Sáng hôm sau, thôn Tân Lộc yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió lùa qua bãi ngô cuối xóm.
Đó không phải thứ yên bình quen thuộc của một vùng quê sau tang sự, mà là sự lặng im khi mọi người đều cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng không ai muốn nói ra trước.
Người qua lại trước đình vẫn như thường lệ.
Có người dắt trâu, có người gánh nước, có người ngồi nhai trầu ở bậc thềm.
Họ vẫn chào nhau, nhưng câu chào ngắn hơn và ánh mắt ít chạm vào nhau hơn.
Không ai đứng lại gần cái giếng phía sau đình.
Nếu có nhìn, cũng chỉ là một cái liếc rất nhanh, như để xác nhận mặt nước vẫn nằm đó — phẳng, tối và tưởng như vô hại.
Khoảng bảy giờ, con chó mực nhà ông Bách xuất hiện.
Nó không sủa.
, nó chỉ đứng cách thành giếng vài bước, đầu hạ thấp, tai ép sát vào sọ, lông dọc sống lưng dựng lên thành một đường cứng đờ.
Trong cổ họng nó phát ra thứ âm thanh khẽ khàng, kéo dài, không phải tiếng gầm mà cũng không hẳn là tiếng rên.
Đứa cháu ông Bách kéo dây xích mấy lần, con chó vẫn không chịu rời mắt khỏi mặt nước.
“Dắt nó về, ” ông Bách nói, giọng hơi gắt.
Nhưng chính ông cũng không dám bước lại gần.
Gần trưa, khi mặt trời lên cao và cái lạnh buổi sáng tan dần, mọi người bắt đầu tự trấn an rằng có lẽ tất cả chỉ là dư chấn của một tai nạn thương tâm.
Đạt ngã xuống giếng.
Chuyện đau lòng, nhưng không phải chưa từng xảy ra.
Con người ta khi sợ hãi thì hay tưởng tượng.
Ý nghĩ ấy chưa kịp vững lại thì tiếng cửa bật mạnh vang lên từ nhà Đạt.
Mẹ Đạt lao ra sân, tóc xõa rối, mắt mở to như người vừa tỉnh khỏi ác mộng.
“Nó gọi tôi!
Giọng bà vỡ ra, khàn đặc.
Mấy người hàng xóm gần đó chạy sang đỡ lấy bà trước khi bà khuỵu xuống.
Bà bấu chặt vào tay Tín, run đến mức nói không tròn tiếng:
“Nó đứng ngoài kia… nó bảo lạnh… bảo dưới đó tối lắm…”
Tín quay phắt ra cổng.
Không có ai.
Chỉ có một vệt ướt kéo dài từ ngoài ngõ vào tới hiên nhà.
Đường nước không rộng, nhưng rõ ràng.
Loang lổ, đứt quãng như dấu chân ướt của một người vừa đi qua, từng bước một.
Mặt đất khô từ sáng sớm mà trời cũng không mưa.
“Chắc ai đổ nước…” một người lẩm bẩm.
“Đổ kiểu gì mà thẳng một đường vậy?
người khác đáp lại, giọng thấp xuống.
Không ai tiến lại gần hơn.
Không khí như nặng thêm.
Bầu trời vẫn trong xanh, nhưng cảm giác đè lên ngực người ta giống hệt lúc sắp có giông.
Buổi trưa, vài thanh niên tụ trước đình.
Họ nói chuyện, nhưng thực ra là để nghe chính mình nói, để tạo ra một lời giải thích hợp lý.
Có thể ai đó trêu ghẹo, có thể mẹ Đạt vì đau buồn mà sinh ảo giác, có thể vệt nước chỉ là trùng hợp.
Nhưng khi có người nhắc lại khoảnh khắc Đạt nói nghe thấy tiếng gọi trước khi ngã xuống giếng, tất cả đều im đi.
Tín đứng bên thành giếng, anh nhìn xuống mặt nước tối, không phản chiếu gì ngoài một mảng đen sâu hun hút.
Anh không kể cho ai về cảm giác đêm qua — thứ lạnh buốt siết lấy cổ chân mình dưới nước, kéo xuống trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Anh đã tự nhủ đó là dòng xoáy.
Là hoảng loạn.
Nhưng nếu chỉ là dòng xoáy, vì sao nó giống một bàn tay đến vậy?
Cụ Hòa chống gậy bước đến.
Bóng cụ đổ dài trên nền gạch.
“Giếng này, ” cụ nói chậm rãi, “không phải chưa từng có chuyện.
Mọi người quay lại.
“Hồi tôi còn nhỏ, cũng có một đứa trượt chân xuống đó.
Tìm hai ngày không thấy xác.
Cụ ngừng lại, mắt vẫn nhìn mặt nước.
“Đêm thứ ba, nhà nó mời thầy về.
Thầy bảo giếng động, bảo phải đánh chuông đình để ‘mở đường’.
“Đánh chuông?
ông Bách nhíu mày.
“Ba hồi.
Mỗi hồi cách nhau một nén hương.
“Rồi sao?
Tín hỏi.
“Sáng hôm sau xác nổi lên.
Không ai cười.
Không ai bảo đó là mê tín.
“Người ta bảo trùng hợp, ” cụ Hòa nói tiếp.
“Nhưng từ đó, hễ giếng có chuyện, người ta đều đánh chuông trước.
Một cơn gió lướt qua mái đình, làm dây chuông khẽ rung.
Tín bước ra.
“Tôi đánh.
Không ai ngăn.
Anh leo lên gác chuông, tay nắm lấy sợi dây thừng sờn cũ.
Bụi bay xuống khi anh kéo thử một nhịp nhẹ.
Dưới sân, mọi người đứng im, như thể sợ làm vỡ thứ gì đó đang căng giữa không trung.
Boong—
Tiếng chuông vang ra, trầm và dày.
Âm thanh lan qua sân đình, chạm vào mặt giếng rồi dội ngược lại.
Mặt nước khẽ gợn.
Chỉ một vòng sóng nhỏ.
Con chó mực ở xa bỗng sủa lên một tiếng ngắn, rồi im bặt.
Tiếng thứ hai kéo dài hơn.
Âm thanh nặng hơn.
Lần này, vài người nói họ nghe thấy tiếng nước va vào thành đá.
Rất khẽ.
Như móng tay trượt trên bề mặt ướt.
Soạt.
Có người lùi lại, có người bảo nghe nhầm.
Mẹ Đạt bỗng co người, hai tay ôm đầu.
“Nó đang trèo lên…” bà lẩm bẩm, nhưng không nhìn vào giếng.
Mặt nước vẫn chỉ dao động nhẹ.
Chỉ có Tín.
Từ trên gác chuông, anh nhìn thấy một điều khác.
Ở đáy sâu, nơi ánh sáng không chạm tới, có thứ gì đó chuyển động ngược chiều sóng.
Không rõ hình dạng.
Không rõ là gì.
Chỉ là một mảng tối đậm hơn bóng tối xung quanh.
Tim anh đập mạnh.
“Đánh tiếp đi!
” cụ Hòa quát.
Boong—!
Tiếng thứ ba vang dội, gấp gáp và nặng nề.
Mặt nước phồng lên trong thoáng chốc, như có áp lực từ bên dưới ép sát vào bề mặt.
Một mảng sáng tái lóe lên rồi biến mất.
Không ai khác phản ứng ngay lúc đó.
Chỉ khi Tín lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, vài người mới xôn xao hỏi anh đã thấy gì.
Anh không trả lời.
Vì chính anh cũng không chắc.
Rồi mọi thứ lặng xuống.
Không còn tiếng cào.
Không còn sóng.
Mặt giếng phẳng lại như chưa từng bị khuấy động.
Cụ Hòa thở dốc.
“Nó lùi rồi.
“Nó là gì?
một người hỏi.
Cụ không đáp.
Con chó mực vẫn đứng nhìn giếng.
Ánh mắt nó không còn hoảng loạn, mà là cảnh giác — như thể thứ dưới kia chỉ lùi xuống sâu hơn một chút, chứ chưa hề biến mất.
Chiều hôm ấy, sau nhiều lần bàn bạc, ông Bách nói dứt khoát:
“Sáng mai tôi sẽ báo trấn, chuyện này không giữ trong làng nữa.
Lần này, không ai phản đối.
Trời nhá nhem tối, sân đình lại trở nên vắng lặng.
Giếng nằm im giữa khoảng sân rộng, thành đá ẩm mát dưới ánh chiều muộn.
Đêm xuống.
Không ai dám ra gần đó.
Nhưng khi gió lùa qua bãi ngô, tiếng xào xạc vang lên, kéo dài hơn bình thường.
Và rất khẽ, dưới đáy sâu không ai nhìn thấy, mảng tối kia không tan đi.
Nó chỉ dịch chuyển.
Chậm rãi.
Như đang chờ một rung động khác.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập