Đã ba giờ sáng nhưng 1 phòng họp nào đó vẫn sáng.
Ánh đèn trắng hắt xuống dãy bàn đầy màn hình và báo cáo in dày cộp.
Video hiện trường được tua đi tua lại đến mức từng người trong phòng gần như thuộc lòng từng khung hình.
Lâm đứng trước màn hình lớn, khoanh tay, ánh mắt dừng ở đoạn nhiễu kéo dài 0, 8 giây.
Chỉ 0, 8 giây.
Nhưng đủ để một người rời khỏi mặt đất gần một mét mà không có bất kỳ điểm tựa nào.
"Xác nhận lại dữ liệu thô."
Anh nói.
"Đã kiểm tra ba lần, không có dấu hiệu chỉnh sửa, không có dấu hiệu mất khung ảnh.
cũng không có dấu hiệu chèn khung."
"Trường điện từ?"
"Có dao động ngắn nhưng không trùng với bất kỳ thiết bị quân sự hay dân dụng nào trong cơ sở dữ liệu.
"Lâm im lặng.
Anh không còn tìm cách phủ nhận nữa.
Anh chỉ muốn biết — thứ đó đã làm gì với Hoàng.
Ba giờ hai mươi bảy phút sáng.
Cửa phòng mở ra.
Một phụ nữ mặc blouse trắng bước vào, tóc buộc cao gọn gàng, ánh mắt sáng ngời nó khác hẳn với bầu không khí u ám trong phòng.
"Đội trưởng Lâm?"
"Ơi."
"Tôi là tiến sĩ Nguyễn Minh Khuê, phụ trách phân tích thần kinh – sinh lý.
"Cô đặt tập hồ sơ xuống bàn, nhưng không ngồi.
Xem bộ dạng hiện tại của cô dường như cũng không thể ngồi yên.
"Anh nên xem phần này.
"Lâm mở trang đánh dấu đỏ.
Dòng đầu tiên khiến anh dừng lại.
Phản xạ thần kinh tổng hợp:
tăng trung bình 213% so với mức người trưởng thành khỏe mạnh.
Thị giác:
– Tốc độ nhận diện chuyển động tăng 198%.
– Khả năng bắt nét trong điều kiện thiếu sáng vượt mức vận động viên bắn súng Olympic.
– Thời gian xử lý hình ảnh ngắn hơn mức trung bình của phi công chiến đấu.
Thính giác:
– Ngưỡng phát hiện âm thanh thấp hơn 2, 4 lần người bình thường.
– Xác định phương vị nguồn âm chính xác đến ±3 độ.
Xúc giác – phản xạ cơ học:
– Thời gian né tránh kích thích ngoại vi rút xuống còn 0, 11 giây.
Lâm ngẩng lên.
"0, 11?"
Minh Khuê gật đầu, giọng không giấu được sự phấn khích.
"Người bình thường:
0, 25 đến 0, 3 giây.
Vận động viên chuyên nghiệp:
khoảng 0, 18.
Lính đặc chủng tinh nhuệ nhất thế giới:
0, 13.
"Cô nhìn thẳng vào anh.
"Cậu ta nhanh hơn tất cả.
"Một sĩ quan lẩm bẩm:
"Nếu đưa vào quân đội.
"Minh Khuê đáp ngay, không chút do dự.
"Nếu huấn luyện đúng cách, cậu ta có thể trở thành xạ thủ chính xác nhất từng được ghi nhận.
Hoặc đơn vị phản ứng cận chiến tốc độ cao.
Hoặc trinh sát môi trường đô thị.
"Rồi cô dừng lại.
Ánh mắt đổi sắc.
"Nhưng điều đó chưa phải quan trọng nhất.
"Cô chiếu biểu đồ sóng não lên màn hình.
Đường dao động hiện ra — không rối loạn, không nhiễu, mà là một dải ổn định ở tần số chưa từng ghi nhận trong dữ liệu y học tiêu chuẩn.
"Không phải tổn thương."
Cô nói chậm rãi.
"Không viêm, không phù nề cũng không bị kích thích quá mức."
"Đây là tái cấu trúc."
"Tái cấu trúc cái gì?"
Lâm hỏi.
"Hệ thần kinh.
"Cả phòng lặng đi.
"Chúng tôi cho cậu ta tiếp xúc với kích thích giả lập:
ánh sáng đột ngột, âm thanh bất ngờ, vật thể rơi phía sau.
"Video phát lên.
Một kỹ thuật viên cố tình làm rơi cây bút sau lưng Hoàng.
Trước khi cây bút chạm đất — Hoàng đã nghiêng người né.
Không quay lại.
Không nhìn.
Chỉ đơn giản là biết.
"Não bộ bắt đầu phát lệnh trước khi tín hiệu cảm giác hoàn chỉnh."
Minh Khuê nói khẽ.
"Giống như nó cảm nhận được môi trường sớm hơn thực tại một nhịp."
"Dự đoán?"
một người hỏi.
"Không."
Cô lắc đầu.
"Cảm ứng.
"Những người trong phòng họp khẽ nhíu mày tuy không ai nói từ
"siêu nhiên"
Nhưng cũng không ai còn nghĩ đây là hiện tượng bình thường.
Minh Khuê lật thêm một trang.
"Nhưng có một vấn đề.
"Giọng cô hạ xuống.
"Thể chất không thay đổi tương ứng.
"Lâm ngẩng lên.
"Cơ bắp, mật độ sợi cơ, cấu trúc gân, xương — hoàn toàn bình thường.
Không tăng trưởng biến đổi.
"Cô chiếu đoạn ghi hình chậm.
Hoàng đứng bật dậy khỏi ghế.
Chuyển động đầu tiên quá nhanh — gần như giật mạnh.
Vai khựng lại nửa nhịp.
"Tín hiệu thần kinh phát đi sớm hơn khả năng co cơ thực tế."
Minh Khuê giải thích.
"Não ra lệnh trước.
Cơ thể phải đuổi theo."
"Nếu né vật thể tốc độ cao, cơ bắp có thể bị kéo quá mức.
Rách sợi cơ, trật khớp, dứt dây chằng, .
"Căn phòng nặng xuống.
"Giống như một chiếc xe có động cơ gấp đôi công suất, "
cô tiếp tục,
"nhưng khung gầm vẫn là loại tiêu chuẩn."
"Não vượt ngưỡng.
Thân xác chưa theo kịp.
"Lâm nhìn lại video.
Trong khoảnh khắc cây bút rơi, Hoàng đã phản ứng.
Nhưng chuyển động hơi gượng — như thể cơ thể phải bắt kịp chính phản xạ của mình.
"Cô muốn làm gì?"
anh hỏi.
Minh Khuê không chần chừ.
"Tôi muốn kiểm tra ngưỡng chịu tải."
"Huấn luyện?"
"Không chỉ huấn luyện."
Ánh mắt cô sáng lên.
"Mãn còn là thích nghi, nếu hệ thần kinh đã tự tái cấu trúc được trong vài phút.
liệu cơ thể có thể làm điều tương tự không?"
Một sĩ quan khẽ nói:
"Cô đang xem cậu ta như mẫu thí nghiệm.
"Minh Khuê nhìn thẳng vào anh ta.
"Tôi là nhà khoa học.
"Giọng cô không cao, nhưng không hề dao động.
"Chúng ta mất hàng trăm năm để đẩy giới hạn phản xạ con người thêm vài phần trăm.
Dùng thuốc kích thích, dùng đủ mọi công nghệ, huấn luyện cực hạn, .
.."
"Còn ở đây.
một sự kiện không xác định đã làm điều đó trong vài phút.
"Cô quay sang Lâm.
"Đội trưởng, anh có hiểu điều này nghĩa là gì không?"
Không ai trả lời.
Cô nói tiếp, chậm rãi nhưng đầy chắc chắn:
"Chúng ta đã chạm vào ngưỡng vượt khỏi tiêu chuẩn sinh học của loài người.
"Lâm khép tập hồ sơ lại.
"Hiện tại, cậu ta là nhân chứng.
"Minh Khuê không phản đối.
Nhưng trong ánh mắt cô, khát khao tìm hiểu vẫn cháy âm ỉ.
"Dù anh gọi nó là gì, "
cô nói,
"từ hôm nay, chúng ta phải phân loại lại những trường hợp như vậy."
"Phân loại thế nào?"
"Những người vượt ngưỡng.
"Ngoài cửa kính, bầu trời bắt đầu sáng dần.
Thành phố vẫn thức dậy như mọi ngày.
Nhưng trong căn phòng tầng ba ấy, một chuẩn mực cũ vừa bị xóa bỏ.
Nếu hiện tượng ở giếng có thể kích hoạt não bộ theo cách này — thì Hoàng có thể không phải trường hợp duy nhất.
Và nếu thần kinh chỉ là bước đầu.
Thì bước tiếp theo sẽ là gì?
Lâm nhìn khung hình cuối cùng của mặt nước giếng.
Vùng tối vẫn nằm đó.
Im lặng.
Không hình dạng.
Nhưng đủ để đẩy một con người vượt qua giới hạn loài mình.
Và có lẽ — chỉ mới bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập