “Mã số 0178 – đã tẩy dấu, tạm thời hợp pháp trên mặt đất. Gửi đến Inbound Yards, hẻm 1.203.” Zed cầm lấy thẻ bạc. Ánh mắt gã không có cảm xúc, chỉ là một thương nhân đang nhìn thấy cơ chếngầm của thế giới. Cuối cùng, lô hàng được đẩy ra khỏi Wash House. Đẩy tới một đường ray khác bên ngoài, ở đây có vô vàn tổ đội runner đang đợi phân công. Lô hàng Zed Corp rơi vào tay một người quen thuộc, chính Athur đã vận chuyển cho Zed lần trước. Thế là Zed được đội của cậu ta chở đến hẻm sau lưng Tiệm của Otis Đầu Sói. Thời điểm này, toàn bộ thị trấn Wind Land đã chia ra hai luồng, một luồng là quân lực đổ dồn về Bắc Môn, luồng còn lại là dân bản địa tập trung về trung tâm thị trấn và Trade Quarter. Zed bước lên mặt đất, bên tai liền nghe được tiếng pháo rển inh ỏi ở phía xa, còn no này thì không một bóng người. Gã thử bước tới gõ cửa nhà sau của Otis. Một lúc sau thì cửa mở, Otis xuất hiện. Zed âm thầm thở ra một hơi, hắn chỉ sợ ông ta đã chạy trốn mất, không có ông ta thì Zed Corp xem như xong. “Zed? Ngươi vậy mà xuất hiện ở đây?” Otis dù già dặn vẫn không ngăn được kinh ngạc. Zed bật cười: “Đã thỏa thuận với ông mười lăm tấn hàng mà, làm sao thất hứa được.” “Ngươi đúng là tên thương nhân điên nhất mà ta từng gặp, Zed. Làm cách nào những gã thương nhân khác đều b:ị b:ắt ra chiến trường hết rồi mà ngươi vẫn còn ở đây được?” “Chuyện đó ông không cần quan tâm, lần này tôi mang đến cho ông năm tấn hàng!” Zed nghiêm giọng. Otis liền nhướng mày: “Mang vào đi.” Lão bước vào trong trước, Zed liền chạy tới miệng cống ra hiệu. Mấy chục thằng đàn em của Silver Sewers lập tức chuyển 125 thùng hàng vào nhà kho của Otis, chất thành mấy pallet cao. Xong việc, Zed lại nói cho Athur: “Đọi ta dưới cống.” Athur mồ hô mồ kê đáp: “Vâng thưa sếp.” Cuối cùng, Zed chính thức bước vào bàn đám phán với Otis. Thời điểm này, mấy chục tên đệ tử của ông ta đang kiểm hàng. Otis lúc này mới chậm rãi nói: “Ngươi đã thấy chiến tranh rồi phải không Zed? Fenrath đã dẫn đàn sói tấn công Bắc Môn.” Zed khẽ cười nhạt, hắn biết Ông ta muốn nói gì. “Ông định ép giá nhập hàng mà chúng ta đã thỏa thuận trước đó sao?” Otis đứng tựa lên rương. gỗ lớn, môi nhếch lên: “Thỏa thuận đó là chuyện của thời bình. Giờ chiến tranh đã làm thay đổi mọi thứ. Cả đám Elder Greyfang rồi sẽ c-hết ở Wind Land, da của chúng đầy đồng. Tám bạc một tấm là chúng di cư, còn bây giò…” Lão giơ bốn ngón tay, cười nửa miệng. “Bốn bạc.” “Bốn bạc?” Zed lặp lại, giọng nhấn mạnh từng chữ, “Đừng nói với tôi là ông cho rằng sốda sói đó sẽ bom thẳng vào kho của ông nhé?” Otis nhướng mày, đôi mắt vàng nheo lại: “ý ngươi là sao?” Zed bật cười, chậm rãi bước quanh đống hàng: “Ông nghĩ chiến tranh thiệt hại nặng nể như vậy, số tài nguyên trên chiến trường đó sẽ rơi vào tay ai? Những con Elder Greyfang đó sẽ trở thành vốn liếng của quốc gia, là vốn phục hồi sau c:hiến tranh mà bất kì quốc gia nào cũng làm.” Hắn dừng lại, quay lưng về phía Otis, giơ một ngón tay lên. “Một là Nam Tước Mason. Ông ta sẽ trưng thu toàn bộ xác sói từ cánh Bắc Môn. Tất cả da, răng, và móng, mảnh trang bị đều trở thành vật tư chiến lược phục hồi thị trấn.” Hắn giơ thêm ngón tay thứ hai, ánh nhìn nghiêng nửa cười nửa khinh: “Hai là Merchant Guild. Bọn chúng chắc chắn là kẻ tài trợ cho cuộc chiến và bắt buộc phải thu lại lợi nhuận hoặc hoàn vốn. Và khi đó, cả ông lẫn Craftsman Guild của ông đừng hòng húp được một chén canh nào.” Otis nheo mắt. Zed liền nói tiếp: “Cho nên lần này, giá phải là 9 bạc 1 tấm!” Kho hàng lặng đi. Một vài đệ tử của Otis ngẩng đầu, bàn tay khựng lại trên những tấm da còn đang kiểm. Otis bật cười, khói thuốc phả ra như hơi thở của thú săn: “Chín bạc? Zed, ta tưởng ngươi là thương nhân, không phải kẻ ảo tưởng. Ta đang cho ngươi cơ hội giữ mối làm ăn đấy, vậy mà ngươi lại lên giọng như kẻ đang điều hành cả Elyria, ngươi lấy lý do gì nâng lên 9 bạc?!” Zed cười nhạt: “Tôi không điểu hành Elyria. Tôi chỉ điểu hành nguồn hàng mà Craftmans Quarter của ông sắp tới không còn chạm tay vào được.” Hắn nghiêng đầu, giọng trầm xuống: “Ông phá thỏa thuận trước, Otis. Và khi luật bị phá, bảng giá cũ cũng không còn thuộc về ông nữa.” Hắn tiếp tục: “Chiến tranh không khiến hàng rẻ đi, nó khiến hàng có chủ mới. Elder Greyfang không còn là thú dữ, mà là tài sản quân dụng. Một khi Merchant Guild và Nam Tước Mason đóng ấn đỏ lên da chúng, ông có khắc bạc cũng không mua nổi nửa tấm.” Hắn giơ ba ngón tay lên, chậm rãi khép từng ngón khi nói: “Một, ông đã đạp luật, nên tôi viết lại luật. Hai, tôi đang nắm độc quyền ngắn hạn. Ba, chín bạc là giá c-hiến t-ranh, khi mà nguồn Elder Greyfang bị Nam Tước độc quyển, tôi dám cá với ông là chúng sẽ đẩy lên giá gấp đôi 9 bạc chúng thường bán với lý do phục hồi hậu chiến. Chúng bán 18 bạc thì ông bán 15 bạc vẫn lời đậm!” Ots gằn giọng: “Ngươi định dạy ta kinh doanh nữa à thương nhân?” Zed cười khẽ, đôi mắt hắn ánh lên lạnh lùng: “Tôi gọi đó là thuế ngu ngốc của thời chiến.” Otis đập tay xuống bàn. “Ngươi đang khiêu khích ta đấy, Zed.” Zed không chớp mắt, chỉ nghiêng người về phía trước, nói nhỏ đủ để chỉ hai người nghe: “Không, tôi đang cảnh báo ông. Nếu ông còn nói đến giá sau khi thỏa thuận, thì nghĩa là ông chưa hiểu. Trong hai ngày tới, câu hỏi duy nhất Craftsman Guild cần hỏi là liệu còn hàng để mà mua hay không.” Zed đứng dậy, kéo cổ áo, giọng hắn trở lại điểm tĩnh: “Bốn bạc là giá của kẻ xin. Tám bạc là giá của người biết giữ lời. Chín bạc…” Hắn ngừng một nhịp, ánh mắt khóa chặt Otis: “Là giá của kẻ dám chống lại thỏa thuận ban đầu với Zed Corp.“ Không khí như bùng nổ. Otis căn mạnh đầu tẩu, nhìn hắn rất lâu. Sau cùng, lão khẽ phẩy tay ra hiệu cho đám đệ tử lui xuống, giọng khàn đặc: “Ngươi được lắm, Zed. Ta mua, chín bạc. Ngươi nói mình là Zed Corp đúng chứ? Được. Đây là lô hàng cuối cùng mà Otis ta giao dịch với Zed Corp các ngươi.” Zed mặt không. đổi sắc, nói chậm rãi từng chữ: “Chín bạc là giá của hôm nay. Mười tám bạc sẽ là giá của ngày mai, nhưng lúc đó người bán không còn là tôi, thưa ông.” Otis khựng lại. Zed thì không nói hai lời, đưa tay ra bắt chốt đơn hàng này.
[sổ Tay Vĩnh Hằng — Ghi chép giao dịch #005] Khách hàng: Otis Đầu Sói Mặt hàng: Dire Wolf Hide – Loại cao cấp Elder Greyfang. Giá ký kết: 9 Bạc / tấm Số lượng: 2.500 tấm Phương thức: Giao tận xưởng – Hủy đơn 5.000 tấm còn lại. Giao dịch thành công +22.500 bạc. Đợi hắn bước tới cửa, Zed khẽ dừng lại, hắn nghoảnh mặt nói: “Zed Corp còn nợ ông một âr tình trước kia. Khi ông đã giúp ta giải vây trước gã Ryan của Merchant Guild ở cửa tiệm của ông. Chúng tôi sẽ quay lại lần sau khi c-hiến tranh kết thúc, lúc đó mong ông có thể hiểu, thỏa thuận ban đầu quan trọng thế nào.” Nói rồi, hắn bước ra khỏi cửa, để cho Otis ở lại giận dữ ném phăng cái tẩu thuốc. “Mẹ kiếp! Lũ thương nhân chẳng có thằng nào tốt lành!” Zed bước trở về cống rãnh, chui xuống dưới. Thời điểm hiện tại hỗn loạn vô cùng, hắn không thể tùy ý đi lung tung tìm hai thằng đệ và Lưu Diệc Phi. Gã tin ba người bọn hắn biết cách xoay sở, việc hiện tại Zed có thể làm là trở về Zed Corp. Đợi tin tình báo c:hiến tranh rồ tùy cơ ứng biến. Hắn và Zed Corp phải bám ssát vào chiến t-ranh này để khai thác! Sổ Tay Zed – Ngày thứ 16. Thời gian đăng nhập còn 4 ngày. Tài sản: 22.510 Bạc. Kho hàng: Trống No: Trống.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập