Chương 9: Bộ Máy Chính Quyền
“Lilia, em ngủ chưa?” Zed khẽ hỏi.
Lilia nhô đầu ra khỏi ngực hắn, ánh mắt lờ đờ: “Em đây ạ chủ nhân.”
Zed nhíu mày nói: “Hệ thống có khi nào thông báo sai số liệu không?”
Lilia gật đầu: “Có ạ, thông tin mà hệ thống nói đều dựa trên những biến đổi ở thực tế để thông báo cho người chơi và người hướng. dẫn như em, nhưng đôi khi sẽ không kịp cập nhật bởi vì số lượng thông tin là hàng tỉ mỗi giây. Chủ nhân phát hiện chuyện gì không đúng ạ?” “Ùm, em từng nói số người chơi ở thị trấn Wind Land này là một trăm triệu người. Nhưng theo ta thấy chỉ có mười triệu chơi là cùng.”
Người chơi đông thì đúng là đông thật, nhưng Zed thấy không đông tới mức mật độ dân số 33.000 người/1 km2 được, nếu đúng như vậy thì người chơi sẽ chen chúc với nhau không. khác gì các chuyến tàu lửa chật kín người, tràn ra cả bên ngoài như Ấn Độ.
Lilia cười khẽ: “Chủ nhân thật nhạy bén. Thị trấn Wind Land chỉ có mười triệu người chơi thôi ạ. Hệ thống đã cập nhật thông tin lại nhưng em chưa báo cho ngài.”
Zed gật đầu: “, vậy thì đúng rồi, nhưng mười triệu người cũng là con số khủng khiiếp. Với mười tỉ người ở Trái Đất thì không biết có bao nhiêu cái Thị trấn để chứa.”
Lilia lắc đầu: “Mười tỉ người của Trái Đất và thêm mấy chục tỉ người chơi tới từ hành tỉnh khác nữa ạ. Họ phân bổ đều ở bốn server mà.”
“Hành tỉnh khác?!” Zed cả kinh. Đây là lần đầu tiên hắn nghe về hành tỉnh có sự sống khác ngoài Trái Đất. Nếu đúng như Lilia nói vậy thì Thần Lục không chỉ rộng lớn như Zed tưởng tượng nữa rồi, không rõ quy mô của nó có thể rộng tới mức nào nữa.
“Ái chà, xem ra để tạo nên một đế chế kinh tế ở nơi này thì khó càng thêm khó à.” Zed cười khẩy. Giờ đây, hắn chẳng những phải đối đầu với giới siêu tài phiệt Trái Đất mà còn giới siêu giàu tới từ hành tinh khác nữa.
Đúng lúc này, Umi Forger chỉ tay vào những số liệu cuối cùng trong Sổ Ghi Chép mà Zed ghi, giọng trong trẻo ngạc nhiên tột độ:
“Anh ơi, Chính quyền tại Wind Land này là gì? Anh là thương gia mà nghiên cứu cả chính tr sao?”
Không sai, những thông tin ghi chú cuối cùng trong Sổ Ghi Chép của Zed ngày hôm nay chính là sơ đồ bộ máy chính quyền tại Thị trấn Wind Land.
Trong thị trấn này, người đứng đầu danh nghĩa là Nam tước Mason Baron. Theo lời những người dân chán ghét ông ta tiết lộ thì Mason là lãnh chúa trên giấy tờ, nhận quyền cai trị từ Bá tước Drake Cadell. Quyền lực thực tế suy yếu vì dân số quá đông.
Vai trò chính của ông ta là thu thuế định kỳ cho cấp trên, giữ quân số tượng trưng, đại diện vương quyền.
Tiếp đến là Hội đồng Thị trấn do Nam tước lập ra, nhưng thực tế đã bị các thế lực địa Phương thao túng. Trong đó thì Quan Chấp sự Diego quản lý tài chính, thuế khóa, kho bạc. Quan Tư pháp Edward thì xử lý tranh c-hấp, pháp luật, thường xuyên ăn hối lộ.
Chỉ huy Vệ binh là Darius, người nắm toàn quyền vệ lính và trật tự, nhưng quân số ít, thường thuê lính đánh thuê ngoài.
Quan Thương vụ Aaron phụ trách trung gian với thương hội.
Quan Giáo hội Brian là đại diện của Thánh điện mục sư, có tiếng nói tinh thần, lôi kéo dân chúng.
Hội đồng này tồn tại trên danh nghĩa quản lý trật tự, nhưng thực tế tham nhũng, bị chia rẽ và đễ mua chuộc. Thậm chí Chợ đen b-uôn lậu, giao dịch b-ất hợp prháp mà thông đồng với cả quan chức.
Ngoài ra, Zed cũng đã nghiên cứu được hệ thống quân sự của Thị trấn Wind Land khi đi cùng lão xa phu ban ngày.
Trong thị trấn có khoảng 10.000 NPC Lính chính quy, bảo vệ lâu đài nhỏ và kho lương. Quân số này quá ít so với 10 triệu người chơi và dân bản địa.
Thậm chí, ngài Nam Tước Mason còn phải bỏ tiền thuê lính đánh thuê bảo vệ thành, tuần tra Bọn này trung thành với tiền hơn là Nam tước.
Và trong phần chính quyền này, thứ mà Zed nghiên cứu đặc biệt nhất là Thuết
Sau một ngày bôn ba, cuối cùng hắn cũng nắm dược một số thuế cơ bản. Đầu tiên là thuế chợ. Thuế này tự động ăn 2% tiển lời trên mỗi giao dịch. Ngoài ra còn có thuế nhà cửa, đất đai, thuế thu nhập cá nhân.
Tiếp đến là thuế đường bộ, cổng thành. Thuế này chỉ áp dụng cho các xe thương nhân, qua lại cổng thành sẽ phải trả phí.
Cuối cùng là thuế Guild. Tuy nhiên, theo Zed thấy với tình hình hiện tại thì phải một năm sau Guild của người chơi mới có cơ may thành lập.
Hon nữa, ở phần thuế quan này còn có một chỗ cực kì đặc biệt, đó là do bộ máy quản lí yếu kém, cho nên Nam tước Mason không trực tiếp kiểm soát mà thường cho Guild hoặc thương hội đấu thầu quyền thu thuế, dẫn đến bóc lột và tham nhhũng. Guild ở đâu ra thì dân bản địa nói do những người chơi đi trước thành lập và đã tan rã lâu rồi. Bọn họ không nói nhiều về những người chơi đi trước, có lẽ do hệ thống ràng buộc thông tin nên Zed không thể hỏi sâu hơn.
“Đây là điểm yếu c-hết người trong hệ thống chính quyền Wind Land.” Zed chỉ tay vào dòng chữ.
“Quân sự yếu?” Umi ồ lên.
“Ùm, với số lượng quân sự mỏng manh này thì không đủ binh lực để duy trì kỷ cương. Cho nên hội đồng dễ tham nhũng, dễ bị mua chuộc, không ai trung thành tuyệt đối với Nam tước.”
“Kinh tế rối Loạn, thuế thất thoát, chợ đen tràn lan, thị trường dễ bị thao túng. Cuối cùng là dân số quá đông nên gây áp lực về lương thực, an ninh và cuối cùng là nhiệm vụ quản trị vượt quá năng lực của Nam tước.”
Umi sợ hãi nhìn Zed: “Đại ca, đây là game cày cấp đó, ai cũng dùng vũ lực để nói chuyện. Còn anh lại nghiên cứu kinh tế, chính trị kỹ như vậy. Nếu không phải anh còn nói chuyện tỉnh táo thì em tưởng anh bị điên rồi đó. Chính trị thì liên quan gì tới việc làm thương nhân của chúng ta?”
Zed khẽ bật cười, khép lại cuốn sổ ghi chép rồi nhìn Umi, ánh mắt trầm ổn như một người thầy kiên nhẫn giảng giải cho học trò.
“Umi, em nghĩ kinh doanh chỉ là mua rẻ bán đắt, đúng không?”
“Dạ.” Umi thành thật gật đầu.
Zed nhếch miệng cười, hắn lắc đầu chậm rãi giảng dạy: “Đó chỉ là lớp vỏ ngoài thôi. Muốn thật sự đứng vững, ta phải hiểu ai là kẻ nắm quyền lực trong vùng đất này. Chính trị chính È luật chơi. Chính quyền đặt ra thuế, kiểm soát qruân đội và có quyền cho phép hoặc cấm đoán một thương vụ.
Em hãy thử nghĩ mà xem, nếu ta buôn gỗ mà Quan Thương vụ đã bị một Guild mua chuộc, hắn chỉ cần tăng thuế gỗ là ta lỗ nặng. Nếu ta muốn mở cửa hàng ở chợ trung tâm, nhưng Quan Chấp sự đã bán quyền đó cho một thương hội khác, em sẽ chẳng bao giờ chen chân vào được. Và khi đoàn hàng của ta rời cổng thành, Vệ binh có thể vin có để bắt đóng thêm Phí, nếu ta không quen biết hoặc không chịu bôi trơn túi vàng cho chúng.
Thấy chưa? Nếu không hiểu chính trị thì thương nhân chỉ là con cá nằm trên thót. Chỉ cần một sắc lệnh, một cây bút ký thôi cũng có thể biến tài sản của ta thành số không. Nhưng nếu ta nắm rõ bộ máy này mục ruỗng ở đâu, ai tham lam, ai dễ mua chuộc, ai thực sự cần đến ta, thì ta sẽ biến chính những điểm yếu đó thành lợi thế cho mình.
Nói một cách đơn giản thì chính trị là sân khấu, còn kinh doanh là vở kịch. Muốn diễn hay, t: phải biết đạo diễn là ai, khán giả mong gì, và ai sẽ là kẻ ném đá vào mình.”
Zed nói khẽ: “Kiếm được tiền nhưng có quyền để xài tiền không lại là chuyện khác. Đồng tiền chính là sức mạnh của thương gia, và để biến nó thành sức mạnh thì phải biết biến đồng tiền thành quyền lực.”
“Vậy nên, Umi, thương nhân không hiểu chính trị thì chẳng khác nào đi buôn trong bóng tối, sớm muộn cũng vấp ngã. Còn ta, ta thắp đèn để nhìn thấy hết con đường và để khiến kẻ khá phải bước theo ánh sáng ấy.”
Umi mở to mắt tròn, cảm giác như vừa nhìn thấy một con đường mới.
“Đại ca, lợi hại!”
Zed phất tay: “Được rồi, hôm nay tìm hiểu tới đây thôi. Ngủ đi, ngày mai ra dã ngoại để tìm hiểu chiến trường, quái vật, trang bị các thứ.”
“Chốt, ngủ thôi.”
Zed phải thừa nhận cái trò chơi Thần Lục này quá sát thực tế, bây giờ đã gần một giờ sáng, hắn đã buồn ngủ cụp mí mắt, muốn làm việc liên tục thì không thể nào. Cho nên Zed và Um chỉ đành chợp mắt ngủ.
Nhưng với tâm lí đề phòng trộm cắp, Zed ngủ không sâu, thỉnh thoảng lại mở mắt ra để kiểm tra túi tiền.
Một đêm cứ thế yên bình trôi qua, mới năm giờ sáng, dòng người hoạt động tấp nập trở lại. Chỉ số stamina của bọn hắn đã hồi phục đầy đủ sau một đêm ngủ say.
Hôm nay, số Bạc hệ thống cho đã cạn, người chơi muốn luyện cấp, sinh tồn thì bắt buộc phải tranh nhiệm vụ, cố gắng hoàn thành dù khó tới mức nào đi chăng nữa, còn không thì liểu mạng với quái vật, hoặc là nó c-hết hoặc là ta c.hết.
Zed và Umi đã đứng trước Cổng thị trấn, trên tay là hai cái bánh bao nóng, nước thì đã lấy đủ. Zed còn dự trù đi cả ngày không về nên đã mua thêm 2 cái Bánh Bao Nóng đểdự phòng trong túi đổ.
x4 Bánh Bao Nóng -4 Bạc. Tài sản còn lại 6 Bạc.
Cả hai vừa bước ra ngoài thì đập vào mắtlà hàng dài người chơi đông nghìn nghịt đang hò hét tổ đội.
“Tổ đội chuyên nghiệp đã hạ được 3 con Dire Wolves. Cần tuyển một Mục Sư biết di chuyển trên chiến trường.”
“Tổ đội chuyên nghiệp hạ được 4 con Tree Spirits. Tuyển cung tiễn thủ biết nhặt tiễn! Tuổi trên 20, con nít ranh thì cút!”
“Nhẫn Giả có kinh nghiệm á:m sát Shadow Panther. Cần tổ đội chuyên nghiệp! Tay mơ cút! “Thành lập tổ đội còn thiếu 2 người, cần Kị Sĩ và Hiền Giả có kinh nghiệm thực chiến thực tế”
Bên ngoài Cổng thị trấn là một vùng đất dã ngoại rộng lớn, dẫn đến một khu rừng ở phía thật xa. Người chơi đang phủ kín khu vực dã ngoại trống trải này để kêu gọi tổ đội. Zed nhí mày quan sát toàn cảnh, hắn trông thấy trên người những người chơi này không có chỗ nào lành lặn, v-ũ k:hí thì sứt mẻ gần như vỡ nát.
Cả khu vực tựa như một bãi tàn binh sau trận chiên khốc liệt.
Zed có chút giật mình hỏi: “Giết 3 con Dire Wolves gì đó là thành tổ đội chuyên nghiệp rồi hả?”
Umi rơi nước mắt, nhớ lại mà sợ: “Đúng vậy đó đại ca. Anh nhìn tổ đội griết được ba con sói đó đi, mặt ai cũng hừng hực sát khí, là cao thủ của cao thủ đó. Ở ngoài chắclà quân nhân chuyên nghiệp đó.”
“Mười hai tổ đội hai em gia nhập một con Dire Wolves cũng không giết được, toàn quân. c:hết sạch a!”
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 2 ở Thần Lục.
Tài sản: 6 Bạc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập