Không ai rời khỏi khu giếng khi khối ẩm trồi lên rồi co lại.
Tro trầm vẫn còn âm ấm trên mặt đất, mùi khói lẫn mùi tanh rất nhẹ quẩn quanh miệng giếng.
Nhưng mặt nước đã không còn phản ứng.
Nó phẳng đến mức vô lý.
Không có gợn sóng, không có xoáy nước.
Thứ còn lại không phải chuyển động.
Mà là một cảm giác rỗng.
Không phải rỗng của không khí.
Mà là rỗng của một thứ vừa rút đi, để lại khoảng trống lạnh lẽo.
Hoàng đứng giữa sân, tay siết chặt hai bên thái dương.
Anh không nhìn giếng nữa.
Ánh mắt anh hướng thẳng về phía kho lưu trữ.
"Nó không ở đây.
"Giọng anh khàn, như vừa nuốt phải khói.
Cùng lúc đó, từ phía kho vang lên một tiếng động trầm, rất khẽ — như vật nặng bị đẩy lệch khỏi vị trí cũ.
Lâm quay đầu.
Người trung niên không chần chừ.
"Về kho.
"***
Cửa vẫn khóa.
Niêm phong nguyên vẹn.
Camera vẫn chạy.
Nhưng bên trong, không khí đã khác.
Viên đá không nhảy, không lăn, chỉ rung rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu không đứng gần sẽ tưởng là ảo giác.
Bề mặt nó gợn lên từng đợt lăn tăn như có dòng nước bên trong đang dội ngược vào vách.
Chiến sĩ trẻ bị in dấu tay đứng gần nhất.
Anh ta vừa định lùi thì chân trượt mạnh, như dẫm phải lớp bùn vô hình.
Cơ thể đổ về phía trước.
Lâm chưa kịp chạm tới thì một lực không nhìn thấy đã ghì anh xuống nền.
Không bóng.
Không hình.
Chỉ có lớp ẩm lan ra quanh cơ thể anh, nhanh và dày như nước ngập.
Không phải nước từ trên đổ xuống.
Mà là nước thấm ngược từ dưới sàn lên.
Hoàng bước vào đúng lúc đó.
Anh không nhìn người ngã.
Anh nhìn thẳng vào viên đá.
"Nó đang ép từ trong ra.
"Lời vừa dứt, vết lõm hình bàn tay trên mặt đá sâu thêm.
Không còn là nứt ngẫu nhiên.
Năm ngón hằn rõ, mép đá quanh đó phồng nhẹ như da bị đẩy căng.
Cụ Tư tới sau cùng, thở gấp nhưng ánh mắt không rời khỏi cảnh tượng.
"Đừng để nó hoàn toàn sang người.
"Nhưng đã muộn.
Chiến sĩ dưới nền bắt đầu thở dốc.
Dấu ướt trên cánh tay anh đậm lên, lan xuống vai.
Da tái đi, nhăn lại như bị ngâm nước lâu giờ.
Miệng anh mở ra — không phải để kêu cứu — mà để hít.
Hít như người đang chìm.
Lâm và hai người khác kéo anh dậy.
Cảm giác như đang kéo khỏi một vũng lầy không tồn tại.
Càng kéo, lớp ẩm dưới sàn càng lan rộng, như không muốn buông.
Người trung niên không ra lệnh lùi nữa.
"Tiếp tục.
"Giọng ông không lớn, nhưng không ai dám chậm.
Cụ Tư mở chai nhỏ.
Mùi tanh lan ra rõ hơn lần trước.
Máu chó đen được pha loãng hắt thẳng xuống nền nơi lớp ẩm dày nhất.
Phản ứng đến ngay lập tức.
Không tiếng nổ.
Không ánh sáng.
Nhưng lớp ẩm co rút như da bị bỏng.
Một âm thanh trầm đục vang lên — không qua tai, mà như vọng thẳng vào đầu từng người.
Viên đá rung mạnh hơn.
Chiến sĩ dưới sàn giật lên, thở hắt ra một hơi dài như vừa được kéo khỏi mặt nước.
Nhưng thứ kia không tan.
Nó rời khỏi người.
Và dồn về viên đá.
Phía sau viên đá, không gian bắt đầu méo nhẹ — không phải biến dạng rõ ràng, mà như nhìn qua một lớp nước dày.
Một mảng tối ẩm tụ lại, đặc hơn bóng tối bình thường.
Không ai thấy rõ hình dạng.
Nhưng tất cả đều biết nó đang ở đó.
Hoàng tiến thêm một bước.
"Nó đau."
"Ở đâu?"
Lâm hỏi.
"Ở trong.
"Không ai hiểu
"trong"
là gì.
Cho đến khi Hoàng lao tới, đặt thẳng bàn tay lên lớp kính bảo vệ.
Khoảnh khắc da anh chạm vào mặt kính, anh nghe thấy tiếng đếm.
Không phải một giọng.
Mà hàng chục.
Hàng trăm.
Dồn dập.
Chồng chéo.
Lệch nhịp.
Khối ẩm giật mạnh.
Cụ Tư ném nắm tro cuối cùng lên mặt kính.
Người trung niên giật thanh sắt niêm phong, đập mạnh vào cạnh hộp.
Kính vỡ.
Âm thanh vỡ không lớn, nhưng trong không gian đặc quánh ấy, nó như một vết rạch.
Viên đá lăn ra ngoài.
Và khối ẩm bùng lên rõ rệt lần đầu tiên.
Nó không có mắt cũng không có miệng.
Chỉ là một hình người méo mó, như được ép từ nước đục.
Trên bề mặt nó, vô số vệt giống bàn tay hiện ra — chồng lên nhau, lớn nhỏ khác nhau.
Một chiến sĩ đứng gần nhất không kịp tránh.
Lớp ẩm quấn lấy ngực anh trong một tích tắc.
Anh ta không kịp kêu lên, cả thân thể anh khựng lại như bị tắt nguồn.
Thấy vậy, Lâm vội vàng lao tới nhưng đã quá muộn.
Cơ thể chiến sĩ đó đổ xuống, mắt trợn ngược không còn tiêu điểm.
Dấu ướt lan kín nửa thân trên rồi khô dần, để lại làn da tái xám như tro.
Nhưng lạ là trên thân chiến sĩ đó lại không có vết máu và vết vết thương.
Nhưng đã không còn hơi thở.
Căn phòng lặng đi nửa nhịp — đủ lâu để tất cả hiểu họ vừa mất một người.
Chính trong khoảnh khắc ấy, Hoàng không lùi nữa.
Anh đặt cả bàn tay trần lên viên đá vừa lăn ra.
Cảm giác lạnh xuyên qua da, như chạm vào đáy giếng.
"Nó ở đây.
"Giọng anh không còn run.
"Đổ lên.
"Máu chó đen được hắt thẳng lên bề mặt đá.
Khối ẩm phía sau giật dữ dội, méo mó như bị xé khỏi trục.
Tiếng đếm trong đầu Hoàng dồn dập đến mức gần như nổ tung.
Người trung niên và Lâm cùng lúc giáng thanh sắt xuống viên đá.
Một đường nứt lớn toạc ra.
Khối ẩm chao đảo.
Những vệt bàn tay trên bề mặt nó tách rời, vỡ vụn như nước bị ném đá.
Hoàng hét lên.
Không phải vì đau.
Mà vì anh cảm thấy một
"neo"
bị kéo đứt — thứ gì đó từng bám chặt vào không gian này vừa bị xé khỏi vị trí của nó.
Viên đá vỡ làm hai.
Khối ẩm sụp xuống như bóng nước bị chọc thủng, co lại rồi tan thành lớp hơi mỏng.
Làn hơi ấy không bay lên.
Nó rút xuống.
Thấm vào những kẽ nứt sàn kho.
Im lặng.
Không còn tiếng đếm.
Không còn áp lực đè ngực.
Chỉ còn mùi kim loại lẫn tanh nhạt trong không khí.
Một người đã chết.
Viên đá vỡ.
Giếng ngoài kia phẳng lặng, như chưa từng có gì xảy ra.
Cụ Tư nhìn hai mảnh đá, giọng khàn đi:
"Đây chỉ là lớp ngoài.
"Người trung niên không phản bác.
Ông nhìn Hoàng, người vẫn quỳ giữa những mảnh vỡ, tay đặt lên nửa viên đá còn giữ lại chút lạnh cuối cùng.
Trong ánh mắt Hoàng không còn là nạn nhân.
Mà là người vừa chạm vào thứ gì đó sâu hơn họ tưởng.
Thể thứ nhất đã vỡ.
Nhưng neo — có lẽ — chưa biến mất.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập