Chương 75: 「Học thuyết Bạc của Dân 」

Chương 75: [Học thuyết Bạc của Dân |

Đối với câu hỏi của Zed, Lưu Diệc Phi trầm ngâm. “Alexsander à?” Cô nghiêng mặt qua nhìr hắn, giọng bí ẩn: “Em không phải họ Alexsander, nhưng đang mang một nửa dòng họ của họ, có lẽ ba tháng tới em sẽ thật sự phải đổi sang họ Alexsander.”

Diệc Phi mim cười: “Alexsander Liu Yifei, nghe cũng kêu đó chứ?”

Nói tới đó sắc mặt nàng lạnh xuống: “Nhưng em lại ghét cái họ Alexsander này từ tận xương tủy, chỉ muốn một ngày thức giấc không còn nó ở trên đời nữa, cuộc đời em chẳng còn liên quan gì đến nó nữa.”

Zed điểm tĩnh nhìn nàng, trong đầu có vô số kịch bản chạy qua. Con ngoài giá thú? Người tình của cán bộ cấp cao? Hay là vợ bé của chính trị gia? Máy xả của giới thượng lưu?

“Nghĩ tới đâu rồi?” Diệc Phi bật cười trước vẻ mặt tĩnh lặng đó của hắn. Zed cười nhẹ không đáp. Nàng liền nói:

“Mấy hôm nay vất vả rồi, trông anh còn thảm hơn cả ăn mày. Vào trong nhà đi, tắm rửa thay đổồ cho thoải mái, Nhị với Tứ tới Merchant Guild Office còn lâu mới về”

Ây, bây giờ không được, tình thế chiến tranh nguy cấp, với cả chỗ này tai mắt nhiều.” Zed lập tức đưa tay cản, sợ mình lại khô người.

Diệc Phi liền véo má hắn: “Không có chuyện đó đâu, em chỉ muốn tắm cho anh thôi mà. Với cả…”

Nàng kề sát lỗ tai hắn nói khẽ:

“Em sẽ cho anh biết Alexsander là ai. Anh là Ghost Merchant, chắc chắn sau này sẽ đối đầu với cái tên này.”

Zed nghe vậy thì im lặng một chút rồi gật đầu. Lưu Diệc Phi liền mim cười đứng dậy đi trước dẫn đường, hắn cất bước theo sau, bờ mông tròn trịa của nàng được tô điểm rõ nét nhè lớp váy lụa ôm sát, mỗi lần bước lên bậc thang là một lần Zed được rửa mắt.

Trong dinh thự lúc này có rất nhiều người hầu nữ, trong đó có một người thân cận với Lưu Diệc Phi, vừa gặp cô dẫn Zed bước về phía hồ tắm lộ thiên trong dinh thự, cô bé liền giật mình gọi: “Phu nhân, người…”

Lưu Diệc Phi nghoảnh đầu ra lệnh: “Bảo tất cả ra ngoài, từ đây tới khi nào người đàn ông. này rời khỏi dinh thự, không được ai nói nửa lời.”

“Vâ.. vâng.” Nữ hầu thân cận liền cúi người rời đi.

Chẳng mấy chốc hồ nước tĩnh lặng chỉ còn lại Zed với Diệc Phi. Nàng liền bước tới cởi áo ch‹ hắn, Zed cũng không từ chối, Diệc Phi lần này có chút sững sờ trước hình thể của Zed, không biết từ khi nào mà cơ thể hắn đã rắn chắc tới mức các khối cơ đang cứng lại như tượng tạc, các hình xăm của Gratus thì hằn đậm trên da, cực kì hút mắt, đặc biệt là lớp vải sắt bên cẳng tay trái của hắn.

Diệc Phi hừ lạnh: “Để anh một mình ở ngoài thật nguy hiểm, ai mà ngờ một thương nhân chân yếu tay mềm như anh lại ngon trai như vậy?”

“Nguy hiểm cái gì được?” Zed bất lực. Diệc Phi ngắt mạnh bên hông hắn: “Yêu nữ nó quây lấy anh chứ gì?”

“Chỉ có em nhìn trúng tôi chứ còn ai nhìn nữa? Tối ngày cắm mặt xuống đất đi buôn.” Zed b ngắt méo mặt.

“Hừ, xuống nước trước đi, em đi lấy đổ trị thương”

Diệc Phi thả hắn ra, xoay người rời đi. Zed liền thở dài, bước chân xuống hồ nước ấm, cảm giác thư thái liền tràn tới, mấy ngày hôm nay hắn không có khi nào được nghỉ ngơi, thanh stamina cạn liên tục. Zed bơi tới rìa của hồ, từ nơi này có thể nhìn ngắm khung cảnh sa hoa của Royal Quarter ở bên dưới sườn đổi.

Không lâu sau thì Lưu Diệc Phi trở lại, tiếng bước chân xuống nước của nàng khiến hắn hứng thú quay đầu lại. Chỉ thấy Diệc Phi chậm rãi cởi lớp váy lụa bên ngoài, phô bày ra những đường cong mềm mại và đầy đặn ở từng nét, từ bờ vai tròn mịn, khuôn ngực căng tràn, eo cong nhẹ đến vòng hông nở gợi cảm. Mỗi cử động đều mang vẻ chậm rãi, tự tin và cuốn hút tự nhiên. Ánh mắt sâu, môi mọng và làn da ấm áp khiến người đối diện khó rời mắt.

Diệc Phi bước dưới nước tới gần, mắt không rời khỏi hắn. Zed không kiểm được trao cho nàng một nụ hôn thoáng qua môi, Diệc Phi khiịt cười, nàng đặt họp trị thương lên thềm, rồi nắm lấy cánh tay trái của hắn, kiểm tra cái cẳng tay mọc đầy vảy rồng kia.

Chỉ thấy những miếng vảy giống như một lưỡi dao đâm xuyên thịt hắn, từ trong xương trổ lên, khiến cho miệng vết thương vẫn còn râm rỉ máu.

“Trông nó giống như một lời nguyền, anh không đau à?” Diệc Phi mím môi.

“Một chút, không chết được.” Zed mỉm cười.

Diệc Phi liền tập trung rửa vết thương và bôi thuốc cho hắn. Nàng khẽ thở ra: “Vì sao phải liều mạng như vậy?”

Zed trầm ngâm một chút rồi đáp: “Thân bất do kỷ. Ở hành tỉnh của tôi thì phải liều mạng để sinh tồn, sang Thần Lục thì phải liều mạng để làm chủ số phận, không thể trở thành nô lệ cho giới cầm quyền lần nữa. Phía dưới tôi còn có mấy chục huynh đệ, mấy trăm người đã chết. Bọn hắn đều dựa vào tôi.”

“Chứ không phải rơi trúng chức nghiệp Ghost Merchant nên phải liều mạng à?” Diệc Phi nghiêng mắt.

Zed bật cười trêu ngươi: “Một phần lý do thôi. Ban đầu tôi bỏ hết vốn luyến để mua quyền chuyển chức Ghost Merchant này, không ngờ lại tự đào hố chôn mình. Nhưng không sao, nhờ vậy mà không bị Merchant Guild gông cổ ngay từ đầu.”

Ghost Merchant khiến Zed bị cô lập bởi chính quyền, nhưng cũng mở ra cho hắn con đường ngầm. Nếu hắn là Merchant thường, thì khi bị Merchant Guild khống chế hết mọi nguồn cung như vậy, hắn cũng sẽ làm việc như cách hắn làm bây giờ thôi.

Nếu không bước chân vào con đường buôn hàng trái phép như vậy thì hắn sẽ không thể ngốc đầu lên được, không sớm thì muộn cả Hắc Long Bang sẽ bị đè dưới đáy xã hội lần nữa, cả Trái Đất lẫn Thần Lục.

Dù Thần Lục có thể dùng vũ lực vươn lên số phận, nhưng nếu không có tiền bạc và quyền lực củng cố thì kết cục cũng trở thành con rối cho người khác tùy ý chi phối.

Diệc Phi nhẹ giọng: “Em biết anh đã rất cố gắng, nhưng mà… nếu anh cứ liều mạng như con thiêu thân như vậy, có ngày em phải đến pháp trường để gỡ anh xuống từ dây treo cổ đó.” Nàng nhìn vào mắt hắn: “Anh là Ghost Merchant, anh buôn hàng, anh muốn tồn tại dưới mã Merchant Guild và chính quyền, chắc chắn là điều bất khả thi. Alexsander chính là mối cản trở lớn nhất của anh ở Wind Land này, không thấp hơn Merchant Guild đâu.”

“Gia tộc của em chính là nhân chứng sống cho anh.” Đôi mắt Diệc Phi long lanh.

“Lưu gia?” Zed hứng thú. “Em đang muốn giới thiệu về hoàn cảnh nhà vợ cho tôi biết à? Nhưng xin lỗi phải nói trước là nhà tôi đã không còn ai để giới thiệu cho em biết đâu đấy.” Diệc Phi cười khúc khích: “Nhà em cũng chỉ còn em và người anh cả Lưu Văn Thịnh thôi à, nhưng anh ấy đang sống ẩn, mắc nợ Merchant Guild.”

Zed lập tức nghiêm mặt lại, hắn nắm lấy vòng eo của nàng kéo đến gần, “Vậy tại sao em lại ¿ đây, dinh thự của Alexsander? Họ đã làm gì cả nhà em sao?”

Diệc Phi mỉm cười, chậm rãi kể về Lưu gia của mình.

Lưu Gia vốn xuất thân từ dòng học giả Elyria, mang trong mình lý tưởng tri thức phụng sự nhân sinh. Khoảng hai mươi năm trước, sau khi cuộc Thánh chiến Trung Địa kết thúc, các vùng thị trấn biên thùy hỗn loạn, họ rời kinh đô, chọn miền Bắc Wind Land giàu tiểm năng. thương nghiệp làm nơi dựng nghiệp.

Người khai sáng dòng họ là Lưu Thái Thông, từng là cố vấn tài chính cho Nam Tước Mason đời đầu. Ông không tin vào quyền lực của những đồng bạc bị khống chế gắt gao, mà tin vào giá trị của đồng bạc khi nó được lưu thông trong tay dân thường. Từ triết lý đó, ông đề xuất mô hình Ngân hàng Nhân Dân Wind Land, cho phép nông dân và tiểu thương vay bạc không lãi, đổi lại bằng cam kết danh dự và lao động thật.

Chỉ trong một thế hệ, mô hình này đã khiến Wind Land phồn thịnh. Kẻ nghèo có thể khởi nghiệp, thương nhân nhỏ có thể ngóc đầu, và cả thị trấn từ một vùng biên trở thành trung tâm giao thương sáng rực bên bờ sông phía bắc Elyria. Người dân gọi Lưu Thái Thông là ông thầy bạc, còn Nam Tước Mason khi ấy từng tuyên bố: “Nếu Wind Land có linh hồn, thì linh hồn ấy mang họ Lưu.”

Đến đời Lưu Tích Thụ, cha của Lưu Diệc Phi, gia tộc bước vào giai đoạn cực thịnh. Ông sáng lập Viện Kinh Tế Dân Sinh Elyria, mở lớp dạy thương nhân về đạo đức bạc và khuyến khích dùng bạc như phương tiện cộng sinh thay vì thống trị. Chính trong thời kỳ ấy, [Học thuyết Bạc của Dân | được hoàn thiện và lan tỏa khắp miền Bắc.

Thế nhưng thời đại của lý tưởng không kéo dài mãi. Năm 5269, kinh đô Elyria cử Alexander Banjemin đến Wind Land tái lập trật tự tài chính. Merchant Guild và Quỹ Quy Đổi Trung Ương (CEP) bước tới đây, dòng bạc bị hành chính hóa, và tư tưởng của Lưu Gia bị gán mác lạc hậu, phản điộng, cản trở hiện đại hóa.

Dưới chiếu chỉ đó, Viện Dân Sinh bị phong tỏa, các bản thảo học thuyết Bạc của Dân bị thu giữ.

Đêm Thiêu Rụi Ngân Khố Bắc Thành trở thành dấu chấm hết của Lưu gia. Khi ngọn lửa bốc lên nuốt trọn tòa viện bạc, người ta thấy Lưu Tích Thụ vẫn đứng giữa đrám cháy, đọc câu cuối cùng trong bản thảo của mình:

“Khi bạc rơi vào tay một người, quyền lực rơi khỏi tay ngàn người!”

Ý Ông là khi đồng bạc không còn lưu thông, mà bị tích trữ, bị độc quyền hay bị hành chính hóa, thì dân sinh suy yếu. Một người nắm bạc thì nắm luôn cả vận mệnh của hàng ngàn người.

Hôm sau, ông bị xử chém công khai, và cái tên Lưu Gia bị xóa khỏi danh sách quý tộc Wind Land. Viện Kinh Tế Dân Sinh Elyria trở thành Trung Tâm Kiểm Soát Thuế hiện tại.

Diệc Phi sờ những vết sẹo trên người Zed, giọng cô thủ thỉ: “Cuối cùng thì cả nhà em đều bị hành hình, nhưng do có công ổn định Wind Land sau Thánh chiến, lại thêm gia đình em thuộc Đảng Trung Dung Hoàng Gia Royalist, nên Nam Tước đã tha chết cho em và anh cả.” “Em đã dùng số tiển cha để lại để mở Mặc Vũ Nhân Gian, vận hành được ba năm thì gặp được anh.”

Zed nhíu mày: “Học thuyết Bạc của Dân?”

Diệc Phi nhẹ nhàng đáp: “Dạ, có lẽ hiện tại ở Wind Land chỉ còn mình em và anh cả là người còn biết học thuyết đó, tất cả tư liệu đã bị chính quyền niêm phong hết rồi.”

Zed khịt cười, “Tôi không dám mạnh miệng, nhưng có lẽ tôi biết nguyên lý học thuyết Bạc của Dân này của nhà em đấy.”

“Biết? Đùa em à, anh chỉ nghe một chút da lông bên ngoài thôi mà?” Diệc Phi kinh ngạc, nàng tựa cằm vào vai hắn. “Nói thử xem, nói đúng thì thưởng anh một nụ hôn.”

Zed đưa năm ngón tay lên: “Học thuyết này chắc chắn xoay quanh năm lý luận. Một, bạc phải lưu thông trong phạm vi cộng đồng, chống tích trữ, khuyến khích hỗ trợ lẫn nhau khi khó khăn. Hai. Essence Coin thuộc về người lao động, cấm chính quyền độc quyền quy đổi. Ba, không để Merchant Guild kiểm soát giá trị lao động, tự do định giá hàng hóa.”

Nghe tới đó, Lưu Diệc Phi giật mình dời mặt ra khỏi vai hắn, nàng khó tin nhìn Zed. Gã vẫn đều giọng: “Bốn, bạc là biểu hiện của nhân tâm, phản ánh công sức thật, không thể in ra tùy tiện. Và cuối cùng là chính quyền chỉ nên giá-m s-át, không chỉ phối, nhà nước làm công. chứng, không phát hành. Đúng không?”

“Anh.” Lưu Diệc Phi có chút nghẹn giọng, nàng bật cười: “Làm sao anh biết được?”

Zed nhún vai: “Học thuyết của nhà em thật ra là công cụ tốt nhất để phục hồi kinh tế sau chiến tranh, nhưng chỉ giai đoạn sau chiến tranh đó thôi. Vương quyền đương nhiên nhắn mắt để cho Lưu gia thẳng tay mà làm. Và khi kinh tế đã khôi phục thì Alexsander được cử tới, siết chặt kiểm toán, nhà em sẽ bị coi là phhản điộng ”

“Nhưng mà làm sao anh rành như thê?” Diệc Phi vẫn không hết kinh ngạc. Zed chỉ đáp: oi hành tỉnh của tôi, tôi từng làm cho chính phủ thế giới, nó giống như vương quyền Elyria lúc này, đương nhiên là tôi đã gặp qua nhiều cái Lưu gia giống em rồi.”

Diệc Phi liền nheo mắt: “Thế anh đã làm gì họ?”

Zed liền ho khan, nói khẽ vừa đủ nghe: “Còn hơn cả Banjemin, không còn ai sống sót.”

Diệc Phi ngay lập tức siết chặt hông hắn, nàng lạnh giọng: “Vậy ý anh là Lưu gia của em đáng chết hả?!”

“Không!” Zed cắn răng nhịn đau, giọng hắn khàn mà chắc. “Anh không nói Lưu gia đáng. c:hết mà là học thuyết của nhà em không có cơ chế sinh tồn. Học thuyết Bạc của Dân thất bại không phải vì nó xấu, mà vì nó thiếu ba thứ căn bản để tồn tại.”

Lưu Diệc Phi nghe vậy mới hừ nhẹ, thả lỏng tay ra. “Ba thứ gì?”

Hắn giơ ba ngón tay lên, chậm rãi nói:

“Thứ nhất. Bạc không được kiểm soát bởi trung tâm phát hành. Khi ai cũng có thể tự tạo, tự lưu thông bạc trong cộng đồng, thì chẳng còn ai chịu trách nhiệm cho giá trị của nó nữa. Ở một quốc gia, đồng tiền phải có người bảo chứng, nếu không, nó chỉ là miếng kim loại sáng loáng được tô vẽ bằng niềm tin. Một khi niểm tin ấy vỡ, cả hệ thống sụp.”

“Thứ hai. Không có cơ chế thu hổi bạc thừa. Giả sử khi mùa màng tốt, thương nghiệp thịnh, bạc tràn ra thị trường. Nhưng lúc kinh tế chững lại, số bạc đó vằnnằm ngoài lưu thông, không ai thu về, không ai cân đối. Vài năm sau, giá trị bạc rớt, hàng hóa tăng, và chính người dân mà học thuyết muốn bảo vệ lại bị nghiền nát trong lạm phát. Lưu Gia tin con người sẽ tụ điều tiết, nhưng lịch sử chưa từng có cộng đồng nào làm được điều đó.”

Zed ngẩng lên, giọng trầm khàn:

“Thứ ba. Tâm lý cộng đồng và sự lạm d-ụng. Khi con người được quyền tạo ra tiền, họ sẽ thử giới hạn của nó. Sẽ có người in thêm để trả nợ, có người gom lại để thao túng giá. Dần dần, bạc trở thành công cụ tranh đoạt chứ không còn là biểu tượng của lòng tin. Lưu Gia tin vào danh dự của con người, nhưng danh dự không thể thay thế bản năng tham lam.”

Hắn dừng một nhịp, giọng mềm hon, như đang nói cho riêng Diệc Phi:

“Cha em đúng ở cái tâm, sai ở cách vận hành. Ông ấy muốn trao bạc cho dân, nhưng quên rằng dân cũng là người, mà con người thì luôn muốn nắm nhiều hơn phần của mình.”

Ở cấp độ triết học, Bạc của Dân không phải là học thuyết kinh tế, mà là học thuyết đạo đức. “Lý tưởng của Lưu gia dạy dân giữ bạc trong tay mình, cấm chính quyền và thương hội độc quyền. Khi quốc gia còn tổn thất nặng nề sau chiến tranh, điều đó là công bằng. Nhưng khi chính quyền đã ổn định thì học thuyết ấy lại trở thành tội. Vì nó chia quyền lực ra khỏi trung ương, khiến mọi người tin rằng họ có thể sống mà không cần vương quyền.”

Hắn ngẩng lên, ánh nhìn sâu thắm: “Chính vì thế mà họ phải tiêu diệt Lưu gia. Không phải vì em sai, mà vì em làm họ sợ. Sợ rằng lời nói của Nam Tước, của cả hội đồng Elyria đều mất hiệu lực.”

Diệc Phi im lặng nhìn hắn, bàn tay run nhẹ trên mặt nước. “Nhưng như vậy chẳng phải anh đang nói rằng niềm tin của cha em chỉ là tội lỗi sao?”

Zed khẽ lắc đầu: “Không. Niềm tin của ông ấy là cánh tay đầu tiên đẩy bánh xe đi. Nhưng một khi bánh xe đã lăn, ai nắm vô lăng mới là người sống sót. Cha em là người đẩy bánh xe, còn Alexsander là kẻ lái nó.”

Hắn nói tiếp: “Một học thuyết có thể cứu một thời đại, rồi bị chính thời đại sau đó kết tội. Không phải vì nó sai, mà vì nó khiến những kẻ cầm quyền mất chỗ đứng.”

Nghe tới đây, Lưu Diệc Phi sững người lại, nàng nói khẽ: “Hóa ra, ngay từ đầu Lưu gia của em đã trở thành công cụ của vương. quyền Elyria, khi không còn tác dụng nữa thì bọn hắn thẳng tay giết sạch. Một lũ chính trị gia lòng lang dạ thú!”

Nói tới lời cuối cùng, khóe mắt nàng rưng lệ. Zed nhìn nàng, giọng khàn đi nhưng ánh mắt vẫn điểm §nh: “Không có chính quyền nào griết ai vì thù hận. Họ chỉ loại bỏ thứ không còn nằm trong kế hoạch. Và đáng sợ nhất là họ làm điều đó với lý do vì dân.”

Gã cười khẩy: “Vậy Alexsander Banjemin đó là ai ở Wind Land? Vì sao em lại ở trong dinh thự của gia tộc này?”

Diệc Phi tự lau nước mắt, nàng bật một bảng ghi chú hệ thống lên đưa cho Zed, nghiêm giọng:

“Ông ta chính là kẻ địch lớn nhất của anh ở Wind Land, địa vị ngang bằng Merchant Guild. Anh nên biết về ông ta và gia tộc Alexsander trước khi đăng xuất, bởi vì lần đăng nhập kế tiếp thì anh sẽ thấy gia tộc này quyền lực thế nào ở Wind Land. Mọi việc buôn bán của anh đều phải thông qua họ.”

Sổ Tay Zed – Ngày thứ 19. Thời gian đăng nhập còn 1 ngày.

Tài sản: 17.250 Bạc.

Kho hàng: Trống

No: Trống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập