Chương 76: Hôn Thê Của Alexsander Beckerman
Nhìn những bảng thông tin mà Lưu Diệc Phi gửi cho mình, Zed nhướng mày, vừa xem qua một chút gã liền biết, đây là thông tin có cấp độ cao nhất mà gã từng được tiếp xúc khi tới Thần Lục này. Gã nhẹ giọng: “Lên bờ đi, tôi cần xem kỹ.”
“Vâng”
Lưu Diệc Phi đã chuẩn bị cho Zed bộ đồ mới với tay áo dài che đi lớp vảy rồng trên cảng tay của hắn. Nhưng trời đông lạnh lẻo như lúc này, Zed dù mới tắm nước nóng lên cũng phải mặc áo khoát dạ tuyết vào, chỉ số của hắn quá thấp không chịu được lạnh.
Lúc này gã và Diệc Phi đang ngồi sát cạnh nhau ở hậu hoa viên sau dinh thự. Trong tay Zed là ba bảng thông tin, một cái là Hồ sơ nhân vật Alexsander Banjemin, một cái là thông tin gia tộc Alexsander, cái cuối cùng là mạng lưới hành chính của ông ta.
Zed khẽ nhất tờ đầu tiên lên. Hắn lướt qua từng dòng, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. Alexander Banjemin – Tổng Chấp Sự Wind Land đương nhiệm. Người đứng đầu toàn bộ Văn phòng Hành chính Trung tâm, phụ trách hệ thống quan liêu, ngân khố, giấy phép, và kiểm soát Essence Coin.
Zed lặng im. Chỉ vài dòng đầu tiên đã đủ để hiểu vì sao Lưu Diệc Phi nói ông ta là kẻ địch lớn không thua Merchant Guild mà Zed phải đối đầu rồi.
Mọi giấy phép thương nghiệp, mọi dòng Essence Coin, mọi khoản thu — chi ngân khố đều phải qua tay ông ta. Thống đốc thị trấn Nam Tước Mason chỉ có quân, còn Tổng Chấp Sự Alexander có ngân sách nuôi quân.
Người đàn ông sáu mươi tuổi này là kẻ nắm toàn bộ guồng máy hành chính, tài chính và ngân khố của thị trấn. Không một giấy phép thương nghiệp nào, không một dòng bạc nào cé thể lưu thông ở Wind Land nếu không qua con dấu của ông ta.
Banjemin sinh ra trong dòng quý tộc học giả ở thành phố Finlix, theo Đảng Cải Cách Tự Do. Mới ba mươi tuổi đã tốt nghiệp Học viện Chính trị Hoàng Gia Elyria, đặc biệt là tốt nghiệp thủ khoa với luận văn cấu trúc tài chính và kiểm soát thương nghiệp hậu chiến.
Chính vì bản luận văn đó mà bây giờ ông ta được cử đến Wind Land phụ tá Thống đốc thị trấn Nam Tước Mason quản lý hành chính sau cuộc Thánh chiến.
Zed thở khẽ, nụ cười nhạt nở trên môi. “Bây giờ thì Nam Tước Mason có quân, còn ông ta có cả cuốn sổ cái.”
Lưu Diệc Phi nghiêng người nhìn theo, giọng cô nhỏ như hơi thở trong sương lạnh:
“Người ta gọi ông ấy là Kiến trúc sư Xích Bạc. Chính ông đã dựng lại cả hệ thống tài chính Elyria sau c:hiến tranh Tái Thiết. Siết chặt tiền bạc. Không có ông ta, Wind Land sụp từ lâu rồi.”
Nàng hừ lạnh: “Rõ ràng là ông ta đã dìm chết Lưu gia em để đi lên.”
Zed nhướng mày: “Và cũng nhờ ông ta mà người như tôi không thở nổi trong cái thị trấn này.”
Zed vạch sang trang thứ hai. Trang này ghi rõ Gia tộc Alexander – Dòng dõi của quyền lực hành chính. Cả một bảng đài ghi tên từng người, mỗi cái tên gắn liền với một chức vụ. Alexsander Amelia – Phu nhân, chủ Quỹ Ánh Sáng Elyria, kênh từ thiện chuyên rửa bạc cho Merchant Guild.
Alexsander Elayne – Con gái út, Phó Trưởng Ban Giá-m s:át Tài chính, nắm quyền phong tỏa tài khoản thương nhân.
Alexsander Cedric ~ Em trai, thanh tra cảng, tay mắt của gia tộc tại Harbor & Riverside. Alexsander Benedict — Chú ruột, triết gia tài chính, người viết nên “Luật Cân Bằng Bạc- Essence”.
Zed khẽ cười, ngón tay gõ nhẹ lên dòng cuối: “Cả nhà làm quan à, mà toàn là quan to.”
Cuối cùng, gã mở tờ thứ ba – Phụ lục Hành chính Alexander Banjemin.
Ở đó, toàn bộ mạng lưới hành chính Wind Land được vẽ như bản đồ cchiến t-ranh.
Ở giữa là Alexander, xung quanh là các phòng, ban, thương hội, ngân khố và các dòng bạc đan chéo như mạch máu của một con quái vật bằng số liệu. Chủ chốt là năm cơ quan hành chính đang được ông ta nắm quyền.
Cơ quan đầu tiên là Phòng Ngân Khố trực thuộc quyền điều phối của Alexander. Cơ quan này Quản lý dòng Essence Coin, các sổ ledger (sổ kế toán) và báo cáo tuần. Ông nắm toàn quyền phê duyệt giao dịch lớn và thuế 5%/tuần từ CEE. Đây là nguồn sức mạnh chính – kiểm soát 40% tổng dòng bạc của Wind Land.
Thứ hai là Ban Giá-m s-át Tài chính. Cánh tay phải của Alexander, đứng đầu là em gái ông ta Elayne. Có quyền phong tỏa tài khoản, tịch thu tài sản và mở điểu tra thương nhân. Đây là Công cụ hành chính mạnh nhất dưới quyền cá nhân của ông ta.
Thứ ba là CEF – Quỹ Quy Đổi Trung Ương. Tuy tổ chức hợp tác giữa chính quyền và Merchant Guild, nhưng chịu kiểm toán bởi Banjemin. Ông trực tiếp ký duyệt các điều khoản đổi Essence Coin sang Bạc thật. Zed từng nói mình không tìm thấy ngân hàng hay hiệu cầm đồ ở Wind Land thì bây giờ hắn đã thấy rồi. CEF giữ vai trò ngân hàng trung ương của Elyria tại Wind Land này.
Kế đến là Merchant Guild. Một phần thương hội Merchant Guild ở Wind Land này ngả theo Alexander nhờ chính sách mở thương mại, giảm thuế và nới hạn giấy phép. Merchant Guild cũng trở thành nguồn hậu thuẫn kinh tế chủ chốt cho phe Cải Cách Free Reform.
Cuối cùng là Phòng Thanh tra & Giá-m s:át nội bộ. Do hai phe Trật Tự Order và Cải Cách Reform cùng chia quyền, nhưng thực tế chịu ảnh hưởng của Alexander. Ông dùng cơ quan này để kiểm soát các Chấp sự khu vực, bao gồm Diego. Giúp Alexander giữ thế kiểm soát ngang Thống đốc Mason ở cấp khu vực.
“Quyền hành cỡ đó mà chưa đảo chính được Thống đốc Mason à?” Zed cười khẩy, gã nhớ tó Quan Chấp sự Diego. Lần đó gặp ở cửa hàng cơ khí của thợ cả Abraham, hắn ta mạnh miệng nói sẽ đảo chính và trở thành Nam Tước. Bây giờ Zed thật sự không hiểu nổi Diego lấy đâu ra tự tin để nói câu đó?
Bởi vì ngay cả quyền thần như Alexsander Banjemin còn chưa làm được nói chi tới gã ta. Chẳng lẽ định sửa xong Siege Wolf rỒi phục kích lấy mạng Nam Tước với Banjemin sao? Lưu Diệc Phi lắc đầu: “Nam Tước Mason là thống đốc thị trấn Wind Land đã 20 mươi năm rồi á, dù Banjemin có lộng hành cỡ nào cũng không hạ bệ được. Nhưng Lưu gia bọnem không có nhiều thông tin về ngài ấy. Chỉ có thông tin về lão già Banjemin đáng chết này thôi.”
Zed liền cau mày: “20 năm không ngã? Mẹ nó, Nam Tước Mason không phải hạng người đơn giản để chèo lái con tàu đầy kẻ lộng quyền như vậy đâu. Người khó đối phó nhất phải L ông ta.”
Nàng hừ lạnh: “Nam Tước chắc chắn không đáng ghét bằng Banjemin. Ông ta đích thân ra lệnh treo cổ cả Lưu gia, xong trong phiên điều trần (*) của Nam Tước thì nói rằng Lưu Gia không phản quốc, họ chỉ sai thời điểm. Nhưng mọi người sai thời điểm đều phải biến mất. Nam Tước vậy mà không kết tội ông ta, chỉ cho em và anh cả được sống.”
Zed phì cười: “Bà chủ Lưu buôn bán thì nhanh nhạy mà tầm nhìn chính trị thì chậm thế nhỉ? Em nghĩ Banjemin g:iết cả nhà em mà Nam Tước không biết à?”
“Chẳng lẽ Nam Tước cũng muốn griết cả nhà em sao?!” Diệc Phi mở to mắt.
Hỏi tới đó, Diệc Phi liền nhớ lại những lời Zed nói ở hồ nước, chính học thuyết Bạc của Dân khiến chính quyền mất chỗ đứng. Nam Tước lúc ấy còn hô hào Lưu gia là linh hồn của Wind Land, nhưng khi không còn tác dụng nữa thì treo cổ cả nhà, cuối cùng chỉ cần một phiên điể trần cho có lệ trước dân chúng!
“Bọn rắn rết, khẩu phật tâm xà!”
Diệc Phi liền nghẹn lời, bàn tay cô siết chặt. Zed nhìn vậy thở dài, hắn đặt bàn tay thô ráp củ: mình lên bàn tay mềm mại của nàng nắm chặt. Cười khẽ: “Em đã kiên cường tới lúc này rồi, có gì mà phải giận dữ nữa. Cứ bình tĩnh đi. Cảm ơn em đã cung cấp cho tôi những thông tin quý giá này. Để trả ơn…”
Diệc Phi mắt ngấn lệ nhìn sang hắn, Zed nở nụ cười nói tiếp:
“Cũng như đểZed Corp vươn lên. Tôi sẽ hạ bệ Banjemin và Nam Tước Mason trả thù cho em.“
Diệc Phi nhoẻn miệng cười, nàng vuốt lấy khuôn mặt phong trần của hắn, nhẹ giọng hỏi: “Nếu anh hạ bệ được bọn hắn, anh sẽ làm gì chúng?”
Zed nghiêng đầu suy nghĩ: “Chính trường thường không thấy máu, nhưng khi đã rớt khỏi vũ đài chính trị thì kết cục sẽ c-hết thảm cả nhà như Lưu gia em, không ai dại để dòng giống kẻ thù ôm hận mà đâm sau lưng cả.” Gã cười khẽ: “Tới lúc đó sẽ để em đích thân ra lệnh hành quyết bọn hắn, mấy thằng đệ của tôi máu chiến lắm, chỉ cần em ra lệnh là được. Phanh thây, xé xác gì cũng làm.”
Diệc Phi gật gù: “Dã man như vậy là em yên tâm rồi, tới lúc đó hãy để em được c hết nhẹ nhàng nhé?”
“Em đang nói gì?” Zed nhướng mày. Hắn đột nhiên nhớ đến Lưu Diệc Phi khi nãy nói nàng. mang nửa dòng họ Alexsander, thậm chí ba tháng nữa sẽ sang họ Alexsander.
Zed ngồi ngay lại, sắc mặt hơi ngưng lại hỏi khẽ: “Alexsander Banjemin giữ em lại là để cưới Ông ta sao?”
Diệc Phi lắc đầu, nàng không cho là gì: “Lấy con trai ông ta, Alexsander Beckerman. Ông ta goi cái hôn sự này là công cụ rửa danh cho lịch sử gì đó, có lẽ vì vậy mà em mới được sống.” Diệc Phi mim cười đắng chát: “Em thật ngu ngốc nhi? Nghe ông ta nói mà chẳng hiểu gì, nhưng nếu em không đồng ý với hôn sự này thì ông ta sẽ giết luôn anh cả của em. Đó là lý do vì sao mà ông ta giữ anh cả em lại.”
Zed rút gói thuốc Thăng Long rẻ tiền ra, châm một điếu. Đôi mắt gã tĩnh lặng nhìn khói thuốc bay. Vì sao Banjemin lại giữ Lưu Diệc Phi lại để gả cho con trai ông ta và gọi đó là rửa danh cho lịch sử?
Alexander Banjemin là nhà chính khách, không phải tướng lĩnh. Ông ta cai trị bằng hồ sơ, bằng “ký ức của nhà nước.” . Mọi tội ác chính trị mà ông ta từng gây ra như việc trhiều rụi Lưu Gia, đốt tài liệu học thuyết “Bạc của Dân” tịch thu tài sản của dân trí thức, đều được ghi lại, và chính những bản ghi đó là vết nhơ duy nhất ông ta không thể xóa.
Cách dễ nhất để xóa tôi trong lịch sử không phải là chối bỏ, mà là viết lại nó.
Và hôn ước giữa con trai ông Beckerman và Lưu Diệc Phi là cây bút tái thiết lịch sử. Nếu con trai ông ta cưới con gái Lưu Gia, thì Lưu Gia không còn là nạn nhân mà là đồng minh cũ. Trên mặt giấy, Lưu Gia được phục hồi danh dự, nhưng thực chất, dòng máu họ bị đồng hóa vào dòng Alexander, như muối tan trong nước.
Đó là chiến lược rửa danh cho lịch sử, biến nạn nnhân thành minh chứng cho lòng khoan dung của kẻ sát nhân.
Banjemin không cần griết Lưu Gia, chỉ cần gả con gái họ, khiến cái tên “Lưu” tồn tại dưới dạng một tước vị phụ thuộc. Khi người dân nhắc đến Lưu Gia, họ không còn nói gia tộc bị thiêu mà nói là gia tộc được tha và gả con cho nhà Banjemin. Ở tầng tư tưởng, đây là đỉnh cao của tư duy Banjemin, ông ta không hận Lưu Gia, cũng không sợ họ.
Đơn giản vì trong bảng thống kê quyền lực của ông, Lưu gia không còn được tính là thực th chính trị.
Ông ta tin rằng nếu một gia đình không còn quyền bỏ phiếu, không còn được ghi chép, thì họ chỉ còn là ký ức của dân thường, mà ký ức thì có thể bị viết lại.
Vì vậy, ông ta không cần giết Lưu Diệc Phi. Chỉ cần gả cô vào nhà mình, biến cô thành một phần của bộ máy thống trị, thì cái tên Lưu Gia sẽ c-hết thật. Đó là sự xóa sổ mang tính diệt c:hủng mềm ~ nơi cô không bị giết, nhưng cả dòng họ của cô đã biến mất khỏi bản đồ chính trị.
Zed thở ra một làn khói, hắn cười nhạt: “Đúng là đối thủ khá đáng gòm.”
Cho dù chưa từng gặp mặt, Zed cũng đã cảm nhận được Alexsander Banjemin là đối thủ kh‹ nhằn. Lão ta dù ngồi trên chức cao, nhưng tâm tình kín kẽ, làm việc không một kẻ hở.
“Khá đáng gòm?” Diệc Phi chề môi, “Vẫn chưa phải là đối thủ xứng tầm với anh sao?”
Zed chỉ mỉm cười không đáp. Xứng tầm với gã? Gã không biết mấy cái chức vụ Tổng Cố Vấr Kinh Tế Toàn Cầu, Ủy viên Tái Thiết Toàn Cầu, Kiến Trúc Sư Thị Trường Toàn Cầu của mình ở Trái Đất có thể so với chức vụ của Banjemin ở Wind Land hay không. Nhưng nếu so về kiến thức cố vấn kinh tế thì hắn chắn chắn sẽ không thua.
Gã nhìn Diệc Phi thật lâu, hỏi khẽ: “Vậy ra em là hôn thê chưa cưới của Alexsander Beckerman? Con dâu của nhà Alexsander?”
Diệc Phi cũng nhìn vào mắt hắn, nàng nhẹ nhàng gật đầu.
Zed liền hít sâu một hơi. “Hắn ta đâu? Trên dõng dõi hành chính không thấy tên hắn ta?” “Beckerman đang học tại Học viện Chính trị Hoàng Gia ở thành phố Finlix. Nhưng không như Banjemin là thiên tài tốt nghiệp thủ khoa, anh ta tốn hơn mười hai năm vẫn chưa tốt nghiệp được.” Diệc Phi lắc đầu.
“Học viện Chính trị Hoàng Gia đào tạo trong bao lâu?” Zed nghi hoặc. Lần đầu tiên hắn nghe một trường chính trị dạy lâu như thế.
“Elyria rộng lớn thế nào anh biết mà? Với quy mô 20 tỷ km vuông, học viện chính trị hoàng gia không chỉ là một trường học mà là hệ thống đào tạo quyền lực kéo dài cả thập kỷ, kết hợi giữa Học viện Quân sự, Đại học Luật, Học viện Tài chính và Trường Quốc gia Hành chính.” Diệc Phi cười khẽ: “Người tốt nghiệp từ Học viện này chắc chắn sẽ là cố vấn chính trị của một vùng. Việc thăng tiến chỉ là vấn đề thời gian.”
Zed gật đầu, rít hơi thuốc: “Và ba tháng nữa hắn ta tốt nghiệp, về đây để bắt đầu hôn lễ với em?”
Lưu Diệc Phi không trả lời ngay. Hơi lạnh mùa sương rơi trên tóc cô. Cuối cùng cô khẽ nói, giọng bình thản đến mức tàn nhẫn:
“Ù. Anh ta sẽ về. Và đám cưới đó sẽ điễn ra trước toàn bộ giới quý tộc Wind Land. Em phải c đó.”
Zed thở ra, làn khói mỏng tan chậm trong không khí. “Còn nếu em không ở đó thì sao?” “Thì anh định làm gì?” Cô hỏi, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài con sông phía trước.
“Dẫn em đi.” Zed đáp. Giọng hắn không lớn, nhưng câu nói chắc nịt. “Không cần biết anh trai em hay Beckerman, hay cả cái vương quốc này nghĩ gì. Tôi đưa em ra khỏi Wind Land, qua cảng, tới Outskirt, Zed Corp. Chỉ cần em gật đầu.”
Lưu Diệc Phi quay lại. Ánh mắt của cô dừng nơi khuôn mặt hắn, rất sâu và tĩnh lặng. Cô liền nhận ra, đây là lời nói cuối cùng mà người đàn ông lý trí này nghe theo con tim mình thốt ra Diệc Phi mím môi, cô thở nhẹ:
“Anh vẫn chưa hiểu à? Em cho anh biết hết về nhà Alexsander để anh biết rằng mình đang lấy trứng chọi đá.”
“Tôi sẽ treo cổ cả họ Alexsender lên giá. Đừng nói tôi sợ chuyện cưới hỏi cỏn con này.” “Zed…” Cô ngắt lời, khẽ thở. “Anh trai em vẫn ở trong tay bọn họ. Em không thể bỏ đi. Và em… phải nhìn Beckerman tận mắt. Chỉ khi biết hắn muốn gì, em mới có cơ hội báo thù.” “Báo thù?” Zed cười khẽ. “Nghe như một lý do đẹp để c hết.”
“Không. Là lý do duy nhất để sống.”
Hậu viện chìm vào im lặng. Bông tuyết rơi xuống như từng nhát dao chậm chạp.
Zed gập bao thuốc, hắn nhìn thẳng vào mắt cô. “Nếu em đã chấp nhận cuộc hôn nhân này. Vậy tại sao trong suốt thời gian qua em lại để tôi dựa vào như thể tôi có quyền được ở đây?” Lưu Diệc Phi nhìn hắn, mắt cô hơi ướt, nhưng giọng vẫn thản nhiên: “Vì em thật sự đã yêu anh, Zed. Em muốn tự quyết định một chuyện mình muốn trong cuộc đời này, dù là ngắn ngủi.”
Zed im lặng hồi lâu. Hắn nhìn cô, rồi rút từ áo khoác ra con dao bạc xám, thứ cô đưa cho hắn ở Mặc Vũ Nhân Gian khi hắn đến Outskirts.
Con dao này không phải trang bị, không có tên, chỉ đủ phòng thân. Zed đặt nó lên bàn, cạnh điếu thuốc đang cháy dở.
“Ngày đó, em đưa nó cho tôi để phòng thân. Giờ thì tôi không cần nó nữa.”
Diệc Phi khẽ nhìn xuống. Ngón tay cô lướt qua chuôi dao, rất nhẹ.
“Anh trả lại à?” Cô hỏi, cố gắng nghẹn giọng để không khóc.
(*) Phiên điều trần là một phiên họp chính thức, thường diễn ra trong bối cảnh pháp lý hoặc chính trị, để thu thập bằng chứng, lấy lời khai, hoặc cho phép các bên trình bày lập luận trước một cơ quan có thẩm quyền như tòa án, chính phủ hoặc ủy ban. Mục đích chính là để các bên liên quan có thể đưa ra quan điểm, nghe đối phương trình bày, và sau đó cơ quan có thẩm quyền sẽ đưa ra quyết định.
Khi một tổ chức bị “triệu tập điều trần” điều đó có nghĩa là: “Bộ máy đã quyết định xử lý nó, chỉ còn thiếu nghi thức hợp thức hóa trước công chúng.”
Trong thế giới Thần Lục, phiên điểu trần là một nghi thức chính trị công khai do chính quyềr Wind Land tổ chứcnhằm hợp thức hóa b:ạo lực và viết lại lịch sử, nơi các quyết định đã được thi hành, như việc tiêu diệt Lưu Gia, được trình bày trước dân chúng dưới danh nghĩa công lý, biến tội ác thành “sai thời điểm” và biến n-ạn nhân thành minh chứng cho lòng khoan dung của kẻ cầm quyền.
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 19. Thời gian đăng nhập còn 1 ngày.
Tài sản: 17.250 Bạc.
Kho hàng: Trống
No: Trống.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập