Chương 89: Ngọn Lửa Giữa Tro Tàn

Chương 89: Ngọn Lửa Giữa Tro Tàn

Đại Hãn không biết rằng, ở cách một vòng Trái Đất đang có kẻ réo tên mình. Đó là Đoàn Thiên Hạ nằm trên giường chăm sóc đặc biệt, tĩnh thần đang không ổn định.

Hắn vừa tỉnh dậy sau cơn hôn mê dài, cảm giác đau đón vì bị chặt xác hôm ấy vẫnám ảnh trong tâm trí một kẻ sinh ra Lục địa Xanh vốn cư cao an vị như hắn.

Vừa mở mắt, hắn liền hỏi người điều dưỡng thân cận bên cạnh: “Đã tìm được tung tích của Lý Vân Diễm chưa?”

Người hầu lắc đầu: “Vẫn chưa thưa ngài, Lý Vẫn Diễm sau khi rời khỏi Lý gia thì bặt vô âm tín”

Đoàn Thiên Hạ hừ lạnh: “Lý Hùng đang bao che cho con gái của mình. Chắc chắn hắn biết con gái của mình đang bỏ trốn tới đâu, cử người đến ép hắn bằng được, nếu không vành đai năng lượng phía nam của Đoàn gia cung cấp cho Lý gia sẽ chấm dứt.”

Người hầu cận có chút dè chừng: “Đoàn thiếu, vì một người phụ nữ có đáng hay không? Nếu quyết liệt với Lý gia như vậy, chúng ta có thể mất đi một đồng mình mạnh. Ngài đừng quên Tập đoàn Hoàng Đế chỉ cần Đoàn gia sơ sẩy một chút là chúng sẽ thâu tóm chúng ta ngay”

“Không chỉ là một con đàn bà.” Đoàn Thiên Hạ nghiến răng: “Tao muốn giết lũ nghiệt súc mà ả ta dựa vào. Tìm được vị trí của ả thì chắc chắn sẽ tìm được vị trí thằng Zed de Vincent ¿ Trái Đất này, chỉ cần tìm được nó thì lập tức đội tám quả đạn đạo hành trình vào nó cho tao! “Nói với Lý Hùng, ta chỉ giết Zed de Vincent, sẽ không làm hại con gái của lão. Biết điều thì khai ra, còn không Đoàn gia ta trở mặt hoàn toàn.”

Người hầu cận thở dài, cúi người lui ra ngoài. Đoàn Thiên Hạ siết chặt nắm đấm, trong đầu chỉ còn hình ảnh của Zed và mấy thằng đệ của hắn.

Không giống với không khí hiện đại sa hoa của Lục địa Xanh. Lúc này tại thôn Vân Nam, những vệt nắng yếu ót xuyên qua màn sương bụi, phản chiếu lên những dãy chung cư bỏ hoang được cải tạo lại thành khu sinh hoạt. Khác với Thần Lục, mùa đông đang dần tan đi ở Vân Nam.

Tiếng búa, tiếng hô hào, tiếng nước chảy qua ống dẫn hòa thành nhịp sống mới.

Giữa đống bê tông đổ nát, Đại Hãn đứng đó. Bộ đồ lao động dính bùn, tay cầm cuộn dây dẫn nước. Mồ hôi chảy dài theo gò má rám nắng, nhưng ánh mắt hắn vẫn tỉnh táo, trầm ổn. “Đội trung niên chia nhóm kiểm tra ống dẫn, đội thanh niên chuyển đất vào khoang trồng tầng hai, đội lão thành trông coi xưởng rèn phía sau. Ai rảnh tay, mang thêm khung lọc nước tới đây!”

Giọng hắn vang đội, không cần hét, nhưng mọi người đều nghe.

Cả thôn vận hành như một cỗ máy khổng lồ, gọn gàng, nhịp nhàng, không cần qruân đội, chỉ bằng uy tín và trật tự mà hắn và Zed Corp dựng nên.

Ở phía xa, Hứa Hồng Đậu xắn tay áo, đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm giấy bút và son phấn giò lấm lem bùn đất. Cô cười, hơi thở phập phồng, nhưng mắt sáng lên như đứa trẻ.

“Thật không thể tin được chỗ này từng là đống hoang tàn sao?”

Cô hỏi, vừa hì hục khuấy xi măng trong thùng nhựa vừa nhìn quanh. Đại Hãn không quên. chú ý tới cô, thỉnh thoảng hắn bật cười vì cô tiểu thư năng nổ nhưng hơi vụn về này.

Trên các tầng chung cư cũ, chuồng gà bằng thép nhẹ được dựng ngay mép lan can, từng. hàng rau xanh mướt trồng trong ống nước tái chế. Từ xa, những đứa trẻ reo cười khi bắt được vài con cá nhỏ trong bể nước nhân tạo.

Hứa Hồng Đậu vừa ngắm nghía thế giới ngoại vực, vừa năng nổ quét dọn băng bùn đang tan ra cùng nhóm thanh niên thiếu nữ. Đại Hãn tiến đến, nửa cười nửa trêu:

“Cô tiểu thư ở Lục địa Xanh cũng được việc quá chứ, ở đó chưa từng làm những việc như thế này đâu nhỉ?”

Hồng Đậu ngẩng đầu, lau mồ hôi bằng mu bàn tay, để lộ gương mặt đỏ ửng vì mệt, vừa trả lời vừa thở gấp:

“Đúng là… chỉ nhìn từ trên cao, thì sẽ chẳng bao giờ hiểu được con người dưới đây sống thế nào. Tôi muốn biết… tại sao anh lại chọn ở lại nơi này?”

Hắn không trả lời ngay. Chỉ cúi xuống xiết chặt nắp ống dẫn, nước phun lên tung tóe. Một dòng nước sạch trong veo chảy ra, rơi vào bể lọc mới xây.

Đại Hãn đứng dậy, nhìn dòng nước trong, rồi nói khẽ: “Vì ở đây con người sống bằng tình người.”

Hồng Đậu lặng người. Trong mắt cô, người đàn ông ấy không còn là một kẻ từ chính phủ sa ngã, mà là một thủ lĩnh, một kẻ đang đốt sáng ngọn lửa giữa đêm đen.

Cô mim cười, giọng nhỏ lại:

“Thì ra Hắc Long Bang là như vậy sao? Không chỉ đánh nhau, mà còn dựng lại cả một thế giới”

Hắn bật cười nhẹ, giọng trầm ấm.

“Hắc Long Bang chẳng qua chỉ là tên cũ thôi. Bây giờ gọi là Zed Corp. Nhưng dù là tên gì đi nữa, miễn nơi này còn người, còn đất, còn nước sạch, thì nó vẫn là nhà.”

Hai người nhìn nhau giữa ánh sáng vàng ấm của buổi chiểu. Phía sau lưng họ, những thanh niên đang hò reo lắp dàn pin mặt trời, mấy ông lão cười vang khi nước bắt đầu chảy đều trong đường ống, và bọn trẻ con đuổi nhau bên đống rau thủy canh.

Một cơn gió lùa qua. Hứa Hồng Đậu đưa tay vuốt lại mái tóc ướt dính trán, khẽ nói:

“Nếu Lục địa Xanh biết được cảnh này chắc họ sẽ không tin đâu.”

“Chẳng phải cô đang tin đó thôi?”

“Tôi không phải là người của Lục địa Xanh, tôi cùng phe với anh mà Hãn gia.” Hồng Đậu đáp khẽ, giọng chắc chắn.

Đại Hãn nhìn cô, ánh mắt hắn thoáng mềm đi giữa những nếp nhăn mệt mỏi.

Trời Vân Nam về đêm, mưa bụi tan dần. Trong sân khu tập thể cũ, người ta nhóm lửa nấu nổi súp lớn, hương thơm từ rau và thịt heo hòa với khói, lan ra khắp con ngõ loang lổ ánh vàng.

Tiếng đàn harmonica cũ vang lên từ góc sân, giai điệu thô sơ nhưng ấm như kể lại cả một ngày dài. Trẻ con tụm quanh đống lửa, reo hò khi được chia bánh mì mới nướng.

Người lớn ngồi vòng tròn, ai cũng mệt rã rời, nhưng trong ánh mắt đều ánh lên một thứ gì đó mà nhân loại đã mất từ lâu, niềm tin.

Đại Hãn ngồi ở bậc thềm, tay cầm ly nước nóng, lưng dựa vào tường. Gã đang cố hoạch địn! kế hoạch tương lai cho cả thôn này ở Thần Lục. Đây là nguồn nhân lực khổng lồ, nếu biết cách khai thác sẽ là một lợi thế nhân sự rất lón.

Thỉnh thoảng Đại Hãn cười nhẹ khi nghe bọn trẻ kể công lao nào là chú Hãn sửa được máy bom nước hay chú Hãn đánh đuổi bọn cướp thật ngầu.

Hứa Hồng Đậu ngồi gần đó, quần áo vẫn dính chút bùn khô, mái tóc xõa nhẹ vì gió. Cô đang nghe mấy người dân kể lại về những tháng ngày thanh trừng băng đảng trước kia.

Lúc Hắc Long Bang đến, không phải để chiếm đất mà là đưa người c:hết đi chôn, dựng lại giếng nước, khôi phục đèn điện, rồi dạy họ trồng trọt trong tầng nhà bỏ hoang.

Một bà cụ vừa vá áo vừa nói nhỏ. “Cái hồi còn loạn, người ta chỉ tin vào súng. Nhưng Hãn gia thì nói phải có luật thì mới có cơm ăn. Giờ cô coi đi, tụi nhỏ được học chữ lại rồi đó.” Hồng Đậu khẽ cúi đầu, ngọn lửa hắt sáng đôi mắt trong veo. Cô không nói gì, chỉ lắng nghe. Ánh nhìn của cô thỉnh thoảng dừng lại nơi người đàn ông kia.

Hắn không hề để ý mình được nhìn, vẫn lặng lẽ viết kế hoạch tính toán, thỉnh thoảng đứng lên đắp thêm củi, hoặc đi kiểm tra mấy đứa nhỏ đã ăn chưa.

Một người vừa cứng rắn, vừa hiển đến lạ. Cô khẽ mỉm cười, thầm nói như tự nhủ: “Lãnh đạc thật sự là như thế này sao.”

Vừa lúc Đại Hãn đi đến đưa cho cô một ly nước ấm.

“Uống đi, chỗ này ban đêm ẩm thấp, dễ lạnh.”

Hồng Đậu nhận lấy, ngón tay khẽ chạm vào tay hắn. Một cảm giác ấm áp lan dần, không phải từ ly nước, mà từ chính người đàn ông từng khiến cả vùng đất này phải cúi đầu. Không khí lặng đi vài giây. Rồi tiếng cười vang lên, một ông già đang kể chuyện xưa:

“Ngày đó Hãn gia đánh một mình bốn bang, bắt chúng tự tay dọn xác rồi mới cho nước sạch về! Cả Vân Nam nín thở mấy ngày trời!”

Cả đám phá lên cười. Đại Hãn xua tay: “Đừng kể nữa, mấy đứa nhỏ lại học theo thì khổ.” Nhưng ánh mắt Hồng Đậu vẫn dõi theo hắn, không còn là tò mò nữa mà là một sự cảm phục sâu sắc, xen lẫn thứ gì đó mềm mại và khó nói.

Đêm dần muộn. Trăng lưỡi liềm treo trên bầu trời khói bụi. Mọi người tản ra nghỉ, chỉ còn tiếng gió lùa qua khung cửa vỡ.

Đại Hãn đứng dậy, khoác tấm áo lao động lên vai Hồng Đậu khi cô lỡ ngủ gục bên đống lửa. Hắn nhìn cô một lúc lâu, khẽ thở ra, rồi quay đi, hướng mắt về khu xưởng nơi ánh đèn vẫn 1 lói.

Giọng hắn trầm thấp như lời tự nói: “Ngày mai còn phải dựng khu lọc khí tầng ba, kế hoạch Zed Steelworks thì chưa xong, không thể chậm trễ.”

Đêm đó, Zed lại thức trắng đêm để nghiên cứu cách làm việc với Black Ore Gang.

Một đêm lạnh giá cứ thế qua đi. Tiếng máy phát điện hòa cùng tiếng gà cất tiếng gáy, lẫn trong tiếng bánh xe đẩy gỗ lộc cộc ngoài sân.

Hứa Hồng Đậu khẽ cựa mình. Tấm áo khoác cũ trên vai vẫn còn hơi ấm. Cô mở mắt, thấy đống lửa đêm qua chỉ còn lại tro xám, nhưng khắp nơi đã đầy người làm việc.

Những thanh niên đẩy thùng nước, đội trung niên khuân vật liệu, mấy cụ già trông coi bếp ăn tập thể. Không ai nói nhiều, chỉ làm dưới sự chỉ đạo của nhóm người Nhất Đô, Nhị Cao, nụ cười thì có ở khắp nơi.

Cô chậm rãi bước ra sân, hít sâu. Không khí ở đây có mùi gì sắt và khói nhưng trong lành lạ thường. Từ xa, tiếng trẻ con cười vang, chúng đang đứng quanh một cái bảng gỗ lớn.

Trên đó, Đại Hãn đang dùng viên than vẽ sơ đồ cấp nước, giảng giải bằng giọng trầm ấm: “Ống dẫn chia ba nhánh, mỗi nhánh đi qua bể lọc. Nếu thấy nước chảy yếu, đừng đập vào, mà kiểm tra van trước. Còn mấy đứa nhỏ, học thuộc đi, sau này người già chết rồi, phải biết giữ lấy thứ mình có, hiểu chưa?”

Bọn trẻ đồng thanh: “Rõ!”

Hồng Đậu đứng từ xa, nhìn hắn chăm chú. Giây phút ấy, cô nhận ra vị Hãn gia trong lời đồn không chỉ là kẻ thống lĩnh máu lạnh, mà hắn là người dựng lại nhân cách của con người giữc hoang tàn.

Một ngọn lửa còn cháy le lói giữa đêm trường nhân loại.

Ánh nắng sớm chiếu lên, hắt vào đôi mắt cô, long lanh như nước. Đại Hãn quay lại, bắt gặp ánh nhìn ấy. Hắn khựng nửa giây rồi cười nhẹ.

“Cô dậy sớm đấy. Tôi tưởng tiểu thư quen ngủ tới trưa rồi.”

Hồng Đậu đáp, giọng pha chút đùa:

“Không ai có thể ngủ nổi giữa một nơi đầy năng lượng thế này. Anh dạy trẻ con thật khéo. Tôi không ngờ Hắc Long Bang lại có lớp học kiểu này.”

“Zed Corp.” Hắn sửa, giọng trầm. “Hắc Long Bang chỉ là quá khứ. Ở đây không chỉ đánh nhau để sống, mà phải làm việc để sống, không dạy tụi nhỏ kiến thức thì tương lai nhân loại sẽ thật sự diệt vong.”

Cô bước đến, nở nụ cười: “Nếu cần người dạy bọn trẻ đọc chữ, tôi có thể giúp.”

Đại Hãn quay sang, nhìn cô một lúc lâu, rồi gật nhẹ: “Nếu vậy thì tôi sẽ miễn Phí tiển cơm cho cô. Thay vì lao động nặng thì có thể dạy học.”

Hứa Hồng Đậu bật cười khanh khách. “Anh vẫn đang tính tiền cơm với tiền nhà của tôi mỗi ngày đó à. Bệnh nghề nghiệp của anh nặng lắm rồi đấy”

Chiểu hôm ấy, toàn thể Zed Corp và thôn Vân Nam dưới sự sắp xếp của Đại Hãn và Trần Kiến Hoành bắt đầu lễ tưởng niệm tập thể những người ra đi. Sự mất mát của những anh em Zed Corp và Thất Soái khiến cả bọn đứng lặng hồi lâu. Đôi khi nổi đau không thể nói ra chính là nổi đau nặng nề nhất.

Đến tối, cuộc họp đầu tiên của Zed Corp sau khi đăng xuất Thần Lục bắt đầu tại trụ sở của Zed Corp. Lần này còn có Trần Kiến Hoành và Hứa Hồng Đậu. Một người phụ trách nấu đồ ăn cho cả bọn, Trần Kiến Hoành thì ngồi đối diện với Đại Hãn.

Hứa Hồng Đậu sau khi mang cà phê nóng cho mọi người thì ngồi xuống ghế bên sưng lưng. Đại Hãn. Cửu Mõm cười tươi: “Em cảm thấy kết nạp chị Hứa vào ghế số bảy Thất Muội là hợp lý nè. Băng đảng chúng ta dương thịnh âm suy quá.”

Tứ Gầy ngồi kế liền vố cho nó một bạt tay vào đầu. “Bót nói nhảm một chút cho đời nó xanh.”

Đại Hãn lúc này mới lên tiếng: “Trần lão, tôi nghĩ đã đến lúc ông vào Thần Lục rồi. Zed Corr cần sự hỗ trợ của ông.”

Lời của hắn khiến cả nhóm im lặng. Ở đây ngoài Hồng Đậu ra thì ai cũng biết, người cùng Lý Đại Hản rời khỏi Lục địa Xanh chính là Trần Kiến Hoành.

Trần Kiến Hoành ngẩng đầu dậy nhìn hắn, khẽ thở dài: “Tôi vào cùng Hãn gia thì lũ trẻ thế nào?”

“Cứ để hội thanh niên lo, bọn nhóc chưa đủ mười tám tuổi nhưng dư khả năng bảo vệ bọn trẻ rồi. Hơn nữa thời gian đăng nhập Thần Lục chỉ có tám giờ. Cũng giống như đi làm giờ hành chính thôi, mỗi lần tan làm còn được nghỉ một ngày để mũ đăng nhập nạp năng lượng.”

“Ban đầu tưởng rằng có thể sẽ khiến cuộc sống hiện tại rối Loạn, nhưng nếu thời gian như vậy thì mọi thứ vẫn trong tầm khống chế.”

Nghe vậy, Trần Kiến Hoành khẽ gật đầu, rồi lão hơi chần chừ:

“Nhưng mà, cậu dám đối đầu với những Cố gia, Diệp gia lần nữa sao? Bọn hắn đã giết cả nhà…”

Nói tới đó thì lão thở dài: “Diệp Hạ Huyên tiểu thư thật là có mắt như mù, uống công ta làm công cho Diệp gia cả đời như thế. Bọn hắn lại là lũ rắn rết, phủi hết công sức của Hãn gia ngài, còn..”

Hứa Hồng Đậu ngồi phía sau giật mình, lời của Trần Kiến Hoành khiến cô nhớ ra gương mặ người phụ nữ chụp chung với Đại Hãn trong kho rồi. Đại tiểu thư Diệp gia, Diệp Hạ Huyền. Diệp gia chính chủ nhân của Tập đoàn Diep Inc ở Lục địa Xanh. Tuy không bằng Hứa gia Vạn Kiếm Các của cô nhưng cũng là một thế lực đáng gòm.

Đại Hãn đưa tay cản lại: “Chuyện cũ là chuyện cũ, vợ cũ là vợ cũ. Không đáng nhắc tới. Diệr gia hay Cố gia, tôi sẽ khiến chúng sẽ phải trả giá gấp trăm lần ở Thần Lục. Nhưng hiện tại Zed Corp quá thiếu nhân tài, cho nên tôi cần lão hỗ trợ.”

“Quyển trục chức nghiệp ẩn độc quyền trước khi rời Diệp gia tôi đưa cho lão, còn giữ chứ?” “Còn!” Trần Kiến Hoành gật đầu, ánh mắt lão trở nên sắc bén: “Nếu Hãn gia đã có lời chiêu mộ thì lão già không thể chối từ rồi. Trần Kiến Hoành ta sẽ gia nhập Thần Lục, hỗ trợ ngài.” Nghe được lời này, đám đàn em của Đại Hãn lập tức mỉm cười. Nếu nói về cánh tay phải củ: Đại Hãn, thì chính là Trần Kiến Hoành.

Trần Kiến Hoành từng giữ chức Giám đốc Điều phối Toàn cầu của Cheng Logistics Alliance, một trong Mười Tập đoàn Tối cao của Lục Địa Xanh. Là chuyên gia cấp hành chính -logistic: hạng đặc biệt, phụ trách chuỗi hậu cần xuyên quốc gia trước khi hệ thống kinh tế toàn cầu sụp đổ.

Với kỹ năng quản trị nhân sự và tổ chức chuyện nghiệp. Ông có khả năng bố trí, luân chuyểt nhân lực giữa các đơn vị sao cho hiệu suất cao nhất. Ông biết chính xác ai nên ở đâu, vào lúc nào, với chi phí bao nhiêu. Là bậc thầy tối ưu hóa chuỗi vận chuyển, có thể dựng kế hoạch giao thương 5 tầng: Nhập – Lưu – Phân – Bảo – Tái chế. Có thể phụ trách hoàn toàn mảng hậu cần và chuỗi cung ứng.

“Tốt.” Đại Hãn gật đầu nói tiếp: “Đã vậy thì chúng ta bắt đầu cuộc họp đầu tiên về Zed Steelworks. Ngày mai đến Thần Lục sẽ vận hành ngay.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập