Chương 10: Người Giữ Chuyện

Sáng hôm sau, đoàn công tác vẫn chưa rời đi.

Không có lệnh phong tỏa.

Không có thông báo chính thức.

Chỉ một đề xuất ngắn gọn từ người trung niên:

"Đi gặp người cao niên nhất làng.

"Không phải để cúng.

Không phải để trừ tà.

Chỉ là

"đối chiếu tư liệu dân gian"

Cách ông ta dùng từ khiến không ai phản bác được.

Người được nhắc đến là cụ Tư Mẫn, tám mươi hai tuổi, từng tham gia dân quân thời chiến.

Cụ sống ở căn nhà gỗ cũ phía cuối làng, cách giếng khoảng năm trăm mét.

Khi đoàn đến, cụ đang ngồi chẻ tre trước hiên.

Ánh mắt không mờ, chỉ quá tĩnh — thứ tĩnh lặng của người đã nhìn qua nhiều thứ mà không cần hỏi lại.

Người trung niên giới thiệu ngắn gọn.

Cụ nghe xong, hỏi một câu duy nhất:

"Lại động vào cái giếng rồi phải không?"

Không khí khựng lại một nhịp rất nhỏ.

Lâm liếc sang người trung niên.

Ông ta không đổi sắc mặt.

"Chúng tôi đang điều tra một số hiện tượng.

"Cụ Tư gật nhẹ.

"Hiện tượng thì năm nào cũng có.

Chỉ là có năm người ta gọi tên nó, có năm thì không.

"Họ ngồi trong gian nhà gỗ nghe cụ giảng giải và lấy sổ ra ghi chép ghi chép.

Cụ kể chậm rãi, như đang nhắc lại một chuyện đã cũ nhưng chưa từng thật sự rời khỏi nơi này.

"Thời chiến, có mấy anh bộ đội đóng quân gần đây.

Một người mất tích.

Không thấy xác."

"Sau đó?"

Lâm hỏi.

"Sau đó có người nói ban đêm nghe tiếng nước gõ vào thành giếng.

Không phải tiếng rơi.

Như có người vỗ.

"Một cán bộ trẻ trong đoàn định hỏi thêm, nhưng người trung niên khẽ giơ tay — rất nhẹ.

Đợi cụ nói hết.

"Rồi sao cụ?"

ông hỏi.

"Rồi đơn vị rút đi."

"Hiện tượng còn không?"

Cụ Tư nhìn thẳng vào ông, ánh mắt không hề dao động.

"Không còn ai hỏi nữa.

"Trong căn nhà gỗ, không ai nói gì thêm.

Ngoài hiên, gió lùa qua những thanh tre, phát ra tiếng khô khốc.

Trong khoảnh khắc, Lâm có cảm giác âm thanh đó giống tiếng móng tay gõ vào thành giếng.

Anh tự nhủ là do trí tưởng tượng.

Trên đường về, một chiến sĩ trẻ cười khẽ:

"Nghe như chuyện dọa trẻ con.

"Lâm không phản bác.

Nhưng anh cũng không thấy nhẹ lòng.

Người trung niên bước chậm phía sau.

Ông nói nhỏ, đủ để Lâm nghe:

"Trong chiến tranh, người ta gọi những thứ không giải thích được là 'địch phá'.

Sau hòa bình, gọi là 'trùng hợp'."

"Còn bây giờ?"

Lâm hỏi.

Ông im lặng vài giây.

"Còn bây giờ chúng ta cần xác minh nó.

"Giọng ông đều đều.

Nhưng Lâm nhận ra ông tránh dùng từ

"giải quyết"

***

Chiều cùng ngày, Hoàng có biểu hiện mất ngủ rõ hơn, ánh mắt trũng xuống, như thể đã nhìn quá lâu vào thứ gì đó mà không nên nhìn.

Khi bác sĩ hỏi có nghe thấy gì không, Hoàng lắc đầu.

"Chỉ là.

lúc ở gần kho lưu trữ.

tôi có cảm giác như có ai đó đang đếm."

"Đếm?"

"Không phải tiếng.

Là cảm giác.

Như từng nhịp.

đều đặn.

"Người trung niên đứng phía sau quan sát.

Ông không ghi chép ngay.

"Anh từng xuống giếng khi tát nước?"

"Không."

"Có nhìn thấy gì không?"

"Không."

"Cảm thấy gì?"

Hoàng im rất lâu.

Lâu đến mức căn phòng tưởng như đã nuốt mất câu trả lời.

".

như có ai đó đang đợi.

"Căn phòng trở nên yên hơn bình thường.

Không phải im lặng của thiếu âm thanh, mà là im lặng của thứ gì đó đang lắng nghe.

***

Tối đến, trong phòng họp, tranh luận bắt đầu căng hơn.

"Có thể là rối loạn tâm lý do ám ảnh, "

một cán bộ trẻ nói.

"Hoàng là người trực tiếp tiếp xúc.

Tự kỷ ám thị."

"Vậy camera?"

Lâm hỏi.

"Có thể do góc khuất, dây cáp—"

"Chúng ta đã kiểm tra.

"Im lặng.

Người trung niên không tham gia ngay.

Ông nhìn biểu đồ dao động hai ngày qua.

Có một chi tiết rất nhỏ.

Sau khi cụ Tư kể chuyện xong.

tần suất dao động nhiệt quanh viên đá tăng nhẹ.

Không nhiều.

Nhưng đều.

Như một nhịp tim rất sâu dưới đáy.

Ông không nói điều này ra.

Chỉ hỏi:

"Có ai trong đơn vị đã kể lại toàn bộ sự việc cho người ngoài chưa?"

Lâm chợt khựng lại.

Anh nhớ đến tối qua, một chiến sĩ đã gọi điện về nhà, kể sơ qua vụ

"giếng làng có chuyện"

Chưa kịp lên tiếng.

Điện trong phòng chớp nhẹ một lần.

Màn hình camera kho lưu trữ nhiễu trong đúng một khung hình.

Người phụ trách thiết bị lập tức tua lại.

Khung hình ấy — đúng lúc viên đá xuất hiện một vùng tối đậm hơn bình thường.

Không phải bóng đổ.

Không phải phản chiếu.

Giống như trong lõi đá có một lớp sâu hơn vừa mở ra.

Rất mờ.

Nhưng không phải ảo giác.

Cả phòng im lặng.

Không ai nói

"ma"

Không ai nói

"trùng hợp"

Người trung niên khẽ nói:

"Giảm phát tán thông tin.

"Giọng ông không cao, nhưng trong đó có một thứ rất rõ — kinh nghiệm.

Đêm đó, lần đầu tiên Lâm không còn hoài nghi theo kiểu phủ nhận.

Anh bắt đầu hoài nghi theo một cách khác.

Nếu những chuyện xưa không phải mê tín.

Nếu người ta không đặt tên cho nó vì không biết gọi là gì.

Thì điều đáng sợ không phải là có ma.

Mà là có một thứ tồn tại bên ngoài cách gọi của con người.

Và có thể —

Nó không cần nước.

Không cần giếng.

Không cần vật chứa.

Nó chỉ cần được nhắc đến.

Trong kho lưu trữ, viên đá nằm im trong hộp kính.

Đèn trần phản chiếu trên bề mặt nhẵn bóng.

Rất bình thường.

Chỉ là nếu nhìn lâu hơn một nhịp, sẽ thấy lớp phản chiếu ấy.

sâu hơn độ dày của mặt đá.

Như thể phía sau bề mặt kia không phải là lõi khoáng.

Mà là một khoảng tối đang lặng lẽ chờ được gọi tên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập