Chương 11: Sinh hoạt mới

Chương 11:

Sinh hoạt mới Cảm giác lạnh lẽo của trang giấy đầu tiên truyền qua làn da sau khi Nguyễn Minh Hoàng dùng từng ngón tay mình cẩn thận sờ khẽ qua nét chữ tượng hình này, như thể muốn chứng nhận đây là dòng chữ thật, hay do đầu óc mình bị ảnh hưởng từ thứ nào đó mà tưởng tượng ra.

Nhưng nét chữ kì lạ này không những mang đến xúc cảm chân thật cho hắn mà còn khiến hắn nhận ra ý nghĩa câu này, hẳn là.

Sổ Tay Tân Thủ?

Nguyễn Minh Hoàng nhìn xuống tiêu đề lớn tại trang đầu tiên này, đầu óc cũng cảm thấy kỳ quái, tự động liên tưởng đến một vài trò chơi điện tử đóng vai ở thế giới trước.

Hắn nheo mắt, nhìn kỹ lại một lần nữa, ký tự đang vặn vẹo, nhảy nhót lặng lẽ như những vết cắt kỳ dị trên giấy, nhưng ý nghĩa thì rõ ràng từng chi tiết bên trong đầu.

Hắn hít một hơi, lật tiếp trang giấy.

Sau khi tiếp tục lật lấy trang tiếp theo, màu ố vàng đã cũ của trang giấy hiển lộ, nội dung tự nhiên cũng đập vào mắt hắn.

Được trình bày bằng một kiểu chữ máy in rõ ràng hơn, xen lẫn một vài chú thích viết tay bằng mực đen đã nhòe mờ tựa như sổ từng bị ẩm nước, Nguyễn Minh Hoàng cẩn thận “đọc” từng kí tự kì diệu này.

[Ghi chú:

Sổ tay này được soạn bởi một nhân sự cấp quản lý nội bộ.

Nếu bạn đang đọc dòng này, nghĩa là bạn đã sống sót qua vòng kiểm tra ban đầu.

Xin chúc mừng.

hoặc chia buồn.

Tác giả:

D.

H.

]

Phía dưới cùng còn có tên của người viết ghi chú này, nhưng lại bị làm mờ bằng từng nét mực đen gạch qua loạn xạ.

Hắn cố nhìn thêm cũng chỉ nhận ra vài nét chữ, lại cũng không thể chắc chắn được.

Lật nhanh sang trang tiếp theo trong nghi ngờ, từng dòng chữ cứng rắn lại lạnh lùng hiện trong mắt hắn.

Trang này tựa hồ nói về quy định trong sinh hoạt mới với những người mới gia nhập như chính hắn, nhưng lại không hề giải thích rõ ràng, chỉ có từng dòng luật lệ giữa trang giấy vàng ố.

“Mỗi cá nhân chỉ được di chuyển trong khu vực phân quyền.

“Sau khi nghe ba tiếng chuông ngắn và một tiếng dài, lập tức có mặt tại phòng họp.

“Không được tự ý chạm vào chuông hành lang – nó không phải đồng hồ.

“Tuyệt đối tuân theo chỉ đạo của X-seri, đặc biệt là X01–X20.

“Không giao tiếp với nhân sự mặc áo đen dài quá gối.

” Nguyễn Minh Hoàng đọc xong liền khựng lại ở ngay dòng cuối.

Áo đen, còn dài quá gối?

Chẳng phải chính hắn vừa mới bắt gặp kẻ mặc áo đen như vậy sao?

Vừa nghĩ như vậy, một hình ảnh cùng lúc thoáng vụt qua trí nhớ não, đó là người đàn ông hắn thấy trong hành lang khi đi nhận căn phòng này.

Chiếc áo lặng lẽ quét sàn như cái bóng, đôi mắt đờ đẫn, vô thần đi qua trong hành lang, từng hình ảnh nhớ lại khiến hắn rùng mình như thể có gì đó đã nhìn xuyên qua da hắn.

Mẹ, may mà lúc ấy không bắt chuyện hay chào hỏi!

Đưa tay lên trán xoa, Nguyễn Minh Hoàng vừa sợ hãi cảm thán, lại không biết vì sao mình thấy sợ, cho dù không rõ người áo đen này có gì đặc biệt.

Ngoài ra, tuân theo chỉ đạo của X-seri thì hắn còn tạm hiểu, đây có thể là những tên lính tay sai đắc lực của đám nội bộ cấp cao trong tổ chức này, dù sao chỉ với một tên X07 đang canh giữ ngoài kia cũng đủ để g·iết c·hết mười người gầy yếu như hắn, chứ chưa nói đến đám X-seri đang canh giữ dưới cái tầng 4 kia.

Nhưng hắn vẫn chưa hiểu đám người này, có thật sự là người hay là một đám máy móc mà căn cứ này tạo ra.

Ít nhất thì, lúc tiếp xúc với X07 hắn cũng chưa từng thấy gã này mở miệng hay có cảm xúc rõ ràng nào của một con người chân thật.

Không nghĩ nhiều, Nguyễn Minh Hoàng lật tiếp, trang kế tiếp lại là sơ đồ của căn cứ này!

Nhìn qua cả trang giấy, chỉ thấy những nét ô mực đen mô phỏng, vẽ nguệch ngoạc như lấy tay vẽ bằng bút sắp hết mực, và còn không phải bản vẽ kỹ thuật, càng chẳng có kích thước hay số liệu chuẩn chỉ gì.

Dòng chú thích bên cạnh có đoạn đã mờ, nhưng vẫn còn vài chỗ dễ đọc, hắn liền cố gắng soi rõ từng nét kí tự đang nhảy múa trước mắt, chỉ để hiểu và nhớ rõ hơn những thông tin quan trọng này.

“Hành lang sinh hoạt:

Phòng ăn cấp thấp (dành cho nhân sự cấp thấp)

Phòng ăn cấp cao (dành cho nhân sự cấp cao)

Kho dự trữ (thiết bị, vật tư.

)

Khu ký túc xá nhân sự.

Khu.

"

“Hành lang hành sự:

Phòng họp (lớn và nhỏ)

Phòng điều khiển.

Phòng trao đổi.

Phòng.

(Cấm tự ý ra vào các phòng, cần có lệnh cấp phép hoặc được X-seri dẫn mới được vào)

“Hành lang hậu sự:

Phòng khám nghiệm.

Phòng y tế.

Phòng kiểm tra sinh thể cơ bản.

Phòng.

(Hạn chế tiếp xúc với người mặc toàn áo trắng)

” Đọc qua nhiều lần hàng loạt những dòng này, Nguyễn Minh Hoàng nhíu chặt góc mày, chăm chú đọc lại từng chữ một.

Không nói những thứ khác, chỉ là.

hành lang hậu sự?

Chẳng cần giải thích thêm, chỉ một hai âm tiết lẩm nhẩm đã cho hắn liên tưởng đến nhiều sự việc bất thường, ngực cũng bỗng chốc nặng như đá đè.

Trong khu hành lang này còn có căn phòng kiểm tra sinh thể mà trước đó hắn vừa được tên Hữu Kỳ dẫn đến.

Lúc ấy Nguyễn Minh Hoàng còn thấy an tâm chút ít về một căn cứ tránh nạn tận thế, lại có một khu “cứu nạn” vượt ngoài tưởng tượng như thế này, nhưng hiện tại sống lưng hắn đang lạnh đi khi nghĩ về dãy hành lang ngập mùi gỉ sắt cùng tẩy trùng như vậy.

Có lẽ, thứ ghi chú này được ghi lại bởi một kẻ cũng rơi vào trường hợp như mình, bị đưa đến cái nơi lạ lẫm không thể tưởng tượng nổi này.

Càng vậy, đây lại càng là những thông tin hữu ích cho Nguyễn Minh Hoàng, kẻ đang mơ màng về tất cả mọi thứ xung quanh một cách bất lực.

Hắn hít sâu thêm một hơi mà lật nhanh sang trang tiếp theo, như thể muốn đọc hết cả cuốn sổ này trong một hơi, chỉ vì sợ sự việc gì đó sẽ xảy ra sớm hơn với hắn, trước khi hắn tìm hiểu thêm thông tin về cái căn cứ này.

Cuốn sổ nhìn qua vốn nhiều mặt lớp giấy, tưởng như được ghi chi tiết các vấn đề dành cho một người mới như Nguyễn Minh Hoàng, vậy mà mở ra mới biết chỉ ghi qua lẻ tẻ một vài thông tin sơ xài, càng là do một hai nhân sự cũ chèn thêm chú thích, lúc này cũng chỉ còn một trang hướng dẫn cuối cùng.

Dưới dòng tiêu đề “Lịch sinh hoạt cơ bản” các khung giờ xuất hiện như một thời khóa biểu nhà tù:

06h00 – Ba tiếng chuông dài:

Thức dậy.

06h30 – Hai tiếng chuông ngắn:

Mở phòng ăn.

19h30 – Hai tiếng chuông ngắn:

Đóng phòng ăn.

20h00 – Kiểm tra ngẫu nhiên (người được điểm danh kiểm tra sẽ nghe được thông báo qua loa ẩn nào đó trong phòng)

22h00 – Ba chuông lớn:

Trở về phòng, không rời khỏi hành lang.

(Mặc dù đang ở dưới căn cứ và căn cứ cũng được bật đèn mãi mãi, nhưng dị thể rất có thể hoạt động trong “đêm tối” theo quy tắc của Thần, đây là lịch sinh hoạt an toàn đã trải qua xương máu của các nhân sự quá cố.

)

(Không nên tự theo ý mình chỉ vì thấy sự phân quyền chặt chẽ trong những quy định, luật lệ này, quy định của tổ chức là một bài học đắt giá về cả tính mạng lẫn thời gian mới có thể đánh đổi được như vậy, tuân theo quy định, tức thêm một đường sống, tuân theo tổ chức, càng sẽ thêm một cơ hội.

thăng hoa.

)

Đều là những hoạt động giờ giấc bình thường, nhưng lại tính bằng chuông, ngoài ra còn có những ghi chú kì quái lại đầy bí ẩn được ghi bằng bút chì của nhân sự cũ nào đó, đã để lại bên những dòng khóa biểu này.

Điều này mang đến cho Nguyễn Minh Hoàng nhắc nhở, nhưng cũng không thể thiếu, càng mang đến bất an khiến hắn lạnh sống lưng.

Nguyễn Minh Hoàng đọc lại ba lần nữa, rồi mới phát hiện chi tiết nhỏ.

“Dị thể rất có thể hoạt động trong đêm tối”?

?

Điều khiến hắn để ý ở đây là dị thể có thể chính là những con quái vật tựa như thứ có xúc tu mà hắn gặp phải khi trên xe khách, lại không phải chỉ là hoạt động trên mặt đất ngoài kia, mà còn.

theo cái quy tắc nhất định nào của Thẩn sao?

?

Nếu nói như vậy, ngay cả khi ở dưới căn cứ này, hắn cũng có tỉ lệ gặp phải dị thể, càng chưa nói đến việc sinh tử ra sao?

!

Nguyễn Minh Hoàng trừng mắt lên nghĩ, trong lòng càng hoảng thêm.

Con mắt hắn đảo loạn trong vô ý, rồi bắt gặp thêm được một chi tiết nhỏ bé của trang giấy cuối này.

Trang cuối cùng lại bị rách mất một góc phía dưới, nhưng càng quan trọng hơn là, còn có một phần chữ nhỏ không đáng để ý vì đã mờ nhòe đi, như thể được viết bằng một thứ bút màu “nước” theo nghĩa đen, kèm theo một vài vết chấm nâu đậm.

Là máu sao?

Nguyễn Minh Hoàng nhíu chặt mắt dí gần lại, không nhận ra được kí tự, lại dơ cả quyển sổ lên nhìn nghiêng mặt giấy hướng phía ánh sáng đèn trần.

“Đây không phải tổ chức tránh nạn, cứu thế như nó tuyên truyền…”

“Hãy chạy trốn trước khi quá muộn.

” Nguyễn Minh Hoàng tay để quyển sổ xuống mặt bàn, đờ người ra, mắt cùng lúc mở to.

“Thế này là cái khởi đầu gì đây?

Căn phòng im lặng đến mức hắn nghe được tiếng tim mình đập.

Cạch.

Tiếng tay nắm xoay nhẹ đột nhiên vang lên trong im lặng này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập